CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Mẹ tôi lỡ làm vỡ cái bát, chồng chỉ thẳng mặt chửi – 3 tiếng sau cả nhà anh bị đuổi ra đường…
Tôi đẩy cánh cửa phòng ngủ, bàn tay lạnh ngắt xoay nhẹ mã khóa két sắt để lấy giấy tờ nhà, trong khi tiếng quát tháo của chồng vẫn dội vào vách tường nhức óc. “Mắt mù à? Có cái bát mà cũng cầm không vững!” Lời mắng mỏ ấy cứa sâu vào tâm can tôi như một nhát dao. Mẹ tôi chôn chân bên góc phòng, đôi bàn tay gầy gò bấu chặt vào nhau, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi hệt như vừa phạm phải trọng tội. Cả căn phòng chìm vào sự tĩnh lặng ngột ngạt. Thế nhưng, chỉ ba tiếng đồng hồ ngắn ngủi sau đó, nhà chồng tôi đã phải ôm đồm khăn gói, tay trắng dắt díu nhau ra đường khỏi cơ ngơi năm tầng bề thế mà họ từng vỗ ngực tự hào.
Nghĩ lại, giả sử khoảnh khắc cái bát sứ rơi xuống đất không trở thành ngòi nổ cho mọi uất ức bùng cháy, có lẽ tôi đã không mở cánh cửa đón mẹ vào ngày hôm ấy. Dù vậy, số phận chẳng bao giờ cho con người ta cơ hội lùi bước. Sự việc bắt đầu vào một buổi chiều oi ả, ngập tràn mùi thơm của những trái cây mùa vụ hòa lẫn với bầu không khí nặng nề bên trong căn hộ thành phố.
Mẹ tôi, bà Quế, một đời gắn bó với đồng áng chân lấm tay bùn, mặc chiếc áo vải thô đã phai màu, xách theo chiếc giỏ đựng mận và xoài nhà trồng. Nụ cười của bà vừa ngượng ngùng vừa rạng rỡ, đôi mắt nheo lại vì hạnh phúc khi được vào đô thị thăm đứa con gái duy nhất. Tôi vội vã đón lấy giỏ quà, trách yêu: “Sao mẹ tới mà không gọi con để con ra bến xe đón?” Bà khẽ xoa vạt áo, giọng dịu dàng: “Mẹ sợ con bận việc bên nhà chồng lại lỡ dở.”
Ngay lúc đó, mẹ chồng tôi – bà Dung – thong thả bước ra từ phòng khách. Bà liếc mẹ tôi từ đầu đến chân với ánh mắt dò xét, khinh miệt rồi buông lời châm chọc: “Ôi dào, tưởng ai hóa ra bà sui ở quê ghé thăm. Chắc dưới đó rảnh rỗi lắm mới lên đây chơi lâu thế?” Mẹ tôi lúng túng cúi đầu, giọng nghẹn ngào: “Dạ, em chào chị ạ.” Bà Dung lạnh lùng hừ một tiếng rồi quay đi, để lại luồng không khí lạnh lẽo và mùi nước hoa gắt gỏng.
Đến bữa cơm, mẹ tôi ăn vội vài miếng rồi định dọn dẹp cất hộ mâm bát. Tôi vội cản: “Để đấy con thu dọn ạ.” Nhưng bà chỉ cười hiền từ, những nếp nhăn quanh khóe mắt hằn sâu: “Mẹ quen tay rồi, ở nhà ai ăn xong mẹ cũng rửa mà. Có mỗi chiếc bát thôi con.” Bàn tay chai sần, gân guốc của bà run run nâng chiếc bát sứ. Bỗng “chát” – âm thanh vỡ vụn sắc lẹm xé toạc không gian.
Mẹ tôi đứng chết lặng, trân trối nhìn những mảnh sứ trắng tung tóe dưới nền nhà, mặt cắt không còn giọt máu. Chỉ chừng vài giây, tiếng bước chân thình thịch từ tầng trên lao xuống. Tuấn – chồng tôi – mặt đỏ phừng phừng, gân cổ nổi gân guốc, trừng mắt nhìn mẹ tôi gầm lên: “Bà làm ăn kiểu gì thế hả? Bộ sưu tập người ta mua cả bộ, giờ mẻ một cái thì vứt đi à, đúng là đồ ngu xuẩn!”
Tôi đứng hình như bị sét đánh ngang tai. Mẹ lùi lại phía sau, đôi môi mấp máy không nên lời, hai tay buông thõng bất lực. Bà không nhìn con rể mà hướng ánh mắt về phía tôi, chứa đựng sự trông chờ một câu bênh vực dẫu là nhỏ nhoi. Bà Dung xuất hiện ngay sau đó, khoanh tay bĩu môi: “Đúng là chân lấm tay bùn, quen thói vụng về rồi vào đây phá đồ đạc nhà người ta.”
Bố chồng tôi, ông Phát, vẫn điềm nhiên ngồi đọc báo ở sofa như thể chuyện chẳng liên quan gì đến mình. Mẹ tôi lén lấy khăn giấy chấm khóe mắt, giọng run rẩy: “Tôi xin lỗi… tại tôi hậu đậu quá. Để tôi đền chiếc khác.”
Giọt nước đã tràn ly. Ngực tôi như bị đè nặng bởi một tảng đá nghẹn đắng. Bao năm qua tôi nhẫn nhịn, cắn răng nuốt những giọt nước mắt tủi thân trước sự miệt thị của nhà chồng chỉ vì mong gia đình êm ấm. Nhưng giờ thì giới hạn đã cạn. Tôi bước đến, nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của mẹ: “Mẹ đừng sợ, đi với con. Nhà này con mua, mẹ không phải chịu nhục nữa.”
Mẹ nhìn tôi ngấn lệ rồi khẽ gật đầu. Chúng tôi bước ra ngoài, cánh cửa khép lại nặng nề như một nhát búa. Trong thang máy, tiếng máy lạnh rì rào hòa lẫn với tiếng thở dài não nề của mẹ. Khi cửa mở, mẹ níu nhẹ tay áo tôi, nghẹn ngào: “Hay là con cho mẹ về quê nhé, mẹ không muốn vì mẹ mà con khó xử với chồng…”
Nghe những lời cam chịu ấy, tim tôi đau nhói. Căn nhà năm tầng mặt tiền đường lớn này rõ ràng do chính tay tôi vất vả làm ra và đứng tên trước khi kết hôn, Tuấn chỉ phụ trách phần trang trí nội thất. Vậy mà suốt thời gian qua, gia đình anh ta lại xem đó là chiến tích của mình, biến mẹ tôi thành người hầu kẻ hạ mỗi lần lên thăm.
Về đến căn hộ nhỏ của riêng tôi, tôi bảo mẹ ngồi nghỉ rồi bước thẳng vào phòng ngủ, mở két lấy sổ đỏ và các giấy tờ tài sản. Tài khoản ngân hàng tích lũy gần bốn trăm triệu từ tiền lương bao năm đi làm của tôi vẫn còn nguyên. Tôi gọi ngay cho luật sư riêng: “Làm thủ tục thu hồi lại quyền sở hữu căn nhà cho tôi ngay lập tức.”
Tôi ngả người lên giường, nước mắt rơi lã chã. Tôi đã cho họ quá nhiều thời gian để tôn trọng mẹ tôi, nhưng họ chỉ biết xem thường. Sự việc cái bát vỡ chỉ là cái cớ, còn bản chất khinh miệt của họ mới là thứ không thể dung thứ. Tôi dắt mẹ rời đi, và ba ngày sau, điện thoại tôi reo lên…
Điện thoại hiển thị tên Tuấn gọi đến. Tôi thản nhiên trượt màn hình nghe máy. Giọng Tuấn vang lên đầy vẻ hách dịch và bực bội: “Cô giỏi lắm nhỉ, dám dắt mẹ về quê rồi tắt điện thoại à? Về ngay nhà nấu cơm đi, cả nhà đang đợi đấy! Với lại bảo mẹ cô chuẩn bị tiền đền cái bát đắt giá đi, đừng tưởng bỏ đi là xong chuyện.”
Tôi mỉm cười lạnh lùng, đáp gọn lỏn qua điện thoại: “Anh nhầm to rồi. Căn nhà đó không còn chỗ cho anh nữa đâu. Sổ đỏ trong tay tôi, lệnh trục xuất cũng đã phát đi từ sáng. Ba mươi phút nữa không dọn đồ cút ra khỏi nhà, công an phường sẽ đến giúp anh.” Nói xong, tôi dập máy cái rụp, mặc cho đầu dây bên kia tiếng hét lác mắt của Tuấn vang lên. Tôi quay sang nhìn mẹ đang mỉm cười nhẹ nhõm bên ly nước ấm, lòng tôi chợt nhẹ tênh. Trò chơi nhẫn nhịn đến đây là kết thúc, cuộc đời mới của hai mẹ con tôi chính thức bắt đầu từ giây phút này.