CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Tranh thủ giờ nghỉ trưa chạy về nấu cháo cho vợ đang sốt, người chồng chết lặng khi mở cửa phòng tắm và nhìn thấy cảnh tượng bên trong…
Tiếng còi xe nối nhau ngoài đường, cộng với hơi nóng hầm hập của buổi trưa khiến Hùng càng thêm sốt ruột. Anh liếc đồng hồ trên bảng điều khiển, kim phút đã gần chạm con số mười hai.
Trong đầu anh lúc này chỉ có một người — Thảo, vợ anh.
Từ tối hôm trước, Thảo đã bắt đầu sốt. Người cô lúc nóng ran, lúc lại rét run, nhưng sáng nay vẫn cố gượng dậy, xua tay bảo chồng:
“Anh cứ đi làm đi. Em ngủ một giấc là khỏi. Đừng vì em mà xin nghỉ.”
Hùng biết vợ không muốn làm phiền mình. Nhưng càng nghĩ, anh càng không thể yên tâm.
Suốt buổi sáng làm việc tại một xưởng sửa chữa ô tô ở ngoại thành, Hùng liên tục nhìn đồng hồ. Tiếng máy móc, tiếng dụng cụ va vào nhau cũng không át nổi cảm giác bất an trong lòng anh. Vừa hết ca, anh lập tức xin quản đốc cho về sớm.
Anh ghé qua chợ mua ít hành, gừng, một bó tía tô rồi chạy thẳng về nhà. Trong đầu Hùng đã hình dung ra bát cháo nóng hổi, thêm chút gừng và hành để Thảo ăn cho đỡ mệt.
Nhưng khi chiếc xe vừa rẽ vào con ngõ quen thuộc, anh đã có một cảm giác rất lạ.
Cánh cửa nhà đóng hờ.
Hùng dựng xe sát vào hiên rồi vội vàng bước vào.
“Thảo ơi! Anh về rồi đây!”
Không ai trả lời.
Phòng khách im phăng phắc. Chiếc quạt cũ quay chậm, phát ra những tiếng rè rè đều đặn. Hùng đặt túi đồ xuống bàn, bước nhanh vào phòng ngủ.
Chiếc giường vẫn còn nguyên dấu vết người nằm, nhưng Thảo không có ở đó.
“Thảo?”
Anh gọi thêm lần nữa.
Vẫn không một tiếng đáp.
Hùng bắt đầu thấy tim mình đập nhanh.
Anh nhìn quanh căn nhà rồi chợt nghe thấy một âm thanh rất nhỏ từ cuối hành lang.
Tiếng nước.
Róc rách… róc rách…
Ánh đèn trong phòng tắm đang bật.
Hùng bước tới, gõ nhẹ lên cửa.
“Em ở trong đó à?”
Không có tiếng trả lời.
Anh gõ mạnh hơn.
“Thảo! Em có sao không?”
Vẫn chỉ có tiếng nước chảy.
Một linh cảm chẳng lành chạy dọc sống lưng. Hùng nắm lấy tay cửa, đẩy mạnh.
Cánh cửa bật ra.
Anh đứng sững.
Thảo đang ngồi bệt dưới nền nhà, lưng tựa vào tường. Vòi sen phía trên vẫn xả nước xuống người cô. Quần áo mặc nhà ướt sũng, mái tóc bết vào khuôn mặt.
Toàn thân cô run lên từng hồi.
Nhưng thứ khiến Hùng kinh hãi nhất không phải cảnh vợ ngồi dưới vòi nước.
Xung quanh Thảo là những mảnh vỡ của một chiếc bát sành. Trong dòng nước loang lổ dưới sàn còn có những lát gừng, lá tía tô và ít than thuốc đã bị vò nát.
Thì ra Thảo đã cố làm theo một cách chữa cảm cúm dân gian nào đó, nhưng trong lúc người quá yếu, cô làm rơi chiếc bát rồi trượt chân ngã xuống nền.
Hùng vội lao vào.
“Thảo!”
Anh tắt vòi nước rồi quỳ xuống đỡ vợ.
Bàn tay anh vừa chạm vào người cô đã lạnh buốt.
Thế nhưng trán Thảo lại nóng ran.
Cô sốt rất cao.
Đôi mắt đỏ hoe nhìn chồng, nước mắt hòa lẫn với nước từ mái tóc chảy xuống hai bên má.
“Em xin lỗi…”
Giọng cô yếu đến mức gần như không nghe thấy.
Hùng nghẹn lại.
“Xin lỗi gì? Em ngã thế này mà còn xin lỗi anh?”
Thảo cúi mặt.
“Em định tự làm… Em nghĩ anh đang đi làm, không muốn gọi anh về…”
Nghe đến đó, Hùng vừa thương vừa giận.
Anh nhanh chóng lấy khăn khô quấn quanh người vợ, dìu cô ra khỏi phòng tắm. Vừa bước được vài bước, Thảo bỗng khuỵu xuống.
Hùng hoảng hốt bế thẳng cô lên giường.
Anh lấy nhiệt kế đo lại.
39,8 độ.
Hùng chết lặng vài giây.
“Thảo, mình đi viện.”
“Không… em nghỉ một lát là được…”
“Không được!”
Đó là lần đầu tiên trong ngày Hùng lớn tiếng với vợ.
Nhưng ngay sau đó, giọng anh lại dịu xuống.
“Anh thà mất một ngày công còn hơn mất em.”
Thảo quay mặt đi, nước mắt lại lặng lẽ rơi.
Hùng vội gọi xe đưa vợ đến bệnh viện gần nhất.
Sau khi thăm khám, bác sĩ nói Thảo bị cúm kèm sốt cao và mất nước, cơ thể lại suy nhược do mấy ngày gần đây ăn uống quá ít. May mắn là cô được đưa đến kịp thời, không có biến chứng nghiêm trọng.
Ngồi ngoài hành lang, Hùng thở phào.
Lúc ấy anh mới nhận ra hai bàn tay mình vẫn còn run.
Một lúc sau, Thảo được đưa ra phòng theo dõi.
Cô nhìn chồng, nhỏ giọng:
“Anh có giận em không?”
Hùng kéo ghế ngồi sát bên.
“Có.”
Thảo im lặng.
“Nhưng anh giận vì em coi thường sức khỏe của mình, chứ không phải vì em làm anh phải nghỉ việc.”
Anh lấy chai nước, mở nắp rồi đưa cho vợ.
“Sau này có chuyện gì cũng phải nói với anh. Đừng nghĩ mình là gánh nặng.”
Thảo mím môi.
“Em chỉ sợ anh mệt.”
Hùng cười buồn.
“Anh đi làm cả ngày có thể mệt. Nhưng biết vợ nằm một mình ở nhà mà không chăm được thì anh còn mệt hơn.”
Câu nói ấy khiến Thảo bật khóc.
Cô nắm lấy tay chồng.
“Em cứ nghĩ mình phải tự chịu đựng thì anh mới đỡ vất vả.”
Hùng siết nhẹ tay cô.
“Vợ chồng sống với nhau đâu phải để mỗi người tự chịu một nửa cuộc đời.”
Ba ngày sau, Thảo được về nhà.
Lần này, người nấu cháo không phải Thảo.
Hùng dậy từ rất sớm, loay hoay trong căn bếp nhỏ. Bát cháo anh nấu không được đẹp mắt, hành thái còn quá to, gừng cũng thái vụng về. Nhưng khi đặt xuống trước mặt vợ, anh lại cười đầy tự hào.
“Ăn thử đi.”
Thảo múc một thìa, vừa ăn vừa nhăn mặt.
“Dở.”
Hùng trợn mắt.
“Dở thật à?”
“Ừ.”
Cô bật cười.
“Nhưng em thích.”
Hùng cũng cười theo.
Căn nhà nhỏ hôm ấy không có tiếng cãi vã, không có những lời trách móc. Chỉ có hai vợ chồng ngồi cạnh nhau bên bát cháo nóng.
Sau biến cố ấy, Thảo thay đổi rất nhiều. Cô không còn cố giấu mỗi khi trong người khó chịu. Còn Hùng, mỗi lần đi làm xa hay phải tăng ca, anh luôn gọi về hỏi vợ một câu:
“Hôm nay em thấy thế nào?”
Chỉ một câu hỏi rất bình thường.
Nhưng cả hai đều hiểu, đằng sau nó là sự quan tâm mà đôi khi người ta phải trải qua một lần suýt mất nhau mới biết trân trọng.
Nhiều năm sau, mỗi khi nhắc lại buổi trưa hôm đó, Hùng vẫn bảo:
“Anh chưa bao giờ quên cảnh mở cửa phòng tắm.”
Thảo cười:
“Còn em thì nhớ nhất bát cháo anh nấu.”
Hùng lắc đầu.
“Bát cháo đó mà em cũng nhớ được?”
Thảo nhìn chồng, nhẹ nhàng đáp:
“Vì hôm ấy em hiểu một điều. Có những lúc mình tưởng mình đang cố gắng không làm phiền người mình yêu. Nhưng thật ra, điều người ấy cần nhất chỉ là được ở bên mình lúc mình yếu đuối.”
Hùng không nói gì.
Anh chỉ lặng lẽ đưa tay nắm lấy tay vợ.
Ngoài hiên, nắng chiều trải xuống nền sân một màu vàng dịu.
Căn nhà nhỏ vẫn vậy.
Chỉ có hai người trong đó đã hiểu rằng, hạnh phúc đôi khi chẳng phải điều gì quá lớn lao.
Nó có thể chỉ là một người tranh thủ giờ nghỉ trưa chạy về nhà, một bát cháo nấu vội, một bàn tay chìa ra đúng lúc…
Và một câu nói giản dị:
“Có chuyện gì thì gọi anh. Đừng tự chịu một mình.”