CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chú Rể Chê Nhà Vợ Nuôi Gà, Khinh Bố Vợ Nghèo Ngay Trong Ngày Cưới – Cô Dâu Tuyên Bố 1 câu Khiến Anh Ân Hận Cả Đời
Tôi và Hoàng quen nhau được gần một năm thì quyết định tiến tới hôn nhân. Hoàng sinh ra trong một gia đình khá giả ở thành phố, bố mẹ có công ty kinh doanh riêng. Anh từng có mấy năm học tập ở Singapore, đi làm tại một tập đoàn lớn rồi mới trở về nước.
Còn gia đình tôi hoàn toàn trái ngược.
Bố mẹ tôi chỉ là những người nông dân bình thường ở một vùng ven ngoại thành. Nhà chẳng có tài sản gì đáng kể ngoài mảnh vườn nhỏ, vài sào ruộng và đàn gà do bố tôi nuôi quanh năm. Cuộc sống không giàu có nhưng từ nhỏ đến lớn, tôi chưa bao giờ cảm thấy xấu hổ về gia đình mình.
Ngay từ khi bắt đầu yêu Hoàng, tôi đã kể hết hoàn cảnh với anh. Tôi nói bố mẹ tôi không giàu, ngôi nhà cũng cũ, bố tôi vẫn ngày ngày chăm đàn gà để có thêm thu nhập.
Hoàng khi ấy chỉ cười rồi nói:
“Anh lấy em chứ có lấy nhà em đâu mà em phải lo.”
Tin lời anh, tôi đồng ý kết hôn.
Nhưng có một điều tôi không ngờ tới.
Suốt thời gian yêu nhau, Hoàng chưa từng một lần đến thăm nhà tôi. Mỗi lần tôi rủ anh về, anh đều viện lý do bận công việc. Có lần tôi nói bố mẹ muốn gặp mặt con rể tương lai, Hoàng lại chủ động đặt một bàn tiệc ở nhà hàng sang trọng rồi bảo bố mẹ tôi lên thành phố.
Tôi ngây thơ nghĩ rằng anh chu đáo, không muốn bố mẹ tôi phải đi lại vất vả.
Tôi đâu biết rằng anh cố tình tránh nhìn thấy nơi tôi đã lớn lên suốt hai mươi lăm năm.
Ngày cưới cuối cùng cũng đến.
Vì gia đình Hoàng có điều kiện nên lễ cưới chính được tổ chức tại một khách sạn lớn bên thành phố. Buổi sáng, đoàn nhà trai cùng xe hoa về quê đón dâu.
Con đường vào nhà tôi khá hẹp, hai bên là những vườn rau và ao cá. Đường bê tông đã cũ, có chỗ còn lồi lõm vì xe tải thường xuyên đi qua.
Ngay khi xe dừng ở đầu ngõ, Hoàng đã kéo rèm cửa nhìn ra ngoài rồi cau mày.
Anh không nói gì nhưng vẻ mặt thay đổi hoàn toàn.
Khi đoàn người đi bộ vào đến sân, trước mắt Hoàng là căn nhà cấp bốn đã được bố mẹ tôi quét vôi lại từ mấy tuần trước. Trước sân, bố tôi vừa nuôi một đàn gà vừa trồng ít rau để bán. Hôm ấy mẹ đã cẩn thận dọn dẹp, nhưng mùi gà vẫn còn phảng phất.
Hoàng đứng trước cổng, nhìn quanh một lượt rồi khẽ nhăn mặt.
Anh quay sang tôi, giọng nhỏ nhưng đầy vẻ khó chịu:
“Nhà em… thật sự là ở đây à?”
Tôi gật đầu.
“Ừ. Từ bé đến giờ em sống ở đây.”
Hoàng im lặng vài giây.
Bước vào sân, anh thấy mấy chiếc lồng gà được kê sát góc tường, bên cạnh là chiếc xe máy cũ của bố tôi. Trong nhà chỉ có ba gian đơn sơ, bàn ghế cũng chẳng phải đồ đắt tiền. Phía cuối nhà còn có một chiếc cầu thang nhỏ dẫn lên căn gác gỗ nơi trước đây tôi từng ngủ.
Hoàng nhìn căn nhà từ trên xuống dưới rồi nói:
“Anh tưởng nhà em ít nhất cũng phải khang trang hơn thế này.”
Tôi cố giữ nụ cười.
“Bố mẹ em làm nông mà anh. Nhà chỉ có ba người, miễn sao đủ chỗ sinh hoạt là được.”
Anh không trả lời.
Một lát sau, khi mọi người đang chuẩn bị làm lễ, Hoàng kéo tôi ra một góc rồi hỏi:
“Bố mẹ em chuẩn bị quà cưới cho em chưa?”
Tôi hơi bất ngờ.
“Có. Mẹ bảo sẽ trao cho em một ít vàng làm vốn.”
Hoàng hỏi tiếp:
“Khoảng bao nhiêu?”
Tôi thành thật:
“Em cũng không biết chính xác.”
Anh cười nhạt.
“Nhìn nhà thế này thì chắc chẳng được bao nhiêu đâu.”
Tôi lập tức khó chịu.
“Anh nói gì vậy? Bố mẹ em có thế nào thì họ cũng đã cố gắng cả đời vì em. Có vàng nhiều hay ít cũng đâu quyết định được cuộc hôn nhân của chúng mình.”
Hoàng nhún vai:
“Anh chỉ nói thật thôi. Đám cưới mà cô dâu được bố mẹ trao cho nhiều vàng thì nhìn cũng nở mày nở mặt. Em nhìn mấy đám cưới trên mạng xem, người ta đeo vàng đầy cổ, hai bên họ hàng cũng thấy tự hào.”
Tôi nhìn anh hồi lâu.
Hôm đó là ngày cưới của chúng tôi. Tôi không muốn cãi nhau nên đành quay mặt đi.
Tôi cứ nghĩ Hoàng chỉ nhất thời coi trọng hình thức.
Nhưng tôi đã nhầm.
Đến lúc làm lễ trao của hồi môn, mẹ tôi lấy từ chiếc hộp gỗ ra một sợi dây chuyền vàng, hai chiếc vòng tay và một đôi nhẫn nhỏ.
Mẹ run run đeo từng món lên tay tôi.
Bàn tay mẹ chai sần vì nhiều năm làm việc đồng áng. Ngón tay còn có những vết xước nhỏ do chăm gà, nhổ rau và làm đủ thứ việc trong nhà.
Mẹ vừa đeo vàng vừa nói:
“Đây là chút vốn bố mẹ dành dụm cho con. Không nhiều nhưng là tấm lòng của bố mẹ. Sau này hai vợ chồng có khó khăn thì dùng đến.”
Tôi quay sang ôm mẹ.
Tôi biết số vàng ấy không hề dễ dàng có được.
Bố mẹ đã phải bán gần hai chục con gà lớn, cộng thêm khoản tiền tiết kiệm suốt mấy năm mới đủ mua số vàng ấy.
Vậy mà Hoàng chỉ đứng bên cạnh nhìn.
Anh thậm chí còn khẽ thở dài.
“Có thế thôi à?”
Câu nói ấy tuy rất nhỏ nhưng những người đứng gần đều nghe thấy.
Một vài người bên họ nhà trai quay sang nhìn nhau.
Một bác họ của Hoàng còn nói nhỏ:
“Nhà gái ở đây chắc cũng khó khăn thật.”
Tôi thấy mặt bố đỏ lên.
Ông vốn là người ít nói. Từ sáng đến giờ, bố chỉ vui vẻ chạy đi chạy lại tiếp khách. Nghe câu đó, ông lặng lẽ cúi đầu.
Mẹ tôi cũng đứng chết lặng.
Tôi nhìn bố.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nhớ đến những năm tháng tuổi thơ.
Nhớ những buổi sáng bố thức dậy từ bốn giờ để cho gà ăn.
Nhớ những ngày tôi đi học đại học, bố phải bán từng lứa gà, mẹ thì dành dụm từng đồng để gửi tiền cho con.
Nhớ lần tôi nhập học, bố còn đưa chiếc xe máy duy nhất của nhà cho tôi dùng rồi tự đi bộ gần một tháng.
Tôi từng nghĩ mình có thể lấy một người đàn ông giàu có để bố mẹ bớt khổ.
Nhưng giờ tôi mới hiểu, tiền bạc không thể mua được sự tôn trọng.
Tôi quay sang Hoàng.
Anh vẫn đang nhìn đống vàng trên người tôi với vẻ thất vọng.
Tôi hỏi:
“Anh thấy chưa đủ sao?”
Hoàng đáp tỉnh bơ:
“Anh không nói là đủ hay không. Nhưng ít nhất cũng phải tương xứng với nhà anh chứ. Sau này em về nhà chồng, người ta nhìn vào sẽ nghĩ sao?”
Tôi cười.
Một nụ cười mà chính tôi cũng thấy lạnh.
“Vậy anh cưới em vì em hay cưới vì số vàng bố mẹ em trao?”
Hoàng cau mày:
“Em nói chuyện gì vậy? Hôm nay là ngày cưới, đừng làm mất vui.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Người làm mất vui không phải em.”
Hoàng còn chưa kịp nói gì, tôi đã tháo sợi dây chuyền trên cổ xuống.
Sau đó tôi tháo từng chiếc vòng, đặt tất cả vào tay mẹ.
Cả sân nhà im phăng phắc.
Tôi nói:
“Con không nhận nữa mẹ ạ.”
Mẹ hoảng hốt:
“Sao thế con?”
Tôi quay sang nhìn Hoàng.
“Bố mẹ con nghèo thật. Nhà con nhỏ thật. Bố con nuôi gà thật. Nhưng bố mẹ chưa từng dùng tiền để mua lòng tự trọng của con. Còn anh, ngay trong ngày cưới, anh đã khiến họ cảm thấy mình thấp kém chỉ vì không có nhiều tiền.”
Hoàng biến sắc.
Anh kéo tay tôi:
“Em bị làm sao vậy? Khách khứa đang ở đây.”
Tôi rút tay lại.
“Đúng. Vì tất cả mọi người đang ở đây nên hôm nay tôi muốn nói rõ.”
Tôi hít một hơi thật sâu rồi tuyên bố:
“Đám cưới này dừng lại. Tôi không cưới anh nữa.”
Cả sân nhà chết lặng.
Mẹ tôi bật khóc.
Bố tôi đứng im bên cạnh, nhưng lần đầu tiên trong ngày, ông ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào Hoàng.
Hoàng như không tin vào tai mình.
“Em nói cái gì?”
“Tôi nói tôi hủy hôn.”
“Em có biết hôm nay là ngày cưới không? Bao nhiêu khách đã tới rồi!”
“Tôi biết.”
“Em định làm tôi mất mặt sao?”
Tôi bình tĩnh đáp:
“Không. Người khiến anh mất mặt là chính anh.”
Hoàng tức giận:
“Chỉ vì mấy câu nói đó mà em bỏ cả cuộc hôn nhân?”
Tôi nhìn anh.
“Không phải vì vài câu nói. Mà vì những câu nói ấy cho tôi thấy con người thật của anh.”
Tôi tiếp:
“Hôm nay anh coi thường bố mẹ tôi vì họ nuôi gà, trồng rau, sống trong căn nhà cũ. Ngày mai anh có thể coi thường tôi vì tôi không mang đủ tiền về nhà chồng. Sau này nếu bố mẹ tôi bệnh, có lẽ anh sẽ còn nói họ không xứng đáng để chúng ta chăm sóc. Tôi không muốn sống một cuộc đời mà mỗi lần bố mẹ tôi bước vào nhà đều phải cúi đầu vì sợ con rể chê nghèo.”
Hoàng im lặng.
Không ai bên nhà trai nói thêm được câu nào.
Cuối cùng, bố tôi bước tới, đặt tay lên vai tôi.
Ông chỉ nói:
“Con gái, nếu con đã quyết thì bố mẹ ủng hộ.”
Đoàn nhà trai hôm ấy lặng lẽ ra về.
Đám cưới bị hủy ngay trước giờ đón dâu.
Tôi tưởng câu chuyện sẽ kết thúc ở đó.
Nhưng vài tháng sau, tôi nghe tin công việc kinh doanh của gia đình Hoàng gặp biến cố lớn. Công ty của bố anh làm ăn thua lỗ, phải bán bớt một số tài sản để trả nợ. Hoàng cũng mất việc vì công ty cắt giảm nhân sự.
Những người từng vây quanh gia đình anh dần biến mất.
Còn tôi bắt đầu lại cuộc sống của mình.
Tôi xin vào làm cho một công ty thực phẩm rồi cùng một người bạn mở một cửa hàng nhỏ chuyên bán nông sản sạch. Nhờ có nguồn gà và rau của bố mẹ, công việc ngày càng thuận lợi.
Tôi thường xuyên về quê.
Bố mẹ không còn phải chật vật như trước. Tôi sửa lại căn nhà cũ, xây thêm một gian bếp và làm chuồng gà khang trang hơn.
Một năm sau ngày hủy cưới, cửa hàng của tôi bắt đầu có khách ổn định.
Đúng lúc ấy, Hoàng tìm đến.
Anh đứng trước cổng nhà tôi, không còn vẻ sang trọng ngày trước. Chiếc áo sơ mi đã cũ, khuôn mặt hốc hác hơn rất nhiều.
Anh nhìn đàn gà trong sân rồi nhìn căn nhà.
Hoàng nói:
“Anh xin lỗi.”
Tôi không đáp ngay.
Anh kể rằng sau khi mọi chuyện xảy ra, anh mới nhận ra mình đã sai. Trước kia anh luôn nghĩ tiền bạc quyết định giá trị của một con người. Anh từng xấu hổ vì bố vợ nuôi gà, vì ngôi nhà của tôi đơn sơ, vì gia đình tôi không thể trao cho con gái thật nhiều vàng.
Nhưng đến khi bản thân mất đi tiền bạc, anh mới hiểu cảm giác bị người khác nhìn bằng ánh mắt coi thường là như thế nào.
Hoàng nói:
“Anh đã từng nghĩ em từ bỏ anh vì vài món vàng. Sau này anh mới hiểu, em bỏ anh vì anh không biết trân trọng những người đã hy sinh cả đời cho em.”
Tôi nhìn anh thật lâu.
Tôi không giận nữa.
Nhưng cũng không còn tình cảm.
Tôi nói:
“Hoàng, em từng nghĩ mình sẽ đau khổ cả đời vì hủy cuộc hôn nhân đó. Nhưng giờ em mới biết, ngày hôm ấy chính là ngày em tự cứu mình.”
Anh cúi đầu.
Tôi không trách anh vì anh giàu.
Tôi chỉ tiếc rằng phải đến khi mất hết tiền bạc, anh mới hiểu được điều mà bố mẹ tôi đã dạy tôi từ nhỏ:
Giá trị của một gia đình không nằm ở căn nhà lớn hay nhỏ, cũng chẳng nằm ở số vàng đeo trên cổ cô dâu. Giá trị ấy nằm ở cách những người trong gia đình đối xử với nhau khi chẳng còn gì để khoe với thiên hạ.
Hoàng đứng trước cửa rất lâu rồi mới quay đi.
Bố tôi từ trong sân bước ra, nhìn theo bóng anh rồi hỏi:
“Con có buồn không?”
Tôi lắc đầu.
“Không bố ạ.”
Tôi nhìn đàn gà đang chạy quanh sân, rồi nhìn căn nhà cũ đã gắn bó với tôi suốt tuổi thơ.
Bỗng nhiên tôi thấy nơi này đẹp hơn rất nhiều.
Ngày trước, tôi từng sợ người khác chê nhà mình nghèo.
Còn bây giờ, tôi hiểu rằng một người có thể sống trong căn nhà đơn sơ nhưng vẫn ngẩng cao đầu. Bởi thứ đáng quý nhất không phải là có bao nhiêu tiền, mà là khi đứng trước những người đã hy sinh cho mình, ta vẫn biết nói một câu:
“Con biết ơn bố mẹ.”
Còn một cuộc hôn nhân nếu bắt đầu bằng sự khinh thường, dù có tổ chức trong khách sạn năm sao hay đeo hàng chục cây vàng, cuối cùng cũng chỉ là một căn nhà đẹp nhưng không có hơi ấm.
Và đối với tôi, hủy bỏ đám cưới hôm ấy không phải là mất đi một người chồng.
Đó là ngày tôi giữ lại được lòng tự trọng của mình, giữ được sự bình yên cho bố mẹ, và quan trọng nhất, tôi đã kịp bước ra khỏi một cuộc hôn nhân mà có lẽ sau này mình sẽ phải hối hận cả đời.