Chồng sống thực vật, ăn ngủ một chỗ đã 10 năm nay. Tôi hầu hạ chẳng kêu lấy nửa lời. Vậy mà hôm rồi về quê giỗ ông, tôi lên sớm hơn dự kiến một ngày… vừa bước vào phòng khách đã nghe thấy tiếng ú ớ lạ lùng. Tim tôi chợt thắt lại. Linh cảm có chuyện gì đó không ổn.
Tôi nhẹ nhàng đặt túi xuống, bước từng bước chậm rãi về phía phòng ngủ – nơi chồng tôi nằm suốt mười năm qua. Cánh cửa khép hờ. Tiếng động bên trong ngày một rõ. Không phải tiếng tivi, cũng không phải tiếng máy móc… mà là âm thanh của con người.
Tôi đẩy cửa.
Và khoảnh khắc đó… cả cuộc đời tôi như vỡ vụn.
Một người phụ nữ lạ mặt đang ngồi sát bên giường chồng tôi. Tay cô ta đặt lên ngực anh, miệng không ngừng thì thầm:
“Anh… anh nghe em nói không… em là Linh đây… em về rồi…”
Chồng tôi – người đã nằm bất động suốt 10 năm – bỗng phát ra những tiếng ú ớ, môi run run, mắt mở hé như cố gắng đáp lại.
Tôi đứng chết trân.
Không phải vì ghen.
Mà vì… anh ấy vừa có phản ứng.
—
Mười năm.
Mười năm tôi sống như một cái bóng.
Ngày anh gặp tai nạn, bác sĩ nói khả năng tỉnh lại gần như bằng không. Gia đình chồng từng khuyên tôi buông tay. Bạn bè cũng bảo tôi còn trẻ, nên đi bước nữa.
Nhưng tôi không làm vậy.
Không phải vì tôi cao thượng.
Mà vì ngày đó, khi anh còn tỉnh táo, anh từng nắm tay tôi mà nói:
“Nếu có chuyện gì xảy ra với anh… em đừng bỏ anh nhé.”
Tôi đã gật đầu.
Và tôi giữ lời hứa đó suốt mười năm.
—
Mười năm chăm một người sống thực vật không phải chuyện dễ dàng.
Tôi đã quen với việc mỗi ngày lau người, thay bỉm, đút ăn qua ống, xoay trở để anh không bị lở loét. Tôi quen với mùi thuốc, mùi cơ thể, và cả sự im lặng đến đáng sợ của một người không còn phản ứng.
Có những đêm tôi ngồi một mình, nhìn anh mà tự hỏi:
“Anh còn nghe thấy em không?”
Nhưng chưa bao giờ… chưa bao giờ anh trả lời.
Cho đến hôm đó.
—
“Cô là ai?” – Tôi cất giọng, lạnh đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ.
Người phụ nữ giật mình quay lại. Gương mặt cô ta tái đi.
“Chị… chị là…”
“Tôi là vợ anh ấy.”
Căn phòng rơi vào im lặng.
Chồng tôi vẫn phát ra những âm thanh ú ớ yếu ớt, như cố gắng nói điều gì đó.
Tôi bước lại gần.
“Cô đang làm gì chồng tôi?”
Người phụ nữ cúi đầu, giọng run run:
“Em… em chỉ đến thăm…”
“Tại sao anh ấy lại có phản ứng với cô?”
Câu hỏi của tôi khiến cô ta im bặt.
Một lúc sau, cô ta ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe:
“Vì… em là người yêu cũ của anh ấy.”
—
Tôi cười.
Một tiếng cười khô khốc.
“Người yêu cũ?”
“Vậy mười năm qua cô ở đâu?”
Cô ta cắn môi:
“Em… em đi nước ngoài. Em không biết anh bị tai nạn…”
“Không biết?” – Tôi lặp lại, giọng đầy mỉa mai.
“Gia đình anh ấy, bạn bè anh ấy… không ai báo cho cô sao?”
Cô ta không trả lời.
Tôi quay sang nhìn chồng.
Mười năm qua, anh chưa từng phản ứng với tôi.
Vậy mà chỉ một câu nói của người phụ nữ này… anh lại cố gắng đáp lại.
Một nỗi đau lạnh lẽo lan dần trong lồng ngực.
—
“Cô ra ngoài.” – Tôi nói.
“Chị… em…”
“Tôi nói cô ra ngoài.”
Giọng tôi không lớn, nhưng đủ để cô ta hiểu.
Cô ta đứng dậy, bước ra khỏi phòng.
Trước khi đi, cô ta quay lại nhìn anh, nước mắt lăn dài.
Cánh cửa đóng lại.
Chỉ còn tôi… và người đàn ông mà tôi đã dành cả tuổi trẻ để chăm sóc.
—
Tôi ngồi xuống bên giường.
Nhìn anh.
“Anh nghe thấy em không?”
Anh vẫn ú ớ.
Tôi siết chặt tay anh.
“Mười năm rồi… anh chưa từng trả lời em.”
Nước mắt tôi rơi xuống mu bàn tay anh.
“Vậy mà hôm nay… chỉ vì một người phụ nữ khác…”
Tôi không nói tiếp được nữa.
—
Đêm hôm đó, tôi không ngủ.
Tôi ngồi ngoài phòng khách, nhìn vào khoảng không vô định.
Những ký ức bắt đầu hiện về.
Ngày chúng tôi cưới nhau…
Ngày anh từng kể về một mối tình cũ, nhưng nói rằng “chỉ là quá khứ”…
Ngày anh gặp tai nạn trên đường đi làm về…
Và cả những năm tháng tôi một mình gồng gánh tất cả.
Tôi chợt nhận ra…
Có lẽ tôi chưa bao giờ là người anh yêu nhất.
—
Sáng hôm sau, người phụ nữ đó quay lại.
Cô ta đứng trước cửa, không dám vào.
“Tôi có thể nói chuyện với chị không?”
Tôi nhìn cô ta một lúc, rồi gật đầu.
Chúng tôi ngồi đối diện nhau.
“Chị… chị đã chăm sóc anh ấy suốt 10 năm?”
“Ừ.”
Cô ta cúi đầu, nước mắt rơi:
“Em xin lỗi.”
“Tại sao xin lỗi?”
“Vì… ngày xưa, em là người bỏ anh ấy.”
Tôi khựng lại.
“Cô bỏ anh ấy?”
“Vâng. Em chọn đi nước ngoài, bỏ lại anh ấy ở đây. Anh từng níu kéo… nhưng em không quay đầu.”
Cô ta bật khóc.
“Em không ngờ… khi em quay về, anh lại thành ra như vậy.”
Tôi im lặng.
Một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng.
—
“Vậy cô quay lại… để làm gì?”
“Em… muốn bù đắp.”
Tôi bật cười.
“Bù đắp?”
“Mười năm tôi chăm sóc anh ấy, cô ở đâu?”
“Giờ anh ấy như vậy… cô quay lại nói hai chữ bù đắp?”
Cô ta không nói được gì.
Chỉ cúi đầu khóc.

Nhưng điều khiến tôi không thể ngờ tới… là những ngày sau đó.
Mỗi lần cô ta đến, chồng tôi lại có phản ứng.
Anh ú ớ nhiều hơn.
Thậm chí có lúc… nước mắt anh chảy ra.
Bác sĩ đến kiểm tra, nói rằng:
“Có thể bệnh nhân vẫn còn nhận thức. Và người này… kích thích được ký ức của anh ấy.”
Tôi chết lặng.
Người có thể kéo anh trở lại… không phải tôi.
Mà là cô ta.
—
Cao trào đến vào một buổi chiều.
Cô ta nắm tay anh, khóc:
“Anh… nếu anh nghe thấy em… anh tỉnh lại đi… em xin lỗi… em sai rồi…”
Bất ngờ… ngón tay anh khẽ cử động.
Rất nhẹ.
Nhưng đủ để tôi thấy rõ.
Tim tôi như ngừng đập.
Tôi lao đến:
“Anh… anh nghe thấy em không?”
Nhưng anh lại im lặng.
Chỉ khi cô ta nói… anh mới phản ứng.
Khoảnh khắc đó… tôi hiểu.
Nếu có một phép màu xảy ra…
Người kéo anh trở về… sẽ không phải là tôi.
—
Đêm hôm đó, tôi ngồi bên giường anh.
Lần đầu tiên sau 10 năm… tôi cảm thấy mình mệt mỏi đến vậy.
“Mười năm rồi…” – tôi thì thầm.
“Em đã làm tất cả những gì có thể.”
Tôi nhìn anh thật lâu.
“Nhưng có lẽ… người anh cần… không phải là em.”
Nước mắt rơi, nhưng lần này… tôi không lau.
—
Một tuần sau, tôi đưa ra quyết định khiến tất cả mọi người đều sốc.
Tôi làm thủ tục… chuyển quyền chăm sóc anh cho gia đình.
Và… tôi rời đi.
Không ồn ào.
Không trách móc.
Chỉ để lại một lá thư.
—
“Em đã giữ lời hứa suốt 10 năm.
Nhưng tình yêu… không thể chỉ là sự chịu đựng.
Nếu có một ngày anh tỉnh lại… và nhớ về em…
Hy vọng anh sẽ hiểu…
Em rời đi không phải vì hết yêu.
Mà vì… em đã yêu quá lâu một mình.”
—
Người ta nói tôi bạc tình.
Có người bảo tôi ích kỷ.
Cũng có người nói… tôi cuối cùng cũng giải thoát cho chính mình.
Còn tôi…
Tôi chỉ biết rằng…
Có những tình yêu, dù bạn cố gắng đến đâu…
Cũng không thể thắng được quá khứ.
—
Nếu là bạn…
Bạn sẽ tiếp tục ở lại thêm 10 năm nữa…
Hay chọn rời đi như tôi?