Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình phải ngồi viết ra câu chuyện này, như một cách để tự thú với chính lương tâm mình.
Nếu có ai hỏi tôi sai ở đâu, tôi sẽ nói rất đơn giản: tôi đã nghĩ mình đang làm điều tốt cho gia đình.
Nhưng đôi khi… cái gọi là “tốt” ấy lại là con dao cùn, cứa vào người khác từng ngày mà chính mình không hề hay biết.
Tôi và vợ – Lan – kết hôn được ba năm. Chúng tôi có một đứa con trai gần một tuổi. Cuộc sống không phải quá dư dả, nhưng cũng đủ đầy. Tôi đi làm văn phòng, còn Lan trước đây là nhân viên kế toán, sau khi sinh thì nghỉ ở nhà chăm con.
Sau sinh, Lan thay đổi rất nhiều. Không còn là cô gái hoạt bát, hay cười như trước. Cô ấy ít nói hơn, hay cáu gắt, nhiều đêm thức trắng vì con khóc rồi sáng ra vẫn phải dậy sớm lo cơm nước.
Tôi nhìn thấy… nhưng không hiểu.
Tôi nghĩ đó là chuyện bình thường của phụ nữ sau sinh.
Cho đến một ngày, tôi quyết định gọi mẹ tôi lên giúp.
Mẹ tôi sống ở quê, đã ngoài sáu mươi. Bà khỏe mạnh, nhanh nhẹn, lại rất đảm đang. Tôi nghĩ đơn giản: có mẹ lên, Lan sẽ đỡ vất vả hơn, con tôi cũng được chăm tốt hơn.
Tôi gọi điện:
“Mẹ ơi, mẹ lên đây giúp con một thời gian được không? Lan nó yếu quá, con đi làm suốt không đỡ được.”
Mẹ tôi đồng ý ngay.
“Ừ, để mẹ thu xếp lên với các con.”
Ngày mẹ lên, tôi thấy nhẹ cả người.
Từ hôm đó, mỗi sáng tôi thức dậy đều có sẵn bữa ăn nóng hổi. Mẹ tôi nấu ăn rất ngon, lại hợp khẩu vị tôi. Bà còn dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ quần áo, chăm cháu… tất cả đều chu đáo.
Tôi cảm thấy gia đình mình bắt đầu “ổn định” hơn.
Chỉ có một điều… tôi không để ý.
Lan ngày càng im lặng.
Ban đầu, tôi nghĩ cô ấy mệt.
Sau đó, tôi nghĩ cô ấy đang dần hồi phục.
Nhưng thực tế… cô ấy đang chìm xuống.
Mỗi sáng, mẹ tôi đều nấu riêng một phần ăn cho Lan.
“Con dâu mới sinh, phải ăn uống cho đủ chất,” mẹ nói vậy.
Nhưng Lan ăn rất ít.
Có hôm tôi thấy cô ấy chỉ ăn vài miếng rồi bỏ dở.
Tôi nói:
“Em phải ăn đi chứ, không ăn sao có sức chăm con?”
Cô ấy chỉ gật đầu, không phản bác.
Tôi quay sang mẹ:
“Mẹ nấu ngon thế mà cô ấy không ăn, phí quá.”
Mẹ tôi thở dài:
“Chắc nó kén ăn thôi. Mẹ nấu kiểu quê, nó không quen.”
Tôi tin.
Tôi luôn tin mẹ.
Thời gian trôi qua, mọi thứ dường như vẫn ổn.
Nhưng nếu để ý kỹ, sẽ thấy có những dấu hiệu rất rõ ràng.
Lan sụt cân nhanh chóng.
Da dẻ xanh xao.
Tóc rụng nhiều.
Đêm nào cũng khó ngủ.
Có hôm tôi tỉnh dậy lúc 2 giờ sáng, thấy cô ấy ngồi trong bóng tối, nhìn chằm chằm vào tường.
Tôi hỏi:
“Em không ngủ à?”
Cô ấy giật mình:
“Em… không buồn ngủ.”
Tôi nói:
“Thôi ngủ đi, mai còn dậy sớm.”
Rồi tôi quay lưng… ngủ tiếp.
Tôi đã không hỏi thêm.
Không hỏi vì không nghĩ đó là vấn đề.
Hoặc có lẽ… vì tôi không muốn nghĩ.
Một năm trôi qua.
Mẹ tôi vẫn đều đặn mỗi ngày đến nhà từ sáng sớm, nấu ăn, dọn dẹp, chăm cháu. Chiều lại về.
Lan vẫn ở nhà.
Nhưng cô ấy không còn là người tôi cưới nữa.
Có những ngày, cô ấy không nói một câu nào.
Chỉ lặng lẽ làm việc.
Chỉ lặng lẽ nhìn con.
Chỉ lặng lẽ tồn tại.
Cho đến ngày… cô ấy ngất.
Hôm đó là buổi sáng.
Tôi đang chuẩn bị đi làm thì nghe tiếng “rầm” từ trong phòng.
Chạy vào, tôi thấy Lan nằm dưới sàn.
Mắt nhắm, mặt tái nhợt.
Tôi hoảng loạn.
“Lan! Lan!”
Không có phản ứng.
Tôi vội gọi xe đưa cô ấy vào bệnh viện.
Mẹ tôi cũng hoảng, đi theo.
Suốt quãng đường, tim tôi đập như muốn vỡ.
Tôi chưa từng thấy cô ấy như vậy.
Chưa từng nghĩ… mọi thứ lại nghiêm trọng đến thế.
Tại bệnh viện, bác sĩ đưa Lan vào phòng cấp cứu.
Tôi ngồi ngoài, tay run, đầu óc trống rỗng.
Mẹ tôi ngồi bên cạnh, liên tục lẩm bẩm:
“Không sao đâu… chắc nó mệt thôi…”
Nhưng linh cảm của tôi… không đơn giản như vậy.
Khoảng một tiếng sau, bác sĩ gọi tôi vào.
Tôi bước vào phòng, nhìn thấy Lan nằm trên giường, tay cắm truyền, mắt nhắm.
Bác sĩ nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc.
“Anh là chồng bệnh nhân?”
“Dạ… vâng…”
“Anh có biết tình trạng của vợ mình không?”
Tôi lắc đầu.
“Cô ấy bị suy nhược cơ thể nặng, thiếu dinh dưỡng kéo dài, kèm theo dấu hiệu trầm cảm sau sinh.”
Tôi chết lặng.
“Thiếu… dinh dưỡng?”
“Đúng. Cơ thể gần như không được cung cấp đủ chất trong thời gian dài.”
Tôi quay sang mẹ.
“Mẹ… mẹ vẫn nấu ăn cho cô ấy mà…”
Bác sĩ tiếp tục:
“Không chỉ vậy, tâm lý bệnh nhân rất bất ổn. Nếu không điều trị kịp thời, có thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng hơn.”
Tôi không nghe rõ phần sau.
Tai tôi ù đi.
Chỉ còn một câu vang lên trong đầu:
“Thiếu dinh dưỡng kéo dài.”
Làm sao có thể?
Ngày nào mẹ tôi cũng nấu ăn.
Ngày nào cũng có đồ ăn.
Vậy tại sao…?
Tôi quay sang mẹ:
“Mẹ… mẹ cho cô ấy ăn gì?”
Mẹ tôi lúng túng:
“Thì… cơm canh bình thường… có hôm mẹ nấu cháo, nấu canh…”
“Cô ấy có ăn không?”
“Thì… nó ăn ít…”
Một y tá đứng bên cạnh, khẽ nói:
“Gia đình nên kiểm tra lại. Bệnh nhân có dấu hiệu sợ ăn.”
“Sợ ăn?” – tôi hỏi lại.
Bác sĩ gật đầu:
“Có thể liên quan đến tâm lý hoặc… cách chế biến thức ăn.”
Tôi sững người.

Một suy nghĩ thoáng qua.
Tôi quay sang mẹ:
“Mẹ… mẹ nấu cho cô ấy… có gì khác không?”
Mẹ tôi im lặng.
Đó là lần đầu tiên… tôi thấy mẹ tránh ánh mắt tôi.
Tôi hỏi lại:
“Mẹ nói thật đi!”
Mẹ tôi thở dài.
Giọng nhỏ lại:
“Mẹ… chỉ muốn tốt cho nó thôi…”
Tim tôi thắt lại.
“Tốt cái gì?”
“Mẹ thấy nó sau sinh béo lên… nên mẹ hạn chế dầu mỡ… nấu nhạt… ít thịt… nhiều rau…”
Tôi nghẹn lại.
“Nhưng… mẹ không nói với nó…”
“Mẹ sợ nó không nghe… nên mẹ làm vậy…”
Tôi cảm thấy như có ai đó bóp nghẹt cổ mình.
“Còn bữa sáng?”
“Mẹ nấu… nhưng nó không ăn…”
“Hay là… nó không dám ăn?”
Mẹ tôi im lặng.
Tôi quay sang bác sĩ.
“Có thể… vì vậy không?”
Bác sĩ gật đầu:
“Nếu bệnh nhân cảm thấy áp lực hoặc không thoải mái với việc ăn uống, họ có thể hình thành tâm lý né tránh.”
Tôi nhìn Lan.
Người phụ nữ nằm đó… là vợ tôi.
Là người đã sinh con cho tôi.
Là người tôi từng hứa sẽ bảo vệ.
Vậy mà suốt một năm…
Tôi không hề nhận ra cô ấy đang bị bào mòn từng ngày.
Không phải vì thiếu thức ăn.
Mà vì thiếu sự thấu hiểu.
Tối hôm đó, khi Lan tỉnh lại, tôi ngồi bên giường.
Cô ấy mở mắt, nhìn tôi.
Ánh mắt mệt mỏi.
Tôi nắm tay cô ấy.
“Anh xin lỗi…”
Cô ấy không nói gì.
Chỉ nhìn tôi… rất lâu.
Rồi khẽ hỏi:
“Anh… có tin em không?”
Tôi nghẹn ngào:
“Tin…”
Cô ấy cười nhẹ.
Một nụ cười buồn.
“Em đã từng nói… em không ăn được đồ mẹ nấu…”
Tim tôi như vỡ ra.
“Nhưng anh nói… em kén ăn…”
Tôi không nói được gì.
“Em đã từng nói… em mệt… em không muốn mẹ lên mỗi ngày…”
“Nhưng anh nói… mẹ giúp là tốt…”
Nước mắt tôi rơi.
“Em đã từng… muốn nói nhiều hơn…”
“Nhưng không ai nghe…”
Cô ấy quay mặt đi.
“Thôi… không sao…”
Câu “không sao” đó… đau hơn bất kỳ lời trách móc nào.
Tôi ngồi đó… hiểu ra tất cả.
Không phải mẹ tôi xấu.
Không phải tôi ác.
Chỉ là…
Chúng tôi đều nghĩ mình đúng.
Và cái “đúng” đó… đã đẩy một người phụ nữ vào góc tối.
Câu chuyện này, đến giờ vẫn gây tranh cãi trong gia đình tôi.
Mẹ tôi nói bà chỉ muốn tốt.
Tôi biết bà không sai.
Nhưng bà cũng không đúng.
Còn tôi…
Tôi mới là người đáng trách nhất.
Vì tôi đã đứng giữa…
Nhưng lại không đứng về phía người cần mình nhất.
Và nếu hôm đó… Lan không ngất…
Không ai biết… cô ấy còn chịu đựng đến bao giờ.