CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Vì không chịu giao toàn bộ tiền lương cho chồng mỗi tháng, tôi bị mẹ chồng làm nhục trước mặt họ hàng trong ngày giỗ. Nhưng khi tôi đặt chiếc phong bì lên bàn, cả nhà bỗng im phăng phắc…
Chiều cuối tháng Giêng, một trận mưa bụi lất phất phủ trắng con đường dẫn vào làng. Tôi đứng trước cánh cổng gỗ cũ của nhà chồng, trên tay là túi quà mang biếu bố mẹ, trong lòng bất giác nặng nề.
Hôm nay là ngày giỗ cụ nội của chồng tôi. Theo lệ gia đình, năm nào con cháu cũng tập trung đông đủ. Người từ quê khác về, người làm ăn xa cũng tranh thủ có mặt. Sân nhà vốn nhỏ nay chật kín xe máy, tiếng nói cười vang lên từ trong gian nhà chính.
Tôi hít một hơi thật sâu rồi bước vào.
Khói nhang nghi ngút hòa với mùi thức ăn từ gian bếp bay ra. Trên mâm là thịt kho, giò chả, canh măng, đĩa bánh và đủ thứ món mà mẹ chồng đã chuẩn bị từ sáng. Cảnh tượng ấy vốn rất quen thuộc, vậy mà hôm nay tôi lại cảm thấy ngột ngạt đến khó tả.
Có lẽ bởi ngay khi vừa bước qua cửa, tôi đã nhận ra mấy ánh mắt đang âm thầm nhìn mình.
Tôi ngồi xuống cạnh chồng là Quân, lặng lẽ phụ mọi người gắp thức ăn.
Đang lúc họ hàng trò chuyện rôm rả, dì Hạnh – em gái mẹ chồng – bất chợt nhìn sang tôi rồi hỏi:
— Lan này, tháng này chồng con vẫn không được cầm đồng lương nào của con à?
Câu hỏi tưởng như vô tình nhưng lại khiến cả mâm cơm chậm lại.
Tôi còn chưa kịp trả lời thì mẹ chồng tôi, bà Nguyệt, đã chen vào.
Bà bật cười, giọng đủ lớn để tất cả mọi người đều nghe thấy:
— Chị hỏi làm gì! Nó có bao giờ đưa tiền cho chồng đâu. Lương tháng bao nhiêu nó giữ hết. Quân đi làm về có khi muốn mua cái gì cũng phải hỏi vợ.
Một người cô ngồi đối diện khẽ cười.
Mẹ chồng thấy có người hưởng ứng thì càng được đà.
— Tôi thật sự không hiểu nổi phụ nữ thời nay. Ngày trước tôi đi làm về, chồng đưa bao nhiêu là tôi lo liệu hết. Trong nhà có đồng nào tôi cũng tính toán cho chồng con. Còn con dâu tôi thì khác. Tiền ai nấy giữ, mạnh ai nấy tiêu.
Tôi cúi xuống bát cơm, cố coi như không nghe thấy.
Nhưng bà Nguyệt vẫn chưa chịu dừng lại.
— Đàn bà lấy chồng mà không biết vun vén thì gia đình làm sao khá lên được? Chồng mình đi làm cả ngày vất vả, về nhà còn phải ngửa tay xin tiền vợ. Nghe có đáng mặt đàn ông không?
Mấy người họ hàng bắt đầu nhìn sang Quân.
Tôi cũng nhìn anh.
Nhưng anh chỉ cúi đầu gắp thức ăn, hoàn toàn không nói một lời.
Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy buồn hơn cả những câu nói của mẹ chồng.
Nếu anh lên tiếng bảo vệ tôi, có lẽ mọi chuyện đã khác.
Nhưng anh chọn im lặng.
Tôi đã nghe những lời trách móc ấy không chỉ một lần. Từ ngày cưới, mẹ chồng luôn cho rằng tiền lương của tôi phải đưa cho Quân giữ. Bà nói phụ nữ lấy chồng thì phải để chồng quản lý tiền bạc, rằng hai vợ chồng mà chia tiền ra thì sớm muộn cũng sinh chuyện.
Nhưng bà không biết rằng tiền tôi giữ không phải để mua sắm hay giấu giếm cho riêng mình.
Mỗi tháng, sau khi nhận lương, tôi đều chia thành nhiều khoản: tiền trả khoản vay mua căn nhà nhỏ, tiền điện nước, tiền thuốc cho bố tôi ở quê, tiền tiết kiệm phòng khi có chuyện bất ngờ và một khoản để lo cho tương lai của hai vợ chồng.
Quân vẫn có tiền riêng của anh.
Chúng tôi chưa bao giờ thiếu tiền sinh hoạt.
Chỉ là tôi không đồng ý giao toàn bộ tiền lương cho anh quản lý.
Vậy mà trong mắt mẹ chồng, điều đó biến tôi thành một người vợ ích kỷ.
Tôi đặt đôi đũa xuống.
Không khí quanh bàn lập tức im đi.
Tôi từ tốn mở chiếc túi xách đặt bên cạnh, lấy ra một phong bì màu nâu khá dày.
Mẹ chồng hơi nhíu mày.
— Cô lại định làm gì đấy?
Tôi không trả lời ngay.
Tôi đặt phong bì xuống giữa mâm cơm.
“Bộp.”
Âm thanh không lớn nhưng trong căn phòng đang yên lặng lại nghe rõ mồn một.
Tôi nhìn mẹ chồng rồi nói:
— Mẹ nói đúng. Con không đưa toàn bộ lương cho chồng.
Bà Nguyệt lập tức cười nhạt.
— Thấy chưa! Chính miệng cô còn nhận!
Tôi bình tĩnh gật đầu.
— Vâng. Con không phủ nhận.
Tôi mở phong bì.
Bên trong là một xấp giấy tờ được gấp ngay ngắn cùng một số biên lai.
— Nhưng con nghĩ trước khi trách con, mẹ nên biết số tiền con giữ mỗi tháng đã đi đâu.
Nụ cười trên môi bà Nguyệt dần tắt.
Tôi lấy tờ giấy đầu tiên ra.
— Đây là tiền con trả khoản vay mua căn nhà mà hai vợ chồng đang ở.
Tờ thứ hai.
— Đây là tiền viện phí và thuốc men con gửi về cho bố con. Bố con tuổi cao, không còn khả năng lao động nên con phải phụ thêm mỗi tháng.
Tờ thứ ba.
— Còn đây là sổ tiết kiệm. Từ ngày cưới đến giờ, con đều cố gắng để dành. Không phải cho riêng con, mà là để sau này nếu vợ chồng mình có con thì còn có tiền lo cho con.
Cả căn phòng im phăng phắc.
Dì Hạnh đang cầm chén cũng dừng lại giữa chừng.
Một người cô hỏi nhỏ:
— Thế số tiền trong phong bì này là gì?
Tôi nhìn sang Quân.
Lần đầu tiên từ đầu bữa cơm, anh mới ngẩng đầu lên.
Tôi nói:
— Đây là khoản tiền con vừa rút hôm qua.
Mẹ chồng lập tức hỏi:
— Bao nhiêu?
Tôi đáp:
— Một trăm hai mươi triệu.
Cả bàn xôn xao.
Mẹ chồng sững người.
— Cô lấy đâu ra nhiều tiền như thế?
Tôi khẽ thở dài.
— Là tiền thưởng và tiền tiết kiệm của con. Con định hôm nay đưa cho Quân.
Quân ngạc nhiên nhìn tôi.
Tôi lấy thêm một tờ giấy đặt trước mặt anh.
— Em định dùng số tiền này để tất toán phần nợ còn lại của căn nhà.
Quân cầm tờ giấy lên, đọc một lúc lâu.
Tôi nói tiếp:
— Em không đưa lương cho anh mỗi tháng không có nghĩa là em không nghĩ đến gia đình. Em chỉ muốn cùng anh quản lý tiền bạc rõ ràng. Tiền của anh, anh chịu trách nhiệm. Tiền của em, em cũng có trách nhiệm. Miễn là những khoản chung chúng ta vẫn cùng nhau lo.
Mẹ chồng đỏ mặt.
Có lẽ bà không ngờ câu chuyện lại đi đến đây.
Nhưng tôi chưa muốn dừng lại.
Tôi quay sang bà.
— Mẹ từng nói con không biết vun vén. Con xin nhận nếu trước giờ con làm điều gì khiến mẹ không hài lòng. Nhưng con mong mẹ đừng đánh giá một người chỉ vì họ không giao tiền lương cho chồng.
Tôi nhìn quanh mâm cơm.
— Con cũng không muốn chuyện vợ chồng con trở thành đề tài để mọi người bàn luận trong những ngày giỗ như thế này.
Quân im lặng rất lâu.
Rồi anh đặt tờ giấy xuống.
— Mẹ…
Giọng anh nhỏ nhưng rõ ràng.
— Chuyện tiền bạc của vợ chồng con, mẹ đừng can thiệp nữa.
Mẹ Nguyệt nhìn con trai như không tin vào tai mình.
Quân nói tiếp:
— Lan chưa bao giờ giấu con tiền. Cô ấy luôn cho con biết gia đình mình đang có bao nhiêu, nợ bao nhiêu, tiết kiệm được bao nhiêu. Là con không giải thích với mẹ nên mẹ mới hiểu lầm.
Tôi nhìn chồng.
Đây là lần đầu tiên anh đứng về phía tôi trước mặt cả gia đình.
Mẹ chồng mím môi, một lúc sau mới nói:
— Mẹ chỉ muốn hai đứa sống với nhau lâu dài thôi.
Tôi nhẹ nhàng đáp:
— Con hiểu. Và con cũng muốn như vậy.
Bữa cơm sau đó trở nên yên lặng hơn hẳn.
Không ai còn nhắc đến chuyện lương tháng của tôi.
Sau khi mọi người ra về, tôi ở lại phụ mẹ chồng dọn dẹp. Bà vẫn ít nói, nhưng khi tôi chuẩn bị ra về, bà bất ngờ gọi lại.
— Lan.
Tôi quay đầu.
Bà đứng bên cửa, tay vẫn cầm chiếc khăn lau bàn.
Sau vài giây do dự, bà nói:
— Mẹ… hôm nay có lời hơi quá.
Tôi không đáp ngay.
Bà nhìn xuống đất rồi nói tiếp:
— Mẹ cứ nghĩ con giữ tiền là vì không tin Quân. Mẹ không biết con đã lo nhiều chuyện như vậy.
Tôi mỉm cười.
— Con cũng xin lỗi nếu trước đây con khiến mẹ cảm thấy con xa cách.
Bà gật đầu.
Không có cái ôm hay lời xin lỗi quá lớn lao.
Chỉ một câu nói giản dị ấy thôi, nhưng tôi biết giữa mẹ chồng và nàng dâu chúng tôi đã có một khoảng cách được kéo gần lại.
Trên đường về, Quân nắm tay tôi.
Anh nói:
— Anh xin lỗi.
Tôi nhìn anh.
— Vì chuyện gì?
— Vì lúc mẹ nói những lời đó, anh đã im lặng.
Tôi không trách anh nữa.
Tôi chỉ đáp:
— Sau này nếu có chuyện gì, anh đừng im lặng. Em không cần anh cãi nhau với mẹ vì em. Em chỉ cần anh hiểu em.
Quân siết nhẹ tay tôi.
— Anh hiểu rồi.
Chiếc xe chậm rãi chạy qua con đường làng còn đọng nước mưa.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tôi từng nghĩ hôn nhân là chuyện một người phải hy sinh thật nhiều để giữ lấy gia đình. Nhưng sau ngày hôm ấy, tôi mới hiểu rằng một mái nhà muốn bền lâu không thể chỉ dựa vào sự nhẫn nhịn của một người.
Vợ chồng có thể khác nhau về cách giữ tiền, cách sống, cách suy nghĩ. Nhưng điều quan trọng nhất vẫn là sự tin tưởng và tôn trọng dành cho nhau.
Còn chiếc phong bì một trăm hai mươi triệu hôm ấy, cuối cùng không chỉ giúp chúng tôi trả bớt khoản nợ.
Nó còn giúp Quân hiểu rằng phía sau một người vợ ít nói, luôn tính toán từng khoản chi tiêu, là một người đang âm thầm cố gắng vun đắp cho cả gia đình.
Và cũng từ ngày đó, mẹ chồng không bao giờ hỏi tôi:
“Tháng này con đưa lương cho chồng chưa?”
Bởi bà đã hiểu, một người phụ nữ không đưa hết tiền cho chồng chưa chắc là người không biết vun vén. Đôi khi, chính việc tự mình gánh vác những khoản tưởng như chẳng ai nhìn thấy mới là cách cô ấy bảo vệ gia đình của mình.