CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Tôi Gi/ấ/u Thân Phận Vào Công Ty Của Chồng. Khi Tôi C/ầ/m Cốc Nước Của Anh Ấy, Nữ Thư Ký Liền Xông Tới thái độ’
Tôi âm thầm đổi tên, dùng một bộ hồ sơ xin việc hoàn toàn mới để bước vào làm nhân viên tại chính tập đoàn Gia Thành – nơi chồng tôi, Trần Quốc Huy, đang giữ chức tổng giám đốc.
Cha tôi từng khởi nghiệp chỉ bằng một xưởng cơ khí nhỏ. Sau hơn hai mươi năm gây dựng, ông đã biến nó thành một tập đoàn trị giá hàng nghìn tỷ. Là người con duy nhất, tôi – Vũ Thanh An – lẽ ra phải trực tiếp tiếp quản tất cả. Nhưng sau khi kết hôn với Huy, tôi tin rằng vợ chồng là người một nhà nên giao toàn bộ quyền điều hành cho anh.
Tôi lui về phía sau, học cách trở thành một người vợ bình thường. Suốt ba năm, tôi cứ nghĩ những hy sinh ấy sẽ đổi lấy một gia đình hạnh phúc.
Nhưng tôi đã lầm.
Huy bắt đầu thường xuyên đi công tác, có những đêm gần sáng mới về. Trên cổ áo anh đôi khi vương mùi nước hoa phụ nữ, xen lẫn mùi rượu nồng nặc. Mỗi lần tôi hỏi, anh chỉ lạnh nhạt nói đó là chuyện làm ăn.
Tôi không muốn nghi ngờ người đầu ấp tay gối với mình.
Cho đến một đêm, tôi nhìn thấy trên điện thoại anh một tin nhắn chỉ vẻn vẹn vài chữ:
“Bao giờ anh mới chính thức cho em danh phận?”
Ngay lúc ấy, tôi hiểu rằng mình không thể tiếp tục ngồi yên.
Tôi quyết định tự mình bước vào tập đoàn.
Tôi cắt mái tóc dài, mặc sơ mi trắng, quần âu tối màu, đeo một cặp kính gọng mảnh rồi dùng tên giả Nguyễn Mai Chi để xin vào bộ phận hành chính. Không ai trong công ty nhận ra tôi chính là người phụ nữ đang sở hữu phần lớn cổ phần của tập đoàn.
Ngày đầu tiên, tôi chẳng khác gì một nhân viên mới.
Tôi photo tài liệu, sắp xếp hồ sơ, rót nước, chuẩn bị phòng họp. Những người từng cúi đầu chào tôi ngoài đời giờ đây thậm chí chẳng buồn để ý đến sự có mặt của tôi.
Tôi không hề khó chịu.
Ngược lại, chính vị trí thấp bé ấy giúp tôi nhìn thấy những điều mà trước đây tôi chưa từng biết.
Đến gần trưa, trưởng phòng hành chính gọi tôi lên.
“Mai Chi, mang khay nước này vào phòng tổng giám đốc.”
Tôi nhận lấy khay rồi đi thẳng lên tầng cao nhất.
Khi đến trước cửa phòng, tôi vừa định gõ thì nghe tiếng cười khúc khích từ bên trong.
Là giọng của Đỗ Yến Nhi, cô thư ký mới được tuyển vào chưa lâu.
“Anh Huy, em thật sự không hiểu tại sao anh vẫn phải chịu đựng cô vợ kia.”
Tôi khựng lại.
Bên trong im lặng vài giây, rồi giọng Huy vang lên.
“Cô ấy chỉ biết tiêu tiền và ở nhà. Nếu không phải nhờ tài sản của gia đình cô ấy, anh đã chẳng cần nhẫn nhịn đến hôm nay.”
Tôi đứng bất động.
Nhi bật cười.
“Em nghe nói cô ta chẳng biết gì về kinh doanh?”
“Đúng vậy.”
“Thế thì anh giữ cô ta bên cạnh làm gì?”
Huy cười nhạt.
“Chờ anh xử lý xong vài chuyện trong tập đoàn, anh sẽ khiến cô ấy tự động rời khỏi đây. Đến lúc đó, người đứng cạnh anh sẽ là em.”
Từng câu từng chữ giống như những nhát dao đâm thẳng vào lòng tôi.
Tôi từng nghĩ người đàn ông ấy cưới tôi vì yêu.
Hóa ra anh ta chỉ đang chờ ngày chiếm hết những gì cha tôi để lại.
Tôi hít một hơi thật sâu, gõ cửa rồi bước vào.
Hai người bên trong lập tức tách nhau ra.
Huy chỉnh lại cà vạt, còn Nhi nhìn tôi từ đầu đến chân với vẻ khó chịu.
Tôi cúi đầu, giả vờ sợ hãi như một nhân viên cấp thấp.
“Thưa tổng giám đốc, nước của anh đây ạ.”
Tôi đặt ly cà phê xuống bàn.
Nhi bất ngờ bước tới.
“Cô là nhân viên mới đúng không?”
“Vâng.”
“Cô có biết đây là khu vực riêng không? Ai cho phép cô tự tiện bước vào?”
Tôi chưa kịp trả lời, cô ta đã nhìn thấy chiếc cốc tôi đang cầm trên tay.
Đó là chiếc cốc sứ màu xanh đậm mà tôi thường mua cho Huy từ những ngày đầu mới cưới.
Nhi lập tức nổi giận.
“Cô vừa uống nước của anh ấy?”
Tôi bình tĩnh nói:
“Tôi chỉ cầm nhầm thôi.”
“Cầm nhầm?”
Nhi tiến đến, giằng chiếc cốc khỏi tay tôi rồi tát thẳng vào mặt.
Một tiếng “chát” vang lên.
Cả căn phòng im phăng phắc.
Má tôi nóng rát. Khóe môi bật máu.
Nhưng điều khiến tôi đau hơn lại là ánh mắt của Huy.
Anh ta nhìn tôi.
Không phải ánh mắt của một người chồng nhìn thấy vợ mình bị xúc phạm.
Mà là ánh mắt sợ hãi vì bí mật sắp bị phơi bày.
Nhi vẫn chưa dừng lại.
“Đúng là loại nhân viên không biết thân biết phận! Một người như cô mà cũng dám đụng vào đồ của anh Huy?”
Tôi im lặng.
Rồi ánh mắt tôi dừng trên bàn tay cô ta.
Trên ngón áp út là một chiếc nhẫn kim cương hình đóa hồng.
Tôi nhận ra nó ngay lập tức.
Đó là bản thiết kế tôi từng tự tay vẽ để tặng Huy nhân kỷ niệm ba năm ngày cưới. Tôi đã cất bản thiết kế trong két sắt, chưa từng đưa cho bất kỳ ai.
Vậy mà giờ đây, chiếc nhẫn ấy lại nằm trên tay người phụ nữ khác.
Huy tái mặt.
“Yến Nhi, đủ rồi!”
Nhưng đã quá muộn.
Tôi không nói gì, chỉ cúi đầu bước ra khỏi phòng.
Cánh cửa khép lại.
Vừa đi đến cuối hành lang, tôi tháo cặp kính xuống.
Nước mắt không rơi.
Trong lòng tôi lúc này chỉ còn một sự lạnh lẽo đến đáng sợ.
Tôi hiểu rồi.
Đây không đơn thuần là một vụ ngoại tình.
Huy và Nhi còn đang âm thầm thực hiện một kế hoạch lớn hơn.
Tối hôm đó, tôi trở về căn biệt thự mà cha tôi để lại.
Tôi mở chiếc két bí mật phía sau giá sách, lấy ra máy tính quản trị và những tài khoản mà cha từng giao riêng cho tôi.
Tôi bắt đầu kiểm tra từng khoản tiền.
Chỉ sau vài giờ, những con số khiến tôi lạnh người.
Hàng chục tỷ đồng đã được chuyển khỏi tập đoàn qua nhiều hợp đồng giả. Tiền được chia nhỏ rồi đổ vào ba công ty không có hoạt động thực tế. Một công ty đứng tên anh trai Huy, hai công ty còn lại có liên quan trực tiếp đến gia đình Nhi.
Tôi tiếp tục kiểm tra.
Có cả những hợp đồng mua bán máy móc bị nâng giá gấp nhiều lần.
Có khoản tiền được ghi là chi phí tư vấn nhưng thực chất chuyển thẳng vào tài khoản cá nhân.
Tôi lưu toàn bộ dữ liệu.
Sau đó, tôi gọi cho luật sư Lâm Khánh, người từng là cộng sự thân thiết nhất của cha tôi.
Anh xem từng tập hồ sơ rồi trầm mặc rất lâu.
Cuối cùng, anh nói:
“Thanh An, nếu những tài liệu này chính xác, Huy không chỉ phản bội em. Anh ta đang tìm cách chiếm đoạt tài sản của cả tập đoàn.”
Tôi đáp:
“Vậy thì để anh ta nghĩ rằng tôi chưa biết gì.”
Chúng tôi âm thầm chuẩn bị mọi thứ: hồ sơ kiểm toán, bằng chứng chuyển tiền, dữ liệu camera, những đoạn ghi âm và cả chứng cứ về mối quan hệ giữa Huy với Nhi.
Tôi cũng lập hồ sơ ly hôn.
Nhưng tôi chưa nộp ngay.
Tôi muốn Huy phải tự tay bước vào chiếc bẫy mà anh ta đã chuẩn bị cho tôi.
Sáng hôm sau, tôi không mặc bộ quần áo giản dị của nhân viên mới nữa.
Tôi mặc một bộ vest màu đỏ sẫm, bước xuống xe trước sảnh tập đoàn.
Bảo vệ nhìn thấy tôi thì lập tức cúi đầu.
“Chủ tịch Thanh An.”
Cả sảnh gần như chết lặng.
Những nhân viên từng coi tôi là cô hành chính thấp bé đồng loạt đứng bật dậy.
Tôi không dừng lại.
Tôi đi thẳng vào nhà ăn.
Nhi lúc ấy đang ngồi ở khu vực dành cho lãnh đạo, bên cạnh còn đặt chiếc bình giữ nhiệt khắc tên “Quốc Huy”.
Cô ta nhìn thấy tôi thì cau mày.
“Cô là ai mà tự tiện vào đây?”
Tôi không trả lời.
Tôi cầm chiếc bình lên, mở nắp rồi uống một ngụm nước.
Nhi lập tức lao tới.
“Cô bị điên à? Đó là đồ của anh Huy!”
Cô ta giơ tay định tát tôi lần nữa.
Nhưng lần này, cổ tay cô ta bị tôi giữ chặt giữa không trung.
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.
“Lần trước cô đánh tôi vì nghĩ tôi là một nhân viên thấp kém.”
Tôi buông tay.
“Còn lần này, cô định đánh ai?”
Nhi sững người.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân dồn dập vang lên.
Huy chạy vào.
Vừa nhìn thấy tôi, sắc mặt anh ta trắng bệch.
“An…”
Tôi mỉm cười.
“Lâu rồi không gặp, tổng giám đốc Trần.”
Anh ta đứng chết trân.
Tôi quay sang toàn bộ nhân viên trong nhà ăn, giọng bình tĩnh nhưng rõ ràng:
“Ba năm trước, cha tôi giao quyền điều hành tập đoàn cho chồng tôi. Tôi tin anh ấy nên lui về phía sau. Nhưng hôm nay, tôi trở lại vì phát hiện người mà tôi tin tưởng nhất đang dùng chính tập đoàn của gia đình tôi để rút tiền, lập công ty ma và chuẩn bị đẩy tôi ra khỏi vị trí sở hữu hợp pháp.”
Một tiếng xì xào lập tức vang lên.
Tôi lấy tập hồ sơ từ thư ký phía sau đưa ra.
“Đây là kết quả kiểm toán sơ bộ.”
Tôi đặt tập hồ sơ xuống bàn.
“Và đây là toàn bộ chứng từ chứng minh những khoản tiền đã được chuyển đi.”
Huy run giọng:
“An, em nghe anh giải thích…”
“Không cần.”
Tôi ngắt lời.
“Ba năm qua tôi đã nghe anh giải thích quá nhiều rồi.”
Nhi lúc này cũng bắt đầu hoảng loạn.
Cô ta lùi về phía sau.
Tôi nhìn chiếc nhẫn trên tay cô ta rồi nói:
“Còn chiếc nhẫn đó, cô cứ giữ lấy. Nó là món quà cuối cùng tôi tặng cho cuộc hôn nhân này.”
Nhi cúi xuống nhìn tay mình, mặt biến sắc.
Tôi quay sang Huy.
“Đơn ly hôn đã được luật sư của tôi chuẩn bị. Từ hôm nay, anh không còn quyền tự ý ký bất kỳ giao dịch tài chính nào của tập đoàn.”
Huy gần như khuỵu xuống.
“An, anh sai rồi. Cho anh một cơ hội.”
Tôi nhìn người đàn ông từng là chồng mình rất lâu.
Cuối cùng, tôi chỉ nói:
“Cơ hội anh có rất nhiều. Nhưng anh đã dùng từng cơ hội đó để phản bội tôi.”
Ngay chiều hôm ấy, hội đồng quản trị họp khẩn.
Quyền điều hành của Huy bị đình chỉ để phục vụ điều tra. Các tài khoản liên quan đến những giao dịch bất thường cũng được tạm thời phong tỏa theo quy định.
Còn Nhi, người từng nghĩ mình sắp trở thành phu nhân tổng giám đốc, chỉ vài ngày sau đã phải rời khỏi tòa nhà trong ánh mắt của toàn bộ nhân viên.
Vụ việc sau đó được chuyển cho cơ quan chức năng.
Tôi không lấy lại được ba năm đã mất.
Nhưng tôi lấy lại được chính mình.
Tôi cũng hiểu rằng, có những người bước vào cuộc đời ta không phải để cùng ta đi đến cuối con đường, mà để dạy ta một bài học rất đắt giá về lòng tin.
Sau khi hoàn tất thủ tục ly hôn, tôi chính thức tiếp quản tập đoàn.
Ngày đầu tiên ngồi vào chiếc ghế mà cha từng để lại, tôi mở ngăn kéo và nhìn thấy một bức ảnh cũ.
Trong ảnh là cha tôi, tôi và Huy của những năm đầu mới cưới.
Tôi nhìn rất lâu rồi cất nó đi.
Không xé.
Không đốt.
Chỉ đơn giản là đặt nó vào một chiếc hộp, đóng nắp lại.
Bởi vì tôi biết, quá khứ không cần phải bị xóa sạch.
Chỉ cần nó không còn quyền quyết định tương lai của mình.
Từ đó, tôi bắt đầu xây dựng lại tập đoàn bằng chính đôi tay của mình.
Và lần đầu tiên sau ba năm, tôi không còn là “người vợ của tổng giám đốc”.
Tôi là Vũ Thanh An – người phụ nữ đã tự mình đứng dậy sau khi bị phản bội, và cũng là người sở hữu quyền quyết định cuối cùng đối với cuộc đời mình.