Mang t//hai thán//g thứ ch/ín, bụ/n/g đã kề ngày sinh, cô con gái thất thểu xách túi, dắt theo hai đứa nhỏ lặng lẽ trở về quê… sau khi bị chính ch/ồng nhẫn tâm đưa nhâ/n tình đang man//g th/ai con trai về nhà rồi đu//ổi mẹ con cô đi không thương tiếc.
Người cha già chỉ biết gạt nước mắt, nghẹn ngào nói:
“Con cứ về đây s//inh nở cho mẹ tròn co/n vuông… mọi chuyện đã có bố lo.”
Nhưng không ai ngờ rằng, đúng ngày đứa chá/u chà/o đời, ông lại làm một chuyện khiến tất cả bàng hoàng…
Lan nhớ như in buổi sáng hôm ấy. Cô đang dọn phòng cho ngày si//nh cận kề thì Tuấn lạnh lùng bước vào, giọng đầy chán gh//ét: “Cô thu xếp đồ đi. Tôi nói thật, con của tôi với Vy là con trai, tôi phải có người nối dõi. Tôi không thể để đồng nghiệp khinh thường mình mãi được. Cô si//nh đến đứa thứ 3 vẫn là con g//ái thì lần này xác định 3 mẹ con đưa cả nhau về quê mà đ//ẻ. Đừng ở đây chướng mắt.”
Lan sững người, bụ//ng quặn lại. “Anh nói gì vậy Tuấn? Em sắp si//nh rồi… Sao anh lại…?”. Tuấn ném chìa khóa nhà lên bàn, nhếch mép: “Cô si//nh con gái thì để cho mẹ con Vy ở. Tôi không đuổi cô, nhưng tôi chọn con trai.”
Câu nói ấy như m//ũi da//o đâ//m thẳng vào tr//ái ti//m người đàn bà sắp làm mẹ. Lan không va//n xi/n, chỉ thương 2 đứa con g/ái nh//ỏ và đứa bé trong bụng chưa kịp chào đời. Cô chỉ lặng lẽ thu lại vài bộ đồ trẻ sơ si//nh, ít quần áo của 2 con g//ái 2 và 4 tuổi cùng với đồ của mình rồi dắt con ô/m bụ//ng rời đi khỏi căn nhà ấy.

Khi bóng Lan và 2 cháu nhỏ xuất hiện trước cổng, ông Lâm – cha cô – đang sửa lại cái chuồng gà. Ông ch//ết sững vài giây khi thấy con gái g//ầy r//ộc, bụ//ng tròn căng, đôi mắt đỏ hoe. 2 đứa cháu thì mặt t/ái m/ét vì s//ay x//e sau khi đi chặng đường dài: “Lan… sao con lại đưa cháu về một mình? Còn thằng Tuấn đâu?”…
Tiếng nức nở của Lan như xé toạc buổi chiều quê tĩnh mịch. Nghe xong câu chuyện, đôi bàn tay gầy guộc, đầy vết chai sạn của ông Lâm run lên bần bật. Ông không mắng nhiếc, không gào thét, chỉ lẳng lặng đỡ lấy túi quần áo, dắt hai đứa cháu nhỏ vào nhà.
“Con cứ về đây sinh nở cho mẹ tròn con vuông… mọi chuyện đã có bố lo.”
Suốt một tuần sau đó, ông Lâm ít nói hẳn. Ông bán sạch đàn gà, dồn toàn bộ số tiền tiết kiệm ít ỏi để mua những thức ăn bổ dưỡng nhất cho con gái. Nhưng điều khiến Lan lo lắng là đêm nào ông cũng ngồi mài chiếc rựa cũ sau vườn, mắt nhìn đăm đăm ra phía con đường dẫn lên thành phố.
Bước ngoặt bàng hoàng ngày vượt cạn
Đúng ngày Lan chuyển dạ, cơn đau dồn dập kéo đến giữa đêm. Trong lúc bà hàng xóm và bà đỡ đang tất bật trong buồng, ông Lâm không hề sốt sắng đứng đợi cửa như lẽ thường. Ông mặc bộ quần áo tươm tất nhất, dắt chiếc xe đạp cũ cọc cạch ra cổng, trên xe buộc một bọc vải kín mít.
Sáng hôm sau, khi tiếng khóc chào đời của đứa trẻ vang lên – lại là một bé gái xinh xắn – thì cũng là lúc một chiếc xe hơi sang trọng đỗ xịch trước cổng nhà ông Lâm. Bước xuống xe không phải ai khác mà chính là Tuấn và cô nhân tình tên Vy, mặt mày tái mét, hớt hải lao vào nhà.
Điều khiến tất cả bàng hoàng chính là việc ông Lâm đã làm trước đó vài tiếng:
Thay vì đến bệnh viện hay tìm Tuấn để đánh ghen hay đòi công bằng, ông Lâm đã đạp xe lên tận thành phố ngay trong đêm, tìm đến thẳng nhà bố mẹ đẻ của Tuấn (vốn là những người gia giáo, xưa nay vẫn ngỡ con trai mình là người chồng mẫu mực).
Ông không làm loạn, ông chỉ đặt lên bàn bộ hồ sơ bằng chứng mà ông âm thầm nhờ người quen thu thập được:
-
Hình ảnh Tuấn bao nuôi nhân tình bằng tiền chung của hai vợ chồng.
-
Giấy tờ chứng minh Tuấn đã lén lút sang tên căn nhà (vốn có một phần tiền hồi môn của Lan) cho cô nhân tình.
-
Và đặc biệt là bản sao hồ sơ bệnh án cho thấy cái thai của Vy thực chất lớn hơn thời gian quen Tuấn tận 2 tháng – Tuấn đang “nuôi con tu hú” mà không hề hay biết
Khi Tuấn định xông vào nhà ông Lâm để “đòi” lại số tiền mà bố mẹ anh ta vừa cắt viện trợ, ông Lâm từ tốn bước ra, tay bế đứa cháu ngoại mới chào đời. Ông nhìn thẳng vào mặt đứa con rể bội bạc:
“Anh đến đây tìm con trai anh sao? Tiếc quá, con gái tôi vừa sinh một nàng công chúa. Còn đứa ‘con trai nối dõi’ mà anh tôn thờ, có lẽ anh nên đưa nó đi xét nghiệm ADN trước khi đổ nết cho dòng họ nhà mình.”
Lúc này, Vy đứng bên cạnh run rẩy, định lẩn trốn nhưng đã muộn. Bố mẹ Tuấn từ trên xe bước xuống, ném thẳng tờ đơn từ mặt và yêu cầu Tuấn trả lại toàn bộ tài sản đã chiếm đoạt của Lan.
Cái kết khiến tất cả lặng người: Ông Lâm không cần dùng đến bạo lực, ông dùng sự bình tĩnh và tình yêu thương con để bảo vệ gia đình. Tuấn trắng tay, bị đuổi việc vì bê bối đạo đức, còn Lan được bố mẹ chồng cũ quỳ xuống xin lỗi, đón ba mẹ con về lại thành phố với đầy đủ quyền lợi hợp pháp.
Nhưng Lan chọn ở lại. Trong ngôi nhà nhỏ của cha, cô nhận ra rằng: Chẳng có “con trai nối dõi” nào quý giá bằng hơi ấm từ bàn tay của người cha già đã thức trắng đêm để đòi lại công lý cho con gái mình.