Sau cưới, mẹ chồng bắt tôi b:án của hồi môn để trả n:ợ cho chồng, đến bữa cơm lại mặt tôi đã làm một việc khiến bà c:â-m l:ặng
Nhà chồng ở cuối hẻm, sân gạch có một cây bưởi. Mối mọt ăn vào chân bàn thờ, bà Dung – mẹ chồng – bảo “cái gì trong nhà này già rồi thì thay”. Bà nói câu ấy ngay sau khi bảo tôi: “Bán h;ết vàng h:ồi m:ôn đi, tr;-ả n:ợ cho thằng Hào. N:-ợ hai trăm triệu. Con dâu tử tế là phải đỡ chồng.”
Tôi nói không. Tôi nói nhẹ. Tôi nói trong phòng bếp, giữa mùi mỡ hành. Bà không nghe. Từ hôm ấy, miệng bà thành chợ. Bà kể với cô Tám, kể với mấy bà ở bãi tập dưỡng sinh, kể với cả người đưa gas:
“Con dâu nhà tôi th:-am. Có và:ng mà không b-iết thư-ơng chồng. Của hồi môn gì chứ có tiêu được đâu, để làm cảnh.”
Chưa đầy một tuần, cả hẻm biết chuyện. Tôi đi chợ, có người nhìn chằm chằm vào cổ tay tôi như cân ký.
Hào lúng túng: “Anh mư:-ợn lúc còn yêu em, làm ăn thua. Giờ mẹ é-:p quá.” Tôi nhìn anh. Con người ta có khi khổ chính vì mềm. Tôi không mềm. Nhưng tôi không muốn g;ào.

Tôi tắt điện thoại một buổi sáng, ngồi trước gương. Tôi tháo hết vòng nhẫn, lau từng món bằng khăn mềm, bỏ lại vào hộp kính có khóa. Rồi tôi mở máy, gọi ba cuộc…………..
…ba cuộc điện thoại: một cho bố mẹ đẻ, một cho anh họ làm luật sư, và một cho chủ nợ của Hào mà tôi đã âm thầm tìm hiểu số máy từ trước.
Ngày bữa cơm lại mặt diễn ra, không khí trong nhà chồng căng thẳng như dây đàn sắp đứt. Bà Dung mặt nặng mày nhẹ, xới bát cơm đầy nhưng không nhìn tôi lấy một lần. Bà vừa gắp miếng thịt vừa bóng gió:
“Ăn cơm nhà chồng mà lòng dạ để ở tiệm vàng thì nuốt sao trôi. Cái giống đàn bà ích kỷ chỉ biết giữ túi mình thì sớm muộn cũng tan cửa nát nhà.”
Hào cúi đầu im lặng, đôi đũa run rẩy. Tôi không khóc, cũng không tranh cãi. Tôi bình thản đặt bát đũa xuống, rút trong túi xách ra một xấp giấy tờ phẳng phiu kèm theo chiếc hộp nhẫn hồi môn trống rỗng, đặt ngay ngắn giữa mâm cơm trước sự ngỡ ngàng của bà Dung.
Màn “trả nợ” khiến mẹ chồng câm lặng
Bà Dung nhếch mép, tưởng tôi đã khuất phục: “Đấy, biết điều thế có phải ngoan không? Đưa vàng đây mẹ đi bán trả nợ cho thằng Hào.”
Tôi mỉm cười, đẩy xấp giấy về phía bà:
“Mẹ nhầm rồi. Con không bán vàng để trả nợ. Con đã dùng số vàng đó để mua lại toàn bộ số nợ của anh Hào từ tay chủ nợ. Đây là giấy chuyển nhượng quyền đòi nợ hợp pháp mang tên con.”
Bà Dung ch-ết trân, miếng cơm trong miệng suýt rơi ra. Tôi tiếp tục bằng giọng đanh thép nhưng từ tốn:
-
Thứ nhất: “Số nợ 200 triệu này, từ nay anh Hào sẽ nợ con, không phải nợ người dưng. Mỗi tháng lương của anh ấy, con sẽ trích ra 10 triệu để trả dần vào quỹ tiết kiệm riêng của con. Nếu anh ấy không trả, con sẽ khởi kiện dân sự vì đây là nợ phát sinh trước hôn nhân.”
-
Thứ hai: “Mẹ bảo con tham? Con đã dùng chính tiền túi mình để cứu con trai mẹ khỏi cảnh bị giang hồ đòi nợ, giữ lại danh dự cho cái nhà này. Vậy ai mới là người thực sự hy sinh?”
-
Thứ ba: “Con cũng đã gọi điện cho bố mẹ con. Họ đồng ý cho con dọn về nhà đẻ ở một thời gian để ‘suy nghĩ’ về việc có nên tiếp tục cuộc hôn nhân với một người chồng để mẹ ép uổng vợ mình hay không.”
Cái kết ê chề cho người mẹ chồng ghê gớm
Bà Dung định há miệng mắng nhiếc, nhưng tôi chặn lại bằng một tờ giấy cuối cùng: Danh sách kê khai tài sản trước hôn nhân. “Mẹ à, cây bưởi trong sân già rồi thì thay, nhưng lòng người cũ kỹ, tham lam và độc địa thì không ai thay thế được đâu. Nếu mẹ còn tiếp tục đi rêu rao con khắp hẻm, con sẽ công khai toàn bộ clip anh Hào quỳ gối xin tiền con trả nợ mà con đã quay lại được. Lúc đó, mẹ xem ai mới là người không dám vác mặt đi tập dưỡng sinh.”
Bà Dung tái mặt, môi run bần bật nhưng không thốt nên lời. Bà nhận ra cô con dâu “hiền như đất” mà bà vẫn tưởng hóa ra lại là người có cái đầu lạnh và những bước đi không thể lường trước.
Tôi đứng dậy, xách túi, không cần đợi Hào đồng ý hay bà Dung cho phép. Tôi bước ra khỏi con hẻm, lòng nhẹ tênh. Của hồi môn vẫn là của tôi, chỉ có vị trí của tôi trong ngôi nhà đó là đã thay đổi hoàn toàn: Từ kẻ bị chèn ép thành người nắm giữ “chuôi dao”. Còn bà Dung, từ đó về sau, mỗi lần thấy tôi là bà lại lủi thủi đi chỗ khác, tuyệt nhiên không dám hé răng nửa lời về vàng bạc hay nợ nần thêm một lần nào nữa.