CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Nghe tin vợ cũ chuẩn bị tái hôn với một người phải ngồi xe lăn, cả gia đình tôi lập tức tỏ vẻ thích thú. Bố mẹ còn hào hứng lái chiếc xe mới đến tận nơi tổ chức hôn lễ, trong lòng ai cũng nghĩ phen này sẽ được một trận cười vào mặt cô ấy. Thế nhưng, vừa nhìn thấy chú rể, sắc mặt bố tôi lập tức biến đổi, ông bật khóc ngay giữa sảnh cưới, còn mẹ tôi thì choáng váng đến mức ngất lịm. Bởi người đàn ông đang ngồi trên xe lăn ấy lại chính là…
Tôi tên Minh. Hai năm trước, tôi và vợ cũ là Hương quyết định đường ai nấy đi.
Ngày đó, tôi chỉ là một nhân viên bán hàng bình thường, thu nhập chẳng đáng bao nhiêu. Hương làm việc tại một xưởng chế biến thực phẩm ở ngoại thành. Cô ấy không xinh đẹp nổi bật, lại ăn mặc giản dị, tính tình ít nói nhưng rất chăm chỉ và luôn biết nhường nhịn chồng.
Đáng tiếc, khi ấy tôi lại cho rằng mình xứng đáng có một cuộc sống tốt hơn.
Tôi thường chê Hương quê mùa, giao tiếp kém, không biết chăm chút bản thân. Trong đầu tôi lúc nào cũng nghĩ nếu cứ sống với cô ấy, tôi sẽ chẳng bao giờ bước lên được một vị trí cao hơn.
Sau khi ly hôn không lâu, tôi quen Ngọc, con gái của một vị giám đốc doanh nghiệp lớn. Ngọc ăn mặc sang trọng, có nhiều mối quan hệ và thường xuyên xuất hiện ở những nơi mà trước đây tôi chỉ dám đứng ngoài nhìn.
Tôi càng ngày càng tin rằng quyết định bỏ Hương là hoàn toàn chính xác.
Mỗi lần về nhà, tôi đều khoe với bố mẹ:
– Con đã nói rồi, Hương không hợp với con. Lấy Ngọc mới là lựa chọn đúng.
Bố tôi vốn là người rất coi trọng tiền bạc và địa vị nên nghe vậy càng hài lòng. Ông luôn miệng bảo tôi phải biết chọn người có thể giúp mình tiến xa.
Mẹ tôi cũng chẳng phản đối.
Thời gian trôi qua, cuộc sống của tôi nhìn bên ngoài có vẻ tốt hơn trước. Nhưng tôi chưa bao giờ hỏi Hương sống thế nào sau ngày chúng tôi chia tay.
Cho đến hôm qua, tôi tình cờ nghe hàng xóm cũ kể rằng Hương sắp làm đám cưới lần nữa.
Tôi hơi bất ngờ.
Nhưng khi nghe người ta nói chú rể là một người đàn ông phải sử dụng xe lăn, tôi lại bật cười.
Tối hôm ấy, tôi kể chuyện cho bố mẹ nghe.
Bố tôi nhếch môi:
– Cuối cùng thì cũng chỉ tìm được người như vậy thôi sao?
Tôi cười khẩy:
– Con nghĩ cô ấy chẳng thể tìm được ai tốt hơn đâu.
Mẹ tôi còn thản nhiên nói:
– Phụ nữ ly hôn rồi thì có người chịu cưới là may. Ngồi xe lăn cũng còn hơn sống một mình.
Nghe những lời đó, trong lòng tôi xuất hiện một cảm giác khó tả. Tôi không thấy thương Hương, trái lại còn có chút hả hê.
Tôi nghĩ bụng, nhất định phải đến đám cưới xem thử cuộc sống của cô ấy hiện tại thảm hại đến mức nào.
Sáng hôm sau, Ngọc lái chiếc xe sang đưa tôi cùng bố mẹ đến nơi tổ chức hôn lễ.
Tôi cố tình mặc bộ vest đắt tiền nhất, đeo chiếc đồng hồ mà Ngọc tặng. Bố mẹ tôi cũng ăn mặc chỉnh tề, cứ như thể chúng tôi đến dự một sự kiện lớn chứ không phải đám cưới của người cũ.
Vừa bước xuống xe, tôi đã tưởng tượng cảnh Hương nhìn thấy mình rồi cúi đầu xấu hổ.
Nhưng mọi chuyện hoàn toàn trái ngược.
Hôn trường được trang trí vô cùng sang trọng. Khách mời đông kín, phần lớn đều ăn mặc lịch sự. Những chiếc xe đắt tiền nối nhau đỗ trước cửa khiến tôi bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không đúng.
Tôi cau mày.
– Hương lấy đâu ra nhiều tiền tổ chức đám cưới thế này?
Không ai trả lời.
Chúng tôi bước vào trong.
Đúng lúc ấy, tiếng MC vang lên:
– Xin quý vị hướng mắt về phía sân khấu để chào đón chú rể!
Tất cả khách mời đồng loạt quay lại.
Một người đàn ông mặc vest đen được đẩy vào giữa hội trường trên chiếc xe lăn.
Anh ta có vóc dáng cao lớn, gương mặt góc cạnh, ánh mắt sắc bén nhưng bình tĩnh. Dù ngồi trên xe lăn, người đàn ông ấy vẫn toát ra khí chất khiến cả căn phòng gần như im lặng.
Tôi chỉ liếc qua một cái rồi lập tức đứng chết trân.
Tay tôi lạnh ngắt.
Gương mặt ấy…
Tôi không thể nào nhận nhầm.
Đó chính là người mà tôi đã từng gặp rất nhiều lần.
Là người mà bố mẹ tôi từng cúi đầu kính trọng.
Là người mà ba năm trước, chính bố tôi từng tìm mọi cách để xin được gặp.
Tôi lắp bắp:
– Không… Không thể nào…
Bố tôi vừa nhìn thấy chú rể cũng đứng sững.
Ông bước lên một bước, đôi môi run rẩy.
– Cậu… cậu là…
Người đàn ông trên xe lăn chậm rãi ngẩng đầu.
Anh nhìn bố tôi vài giây rồi bình thản nói:
– Chú còn nhớ tôi sao?
Bố tôi như mất hết sức lực.
Ông bật khóc.
Mẹ tôi đứng bên cạnh cũng nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt. Chỉ vài giây sau, bà đưa tay ôm ngực rồi ngã xuống.
– Mẹ!
Tôi hoảng hốt lao tới.
Cả hội trường náo loạn.
Lúc ấy, Hương từ phía sau sân khấu bước ra. Cô mặc một chiếc váy cưới trắng đơn giản nhưng sang trọng, gương mặt bình thản, ánh mắt không còn vẻ nhút nhát như ngày trước.
Cô nhìn tôi rồi nhìn sang bố mẹ tôi.
Không hề có sự oán hận.
Chỉ là một nụ cười rất nhẹ.
– Anh Minh, lâu rồi không gặp.
Tôi nuốt nước bọt, giọng run run:
– Anh ta… rốt cuộc là ai?
Hương không trả lời ngay.
Chú rể tự mình lên tiếng:
– Tôi là Trần Khải Nam.
Cái tên ấy khiến cả người tôi cứng đờ.
Nam từng là người đứng đầu một tập đoàn xây dựng lớn. Ba năm trước, trong một vụ tai nạn nghiêm trọng khi đang đi công tác, anh bị tổn thương cột sống và phải sử dụng xe lăn.
Nhưng điều khiến tôi sợ hãi hơn là chuyện khác.
Bố tôi từng làm việc cho tập đoàn của Nam.
Và trong thời gian đó, chính bố tôi đã gây ra một sai phạm nghiêm trọng khiến công ty suýt mất một hợp đồng lớn.
Sau vụ việc, bố tôi bị cho thôi việc.
Tôi từng nghe ông kể rằng người quyết định cuối cùng khi ấy chính là Nam.
Nhưng tôi chưa bao giờ biết người mà bố tôi căm ghét suốt nhiều năm lại chính là chú rể hôm nay.
Tôi nhìn Hương, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Cô chậm rãi nói:
– Sau khi ly hôn, em rời thành phố. Em không còn muốn sống để chứng minh điều gì với bất kỳ ai nữa. Chính trong thời gian đó, em gặp anh Nam.
Tôi bật cười gượng:
– Nhưng anh ta ngồi xe lăn!
Hương nhìn tôi rất lâu rồi đáp:
– Đúng. Anh ấy ngồi xe lăn. Nhưng anh ấy chưa bao giờ dùng đôi chân để đánh giá một con người.
Câu nói ấy khiến tôi nghẹn lại.
Nam nhìn tôi:
– Có những người có thể đi bằng đôi chân nhưng cả đời vẫn không biết mình đang đi về đâu.
Tôi không nói được gì.
Hương tiếp tục:
– Anh Nam chưa từng xem em là người thấp kém. Anh ấy biết em từng làm công nhân, biết em từng bị chồng bỏ vì bị cho là không đủ xinh đẹp và không đủ sang trọng. Nhưng anh ấy chưa bao giờ lấy những điều đó để coi thường em.
Tôi cúi đầu.
Lần đầu tiên sau hai năm, tôi cảm thấy xấu hổ về chính mình.
Tôi từng nghĩ Hương không xứng với tôi.
Nhưng giờ đây, người phụ nữ mà tôi từng vứt bỏ lại đang đứng cạnh một người đàn ông có địa vị, tài sản và bản lĩnh mà tôi cả đời cũng khó có thể sánh bằng.
Quan trọng hơn, anh ấy thật lòng yêu cô ấy.
Nam quay sang nắm lấy tay Hương.
– Tôi không cưới cô ấy vì thương hại. Tôi cưới vì cô ấy là người đã ở bên tôi trong những ngày khó khăn nhất.
Hương mỉm cười.
Còn tôi chỉ biết đứng đó.
Bố tôi sau khi bình tĩnh lại đã chủ động tiến đến trước mặt Nam. Ông cúi đầu thật thấp.
– Tôi xin lỗi…
Nam im lặng một lúc rồi nói:
– Chuyện cũ tôi đã cho qua. Nhưng chú nên xin lỗi người mà chú từng coi thường.
Bố tôi quay sang nhìn Hương.
Đôi mắt ông đỏ hoe.
– Hương, ngày trước là bố sai. Bố đã nghe con trai mình, đã coi trọng tiền bạc và sĩ diện hơn tình nghĩa. Bố xin lỗi con.
Hương im lặng vài giây rồi nhẹ nhàng đáp:
– Chuyện đã qua rồi. Hôm nay là ngày vui của con, con không muốn nhắc lại nữa.
Đám cưới tiếp tục.
Nhưng với tôi, đó là ngày tôi nhớ suốt đời.
Tôi rời khỏi hội trường trước khi buổi tiệc kết thúc. Ngọc đứng ngoài xe chờ tôi, nhưng khi nghe toàn bộ câu chuyện, cô ấy chỉ lạnh lùng nói:
– Anh từng bỏ một người phụ nữ tốt chỉ vì nghĩ cô ấy không đủ giá trị. Bây giờ anh lại tiếc sao?
Tôi không trả lời.
Tôi ngồi một mình trong xe, nhìn qua cửa kính về phía hội trường đang sáng đèn.
Ngày trước, tôi từng nghĩ Hương sẽ sống khổ sở nếu không có tôi.
Hóa ra người không thể sống tốt lại là tôi.
Vài tháng sau, tôi nghe tin Hương và Nam đã chuyển đến một thành phố khác để bắt đầu cuộc sống mới. Họ cùng thành lập một quỹ hỗ trợ việc làm cho những người khuyết tật và phụ nữ có hoàn cảnh khó khăn.
Còn tôi thì chia tay Ngọc.
Công việc sa sút, những mối quan hệ tưởng như bền vững cũng lần lượt biến mất.
Có những đêm tôi vô thức mở lại những bức ảnh cũ của mình và Hương.
Tôi mới nhận ra người từng cùng tôi ăn một bát mì lúc cuối tháng, người từng thức trắng khi tôi bệnh, người luôn động viên tôi lúc thất bại… chính là người tôi đã dễ dàng bỏ rơi nhất.
Tôi từng nghĩ mình rời bỏ Hương để tìm một cuộc đời tốt đẹp hơn.
Nhưng đến cuối cùng, tôi mới hiểu:
Một người có thể mất đi tiền bạc rồi kiếm lại được. Có thể mất một công việc rồi bắt đầu lại. Nhưng nếu đánh mất một người thật lòng yêu thương mình chỉ vì sĩ diện và lòng tham, đôi khi cả đời cũng không thể tìm lại được.
Và điều đau đớn nhất là Hương đã không còn cần tôi quay về nữa.
Cô ấy đã tìm được hạnh phúc của mình, bên một người đàn ông mà trước đây tôi từng cười nhạo chỉ vì anh phải ngồi xe lăn.
Còn tôi, dù vẫn có thể bước đi bằng đôi chân của mình, lại mãi mắc kẹt trong chính những lựa chọn sai lầm của tuổi trẻ.