Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi chiều hôm đó, cái buổi chiều mà chỉ một câu nói của vợ đã khiến cuộc hôn nhân mười hai năm của tôi rạn nứt đến mức không thể hàn gắn lại được.
Câu nói ấy rất ngắn.
“Thóc đâu mà nuôi gà rừng. Bố anh thì anh tự lo đi.”
Lúc đó tôi đứng trong hành lang bệnh viện, tay vẫn còn cầm tờ giấy tạm ứng viện phí.
Hai mươi triệu.
Chỉ hai mươi triệu thôi.
Nhưng hóa ra… với một số người, nó nặng hơn cả tình nghĩa.
Tôi tên Minh, năm nay bốn mươi hai tuổi.
Tôi và vợ tôi – Lan – quen nhau từ khi còn làm chung công ty.
Ngày ấy chúng tôi đều nghèo.
Tôi là nhân viên kỹ thuật, lương ba cọc ba đồng. Lan làm kế toán, thu nhập cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.
Nhưng chúng tôi yêu nhau thật lòng.
Ít nhất… tôi từng tin là như vậy.
Ngày cưới, hai bên gia đình đều không khá giả. Bố mẹ tôi ở quê, làm nông cả đời. Nhà chỉ có mấy sào ruộng và căn nhà cấp bốn cũ kỹ.
Bố tôi là người ít nói, cả đời chỉ biết làm việc.
Hôm tôi dẫn Lan về ra mắt, ông chỉ cười hiền.
Ông còn lén đưa tôi một bọc tiền.
“Bố để dành được ít. Lấy mà cưới vợ cho đàng hoàng.”
Trong bọc đó có đúng 50 triệu.
Số tiền mà ông tích cóp gần mười năm.
Ngày cưới, bố mẹ tôi còn bán thêm một con bò để phụ chúng tôi mua chiếc xe máy mới.
Lan lúc đó cảm động lắm.
Cô ấy còn nói trước mặt mọi người:
“Con sẽ coi bố mẹ chồng như bố mẹ ruột.”
Tôi tin.
Tôi tin tuyệt đối.
Những năm đầu sau cưới, cuộc sống khá vất vả.
Chúng tôi thuê một căn phòng trọ nhỏ ở ngoại ô.
Tôi đi làm từ sáng đến tối.
Lan cũng vậy.
Nhưng chúng tôi cố gắng từng chút một.
Sau 5 năm, chúng tôi mua được một căn chung cư trả góp.
Sau 8 năm, chúng tôi có một đứa con trai.
Cuộc sống nhìn chung ổn định.
Thu nhập của Lan lúc đó khoảng 20 triệu một tháng. Còn tôi tầm 18–19 triệu.
Không giàu, nhưng đủ sống.
Chỉ có điều… từ khi cuộc sống khá hơn, tôi bắt đầu nhận ra một điều ở vợ mình.
Lan rất sòng phẳng.
Sòng phẳng đến mức… đôi khi lạnh lùng.
Mọi khoản chi tiêu trong nhà đều chia rất rõ.
Tiền điện, tiền nước, tiền học của con.
Ai trả cái gì, bao nhiêu.
Ban đầu tôi thấy cũng hợp lý.
Nhưng dần dần… tôi cảm thấy có gì đó không ổn.
Đặc biệt là khi nói đến bố mẹ tôi.
Bố mẹ tôi vẫn sống ở quê.
Mỗi tháng tôi đều gửi về khoảng 3 triệu.
Lan không phản đối.
Nhưng cô ấy thường nói một câu.
“Anh gửi bao nhiêu là việc của anh, đừng lấy tiền chung.”
Tôi cũng không muốn cãi.
Vì thực ra bố mẹ tôi cũng chẳng đòi hỏi gì.
Họ chỉ cần đủ sống.
Mọi chuyện vẫn bình thường… cho đến một ngày.
Một ngày mà tôi không bao giờ quên.
Hôm đó tôi đang làm việc thì nhận được điện thoại từ hàng xóm ở quê.
Giọng bác ấy hốt hoảng.
“Minh ơi, bố mày ngã ngoài ruộng rồi, hình như đột quỵ!”
Tôi bỏ hết công việc, bắt xe về quê ngay lập tức.
Bố tôi nằm trong bệnh viện huyện.
Mặt ông tái nhợt.
Nửa người bên phải gần như không cử động được.
Bác sĩ nói phải chuyển lên bệnh viện tỉnh ngay.
Tôi ký giấy chuyển viện.
Xe cấp cứu hú còi giữa đêm.
Trong khoảnh khắc đó, tôi chỉ nghĩ một điều.
Bố phải sống.
Sau khi nhập viện, bác sĩ đưa cho tôi bảng chi phí tạm ứng.
20 triệu.
Tôi mở điện thoại kiểm tra tài khoản.
Tôi chỉ còn khoảng 7 triệu.
Vì tháng trước vừa đóng học phí cho con và trả góp căn hộ.
Tôi nghĩ ngay đến Lan.
Tôi gọi cho cô ấy.
Cuộc gọi đầu tiên, cô ấy không nghe.
Cuộc thứ hai… vẫn không nghe.
Đến cuộc thứ ba cô ấy mới bắt máy.
“Gì vậy anh? Em đang họp.”
Tôi nói nhanh:
“Bố anh bị đột quỵ, đang ở bệnh viện tỉnh. Bác sĩ yêu cầu tạm ứng 20 triệu.”
Lan im lặng vài giây.
Tôi tiếp tục:
“Anh còn 7 triệu. Em chuyển giúp anh 13 triệu trước được không?”
Đầu dây bên kia… yên lặng.
Rồi Lan hỏi một câu rất bình thản.
“Anh không có tiền tiết kiệm à?”
Tôi nói:
“Có nhưng anh vừa dùng để đóng học phí cho con rồi.”
Lan thở dài.
“Em cũng đang kẹt tiền.”
Tôi hơi bất ngờ.
“Nhưng em vẫn có lương mà?”
Lan nói một câu mà đến giờ tôi vẫn nhớ như in.
“Thóc đâu mà nuôi gà rừng. Bố anh thì anh tự lo đi.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
Tôi hỏi lại.
“Em vừa nói gì?”
Lan đáp rất thản nhiên.
“Ý em là… mỗi người tự lo gia đình mình.”
Tôi đứng chết lặng giữa hành lang bệnh viện.
Điện thoại trong tay bỗng nặng trĩu.
Trong phòng cấp cứu, bố tôi vẫn đang nằm đó.
Còn ngoài này… tôi bỗng cảm thấy mình hoàn toàn cô độc.
Cuối cùng tôi gọi cho một người bạn.
Anh ấy chuyển cho tôi 15 triệu ngay trong đêm.
Nhờ vậy tôi mới đóng được viện phí.

Bố tôi qua cơn nguy kịch.
Nhưng ông bị liệt nửa người.
Phải nằm viện dài ngày.
Những ngày đó, tôi gần như ở bệnh viện suốt.
Lan chỉ lên thăm đúng một lần.
Cô ấy mang theo một túi trái cây.
Ngồi chưa đầy 15 phút.
Rồi nói:
“Em còn nhiều việc.”
Bố tôi nhìn theo bóng con dâu.
Ông không nói gì.
Nhưng tôi thấy ánh mắt ông buồn lắm.
Một tuần sau, tôi về nhà lấy thêm quần áo.
Tối đó, khi con đã ngủ, tôi hỏi Lan.
“Em thật sự nghĩ bố anh là gà rừng à?”
Lan đặt điện thoại xuống.
Nhìn tôi.
“Anh muốn nói gì?”
Tôi nói:
“Chỉ 13 triệu thôi mà em cũng không muốn giúp.”
Lan nhún vai.
“Em đâu có nghĩa vụ.”
Tôi cảm thấy máu nóng dồn lên.
“Đó là bố anh.”
Lan đáp rất thẳng.
“Không phải bố em.”
Câu nói đó… giống như một nhát dao.
Tôi im lặng rất lâu.
Rồi tôi hỏi một câu.
“Vậy nếu sau này bố mẹ em bệnh thì sao?”
Lan trả lời ngay lập tức.
“Thì em lo.”
Tôi cười.
Một nụ cười rất lạ.
“Còn anh?”
Lan nhìn tôi.
“Anh muốn giúp thì tùy anh.”
Đêm đó, tôi gần như không ngủ.
Tôi nằm nhìn trần nhà và nghĩ về rất nhiều thứ.
Về ngày cưới.
Về bọc tiền 50 triệu của bố.
Về con bò mà bố mẹ tôi bán.
Và cả câu nói năm xưa của Lan.
“Con sẽ coi bố mẹ chồng như bố mẹ ruột.”
Tôi bỗng nhận ra…
Có những lời hứa… chỉ tồn tại đến khi người ta không còn cần nữa.
Hai tháng sau, bố tôi được xuất viện.
Ông phải ngồi xe lăn.
Tôi đưa ông về quê.
Trước khi tôi quay lại thành phố, bố tôi nói một câu.
“Con đừng vì bố mà cãi nhau với vợ.”
Tôi gật đầu.
Nhưng trong lòng tôi biết…
Có những vết nứt đã quá lớn.
Ba tháng sau nữa, một chuyện xảy ra khiến tất cả thay đổi.
Hôm đó Lan gọi cho tôi lúc tôi đang ở công ty.
Giọng cô ấy hoảng hốt.
“Anh về nhà ngay!”
Tôi hỏi:
“Có chuyện gì?”
Lan nói:
“Bố em… bị tai nạn. Đang cấp cứu!”
Tôi lập tức xin nghỉ và chạy về.
Bệnh viện lần này… lại là nơi quen thuộc.
Bác sĩ nói cần phẫu thuật gấp.
Chi phí tạm ứng…
50 triệu.
Lan quay sang tôi.
Mắt đỏ hoe.
“Anh… anh có tiền không?”
Tôi nhìn cô ấy.
Trong đầu tôi vang lên câu nói cách đây ba tháng.
“Thóc đâu mà nuôi gà rừng.”
Tôi hỏi rất chậm.
“Bố em thì… em tự lo được không?”
Lan sững người.
Khuôn mặt cô ấy tái đi.
Tôi không biết mình làm vậy là đúng hay sai.
Cuối cùng… tôi vẫn rút tiền tiết kiệm của mình ra.
Tôi đóng 30 triệu.
Lan vay thêm người thân để đủ chi phí.
Ca phẫu thuật thành công.
Bố vợ tôi qua khỏi.
Nhưng từ ngày hôm đó, mối quan hệ của chúng tôi không còn như trước.
Lan ít nói hơn.
Còn tôi… cũng không còn cảm thấy gần gũi với cô ấy nữa.
Một buổi tối, khi con đã ngủ, Lan hỏi tôi.
“Anh còn giận em chuyện trước à?”
Tôi trả lời thật lòng.
“Không.”
Lan thở phào.
Nhưng tôi nói tiếp.
“Anh chỉ không còn tin em nữa.”
Căn phòng im lặng rất lâu.
Câu chuyện của tôi khi kể ra, nhiều người có hai luồng ý kiến.
Có người nói vợ tôi quá ích kỷ.
Có người lại nói tôi quá cảm tính.
Họ bảo:
“Vợ chồng sòng phẳng tài chính cũng không sai.”
Có lẽ họ đúng.
Nhưng có một điều mà tôi nghĩ…
Hôn nhân không chỉ là tiền.
Nó còn là tình nghĩa.
Nếu một ngày bạn phải cân đo đong đếm cả tình nghĩa với gia đình của người bạn đời…
Thì có lẽ lúc đó…
Cuộc hôn nhân ấy đã bắt đầu mất đi điều quan trọng nhất.