Skip to content

Tin Nhanh 24/7

Menu
  • Trang Mẫu
Menu

Sau 5 năm chung sống, tôi ch//ết lặng khi phát hiện chồng n//goại tình. Không níu kéo, không khóc lóc, tôi lập tức nộp đơn l/y hôn.

Posted on 16/07/2026 by BTV

CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM

Sau 5 năm chung sống, tôi ch//ết lặng khi phát hiện chồng n//goại tình. Không níu kéo, không khóc lóc, tôi lập tức nộp đơn l/y hôn.

Năm thứ sáu kể từ ngày cưới cũng là lúc tôi chính thức khép lại cuộc hôn nhân tưởng chừng sẽ kéo dài cả đời.

Điều khiến chúng tôi chia tay không phải vì tình cảm phai nhạt, mà bởi một sự thật quá cay đắng.

Hôm ấy là cuối tuần, tôi dọn lại căn phòng đọc sách của chồng. Trong lúc sắp xếp ngăn tủ, tôi vô tình nhìn thấy một chiếc điện thoại cũ mà anh đã lâu không dùng đến. Bình thường tôi luôn tôn trọng sự riêng tư của người khác, chưa từng có ý định kiểm tra điện thoại của chồng. Nhưng đúng lúc ấy, màn hình bất ngờ sáng lên với một dòng tin nhắn ngắn ngủi:

“Đêm nay em nhớ anh nhiều lắm…”

Chỉ vài chữ thôi cũng đủ khiến tim tôi như thắt lại.

Tôi mở máy.

Trước mắt tôi là vô số tin nhắn tình cảm, những cuộc hẹn bí mật tại khách sạn, những lời ngọt ngào mà suốt nhiều năm chung sống tôi chưa từng được nghe từ chính người đàn ông ấy. Còn có cả hàng chục bức ảnh hai người cùng đi du lịch. Điều đau lòng nhất là thời gian chụp đều trùng với những chuyến “công tác” mà anh từng nói với tôi.

Tôi ngồi bất động rất lâu.

Không khóc.

Không chất vấn.

Cũng chẳng gọi điện cho người phụ nữ kia.

Tôi chỉ lặng lẽ lưu lại toàn bộ bằng chứng rồi đặt chiếc điện thoại về đúng vị trí cũ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Tối hôm đó, anh vẫn bước vào nhà với vẻ mặt bình thản.

Anh ôm con trai vào lòng, cười đùa vui vẻ rồi quay sang hỏi tôi:

– Hôm nay em nấu món gì mà thơm thế?

Tôi nhẹ nhàng đặt bát cơm xuống bàn, nhìn thẳng vào anh rồi nói:

– Sáng mai em sẽ nộp đơn ly hôn.

Đôi đũa trên tay anh rơi xuống nền nhà.

Cả căn bếp chìm trong im lặng.

…

Khoảng ba tháng sau, mọi thủ tục ly hôn đều hoàn tất.

Con trai tôi khi ấy mới bốn tuổi rưỡi nên tòa quyết định giao quyền trực tiếp nuôi dưỡng cho tôi.

Thẩm phán tuyên rõ nghĩa vụ của người cha:

– Anh có trách nhiệm cấp dưỡng cho con mỗi tháng năm triệu đồng cho đến khi cháu đủ mười tám tuổi.

Anh lập tức gật đầu đồng ý, còn quay sang nói với tôi:

– Dù thế nào thì con vẫn là máu mủ của anh, em cứ yên tâm.

Tôi không đáp lại.

Bởi nếu thật sự coi trọng gia đình thì anh đã không phản bội mẹ con tôi ngay từ đầu.

…

Sau ngày ly hôn, cuộc sống của hai mẹ con hoàn toàn thay đổi.

Mỗi sáng tôi tất bật đưa con đến trường rồi vội vàng tới công ty.

Chiều tan làm lại tất tả đón con.

Buổi tối khi con ngủ, tôi tranh thủ nhận thêm việc để có thêm thu nhập.

Có những đêm con sốt cao gần bốn mươi độ, tôi một mình ôm con chạy vào bệnh viện giữa cơn mưa, vừa lo lắng vừa tự nhủ mình không được phép gục ngã.

Trong khi đó, khoản tiền cấp dưỡng mà tòa án đã tuyên thì gần như bặt vô âm tín.

Đến ngày hẹn, tôi chủ động nhắn tin:

– Anh chuyển tiền nuôi con nhé.

Anh trả lời rất nhanh:

– Anh đang thiếu trước hụt sau.

Tôi đợi thêm ít ngày rồi hỏi tiếp.

– Bao giờ anh gửi?

– Tháng này công ty chưa thanh toán lương.

Tháng kế tiếp, anh lại bảo phải trả tiền thuê nhà.

Tháng sau nữa thì nói xe hỏng phải sửa.

Có tháng anh biến mất hoàn toàn.

Có tháng chỉ chuyển vài trăm nghìn.

Thậm chí nhiều tháng liên tiếp không gửi lấy một đồng.

Hai năm lặng lẽ trôi qua.

Theo bản án của tòa, số tiền anh phải cấp dưỡng là 120 triệu đồng.

Nhưng khi kiểm tra lại toàn bộ lịch sử giao dịch ngân hàng, tôi chỉ nhận được đúng… ba triệu đồng.

Tôi nhìn con số ấy mà chỉ biết cười chua chát.

Ba triệu đồng.

Suốt hai năm.

Cho việc nuôi một đứa trẻ.

Thật quá nực cười.

…

Bạn bè và người thân đều khuyên tôi nên bỏ qua.

Họ bảo:

– Đừng mất thời gian nữa.

– Người ta không có tiền thì biết làm sao.

– Kiện tụng chỉ thêm mệt.

Nhưng tôi hiểu rất rõ.

Anh không hề túng thiếu.

Trên mạng xã hội, anh liên tục đăng ảnh nghỉ dưỡng ở những khu resort sang trọng.

Điện thoại đời mới thay liên tục.

Cuối tuần chơi golf, ăn uống ở những nhà hàng đắt tiền.

Không lâu sau còn mua thêm một chiếc ô tô khác.

Rõ ràng anh có điều kiện.

Chỉ là anh không muốn dành tiền cho chính con ruột của mình.

…

Một buổi tối, tôi chủ động gọi điện.

– Bao giờ anh mới thực hiện đúng nghĩa vụ cấp dưỡng?

Anh thở dài:

– Anh đã nói rồi, dạo này kinh tế khó khăn lắm.

Tôi bình tĩnh đáp:

– Khó khăn mà vẫn có tiền đưa bạn gái đi nghỉ ở Phú Quốc sao?

Đầu dây bên kia im bặt.

Vài giây sau anh lớn tiếng:

– Em theo dõi cuộc sống của anh à?

Tôi bình thản trả lời:

– Tôi không cần theo dõi. Chính bạn bè anh đăng ảnh công khai rồi gửi cho tôi xem.

Nói xong, anh lập tức cúp máy.

Tôi biết, tranh cãi thêm cũng chẳng giải quyết được điều gì.

Thế nên tôi quyết định chọn cách khác.

Ngay ngày hôm sau, tôi mang theo bản án ly hôn, toàn bộ sao kê ngân hàng, các tin nhắn nhắc nhở cùng những bằng chứng chứng minh anh vẫn có thu nhập ổn định đến cơ quan thi hành án dân sự để yêu cầu cưỡng chế nghĩa vụ cấp dưỡng. Hồ sơ nhanh chóng được tiếp nhận, còn tôi thì kiên nhẫn chờ kết quả.

Chỉ hơn hai tuần sau, anh chủ động gọi điện với giọng điệu khác hẳn trước đây. Anh nói sẽ chuyển ngay một khoản để bù vào số tiền còn thiếu và xin tôi tạo điều kiện trả dần phần còn lại. Tôi chỉ đáp ngắn gọn rằng mọi việc hãy thực hiện đúng theo quyết định của cơ quan có thẩm quyền.

Kể từ tháng đó, cứ đúng ngày đầu tiên của mỗi tháng, điện thoại tôi lại hiện thông báo tài khoản được cộng đúng năm triệu đồng. Không còn những lời hứa hẹn, không còn viện cớ khó khăn hay thất hẹn như trước. Có lẽ khi hiểu rằng việc trốn tránh nghĩa vụ sẽ phải chịu hậu quả pháp lý, anh mới thực sự nghiêm túc.

Tôi chưa bao giờ vui vì nhận được tiền từ anh. Điều khiến tôi nhẹ lòng là cuối cùng con trai tôi cũng được hưởng quyền lợi mà pháp luật đã bảo vệ cho mình. Sau tất cả, tôi nhận ra rằng sự im lặng không phải lúc nào cũng là nhẫn nhịn. Có những lúc, biết đứng lên bảo vệ quyền lợi chính đáng của con mới là điều một người mẹ cần làm.

Bài viết mới

  • Chưa đầy mười ngày kể từ khi ký vào đơn ly hôn, mẹ chồng cũ của tôi đã hớn hở dắt cô con dâu mới đến tham quan một căn biệt thự trị giá hơn chục tỷ đồng
  • Cô gái trẻ nằm viện suốt nhiều ngày nhưng không một người thân ghé thăm. Chỉ có một anh xe giao hàng ngày nào cũng lặng lẽ túc trực
  • Sau 5 năm chung sống, tôi ch//ết lặng khi phát hiện chồng n//goại tình. Không níu kéo, không khóc lóc, tôi lập tức nộp đơn l/y hôn.
  • Tôi đưa con trai đến dự lễ cưới của chồng cũ với tâm trạng bình thản. Thế nhưng khoảnh khắc nhìn thấy cô dâu, tôi s//ung sướ//ng đến bật cười đầy thích thú,
  • Con dâu nói mẹ chồng là osin và cái kết ngỡ ngàng

Bình luận gần đây

No comments to show.

Lưu trữ

  • July 2026
  • June 2026
  • May 2026
  • April 2026

Danh mục

  • Chưa phân loại
©2026 Tin Nhanh 24/7 | Design: Newspaperly WordPress Theme