CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Thương bà cụ giữa trời nắng, tài xế cho đi nhờ, 10 phút sau phát hiện chuyện kinh hoàng
Buổi trưa cuối tháng sáu, cái nóng phủ xuống con đường quốc lộ như một lớp lửa. Mặt đường hắt lên những luồng hơi nóng bỏng rát, khiến những chiếc xe chạy qua cũng như chao đảo trong không khí oi nồng.
Quang, một tài xế xe tải đã nhiều năm chạy tuyến Hà Nội – Nam Định, đang trên đường đưa chuyến hàng cuối cùng về quê. Anh bật điều hòa ở mức thấp nhất nhưng mồ hôi vẫn lấm tấm trên trán. Hai bên đường vắng người, thi thoảng mới có một chiếc xe máy vụt qua.
Đang chạy, Quang bất chợt nhìn thấy một bóng người nhỏ bé bên vệ đường.
Đó là một bà cụ chừng bảy mươi lăm tuổi. Mái tóc bạc trắng lộ ra dưới chiếc nón lá đã cũ, lưng bà còng xuống, một tay chống cây gậy tre, tay kia xách chiếc túi vải phồng lên nặng nề. Bà vừa đi vừa dừng lại thở, khuôn mặt đỏ bừng vì nắng.
Quang nhìn qua gương chiếu hậu rồi không đành lòng. Anh giảm tốc độ, bật xi-nhan và cho xe tấp vào lề.
Anh hạ kính cửa, gọi lớn:
– Bà ơi! Trời nóng thế này bà đi đâu vậy? Nếu không ngại thì lên xe cháu chở một đoạn.
Bà cụ đứng khựng lại, có vẻ bất ngờ.
– Cậu cho tôi đi thật sao? Tôi chỉ còn cách nhà mấy cây số thôi, sợ làm phiền cậu…
Quang cười:
– Có gì đâu bà. Cháu cũng đi hướng đó. Bà lên xe đi, đi bộ dưới trời này nguy hiểm lắm.
Anh xuống xe, cẩn thận đỡ bà cụ lên cabin rồi đặt chiếc túi vải vào sát chân bà.
Khi cánh cửa đóng lại, hơi lạnh từ điều hòa lập tức bao trùm khoang xe. Bà cụ khẽ thở phào, lấy tay lau mồ hôi trên trán.
Trên đường đi, hai người trò chuyện. Bà kể mình vừa từ thành phố về sau khi thăm một người họ hàng. Vì xuống nhầm điểm dừng, bà phải đi bộ gần năm cây số mới về đến nhà. Điện thoại lại hết pin nên không gọi được cho con cháu.
Quang nghe xong chỉ cười:
– Lần sau bà đừng đi bộ giữa trời nắng như vậy nữa. Có chuyện gì thì cứ đứng chỗ đông người mà nhờ giúp đỡ.
Bà cụ gật đầu, liên tục cảm ơn anh.
Quang cũng chẳng nghĩ nhiều. Với anh, việc cho một người già đi nhờ chỉ là chuyện rất bình thường.
Nhưng khoảng mười phút sau, khi chiếc xe đã chạy vào một đoạn đường vắng, bà cụ bỗng im lặng.
Bà nhíu mày, hơi nghiêng người về phía trước rồi hít một hơi thật sâu.
– Cậu Quang…
– Dạ?
Giọng bà bỗng trở nên căng thẳng:
– Cậu có ngửi thấy mùi gì không?
Quang ngơ ngác.
– Mùi gì hả bà?
Bà cụ không trả lời ngay. Bà đưa mắt nhìn quanh cabin, sau đó chỉ xuống phía dưới ghế phụ.
– Có mùi khét… Không phải mùi điều hòa. Hình như là mùi dây điện cháy.
Quang lập tức nhíu mày.
Anh giảm tốc độ, tắt nhạc rồi chăm chú lắng nghe. Vài giây sau, quả nhiên có một mùi khét rất nhẹ len vào cabin.
Quang hoảng hốt:
– Chết rồi!
Anh lập tức bật đèn cảnh báo, cho xe tấp vào lề và tắt máy.
Vừa mở cửa bước xuống, Quang đã nhìn thấy một làn khói mỏng đang bốc lên từ phía dưới thùng xe.
Anh vội mở nắp kiểm tra. Một đoạn dây điện gần bình ắc quy đã nóng đỏ, lớp vỏ nhựa bắt đầu chảy ra. Nếu tiếp tục chạy thêm vài phút nữa, rất có thể hệ thống điện sẽ chập và gây cháy toàn bộ chiếc xe.
Quang đứng chết lặng.
Anh quay lại nhìn bà cụ.
– Nếu bà không phát hiện ra mùi này thì…
Bà cụ bình tĩnh nói:
– Có lẽ cậu đã không kịp dừng xe.
Quang lập tức gọi cứu hộ. Trong lúc chờ đợi, anh mới để ý bà cụ vẫn ôm khư khư chiếc túi vải cũ bên người.
Anh tò mò hỏi:
– Bà làm nghề gì mà đi đâu cũng mang theo cái túi này vậy?
Bà cụ im lặng một lúc lâu rồi mới chậm rãi mở túi.
Bên trong không phải tiền bạc hay đồ quý giá như Quang tưởng. Đó là một hộp kim loại cũ, vài tấm ảnh đã ố vàng và một cuốn sổ nhỏ.
Bà lấy một tấm ảnh đưa cho Quang.
Nhìn vào đó, Quang bỗng sững người.
Trong bức ảnh là một người đàn ông trẻ đứng cạnh một chiếc xe tải cũ. Người đó chính là bố của Quang.
– Sao bà lại có ảnh của bố tôi?
Bàn tay Quang run lên.
Bà cụ nhìn anh thật lâu rồi thở dài:
– Vì bố cháu từng cứu mạng con trai tôi.
Quang không nói nên lời.
Bà kể hơn hai mươi năm trước, con trai bà từng gặp tai nạn nghiêm trọng trên chính tuyến đường này. Khi ấy, bố Quang là người đi ngang qua đầu tiên, đã dừng xe đưa anh đến bệnh viện. Nhờ vậy mà anh giữ được mạng sống.
Sau này, người con trai ấy nhiều lần tìm cách liên lạc để cảm ơn nhưng gia đình Quang đã chuyển nhà, mất liên lạc hoàn toàn.
Còn bà cụ hôm nay vốn không hề biết Quang là con của người tài xế năm xưa. Bà chỉ tình cờ nhận ra chiếc xe và phát hiện mùi khét vì trước đây con trai bà từng làm nghề sửa ô tô, nên bà khá nhạy với những dấu hiệu bất thường.
Quang nghe xong, mắt đỏ hoe.
Anh không ngờ một việc tốt tưởng như rất nhỏ của mình lại đưa anh gặp được người từng mang món nợ ân tình với cha mình.
Chiều hôm đó, sau khi xe được sửa xong, Quang không chỉ đưa bà cụ về tận nhà mà còn ở lại giúp bà mang đồ vào trong.
Trước khi anh rời đi, bà cụ nắm lấy tay anh:
– Hôm nay cháu cứu bà một đoạn đường. Nhưng thật ra bà mới là người vô tình giúp cháu tránh được một tai họa.
Quang cười, lắc đầu:
– Cháu nghĩ đó không phải là cứu hay trả ơn đâu bà. Người tử tế gặp nhau đúng lúc thôi.
Nhiều năm sau, Quang vẫn nhớ mãi buổi chiều hôm ấy.
Anh hiểu rằng trên đời có những việc tốt không mang lại tiền bạc hay danh tiếng ngay lập tức. Nhưng đôi khi, chỉ một lần dừng xe giữa trời nắng, một lời hỏi han, hay một hành động giúp đỡ người xa lạ cũng có thể thay đổi cả cuộc đời.
Và có lẽ, điều kỳ diệu nhất chính là: khi mình chìa tay giúp một người đang khó khăn, chưa chắc mình biết rằng chính họ cũng có thể là người xuất hiện để giúp mình vào lúc nguy hiểm nhất.