Skip to content

Tin Nhanh 24/7

Menu
  • Trang Mẫu
Menu

Em gái chồng thất nghiệp muốn chuyển đến sống cùng, chồng chưa kịp hỏi ý kiến vợ đã đồng ý ngay

Posted on 06/07/2026 by BTV

Em gái chồng thất nghiệp muốn chuyển đến sống cùng, chồng chưa kịp hỏi ý kiến vợ đã đồng ý ngay. Mẹ chồng còn giục tôi chuẩn bị phòng. Tôi chỉ bình tĩnh đáp: “Ngày mai con nhận nhiệm vụ mới ở chi nhánh sáu tháng, từ giờ căn nhà này mọi người cùng tự sắp xếp nhé.” Cả nhà sững sờ, và chỉ ít ngày sau họ mới hiểu vì sao tôi nói vậy.

Tôi tên Lan, ba mươi mốt tuổi, hiện phụ trách bộ phận kế hoạch của một doanh nghiệp logistics tại Bình Dương. Tôi và chồng kết hôn đã gần bốn năm. Cuộc sống tuy không dư dả nhưng khá ổn định, chỉ có một điều khiến tôi nhiều lần chạnh lòng: chồng tôi luôn ưu tiên người thân mà quên mất cảm nhận của vợ.

Một buổi tối tan làm, vừa bước vào nhà, tôi thấy mẹ chồng và em gái chồng đã ngồi đợi sẵn. Vy vừa nghỉ việc, hợp đồng thuê trọ cũng sắp hết nên muốn chuyển sang nhà tôi ở một thời gian để tiết kiệm chi phí và tìm việc mới.

Mẹ chồng chưa để tôi kịp lên tiếng đã nói ngay:

“Con bé chỉ ở tạm khoảng nửa năm thôi. Người nhà thì giúp nhau lúc khó khăn.”

Tôi còn chưa biết nên trả lời thế nào thì chồng tôi đã cười:

“Được mà mẹ. Để Lan dọn phòng đọc sách cho Vy ở.”

Tôi lặng người.

Căn phòng ấy vốn là góc làm việc của tôi, nơi mỗi tối tôi họp trực tuyến, xử lý tài liệu và hoàn thành các báo cáo gấp. Điều khiến tôi buồn nhất không phải mất căn phòng, mà là quyết định ấy được đưa ra mà chẳng ai hỏi tôi một câu.

Mẹ chồng tiếp lời:

“Vậy mai con thu dọn luôn đi.”

Tôi nhìn sang chồng. Anh chỉ cúi xuống xem điện thoại, tránh ánh mắt của tôi.

Tôi mỉm cười rất nhẹ rồi nói:

“Không cần đâu mẹ. Ngày mai con bắt đầu công tác ở chi nhánh miền Trung sáu tháng. Từ lúc đó trở đi, việc nhà mọi người tự sắp xếp giúp con.”

Không khí trong phòng lập tức yên lặng.

Mẹ chồng ngạc nhiên:

“Sáu tháng thật sao?”

Tôi mở thư điều động của công ty và đặt lên bàn.

“Con cũng mới nhận quyết định. Vì vậy từ mai con không thể nấu cơm, dọn dẹp hay lo sinh hoạt như trước nữa.”

Chồng tôi nhìn tôi đầy bất ngờ.

“Em chưa từng nói…”

“Tại anh cũng chưa từng hỏi.”

Một tuần sau khi tôi chuyển đến nơi làm việc mới, điện thoại của tôi bắt đầu nhận được nhiều cuộc gọi.

Đầu tiên là chồng.

Anh hỏi vài câu xã giao rồi ngập ngừng kể rằng sau giờ làm còn phải nấu cơm, giặt quần áo, dọn bếp và thanh toán đủ loại chi phí trong nhà.

Hai hôm sau, mẹ chồng gọi vì không biết sử dụng máy giặt, rồi hỏi mua thực phẩm ở đâu cho tiết kiệm.

Tôi vẫn kiên nhẫn hướng dẫn từng việc.

Cuối tuần, một người hàng xóm gửi cho tôi vài tấm ảnh. Quần áo còn chất đầy trong chậu, bếp chưa rửa, rác chưa mang đi, còn chồng tôi thì vừa đi làm về đã tất bật lau nhà, trong khi Vy vẫn mải xem điện thoại.

Nhìn những hình ảnh ấy, tôi không vui mừng vì mình được chứng minh là đúng.

Tôi chỉ chợt nhận ra suốt nhiều năm qua, người âm thầm làm tất cả những công việc đó luôn là mình, nhưng chẳng ai để ý.

Đúng bảy ngày sau, chồng tôi đến gặp tôi.

Anh chủ động xin lỗi.

Anh nói trước đây luôn nghĩ việc nhà rất đơn giản, ai cũng có thể làm được. Chỉ khi tự mình đảm nhận mọi thứ, anh mới hiểu mỗi ngày tôi đã phải vất vả đến mức nào.

Anh cũng thừa nhận bản thân đã quen với việc có người lo chu toàn nên vô tình xem sự hy sinh ấy là điều hiển nhiên.

Tôi chỉ hỏi một câu:

“Nếu em vẫn tiếp tục im lặng như trước, liệu anh có nhận ra không?”

Anh lặng im rất lâu rồi thành thật lắc đầu.

Ít lâu sau, Vy quyết định chuyển ra ngoài ở cùng bạn để tiện đi làm. Trước khi đi, cô bé xin lỗi tôi và hứa sau này dù sống ở đâu cũng sẽ chủ động chia sẻ việc chung.

Mẹ chồng cũng thay đổi rất nhiều. Mỗi lần gọi điện, bà đều hỏi tôi có bận không, có cần bà xuống phụ giúp vài hôm hay không.

Ngày tôi trở về, căn hộ gọn gàng hơn trước.

Trên bàn là bữa cơm chồng tự chuẩn bị. Dù món ăn chưa thật khéo nhưng chứa đầy sự chân thành.

Anh còn đưa cho tôi một tờ giấy ghi lịch phân chia việc nhà. Từ nấu ăn, rửa bát, dọn dẹp đến mua thực phẩm, mỗi người đều có phần việc rõ ràng.

Ở cuối tờ giấy, anh viết:

“Gia đình chỉ thật sự hạnh phúc khi mọi người cùng chia sẻ trách nhiệm, chứ không phải để một người lặng lẽ hy sinh còn những người khác xem đó là bổn phận.”

Tôi mỉm cười cất tờ giấy vào ngăn bàn.

Đôi khi, một khoảng lùi đúng lúc không làm tình cảm phai nhạt, mà giúp mỗi thành viên hiểu được giá trị của sự quan tâm và sẻ chia. Khi ai cũng biết đặt mình vào vị trí của người khác, ngôi nhà mới thực sự trở thành nơi để trở về.

Bài viết mới

  • Em gái chồng thất nghiệp muốn chuyển đến sống cùng, chồng chưa kịp hỏi ý kiến vợ đã đồng ý ngay
  • Có lẽ câu nói khiến mình ám ảnh nhất trong những ngày vừa qua là lời chồng nói rất bình thản: “Nếu em thấy cuộc sống này quá nặng nề thì mình dừng lại đi.”
  • Bên nhau hạnh phúc suốt sáu năm, tôi từng nghĩ ông trời đã dành cho gia đình mình những điều tốt đẹp nhất. Nhưng tôi đâu ngờ, phía sau hạnh phúc ấy lại là một bí mật khiến tất cả sụp đổ…
  • Yêu 8 năm, mình cứ nghĩ chỉ còn chờ ngày cưới…
  • Chị dâu chủ động ly thân sau 6 năm hôn nhân, cả nhà tôi đều nghĩ chị đã thay lòng…

Bình luận gần đây

No comments to show.

Lưu trữ

  • July 2026
  • June 2026
  • May 2026
  • April 2026

Danh mục

  • Chưa phân loại
©2026 Tin Nhanh 24/7 | Design: Newspaperly WordPress Theme