CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chàng sinh viên ngành Cơ khí bất chấp dòng nước lũ lao xuống con kênh giữa cơn mưa xối xả để cứu một cụ bà đang kiệt sức. Cậu đâu thể ngờ rằng hành động bộc phát ấy lại khiến cuộc đời mình rẽ sang một hướng hoàn toàn khác, khi thân phận thật sự của người phụ nữ được hé lộ trước sự sững sờ của cả trường đại học…
— Có người bị cuốn xuống kênh! Mau gọi người đến cứu!
Tiếng hét hoảng loạn vang lên giữa buổi chiều mưa như trút nước.
Con đường trước khu công nghiệp vốn đông đúc giờ trở nên hỗn loạn. Người đi đường vội vã nép vào mái hiên, vài người đứng sát lan can nhìn xuống dòng kênh đang dâng cao. Nước mưa hòa cùng bùn đất cuồn cuộn chảy, mang theo cành cây, túi rác và những mảnh gỗ trôi lập lờ.
Giữa dòng nước đục ngầu ấy, một cụ bà tóc bạc đang cố bám lấy rễ cây mọc bên bờ. Hai bàn tay gầy guộc của bà run lên vì lạnh và kiệt sức. Mỗi khi một đợt nước lớn tràn qua, thân hình nhỏ bé lại bị kéo mạnh về phía giữa dòng.
— Có ai xuống cứu bà ấy đi!
— Không được! Nước chảy xiết quá!
— Gọi cứu hộ nhanh lên!
Những tiếng kêu vang lên liên tiếp nhưng chẳng ai dám thực sự bước xuống. Chỉ cần sơ sẩy một chút, người cứu cũng có thể bị dòng nước cuốn đi.
Đúng lúc đó, tiếng phanh xe đạp vang lên chói tai.
Một chàng trai mặc chiếc áo mưa đã sờn vai dựng xe bên đường rồi vội vàng tháo chiếc ba lô cũ trên lưng xuống.
— Cậu định làm gì vậy? Đừng xuống đó!
Một người phụ nữ vội nắm lấy cánh tay cậu.
Chàng trai quay đầu, ánh mắt không chút do dự.
— Nếu cứ đứng nhìn, bà ấy sẽ không cầm cự được nữa!
Cậu tên là Khải, sinh viên năm cuối ngành Cơ khí tại một trường đại học kỹ thuật ở thành phố. Buổi chiều hôm đó, Khải vừa rời khỏi phòng thí nghiệm, đang trên đường đến quán ăn nơi mình làm thêm thì gặp trận mưa lớn bất ngờ.
Cậu chỉ có vài giây để quan sát dòng nước.
Bờ kênh trơn trượt. Nước chảy mạnh. Bên dưới có nhiều vật cản.
Nhưng cụ bà kia đã gần như không còn sức.
Khải nhanh chóng tháo giày, dùng dây đeo ba lô quấn quanh cổ tay rồi đưa đầu còn lại cho những người đang đứng trên bờ.
— Mọi người giữ thật chắc! Nếu tôi giơ tay lên thì kéo cả hai chúng tôi vào!
— Sợi dây này mỏng quá, không chịu nổi đâu!
— Dù sao cũng còn hơn là không có gì!
Không chờ ai ngăn cản, Khải trượt xuống bờ đất.
Nước lạnh buốt lập tức đập mạnh vào chân khiến cậu chao đảo. Bùn đất trơn nhão làm mỗi bước đi trở nên vô cùng khó khăn. Cậu phải bám vào những bụi cỏ ven bờ, chậm rãi tiến về phía cụ bà.
— Bà ơi! Cháu đến cứu bà đây!
Cụ bà ngẩng đầu. Khuôn mặt nhợt nhạt, đôi mắt lộ rõ vẻ hoảng sợ.
— Cháu… đừng xuống… nguy hiểm lắm…
— Bà đừng nói nữa! Cứ giữ chặt lấy cháu!
Khải cố tiến thêm một bước.
Đúng lúc ấy, một đợt nước lớn bất ngờ đổ xuống từ phía thượng nguồn.
Bụi cỏ mà cụ bà đang bám bật gốc.
— Bà ơi!
Thân hình nhỏ bé lập tức bị dòng nước kéo bật ra.
Khải không kịp suy nghĩ.
Cậu lao thẳng về phía trước.
Một tay Khải chụp lấy cổ tay cụ bà, tay còn lại cố bám vào một cành cây nhô ra giữa dòng. Cả người cậu bị nước đẩy nghiêng sang một bên. Cơn lạnh buốt khiến hai cánh tay tê dại, nhưng Khải vẫn nghiến răng giữ chặt.
— Nắm lấy cháu! Bà đừng buông!
— Cháu… cháu bỏ bà ra đi… nếu không cả hai sẽ chết mất!
— Cháu không bỏ!
Khải gào lên giữa tiếng mưa.
Trên bờ, những người xung quanh cũng lập tức kéo sợi dây.
— Kéo đi! Kéo mạnh lên!
— Một, hai, ba!
Cả nhóm cùng dồn sức. Nhưng dòng nước quá mạnh. Sợi dây đeo ba lô căng lên, gần như sắp đứt.
Khải nhìn thấy một thân cây lớn mắc ngang dòng nước cách đó không xa. Cậu lập tức hiểu rằng nếu cứ cố kéo thẳng vào bờ, cả hai có thể bị dòng nước cuốn trôi.
— Mọi người đừng kéo thẳng! Kéo chếch sang bên trái!
Không ai hiểu tại sao, nhưng tiếng hét của Khải khiến họ lập tức làm theo.
Khải dùng chút sức lực cuối cùng, đẩy cụ bà về phía thân cây. Cậu vòng tay bà qua một cành cây lớn rồi tự mình bám theo.
— Bà ôm chặt lấy cây! Đừng buông ra!
Chỉ vài giây sau, nhóm người trên bờ đã kéo được cả hai về khu vực nước nông.
Khi Khải bò lên bờ, cậu gần như không còn sức. Cụ bà nằm bất động bên cạnh, môi tím tái.
— Bà ơi! Bà nghe cháu nói không?
Khải vội kiểm tra hơi thở của bà.
Một người phụ nữ chạy đến, đưa chiếc khăn khô.
— Hình như bà ấy ngất rồi!
Khải nhanh chóng gọi cấp cứu. Trong lúc chờ xe đến, cậu cùng một người từng học sơ cứu hỗ trợ giữ ấm cho cụ bà.
Khoảng mười phút sau, xe cấp cứu cuối cùng cũng tới.
Cụ bà được đưa lên xe.
Trước khi cánh cửa đóng lại, bàn tay lạnh ngắt của bà bất ngờ nắm lấy tay Khải.
Đôi mắt bà hé mở.
— Cháu… tên gì?
— Cháu tên Khải ạ.
Cụ bà nhìn cậu thật lâu, ánh mắt bỗng trở nên kỳ lạ.
— Khải…
Bà lẩm bẩm cái tên ấy như thể vừa nghe thấy một điều gì đó vô cùng quen thuộc.
Rồi bà ngất đi.
Khải đứng dưới mưa, nhìn chiếc xe cấp cứu rời khỏi con đường.
Cậu không hề biết rằng cuộc gặp gỡ ấy chỉ mới là khởi đầu.
Ngày hôm sau, đoạn video Khải cứu cụ bà được một người đi đường đăng lên mạng xã hội.
Chỉ sau vài giờ, đoạn clip đã lan truyền khắp nơi.
Hình ảnh một chàng sinh viên mặc áo mưa mỏng, bất chấp dòng nước chảy xiết lao xuống cứu người khiến nhiều người xúc động.
Bạn bè trong trường nhanh chóng nhận ra Khải.
— Này, có phải cậu không?
— Khải, hôm qua cậu liều quá đấy!
— May mà không xảy ra chuyện gì!
Khải chỉ cười cho qua. Với cậu, đó đơn giản chỉ là việc cần phải làm.
Cậu không nghĩ mình đã làm điều gì lớn lao.
Nhưng đến buổi chiều, khi Khải vừa bước vào giảng đường, hàng trăm ánh mắt bỗng đồng loạt đổ dồn về phía mình.
Không khí trong phòng học trở nên kỳ lạ.
Một người bạn chạy đến kéo tay cậu.
— Khải, cậu chưa xem tin tức hôm nay à?
— Có chuyện gì vậy?
Bạn cậu đưa điện thoại cho Khải.
Trên màn hình là hình ảnh cụ bà mà cậu đã cứu.
Nhưng lần này, bà không còn mặc bộ quần áo cũ ướt sũng hôm qua.
Bà xuất hiện trong một bộ vest trang nhã, ngồi giữa một cuộc họp báo.
Dòng chữ phía dưới khiến Khải chết lặng:
“Nữ doanh nhân Nguyễn Thanh Vân – người sáng lập Quỹ Học bổng Vân Thành – xuất hiện sau nhiều giờ mất liên lạc.”
Khải sững người.
Cụ bà mà mọi người tưởng chỉ là một người dân bình thường… lại là một nữ doanh nhân nổi tiếng.
Bà Nguyễn Thanh Vân từng là người sáng lập một tập đoàn công nghiệp lớn, đồng thời điều hành một quỹ học bổng đã hỗ trợ hàng nghìn sinh viên có hoàn cảnh khó khăn.
Nhưng điều khiến cả giảng đường chấn động hơn nữa là câu nói của bà trong buổi họp báo.
— Chàng trai đã cứu tôi hôm qua tên là Khải. Tôi đã tìm cậu ấy nhiều năm.
Cả giảng đường im phăng phắc.
Khải ngẩng đầu lên.
— Tìm tôi?
Không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Ngay buổi chiều hôm đó, bà Thanh Vân đích thân đến trường đại học.
Khải được mời đến phòng họp của ban giám hiệu.
Khi cánh cửa mở ra, cậu nhìn thấy bà.
Lần này, bà đã khỏe hơn rất nhiều.
Bà đứng dậy, bước đến trước mặt Khải rồi nhìn cậu thật lâu.
— Cháu có biết vì sao ta lại tìm cháu không?
Khải lắc đầu.
Bà lấy từ trong túi ra một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Bên trong là một chiếc huy hiệu cũ đã bạc màu.
Khải vừa nhìn thấy nó thì khựng lại.
Đó là chiếc huy hiệu mà cha cậu từng giữ.
Cha Khải mất khi cậu còn nhỏ. Trong ký ức của cậu, cha chỉ để lại vài món đồ cũ và một câu chuyện mà mẹ chưa bao giờ kể rõ.
Bà Thanh Vân nhẹ nhàng nói:
— Cha cháu từng là kỹ sư làm việc cho ta.
Khải sững sờ.
— Cha cháu?
— Nhiều năm trước, trong một vụ tai nạn tại công trường, ông ấy đã cứu sống con trai ta. Sau đó, ông ấy qua đời vì một căn bệnh nặng. Ta từng muốn tìm gia đình cháu để giúp đỡ, nhưng khi đó mọi thông tin bị thất lạc.
Bà dừng lại, giọng nghẹn đi.
— Ta đã tìm kiếm suốt nhiều năm. Nhưng không ngờ người ta gặp lại lại chính là người đã cứu mạng ta.
Khải im lặng rất lâu.
Cậu chưa bao giờ biết cha mình từng có một mối liên hệ như vậy với một người giàu có và quyền lực.
Bà Thanh Vân nhìn cậu.
— Cháu không cần phải nhận bất cứ thứ gì từ ta. Ta cũng không cứu cháu vì nghĩ cháu là con của ân nhân. Ta chỉ muốn nói rằng… hôm qua, nếu cháu không lao xuống, có lẽ ta đã không còn cơ hội gặp lại cháu.
Khải cúi đầu.
— Cháu chỉ làm điều mà bất cứ ai ở trong hoàn cảnh đó cũng nên làm thôi ạ.
Câu nói ấy khiến bà Thanh Vân bật khóc.
Vài tháng sau, câu chuyện của Khải vẫn được nhiều người nhắc đến.
Nhưng điều khiến mọi người bất ngờ nhất là cậu không nhận số tiền lớn mà bà Thanh Vân đề nghị.
Khải chỉ xin bà thành lập một quỹ hỗ trợ sinh viên nghèo học ngành kỹ thuật.
— Cháu từng phải đi làm thêm để trang trải việc học. Cháu hiểu cảm giác có lúc chỉ muốn bỏ cuộc vì tiền học phí và tiền sinh hoạt. Nếu có thể, cháu muốn những bạn trẻ khác không phải từ bỏ ước mơ chỉ vì hoàn cảnh.
Bà Thanh Vân nhìn chàng trai trước mặt, ánh mắt đầy xúc động.
Cuối cùng, quỹ học bổng mang tên “Bước Tiếp” được thành lập.
Khải cũng được trao học bổng nghiên cứu và sau khi tốt nghiệp, cậu tham gia một dự án phát triển thiết bị cảnh báo lũ giá rẻ cho các vùng thường xuyên bị ngập.
Nhiều năm sau, trong lễ khánh thành một trung tâm kỹ thuật cộng đồng, Khải đứng trên sân khấu nhìn xuống hàng trăm sinh viên trẻ.
Bên cạnh cậu là bà Thanh Vân, mái tóc đã bạc hơn rất nhiều.
Bà mỉm cười nói:
— Đôi khi, một hành động tốt chỉ mất vài phút. Nhưng những điều nó tạo ra có thể thay đổi cả cuộc đời của rất nhiều người.
Khải nhìn xuống chiếc huy hiệu cũ mà cha mình từng để lại.
Ngày hôm đó, cậu chỉ đơn giản là nhìn thấy một người đang gặp nguy hiểm và quyết định bước xuống dòng nước.
Cậu không biết người mình cứu là ai.
Cũng không biết hành động ấy sẽ đưa cậu đến một bí mật đã bị chôn giấu suốt nhiều năm.
Nhưng Khải hiểu một điều:
Trong cuộc đời, đôi khi những bước ngoặt lớn nhất lại bắt đầu từ một quyết định rất nhỏ — đó là lựa chọn chìa tay ra giúp đỡ một người khác vào đúng lúc họ cần nhất.
Và cũng từ ngày hôm ấy, Khải càng tin rằng lòng tốt không bao giờ thật sự biến mất. Nó có thể đi qua năm tháng, vượt qua những con người xa lạ, rồi một ngày nào đó quay trở lại theo cách mà chẳng ai có thể ngờ tới.