Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Căn phòng bệnh tầng 6, Bệnh viện Ung Bướu, buổi chiều âm u tháng Mười Hai.
Người phụ nữ nằm đó, tóc rụng gần hết, da xanh xao, ánh mắt vẫn sáng nhưng mệt mỏi. Lê Thị Mai – 40 tuổi, giáo viên cấp hai – đã chống chọi với UT v//ú giai đoạn cuối suốt hơn một năm qua. Mỗi đợt h/ó/a tr/ị là một lần rút cạn sức lực, là những đêm cô co quắp trong phòng tắm, n/ô//n đến không còn gì, chỉ có nước mắt chảy ra thay lời.
Hơn một năm qua, người chồng – ông Phạm Văn Khải, giám đốc một công ty vật liệu xây dựng – ngày càng thưa lui những lần vào viện. Lúc đầu còn giả vờ bận, sau thì thẳng thừng:
“Anh không chịu nổi cái cảnh này nữa, Mai à. Em biết rồi đấy, anh còn công việc, còn phải sống.”
Và rồi, một ngày, ông công khai dọn ra ngoài sống cùng cô thư ký trẻ tên Trâm – xinh đẹp, trẻ hơn Mai đến gần 20 tuổi. Người trong họ tộc biết chuyện đều xì xào, chê trách, nhưng ông Khải thì chẳng mảy may bận tâm. “Người sắp chết rồi còn ràng buộc làm gì!” – ông từng lỡ lời buột miệng trong một cuộc nhậu…
Rồi ông bán luôn căn nhà hai vợ chồng từng ở, lấy tiền tậu chung cư cao cấp cho Trâm. Còn Mai? Ông đưa cho chị một khoản tiền gọi là “chia tay êm đẹp”, rồi dứt áo. Đến giấy tờ ly hôn, ông cũng ép chị ký khi chị đang truyền nước.
Mai ký. Lặng lẽ. Không khóc.
Bởi hơn ai hết, chị biết, tình yêu đã chết từ lâu trong lòng người đàn ông từng thề sẽ đi cùng chị suốt đời….Ngày Mai mất luật sư đọc tờ di chúc …

CHƯƠNG MỘT. TỜ DI CHÚC LẠNH LẼO
Trời Hà Nội tháng Mười Hai xám xịt như một tấm khăn tang. Cơn mưa phùn buốt giá bám chặt lấy cửa kính phòng bệnh tầng 6.
Khi tiếng thở dốc cuối cùng của Mai lịm dần, chiếc máy đo nhịp tim cất lên một dải âm thanh kéo dài, đơn điệu: Tít… tít… tít…
Chị ra đi nhẹ nhàng như một chiếc lá lìa cành. Không có tiếng khóc xé lòng của người chồng chung chăn gối hai mươi năm, chỉ có cô học trò cũ – giờ là y tá ca trực – lặng lẽ nắm lấy bàn tay gầy guộc đã lạnh ngắt của chị, nước mắt lã chã rơi trên tấm ga giường trắng bệch.
Đám tang của Mai diễn ra vội vã và đìu hiu tại nhà hình hài bệnh viện. Ông Khải xuất hiện muộn màng, ăn mặc chỉn chu trong bộ vest đen đắt tiền. Đi bên cạnh ông là Trâm — cô thư ký trẻ trung, quyến rũ, khoác chiếc áo măng-tô hiệu, mắt ráo hoảnh, liên tục nhìn vào chiếc đồng hồ mạ vàng với vẻ sốt ruột không giấu giếm.
Ông Khải đến không phải vì tiếc thương. Ông đến để tròn trách nhiệm với họ hàng, và quan trọng hơn cả: Ông muốn làm việc với luật师 để chấm dứt toàn bộ những ràng buộc pháp lý cuối cùng với người vợ quá cố.
Sau khi linh cữu của Mai được đưa vào lò hỏa táng, ông Khải mời vị luật sư gia đình – ông Trần Văn Nam, người đã đồng hành cùng Mai trong những ngày cuối đời – vào gian phòng khách nhỏ của nhà tang lễ.
Bà con dòng họ hai bên cũng ngồi kín gian phòng. Ánh mắt mọi người nhìn Khải và Trâm đầy vẻ khinh bỉ, cay đắng, nhưng ông Khải hoàn toàn phớt lờ. Ông vắt chân chữ ngũ, hắng giọng ra vẻ buồn phiền giả tạo:
“Anh Nam này, cô Mai đi rồi, tôi cũng đau lòng lắm. Nhưng chuyện gì ra chuyện đó. Hôm trước khi ký đơn ly hôn, Mai có giữ một số giấy tờ liên quan đến mảnh đất dưới quê của bố mẹ tôi để lại và khoản cổ phần ban đầu của công ty. Bây giờ luật sư cứ đọc di chúc hoặc bàn giao lại toàn bộ tài sản đó cho tôi. Dù sao chúng tôi chưa kịp hoàn tất thủ tục ly hôn tại tòa, trên pháp lý tôi vẫn là chồng hợp pháp.”
Trâm ngồi bên cạnh nén một nụ cười đắc thắng. Cô ta nhích lại gần Khải, nheo mắt chờ đợi khoảnh khắc chia phần.
Luật sư Nam từ tốn mở chiếc cặp da đen heavy. Ông chỉnh lại gọng kính, nhìn Khải bằng một ánh mắt điềm tĩnh đến đáng sợ.
“Ông Khải,” — Vị luật sư cất giọng trầm ồn. — “Chị Mai đã dự liệu trước ngày này từ nửa năm trước. Đây là bản di chúc và toàn bộ hồ sơ tài sản do chính chị Lê Thị Mai lập, đã được công chứng hợp pháp, kèm theo giấy xác nhận năng lực hành vi dân sự của bác sĩ trưởng khoa Ung Bướu vào thời điểm ký.”
Ông Nam rút ra một tập tài liệu dày, đập nhẹ xuống mặt bàn gỗ.
“Tôi xin được đọc nguyên văn di chúc của chị Mai.”
CHƯƠNG HAI. CÚ ĐẢO CHIỀU TẠI PHÒNG ĐỌC DI CHÚC
Không khí trong phòng khách bỗng trở nên ngột ngạt đến mức nghe rõ cả tiếng hít thở.
Luật sư Nam bắt đầu đọc bằng giọng vang rõ:
“Tôi là Lê Thị Mai, giáo viên… Trong tình trạng hoàn toàn minh mẫn, tôi lập di chúc này để định đoạt toàn bộ tài sản thuộc quyền sở hữu hợp pháp của tôi…”
Khải nhếch môi cười thầm. Tài sản? Mai chỉ là một cô giáo cấp hai, lương tháng vài triệu, tiền tiết kiệm thì đã nộp hết vào tiền hóa trị suốt một năm qua. Cùng lắm chỉ còn vài món đồ nữ trang cũ do mẹ đẻ để lại. Ông ta chỉ quan tâm đến mảnh đất quê và số cổ phần công ty vật liệu xây dựng mà ngày xưa Mai đứng tên chung lúc mới thành lập.
Nhưng lời đọc tiếp theo của vị luật sư như một gáo nước băng giội thẳng vào đầu Khải:
“Thứ nhất: Về căn nhà 3 tầng tại quận Cầu Giấy — căn nhà mà chồng tôi, ông Phạm Văn Khải, đã tự ý bán cho người khác để lấy tiền mua chung cư cao cấp. Tôi xin làm rõ: Căn nhà đó được mua bằng nguồn tiền đền bù đất giải tỏa của bố mẹ đẻ tôi để lại cho riêng tôi trước thời kỳ hôn nhân. Giấy tờ tài sản riêng đã được xác lập tại văn phòng công chứng năm 2015.
Do đó, giao dịch bán nhà của ông Khải là hoàn toàn bất hợp pháp vì không có sự đồng ý của tôi. Tôi ủy quyền cho Luật师 Trần Văn Nam khởi kiện ra tòa, hủy bỏ hợp đồng mua bán nhà này, thu hồi lại toàn bộ căn nhà để chuyển giao quyền sở hữu cho Quỹ Bệnh nhân Ung thư nghèo Bệnh viện Ung Bướu.”
OÀNG!
Khải đứng bật dậy, mặt biến sắc: “Cái gì?! Mảnh đất đó là tài sản riêng của cô ta sao? Không thể nào! Ngày đó chính tôi đứng ra giao dịch!”
“Ông Khải, trật tự!” — Luật sư Nam đập mạnh tay xuống bàn, ánh mắt sắc như dao. — “Hồ sơ nguồn tiền từ tài khoản thừa kế của chị Mai năm 2015 vẫn còn nguyên vẹn. Việc ông làm giả chữ ký của chị Mai để bán căn nhà đó cho bên thứ ba đã cấu thành hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng. Người mua nhà hiện tại đã nộp đơn tố cáo ông lừa đảo chiếm đoạt tài sản!”
Trâm bên cạnh bắt đầu hoảng loạn, bấu chặt lấy tay Khải: “Anh… anh Khải! Anh bảo căn nhà đó là của anh mà?!”
Khải mồ hôi hột đổ ra như tắm, giọng run rẩy: “Còn… còn cổ phần công ty thì sao? Công ty Vật liệu Xây dựng Khải Mai là do tôi gánh vác!”
Luật sư Nam giở sang trang tiếp theo, mỉm cười lạnh lùng:
“Thứ hai: Về 45% cổ phần tại Công ty Vật liệu Xây dựng Khải Mai đứng tên tôi. Khi ông Khải dọn ra ngoài sống cùng cô Trâm, ông đã bí mật rút vốn và chuyển giao các hợp đồng sang một công ty ‘ma’ do cô Trâm đứng tên nhằm tẩu tán tài sản trước khi ly hôn.
Tuy nhiên, ông Khải không biết rằng, toàn bộ hồ sơ kiểm toán độc lập và bằng chứng tẩu tán tài sản, vi phạm nghĩa vụ người quản lý doanh nghiệp đã được tôi thu thập đầy đủ trong 8 tháng qua.
Tôi tuyên bố: Chuyển toàn bộ 45% cổ phần này cùng quyền truy thu bồi thường thiệt hại cho Hội Bảo vệ Quyền lợi Phụ nữ & Trẻ em thành phố. Ban pháp chế của Hội sẽ đứng ra làm việc với cơ quan thuế và công an kinh tế để thanh tra toàn bộ hoạt động của Công ty Khải Mai và công ty của cô Trâm.”
RẮC!
Chiếc ly thủy tinh trên tay Trâm rơi xuống sàn nhà vỡ tan tành.
Mặt cô ta cắt không còn một giọt máu. Cô ta lập công ty riêng là để nhận tiền tẩu tán từ Khải, cứ nghĩ mọi chuyện êm đẹp, nào ngờ người phụ nữ gầy gầy, nằm trên giường bệnh chờ chết ấy lại âm thầm tung một chài lưới bọc lót không kẽ hở!
“Chưa hết,” — Vị luật sư cất giọng đanh thép, ngẩng đầu nhìn thẳng vào hai kẻ bội bạc. — “Nội dung cuối cùng trong di chúc chị Mai dành riêng cho ông Khải.”
“Gửi anh Khải,
Anh nghĩ một người đàn bà bị ung thư giai đoạn cuối như tôi là kẻ yếu thế, chỉ biết nằm chờ chết và chịu đựng sự nhục nhã sao? Anh nghĩ vài trăm triệu tiền ‘chia tay êm đẹp’ của anh có thể xóa sạch 20 năm nghĩa vợ chồng và sự phản bội trắng trợn của anh sao?
Tôi không khóc, không phải vì tôi không đau, mà vì tôi dành những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời để đòi lại sự công bằng cho chính mình.
Anh đã tước đoạt của tôi mái nhà, sự tôn trọng và tình yêu. Vậy thì hôm nay, tôi xin trả lại cho anh toàn bộ những gì anh đã gieo: Sự phá sản, pháp luật và sự khinh bỉ của đời.
Số tiền vài trăm triệu anh đưa tôi, tôi đã chuyển toàn bộ vào tài khoản của Bệnh viện Ung Bướu dưới tên anh, như một khoản ‘tích đức’ nhỏ ngoi ngóp cho phần đời còn lại của anh. Chúc anh và cô Trâm hạnh phúc trên đống đổ nát mà hai người tự tay tạo ra.”
CHƯƠNG BA. SỰ SỤP ĐỔ CỦA KẺ BỘI BẠC
Cả căn phòng khách nhà tang lễ bùng nổ trong những tiếng vỗ tay và lời xì xào hả hê của dòng họ hai bên.
“Đáng đời cái loại vô ơn bội nghĩa!” “Đánh người chạy đi chứ ai đánh người chạy lại, loại chồng bội bạc coi vợ như rác rưởi thì nhận quả đắng là phải!”
Khải ngã gục xuống ghế sô-pha, hai tay ôm lấy đầu, gương mặt xám xịt như thây ma.
Cái giá của sự ngạo mạn, sự tàn nhẫn khi đạp lên người vợ bệnh tật cuối cùng đã đến, nhanh và tàn khốc hơn bất kỳ kịch bản nào ông ta từng hình dung.
Chỉ ba ngày sau đám tang của Mai, sóng gió chính thức bùng nổ.
Cơ quan công an kinh tế và Chi cục Thuế ra lệnh phong tỏa toàn bộ tài khoản ngân hàng của Công ty Khải Mai và công ty riêng của Trâm để điều tra hành vi trốn thuế, tẩu tán tài sản và lừa đảo. Người mua căn nhà 3 tầng của Mai — sau khi biết mình mua phải tài sản bất hợp pháp — đã dẫn theo băng nhóm xã hội đen đến siết nợ, quấy rối tại chung cư cao cấp nơi Khải và Trâm đang sống.
Để tránh bị liên lụy và đối mặt với khoản nợ hàng tỷ đồng, Trâm lập tức hiện nguyên hình là một kẻ đào mỏ. Cô ta gom sạch nữ trang, đồ hiệu và số tiền mặt còn sót lại trong két sắt, lén lút bỏ trốn ngay trong đêm, để lại Khải một mình giữa đống đổ nát.
Khi Khải phát hiện ra căn hộ trống rỗng và chiếc két sắt mở tung, ông ta gào lên trong vô vọng. Người tình trẻ mà ông ta đánh đổi cả đạo đức, danh dự và người vợ tào khang để theo đuổi… đã giáng cho ông ta một đòn chí mạng cuối cùng.
Căn chung cư cao cấp bị ngân hàng phát mại để trừ nợ. Công ty tuyên bố phá sản. Khải bị khởi tố hình sự, nhận án phạt tù treo cùng nghĩa vụ bồi thường toàn bộ số tiền đã chiếm đoạt.
Từ một giám đốc thành đạt, đi xe sang, ở nhà vinh hoa, Khải trắng tay hoàn toàn. Ông ta phải chuyển đến thuê một căn phòng trọ chật chội, ẩm thấp ở xóm lao động nghèo, ngày ngày đi làm bảo vệ gác đêm để kiếm từng đồng trả nợ và duy trì cuộc sống qua ngày.
ĐOẠN KẾT. ÁNH SÁNG CỦA SỰ CÔNG BẰNG
Một chiều cuối năm lạnh giá.
Khải mặc chiếc áo bảo vệ sờn cũ, đứng quét rác trước cổng Bệnh viện Ung Bướu — nơi năm xưa ông ta từng ghẻ lạnh, bỏ mặc người vợ tội nghiệp của mình.
Từ trong cổng bệnh viện, một đoàn xe của Quỹ Bệnh nhân Ung thư nghèo tiến ra. Trên thân xe dán dòng chữ đỏ thắm: “Trung tâm Hỗ trợ Bệnh nhân Ung thư Lê Thị Mai”.
Vị luật sư Nam bước xuống xe cùng các bác sĩ, rạng rỡ trao những phần quà và suất học bổng cho các bệnh nhân có hoàn cảnh khó khăn. Căn nhà 3 tầng của Mai sau khi thu hồi đã được đấu giá thành công, tạo nên một quỹ từ thiện trị giá hơn 15 tỷ đồng, giúp đỡ hàng ngàn mảnh đời bất hạnh đang ngày đêm giành giật sự sống với căn bệnh quái ác.
Khải đứng núp sau gầm cầu vượt, nhìn theo chiếc xe chở tên người vợ quá cố dần khuất xa trong làn mưa phùn.
Những giọt nước mắt hối hận muộn màng, cay đắng trào ra trên gò má nhăn nheo, sương gió của kẻ bội bạc. Ông nhớ lại ánh mắt bình thản của Mai trong ngày ký đơn ly hôn — ánh mắt không có sự oán hận, chỉ có sự coi thường tột cùng dành cho một kẻ không xứng đáng.
Mai đã ra đi, nhưng chị không hề thất bại. Chị đã sống một cuộc đời trọn vẹn, kiên cường đến phút cuối cùng, và để lại một di sản của sự tử tế, công bằng.
Còn Khải, ông ta sẽ phải sống những ngày tháng còn lại của cuộc đời trong sự cô đơn, dằn dằn và gánh chịu bản án lương tâm tàn khốc nhất: Sống mà như đã chết từ lâu!