CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Sau khi b:án h:ết t:ài s:ản c:hia đều cho các con, cụ Sáu lần lượt đến từng nhà ở nhờ. Chỉ chưa đầy một tháng, ông ngh:ẹn l:òng khi nhìn rõ l:òng người
Ông Lâm từng là người đàn ông được cả xóm kính trọng. Sau khi vợ qua đời, ông quyết định bán mảnh vườn, căn nhà cũ cùng toàn bộ tài sản tích góp cả đời rồi chia đều cho ba người con. Ông chỉ giữ lại vài bộ quần áo, ít giấy tờ và chiếc va-li đã bạc màu, nghĩ rằng tuổi già chỉ cần có tình thân là đủ. Thế nhưng, sau khi lần lượt đến ở nhờ từng nhà con, chưa đầy một tháng, ông mới thấm thía sự lạnh nhạt của lòng người.
“Ba còn định ngồi ở đó đến lúc nào nữa? Nhà này đâu phải chỗ muốn đến thì đến, muốn ở bao lâu cũng được!”
Tiếng cô con dâu vọng từ căn bếp ra. Âm lượng không hề lớn, nhưng từng câu từng chữ lại như những mũi kim đâm thẳng vào tim người cha già.
Ông Lâm vẫn lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế nhựa cũ kê sát hiên nhà. Đôi bàn tay nhăn nheo đặt lên chiếc va-li sờn mép, khóa kéo đã gỉ sét, bên ngoài còn buộc thêm sợi dây dù để khỏi bung nắp. Đó là tất cả tài sản còn sót lại sau một đời tần tảo.
Ngoài trời, cơn mưa chiều lất phất rồi nặng hạt hơn, tiếng nước rơi lộp độp trên mái tôn nghe não lòng. Những giọt mưa hắt vào đôi dép nhựa đã mòn gót, nhưng ông chẳng buồn nhấc chân vào trong. Ánh mắt vẫn hướng về cánh cửa phòng khách khép hờ, mong người con trai cả sẽ bước ra giữ mình lại.
Chỉ cần một câu đơn giản:
“Ba cứ ở đây với con.”
Nhưng phía sau cánh cửa chỉ vang lên tiếng bát đĩa chạm nhau lách cách cùng giọng nói nhỏ nhẹ của anh Quang:
“Em nói nhỏ thôi, ba nghe được đấy.”
Người vợ lập tức đáp, giọng đầy bực bội:
“Nghe thì càng tốt. Anh hứa ba chỉ ở nửa tháng. Hôm nay đã sang ngày thứ mười sáu rồi.”
Quang khẽ thở dài:
“Mai anh sẽ đưa ba sang nhà thằng Tín.”
“Lại mai! Hôm anh đón ba về cũng bảo vài ngày thôi. Giờ con mình phải ngủ chung vì nhường phòng, đồ đạc chất đầy ngoài hành lang. Đi làm cả ngày đã mệt, tối về còn phải nấu riêng cháo với thức ăn mềm cho ba. Anh có biết em áp lực thế nào không?”
Ông Lâm lặng lẽ cúi gằm mặt. Những lời ấy, ông nghe rõ từng chữ.
Bữa cơm trưa hôm đó, ông chỉ dám gắp vài miếng rau luộc rồi lặng lẽ đặt đũa xuống. Thấy nồi cá kho chỉ còn ít, ông giả vờ nói mình không đói. Thực ra bụng vẫn cồn cào, nhưng ông sợ ăn thêm lại khiến con dâu khó chịu.
Ăn xong, ông chủ động rửa sạch bát đũa, quét sân rồi ngồi nép ngoài hiên. Ông luôn cố gắng làm mọi việc có thể để bản thân không trở thành gánh nặng. Thế nhưng, càng cố gắng, ông càng cảm nhận mình giống một vị khách không ai mong đợi.
Chiều hôm ấy, khi cơn mưa vừa ngớt, ông lặng lẽ kéo chiếc va-li đứng dậy. Không muốn làm con trai khó xử thêm, ông khẽ gõ cửa rồi nói:
“Ba sang nhà thằng Tín luôn cũng được, khỏi phải đợi đến mai.”
Quang sững người vài giây, ánh mắt hiện lên vẻ áy náy. Nhưng cuối cùng anh chỉ lặng lẽ cầm lấy chiếc ô, đưa cha ra đầu ngõ gọi xe.
Ngồi trên chiếc xe cũ chạy giữa màn mưa lất phất, ông Lâm bất giác nhớ lại những năm tháng mình còn khỏe mạnh. Ngày ấy, dù mưa hay nắng, ông đều thức từ tờ mờ sáng ra đồng, làm lụng quần quật chỉ mong các con được học hành tử tế, có cuộc sống đủ đầy. Ông từng nghĩ khi về già, chỉ cần được quây quần bên con cháu là mãn nguyện.
Không ngờ, điều giản dị nhất lại trở thành điều xa vời nhất.
Nhưng rồi, chính những ngày tháng tủi thân ấy cũng giúp các con dần nhận ra một sự thật đau lòng. Họ có thể chia nhau tài sản của cha rất công bằng, nhưng lại chẳng ai muốn chia sẻ trách nhiệm chăm sóc người đã hy sinh cả cuộc đời vì mình. Và đến khi đứng trước nguy cơ đánh mất cha mãi mãi, họ mới hiểu rằng tiền bạc có thể kiếm lại được, còn cơ hội báo hiếu thì một khi vuột mất sẽ không bao giờ quay trở lại.
Từ đó, cả gia đình buộc phải ngồi lại với nhau, nhìn thẳng vào những sai lầm đã gây ra. Còn ông Lâm, sau bao tổn thương, chỉ nhẹ nhàng nói một câu khiến tất cả lặng người:
“Ba chưa từng cần các con trả ơn. Ba chỉ mong những năm cuối đời, mỗi bữa cơm đều có người thật lòng muốn ngồi ăn cùng ba. Chỉ vậy thôi.”