Skip to content

Tin Nhanh 24/7

Menu
  • Trang Mẫu
Menu

Tôi thuê chị trông 2 con sau khi vợ tôi qu/a đ/ời vì thường xuyên phải đi công tác. Hôm về nhà sớm hơn kế hoạch thì đi::ếng người khi thấy con g/ái 8t đang q//u/ỳ lau sàn nhà, trên lưng cõng đ/ứa e/m

Posted on 20/07/2026 by BTV

CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM

Tôi thuê chị trông 2 con sau khi vợ tôi qu/a đ/ời vì thường xuyên phải đi công tác. Hôm về nhà sớm hơn kế hoạch thì đi::ếng người khi thấy con g/ái 8t đang q//u/ỳ lau sàn nhà, trên lưng cõng đ/ứa e/m. Nhưng những gì tôi nghe lén được qua cuộc điện thoại lúc đó mới là kinhhai thật sự….

Sau ngày vợ tôi qua đời vì bạo bệnh, tôi một mình gồng gánh nuôi hai đứa con nhỏ. Công việc của tôi là kỹ sư giám sát công trình nên thường xuyên phải đi xa, có khi cả tuần mới về nhà một lần. Không còn lựa chọn nào khác, tôi thuê một người phụ nữ tên Hạnh đến chăm sóc hai con.

Chị Hạnh được một đồng nghiệp cũ giới thiệu. Chị ngoài bốn mươi tuổi, dáng người gầy gò, nói chuyện từ tốn, luôn tỏ ra hiền lành và giàu tình cảm. Trong buổi đầu gặp mặt, chị nhìn di ảnh vợ tôi rồi nghẹn ngào nói:

“Anh cứ yên tâm. Tôi cũng từng mất đi đứa con đầu lòng nên rất hiểu cảm giác của trẻ thiếu mẹ. Tôi sẽ chăm sóc các cháu như chính con ruột.”

Những lời chân thành ấy khiến tôi hoàn toàn tin tưởng. Tôi nghĩ mình đã tìm được người có thể thay mình bù đắp phần nào khoảng trống mà mẹ các con để lại.

Lần công tác gần nhất dự định kéo dài bảy ngày. Thế nhưng công việc kết thúc sớm hơn dự kiến nên tôi đổi vé máy bay, âm thầm trở về từ sáng để tạo bất ngờ cho hai đứa trẻ.

Tôi tưởng tượng cảnh con gái sẽ reo lên khi thấy bố, còn cậu út sẽ lon ton chạy đến ôm chân mình.

Nhưng khi mở cửa bước vào, sự yên tĩnh đến lạnh người bao trùm cả căn nhà.

Không có tiếng trẻ con cười đùa.

Chỉ có mùi nước lau nhà nồng nặc hòa lẫn mùi thức ăn đã để qua đêm.

Tôi đi thêm vài bước rồi chết lặng.

Con bé An, mới tám tuổi, đang quỳ gối trên nền gạch lạnh, hai bàn tay nhỏ đỏ ửng vì liên tục chà mạnh chiếc giẻ cũ xuống sàn. Trên lưng con là em trai ba tuổi được buộc bằng một chiếc khăn vải bạc màu. Đứa bé ngủ gục, đầu nghiêng sang một bên, hơi thở phập phồng theo từng nhịp chị cúi xuống lau nhà.

Vai con gái tôi run lên vì mỏi.

Đôi chân bé xíu như sắp khuỵu xuống nhưng con vẫn cắn răng chịu đựng.

Khóe môi con rớm máu vì cắn quá mạnh.

Tôi định lao tới thì tiếng chuông điện thoại từ trong bếp vang lên.

Theo phản xạ, tôi đứng nép sau bức tường.

Chiếc điện thoại trong túi vô tình mở chế độ ghi âm.

Giọng chị Hạnh vang lên.

Không còn sự dịu dàng như trước.

Lạnh lẽo và đầy toan tính.

“Ừ, con bé giờ biết việc rồi. Phải để nó làm từ nhỏ mới dễ bảo.”

Một người ở đầu dây bên kia nói gì đó.

Chị ta bật cười.

“Ông chủ có biết gì đâu. Suốt ngày đi tỉnh. Mỗi tháng tiền ông ấy gửi chăm con thì tôi giữ lại một phần gửi về quê cho mẹ tôi. Cứ bảo là tiền làm thêm.”

Tôi siết chặt bàn tay đến bật máu.

Giọng chị ta tiếp tục:

“Con bé mà khóc thì tôi chỉ cần dọa là bố nó chán nó rồi, sẽ đưa nó vào cô nhi viện. Nó sợ xanh mặt, ngoan như cún.”

Tim tôi như bị ai bóp nghẹt.

Từng lời nói giống như những nhát dao cứa thẳng vào lồng ngực.

Tôi không thể tưởng tượng nổi, suốt gần một năm qua, hai đứa con của mình đã phải sống như thế nào.

Đúng lúc ấy, An khẽ lên tiếng:

“Dì ơi… em con ngủ rồi… con đặt em xuống được không?”

Chị Hạnh quát lớn:

“Lau hết cái nhà rồi hẵng nghỉ. Tao nuôi chúng mày ăn chứ không phải để ngồi chơi.”

Con bé cúi đầu lí nhí:

“Dạ…”

Tôi không chịu nổi thêm một giây nào nữa.

Tôi bước thẳng vào bếp.

Chiếc điện thoại trên tay chị Hạnh rơi xuống nền nhà.

Khuôn mặt chị ta tái mét khi nhìn thấy tôi.

“Anh… anh về lúc nào vậy?”

Tôi không trả lời.

Tôi chạy đến bế cậu út xuống trước rồi đỡ con gái đứng dậy.

Hai đầu gối con đỏ bầm, lòng bàn tay trầy xước, trên cánh tay còn lấm tấm vài vết bầm tím cũ mới chồng lên nhau.

An vừa nhìn thấy tôi thì òa khóc.

Con ôm chặt lấy cổ tôi như sợ chỉ cần buông tay, tôi sẽ lại biến mất.

Con nấc nghẹn:

“Bố… con xin lỗi… con đã cố ngoan… con không dám làm dì giận…”

Câu nói ấy khiến tôi không cầm được nước mắt.

Tôi ôm chặt cả hai con vào lòng.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi khóc trước mặt các con.

Không phải vì yếu đuối.

Mà vì quá ân hận.

Tôi đã nghĩ chỉ cần kiếm thật nhiều tiền thì các con sẽ có tương lai tốt đẹp.

Nhưng hóa ra, điều chúng cần nhất lại là sự có mặt của người cha.

Ngay trong chiều hôm đó, tôi chấm dứt hợp đồng với chị Hạnh. Toàn bộ đoạn ghi âm và hình ảnh từ camera trong nhà được tôi giao cho cơ quan chức năng. Quá trình xác minh sau đó cho thấy chị ta không chỉ chiếm dụng tiền sinh hoạt mà còn nhiều lần có hành vi bạo hành tinh thần đối với trẻ nhỏ. Những việc làm ấy cuối cùng cũng phải trả giá trước pháp luật.

Tôi xin chuyển sang vị trí làm việc tại văn phòng của công ty, chấp nhận mức thu nhập thấp hơn để mỗi ngày đều được về nhà. Buổi sáng, tôi tự tay chuẩn bị bữa ăn cho các con. Buổi tối, ba cha con cùng ngồi học, cùng đọc truyện và kể cho nhau nghe những điều xảy ra trong ngày.

Ban đầu, An vẫn thường giật mình mỗi khi làm rơi bát hay lỡ tay đổ nước. Con cuống quýt xin lỗi, đôi mắt đầy sợ hãi như chờ đợi một trận mắng.

Mỗi lần như vậy, tôi chỉ nhẹ nhàng xoa đầu con rồi mỉm cười:

“Không sao đâu. Nhà mình không ai bị mắng chỉ vì làm sai một chuyện nhỏ cả.”

Nghe vậy, con bé ngẩn người vài giây rồi òa khóc.

Đó là lần đầu tiên sau rất lâu, con khóc vì cảm thấy mình được yêu thương.

Vài tháng sau, An dần lấy lại sự hồn nhiên vốn có. Con bắt đầu cười nhiều hơn, chủ động kể chuyện ở trường và còn thích vẽ những bức tranh có ba người nắm tay nhau dưới ánh mặt trời.

Một tối trước khi đi ngủ, con ôm lấy tôi rồi thì thầm:

“Bố ơi, trước đây con luôn sợ bố không cần con nữa. Nhưng bây giờ con biết rồi… bố sẽ luôn ở bên con, đúng không?”

Tôi siết chặt hai con vào lòng, nghẹn ngào gật đầu.

“Đúng. Từ nay, dù bận đến đâu, bố cũng sẽ không để hai con phải lớn lên trong cô đơn thêm một lần nào nữa.”

Nhìn hai đứa trẻ ngủ yên trong vòng tay mình, tôi hiểu rằng có những thứ trên đời không thể đánh đổi bằng tiền bạc hay sự nghiệp. Một hợp đồng có thể làm lại, một chuyến công tác có thể từ chối, nhưng tuổi thơ của con thì chỉ có một. Và với một người cha, món quà quý giá nhất dành cho con không phải là một tài khoản tiết kiệm thật lớn, mà chính là sự hiện diện, yêu thương và chở che mỗi ngày. Chính từ giây phút ấy, tôi tự hứa sẽ không bao giờ để bất kỳ ai thay mình làm cha của các con nữa.

Bài viết mới

  • Tôi thuê chị trông 2 con sau khi vợ tôi qu/a đ/ời vì thường xuyên phải đi công tác. Hôm về nhà sớm hơn kế hoạch thì đi::ếng người khi thấy con g/ái 8t đang q//u/ỳ lau sàn nhà, trên lưng cõng đ/ứa e/m
  • Nữ đại gia khóc như mưa khi gặp lại chồng cũ bán vé số, sự thật sau 16 năm khiến cô ch/ế/t lặng…
  • Mẹ kế cho tôi 500 triệu làm của hồi môn, còn mẹ ruột chỉ cho một thứ khiến tôi cay mắt
  • Cậu bé ngh:èo sống bằng việc phụ giúp quán ăn đã l:én dành phần cơm duy nhất của mình cho một người đàn ông gi:à y:ếu ngủ bên đường
  • Tại lễ vinh danh, Minh không trao phần thưởng cho người cha đã nu:ôi mình mà lại gọi tên một người thợ s:ửa xe g:ià

Bình luận gần đây

No comments to show.

Lưu trữ

  • July 2026
  • June 2026
  • May 2026
  • April 2026

Danh mục

  • Chưa phân loại
©2026 Tin Nhanh 24/7 | Design: Newspaperly WordPress Theme