Tôi vẫn nhớ cái Tết năm đó—cái Tết mà cuộc đời tôi rẽ sang một hướng hoàn toàn khác, bắt đầu từ một phong bao đỏ… chứa đúng 500 triệu đồng.
Nghe thì có vẻ như một câu chuyện cổ tích, nhưng với tôi, đó lại là chuỗi ngày mà mỗi khi nhớ lại, lòng vẫn còn nguyên cảm giác nghẹn đắng.
—
Tôi lên thành phố làm giúp việc từ năm mười chín tuổi.
Quê tôi nghèo, bố mất sớm, mẹ một mình nuôi ba chị em. Tôi là chị cả nên học hết cấp ba là nghỉ, theo người quen lên Hà Nội làm việc. Công việc đầu tiên của tôi là giúp việc theo giờ, lương ba cọc ba đồng, nhưng ít ra cũng đỡ đần được phần nào cho gia đình.
Rồi một ngày, tôi được giới thiệu vào làm cho nhà bà Hạnh—một người phụ nữ giàu có, góa chồng, sống trong căn biệt thự rộng lớn giữa khu đô thị cao cấp.
Lúc mới vào, tôi sợ lắm.
Sợ làm sai, sợ bị mắng, sợ không quen với cuộc sống quá khác biệt.
Nhưng bà Hạnh… lại không giống những gì tôi tưởng.
Bà ít nói, nhưng chưa bao giờ nặng lời với tôi. Việc trong nhà cũng không quá nhiều, chủ yếu là dọn dẹp, nấu ăn và chăm sóc bà.
Chỉ có một điều… khiến tôi luôn cảm thấy không thoải mái.
Đó là cậu con trai của bà.
—
Anh tên Khánh.
Lần đầu gặp, tôi đã thấy anh khác hẳn những người đàn ông tôi từng biết.
Không phải vì anh đẹp trai hay giàu có—mà là ánh mắt.
Ánh mắt lạnh, sắc, như thể nhìn xuyên qua người khác.
Anh hiếm khi nói chuyện với tôi. Nếu có, cũng chỉ là những câu ngắn gọn:
“Dọn phòng tôi đi.”
“Nước đâu?”
“Làm nhanh lên.”
Tôi quen dần với điều đó.
Trong mắt anh, tôi chỉ là một người giúp việc.
Và tôi cũng tự nhắc mình… đừng bao giờ quên vị trí của mình.
—
Ba năm trôi qua.
Tôi gần như trở thành một phần của ngôi nhà đó.
Biết bà Hạnh thích ăn gì, uống gì, biết giờ nào bà hay đau đầu, biết cách pha trà đúng vị bà thích.
Còn anh Khánh… vẫn vậy.
Lạnh lùng. Xa cách.
Nhưng có một vài lần, tôi bắt gặp ánh mắt anh nhìn mình… rất lạ.
Không giống sự khinh thường.
Cũng không phải coi thường.
Mà là… thứ gì đó khó hiểu.
Tôi không dám nghĩ nhiều.

Gần Tết năm đó, tôi định xin về sớm vài ngày.
Mẹ tôi gọi điện, nói năm nay nhà khó khăn, muốn tôi về sớm phụ giúp.
Tôi lấy hết can đảm, đứng trước mặt bà Hạnh:
“Dạ… thưa bà, con xin phép được về quê ăn Tết sớm vài hôm ạ…”
Bà nhìn tôi một lúc lâu.
Rồi bất ngờ hỏi:
“Ở đây ba năm rồi, con thấy thế nào?”
Tôi hơi bối rối.
“Dạ… con rất biết ơn bà… nếu không có bà, chắc con…”
“Ừ.”
Bà gật đầu, rồi đứng dậy, đi vào phòng.
Tôi tưởng bà không đồng ý, lòng hơi buồn.
Nhưng một lúc sau, bà quay lại, đưa cho tôi một chiếc phong bao dày.
“Tết rồi. Cầm lấy mà về.”
Tôi nhận lấy, không nghĩ nhiều.
Cho đến khi về phòng, mở ra…
Tôi chết lặng.
Bên trong là một cuốn sổ tiết kiệm.
500 triệu.
Tay tôi run lên.
Tôi chạy vội ra phòng khách.
“Bà… bà ơi… cái này… con không dám nhận…”
Bà Hạnh nhìn tôi, ánh mắt vẫn bình thản:
“Ba năm qua, con chăm sóc tôi rất tốt. Đây là phần thưởng.”
“Nhưng… nhiều quá… con…”
“Cầm đi.” – bà cắt ngang – “Về quê mà lo cho gia đình. Sau Tết… nếu muốn quay lại thì quay lại.”
Tôi bật khóc.
Không phải vì tiền.
Mà vì lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy mình… được trân trọng.
—
Nhưng tôi không ngờ…
Cái phong bao đó… lại là khởi đầu cho tất cả.
—
Tối hôm đó, tôi đang dọn đồ thì có tiếng gõ cửa.
Là anh Khánh.
Tôi hơi giật mình.
Anh chưa bao giờ vào phòng tôi.
“Anh… có chuyện gì không ạ?”
Anh đứng dựa cửa, nhìn tôi.
“Cô định đi thật?”
Tôi gật đầu.
“Dạ… em về quê ăn Tết…”
Anh im lặng một lúc.
Rồi bước vào.
“Cô biết trong đó có bao nhiêu không?”
Tôi cúi đầu:
“Dạ… em biết… nhưng em định mai sẽ trả lại bà…”
Anh bật cười.
Một nụ cười… khiến tôi lạnh sống lưng.
“Trả lại?” – anh nhắc lại – “Cô nghĩ mẹ tôi cho cô tiền… chỉ vì cô làm việc chăm chỉ à?”
Tôi ngẩng lên, bối rối:
“Em… em không hiểu…”
Anh tiến lại gần.
“Ba năm qua, cô có bao giờ thắc mắc… vì sao mẹ tôi lại giữ cô lại lâu như vậy không?”
Tôi lắc đầu.
Thật sự… tôi chưa từng nghĩ.
“Vì bà ấy cần một người… đủ ngoan, đủ sạch sẽ, đủ dễ kiểm soát.”
Tôi bắt đầu thấy bất an.
“Anh… anh nói vậy là sao…?”
Anh nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Bà ấy muốn tôi lấy vợ.”
Tim tôi đập mạnh.
“Nhưng tôi không thích mấy cô tiểu thư giả tạo.” – anh nói tiếp – “Mẹ tôi thì không muốn tôi lấy người ngoài. Thế nên…”
Anh dừng lại.
Không khí trong phòng như đặc quánh.
“Thế nên… bà ấy chọn cô.”
Tôi chết lặng.
“Không thể nào…” – tôi lẩm bẩm – “Em chỉ là người giúp việc…”
“Đúng.” – anh gật đầu – “Nhưng chính vì vậy, cô mới ‘an toàn’.”
Tôi lùi lại.
“Không… em không đồng ý… em không thể…”
Anh đột nhiên nắm lấy tay tôi.
“Cô nghĩ mình có quyền từ chối sao?”
Tôi giật tay ra, run rẩy:
“Tiền… em sẽ trả lại… em không cần…”
Anh cười lạnh:
“Cô nghĩ chuyện này là tiền à?”
—
Đêm đó, tôi không ngủ.
Mọi thứ trong đầu tôi rối loạn.
500 triệu.
Một cuộc hôn nhân sắp đặt.
Một tương lai mà tôi chưa từng nghĩ đến.
Sáng hôm sau, tôi quyết định rời đi.
Dù có mất tất cả.
—
Nhưng khi tôi kéo vali ra khỏi cổng…
Bà Hạnh đã đứng đó.
Như thể bà biết trước.
“Con định đi mà không nói với ta?”
Tôi cúi đầu:
“Dạ… con xin lỗi… nhưng con không thể nhận số tiền đó… càng không thể…”
“Tôi biết Khánh đã nói gì với con.” – bà cắt ngang.
Tôi sững lại.
“Con nghĩ tôi ép con?” – bà hỏi.
Tôi không trả lời.
Nhưng sự im lặng… chính là câu trả lời.
Bà thở dài.
“Con có biết… vì sao tôi chọn con không?”
Tôi lắc đầu.
“Vì con chưa bao giờ nhìn tiền bằng ánh mắt tham lam.” – bà nói chậm rãi – “Vì ba năm qua, con chưa từng lợi dụng điều gì.”
Tôi cắn môi:
“Nhưng… con không thể đánh đổi cuộc đời mình…”
“Còn nếu ta nói…” – bà nhìn thẳng vào tôi – “Đây không phải là ép buộc?”
Tôi ngẩng lên.
“Khánh nó… có vấn đề.”
Tim tôi chùng xuống.
“Sau một cú sốc, nó không còn tin phụ nữ. Nó coi tất cả đều giả dối.” – bà nói – “Nhưng… nó lại chưa từng đuổi con đi.”
Tôi im lặng.
“Con có thể từ chối.” – bà nói tiếp – “Ta sẽ không giữ. Nhưng 500 triệu đó… vẫn là của con.”
Tôi sững sờ.
“Con không nợ gì cả.”
—
Tôi đứng đó.
Giữa cánh cổng lớn.
Một bên là cuộc sống cũ.
Một bên là một con đường hoàn toàn khác.
Và điều khiến tôi day dứt nhất…
Không phải là tiền.
Mà là ánh mắt của anh Khánh tối hôm qua.
Lạnh lùng… nhưng lại có gì đó rất cô độc.
—
Câu chuyện của tôi… không có cái kết rõ ràng.
Vì đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa biết quyết định của mình ngày hôm đó… là đúng hay sai.
Chỉ biết rằng—
có những món quà trong đời…
nhìn thì như may mắn.
nhưng lại ẩn giấu những lựa chọn…
có thể thay đổi cả một số phận.