CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Vợ cũ đến thăm con rồi ngủ lại 1 đêm, tất nhiên là tôi để cô ấy nằm ngoài phòng khách. Nửa đêm tôi uống nước, nghe thấy âm thanh của vợ, hôm sau tôi chở cô ấy lên luôn ủy ban xã…
Ba năm sau ngày chúng tôi ký đơn ly hôn, tôi đã dần quen với cuộc sống chỉ có hai bố con. Mỗi sáng, tôi đưa con trai đến trường rồi tất bật đi làm. Chiều tan ca lại vội vàng đón con, tối về hai bố con cùng ăn cơm với ông bà nội. Cuộc sống chẳng giàu sang gì, nhưng bình lặng và ổn định. Tôi từng nghĩ, những chuyện đã qua nên để nó nằm yên trong quá khứ.
Vậy mà chiều hôm ấy, khi tôi vừa dắt xe vào sân, một người phụ nữ đứng ngoài cổng khiến tôi khựng lại.
Là Thảo, vợ cũ của tôi.
Ba năm không gặp, cô ấy gần như vẫn giữ nguyên những đường nét quen thuộc, chỉ khác là gương mặt đã có phần gầy đi, ánh mắt cũng không còn vẻ cứng rắn như trước. Thảo nói rất nhỏ:
— Em muốn vào thăm con một lát. Anh cho em gặp cháu được không?
Tôi không trả lời ngay. Trong lòng có vô số cảm xúc lẫn lộn. Nhưng cuối cùng, tôi vẫn mở cổng.
Vừa nhìn thấy mẹ, thằng bé đã đứng chết lặng vài giây. Rồi nó bất ngờ chạy tới, ôm chầm lấy Thảo.
— Mẹ!
Tiếng gọi ấy khiến cả tôi lẫn cô ấy đều sững người.
Thảo ôm con thật chặt, nước mắt lập tức rơi xuống. Còn thằng bé thì cứ ríu rít kể đủ thứ chuyện ở trường, nào là hôm nay được cô giáo khen, nào là sắp thi văn nghệ, nào là nó vừa học được một bài hát mới.
Tôi đứng cách đó vài bước, lặng lẽ nhìn hai mẹ con. Lúc ấy tôi mới nhận ra, có lẽ suốt ba năm qua, con trai tôi vẫn luôn chờ một ngày mẹ quay trở lại.
Thảo vốn chỉ định ở đến chiều, nhưng ông bà nội thấy cháu vui nên giữ cô ấy ở lại ăn cơm. Sau bữa tối, con trai cứ nhất quyết kéo tay mẹ, không cho về.
— Mẹ ngủ lại với con một đêm được không?
Thảo nhìn tôi.
Tôi im lặng một lúc rồi nói:
— Phòng ngủ của con để hai mẹ con ngủ. Còn nếu không tiện thì em nằm ngoài phòng khách.
Tôi nói rất rõ ràng. Chuyện cũ đã qua, tôi không muốn chỉ vì một đêm mà mọi ranh giới bị xóa bỏ. Thảo cũng hiểu nên chỉ khẽ gật đầu.
Đêm đó, cô ấy ngủ ngoài phòng khách. Tôi trở về phòng mình, cố gắng không nghĩ ngợi gì thêm.
Khoảng hơn một giờ sáng, tôi tỉnh giấc vì khát nước. Bước ra ngoài, tôi thấy ánh đèn phòng khách vẫn còn sáng.
Tôi định đi qua tắt đèn thì bất chợt nghe thấy tiếng Thảo khe khẽ vang lên.
— Con đừng sợ… Mẹ ở đây rồi…
Tôi khựng lại.
Giọng cô ấy nghẹn ngào, như đang cố nén khóc.
Tôi bước chậm đến gần. Qua khe cửa, cảnh tượng trước mắt khiến tôi tái mặt.
Thảo không nằm trên ghế như tôi tưởng. Cô ấy đang ngồi dưới sàn, ôm chặt con trai vào lòng. Thằng bé ngủ say, nhưng trên trán có một chiếc khăn ướt.
Tôi vội hỏi:
— Con làm sao vậy?
Thảo ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe.
— Tối nay con cứ nói đau đầu. Em sờ trán thì thấy người nóng. Em định gọi anh nhưng… điện thoại của em hết pin.
Tôi lập tức bế con lên. Thằng bé vẫn còn hơi nóng, người mệt lả.
Tôi hốt hoảng đưa con đến phòng khám gần nhà. Sau khi kiểm tra, bác sĩ nói con chỉ bị sốt do cảm lạnh, chưa có dấu hiệu nguy hiểm, nhưng cần theo dõi cẩn thận.
Tôi thở phào, còn Thảo đứng bên cạnh lặng người.
Trên đường về, cô ấy bất ngờ nói:
— Em xin lỗi.
Tôi không đáp.
— Em biết ba năm trước em đã sai. Em từng nghĩ chỉ cần rời khỏi anh là em có thể bắt đầu lại cuộc đời. Nhưng sau này em mới hiểu, người chịu tổn thương nhiều nhất lại là con.
Tôi vẫn im lặng.
Sáng hôm sau, sau khi con trai ngủ yên, tôi nói với Thảo:
— Anh sẽ không ngăn em gặp con. Nhưng chuyện của hai chúng ta thì khác.
Cô ấy nhìn tôi, mắt đỏ lên.
— Em hiểu.
Tôi đưa Thảo lên ủy ban xã không phải để gây khó dễ hay làm ầm ĩ chuyện cũ, mà để cùng cô ấy hoàn tất thủ tục đăng ký quyền thăm nom và thống nhất trách nhiệm chăm sóc con. Tôi muốn mọi thứ rõ ràng, để sau này không ai có thể dùng tình cảm của con trẻ làm lý do khiến cuộc sống của nó thêm xáo trộn.
Trước khi rời đi, Thảo đứng ngoài cổng ủy ban, quay sang hỏi:
— Anh có bao giờ nghĩ chúng ta sẽ quay lại không?
Tôi nhìn cô ấy rất lâu rồi đáp:
— Anh từng nghĩ. Nhưng bây giờ anh chỉ muốn con được bình yên. Nếu một ngày nào đó chúng ta có thể trở thành bạn, cùng chăm sóc con mà không làm tổn thương nhau nữa, như vậy cũng đã đủ.
Thảo cúi đầu, nước mắt rơi xuống nhưng lần này cô ấy không khóc thành tiếng.
Chiều hôm đó, khi tôi đón con ở trường, thằng bé vừa chạy ra vừa hỏi:
— Bố ơi, cuối tuần mẹ có đến nữa không?
Tôi nẽ gật đầu.
— Có. Nhưnghìn nụ cười của con rồi kh con phải nhớ, dù bố mẹ không còn sống chung, cả hai vẫn luôn là bố mẹ của con.
Thằng bé cười tít mắt rồi nắm lấy tay tôi.
Tôi chợt hiểu rằng đôi khi kết thúc một cuộc hôn nhân không có nghĩa là mọi thứ phải biến mất. Có những mối quan hệ không thể quay lại như xưa, nhưng vẫn có thể được xây dựng lại bằng sự tử tế.
Và có lẽ, sau ba năm xa cách, điều Thảo cần không phải là một cơ hội để trở lại làm vợ tôi, mà là một cơ hội để được làm mẹ của con mình thêm một lần nữa