CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Bé gái xin gặp cha lần cuối, y tá hỏi một câu khiến cả hành lang chết lặng…
Chiều Sài Gòn hôm ấy mưa như trút nước. Từng dòng nước chảy dài trên những ô kính của bệnh viện, khiến ánh đèn bên ngoài trở nên nhòe nhoẹt. Giữa dòng người vội vã tìm chỗ trú mưa, một bé gái chừng mười tuổi đứng nép bên cổng bệnh viện.
Em tên Thảo Vy, mái tóc được buộc gọn phía sau, trên người vẫn là bộ đồng phục tiểu học đã cũ. Hai bàn tay nhỏ ôm chặt một tấm ảnh đã ngả màu. Trong ảnh, một người đàn ông trung niên đang mỉm cười, vòng tay bế một bé gái còn đỏ hỏn.
Vy nhìn tấm ảnh thật lâu rồi hít một hơi sâu.
Em bước đến quầy trực.
– Cô ơi… cô cho con hỏi một chút được không ạ?
Người y tá ngẩng lên.
– Có chuyện gì vậy con?
– Ba con đang nằm ở đây. Ba tên là Trần Minh Khải, hình như đang ở phòng cấp cứu. Con muốn gặp ba…
Người y tá thoáng khựng lại.
Cái tên ấy bà biết.
Ông Trần Minh Khải, 59 tuổi, từng là trưởng phòng một ngân hàng lớn tại TP.HCM. Sau khi nghỉ việc, ông dành phần lớn thời gian điều trị bệnh tim. Vài ngày trước, ông bất ngờ lên cơn nhồi máu cơ tim nghiêm trọng và được đưa vào bệnh viện trong tình trạng nguy kịch.
Hiện ông đang nằm tại khu hồi sức tích cực.
– Con là gì của ông Khải? – nữ y tá hỏi.
Bé gái cúi đầu, giọng nhỏ đến mức gần như bị tiếng mưa nuốt mất.
– Con là con gái của ba…
Người y tá nhìn em, rồi lại nhìn tấm ảnh trong tay em.
– Con tên gì?
– Dạ, Thảo Vy.
– Mẹ con đâu?
Vy im lặng vài giây rồi đáp:
– Mẹ con đang chờ ở ngoài. Mẹ bảo con vào một mình. Mẹ nói… nếu ba còn tỉnh thì con hãy nói với ba rằng mẹ không trách ba nữa.
Nghe đến đó, người y tá bỗng không biết phải nói gì.
Bởi bà biết trong phòng ICU lúc này đã có người nhà của ông Khải. Vợ hợp pháp của ông là bà Hồng Vân, cùng cậu con trai đang học năm cuối đại học.
Nếu cô bé này thực sự là con gái của ông Khải, vậy chuyện phía sau chắc chắn không hề đơn giản.
Mười hai năm trước, bà Hồng Vân từng thuê một cô gái quê tên Ngọc làm người giúp việc. Ngọc khi ấy mới ngoài hai mươi, từ miền Tây lên thành phố kiếm sống. Cô hiền lành, ít nói, làm việc cẩn thận nên được gia đình giữ lại khá lâu.
Nhưng sau một thời gian, Hồng Vân nhận ra ánh mắt chồng mình dành cho Ngọc có điều gì đó khác thường.
Không phải ánh mắt của một người chủ nhìn người làm.
Bà bắt đầu nghi ngờ.
Rồi một buổi sáng, Ngọc đột ngột xin nghỉ việc. Cô thu dọn đồ đạc và rời khỏi căn nhà mà không giải thích với bất kỳ ai.
Sau đó, Hồng Vân nghiêm khắc yêu cầu mọi người trong gia đình không bao giờ được nhắc lại cái tên Ngọc.
Còn Ngọc trở về quê, phát hiện mình mang thai.
Cô sinh một bé gái và đặt tên con là Thảo Vy.
Suốt những năm tháng ấy, Ngọc chưa từng tìm đến ông Khải đòi hỏi tiền bạc hay danh phận. Cô chỉ giữ lại vài tấm ảnh cũ của ông, âm thầm kể cho con gái nghe rằng cha em là một người từng rất thương mẹ.
Vy lớn lên với một câu hỏi chưa bao giờ có lời giải:
“Tại sao ba không đến tìm con?”
Cho đến vài ngày trước, Ngọc tình cờ biết tin ông Khải đang nằm viện trong tình trạng nguy kịch.
Đêm ấy, cô gần như thức trắng.
Ngọc biết mình không còn quyền đòi hỏi điều gì ở ông. Nhưng cô cũng hiểu con gái đã mười tuổi. Nếu hôm nay không để Vy gặp cha, có lẽ cả đời con bé sẽ phải sống với sự tiếc nuối.
Sáng hôm sau, hai mẹ con bắt xe từ quê lên Sài Gòn.
Trước cổng bệnh viện, Ngọc nắm tay con thật lâu rồi dặn:
– Con vào một mình nhé. Mẹ không muốn gây thêm chuyện. Nếu ba con còn nói được, con chỉ cần nói rằng… mẹ và con chưa bao giờ oán trách ba.
Vy ôm lấy mẹ.
– Nhưng mẹ không vào cùng con sao?
Ngọc lắc đầu, mắt đỏ hoe.
– Mẹ sợ gặp ba con rồi sẽ không đủ mạnh mẽ để bước ra.
Vì thế, cô bé cầm tấm ảnh và lá thư mẹ viết, một mình bước vào bệnh viện.
Người y tá thương tình, dẫn Vy lên tầng bốn.
Nhưng vừa ra khỏi thang máy, một người phụ nữ từ phòng ICU bước ra.
Đó là Hồng Vân.
Bà nhìn cô bé lạ mặt, cau mày.
– Cháu là ai? Sao lại lên đây?
Vy nắm chặt lá thư.
– Cháu… là Thảo Vy.
Hồng Vân vẫn chưa hiểu.
– Cháu tìm ai?
Cô bé ngước lên.
– Cháu tìm ba cháu. Ba tên Trần Minh Khải.
Sắc mặt Hồng Vân lập tức thay đổi.
Bà nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô bé.
Đôi mắt ấy…
Chiếc cằm ấy…
Và cả nụ cười thấp thoáng trên môi…
Tất cả khiến bà nhớ đến một người mà bà đã cố quên suốt hơn mười năm.
– Mẹ cháu là ai? – Hồng Vân hỏi, giọng run lên.
Vy đáp:
– Mẹ cháu tên Ngọc.
Chiếc túi trên tay Hồng Vân rơi xuống sàn.
Bà đứng bất động.
Cái tên ấy tưởng rằng đã bị chôn vùi từ lâu, vậy mà chỉ trong vài giây đã quay trở lại trước mặt bà bằng hình hài của một đứa trẻ.
Hồng Vân nhìn Vy, trong lòng vừa tức giận vừa hoang mang.
– Ai bảo cháu đến đây?
– Mẹ cháu đưa cháu tới.
– Cô ta còn muốn gì nữa?
Vy lắc đầu.
– Mẹ không muốn gì cả.
Cô bé mở chiếc ba lô nhỏ, lấy ra một phong thư nhàu nhẹ.
– Mẹ chỉ nhờ cháu đưa cái này cho ba.
Hồng Vân không nhận.
– Cháu về đi.
Vy cắn môi, nước mắt bắt đầu rơi.
– Nhưng cháu chỉ muốn gặp ba một lần thôi ạ. Nếu ba không muốn nhận cháu cũng được. Cháu không cần tiền, cũng không cần ba phải đưa cháu về sống cùng. Cháu chỉ muốn biết… lúc cuối cùng ba còn tỉnh, cháu có thể nhìn thấy ba không.
Câu nói ngây thơ ấy khiến người y tá đứng bên cạnh không khỏi xót xa.
Đúng lúc đó, từ phòng ICU vang lên tiếng máy theo dõi nhịp tim dồn dập.
Một bác sĩ vội vàng chạy vào.
– Người nhà ông Khải, xin giữ bình tĩnh! Bệnh nhân có dấu hiệu chuyển biến xấu.
Hồng Vân tái mặt.
Bà quay người định chạy vào trong nhưng bỗng nghe tiếng Vy gọi:
– Cô ơi…
Hồng Vân dừng lại.
– Cháu thật sự không muốn lấy gì của gia đình cô. Cháu chỉ muốn nói với ba một câu.
Bà quay lại nhìn cô bé.
Lần đầu tiên, Hồng Vân nhìn Vy không phải như một “đứa con ngoài giá thú”, mà như một đứa trẻ đang đứng trước nguy cơ mất cha.
Bà im lặng rất lâu rồi khẽ nói:
– Vào đi.
Vy ngẩng phắt lên.
– Dạ?
– Chỉ một lát thôi.
Cô y tá nhanh chóng hướng dẫn Vy mặc đồ bảo hộ rồi đưa em vào phòng.
Ông Khải nằm bất động trên giường bệnh. Khuôn mặt vốn khỏe mạnh giờ hốc hác, đôi mắt nhắm nghiền.
Vy đứng bên cạnh, nước mắt chảy xuống.
Em không biết phải gọi người đàn ông trước mặt là “ba” như thế nào.
Cuối cùng, em nhẹ nhàng đặt tấm ảnh cũ xuống cạnh tay ông.
– Ba ơi… con là Vy.
Những ngón tay ông Khải khẽ động đậy.
Vy nín thở.
– Mẹ bảo con nói với ba rằng… mẹ không giận ba. Mẹ chỉ mong ba sống khỏe. Còn con… con không trách ba đâu.
Một giọt nước mắt từ khóe mắt ông Khải chảy xuống.
Bác sĩ và y tá đều sững lại.
Ông cố gắng mở mắt.
Ánh nhìn mơ hồ dừng trên khuôn mặt cô bé.
– Vy…?
Chỉ một tiếng rất khẽ nhưng đủ khiến cô bé òa khóc.
– Dạ… con đây.
Ông Khải cố nâng tay lên. Vy lập tức nắm lấy bàn tay lạnh ngắt ấy.
– Ba xin lỗi…
Đó là câu nói cuối cùng ông có thể thốt ra trước khi chìm vào hôn mê.
May mắn thay, sau ca cấp cứu kéo dài nhiều giờ, tình trạng của ông dần ổn định.
Khi tỉnh lại vào ngày hôm sau, điều đầu tiên ông Khải hỏi không phải tiền bạc, công việc hay căn nhà.
Ông chỉ hỏi:
– Con bé hôm qua đâu rồi?
Hồng Vân đứng bên cửa sổ rất lâu.
Bà từng nghĩ sự xuất hiện của Ngọc và Vy sẽ phá nát gia đình mình.
Nhưng sau một đêm suy nghĩ, bà nhận ra người đáng trách nhất không phải một đứa trẻ vô tội.
Bà bước đến bên giường.
– Con bé đang ở dưới sảnh.
Ông Khải nhìn vợ.
Hồng Vân thở dài.
– Anh nên gặp con bé. Nhưng lần này, anh phải tự mình chịu trách nhiệm cho những gì anh đã gây ra.
Ông Khải nhắm mắt, nước mắt lặng lẽ trào ra.
Vài tháng sau, sức khỏe ông dần hồi phục. Ông chủ động tìm gặp Ngọc, không phải để xin cô quay lại, cũng không phải để dùng tiền bù đắp những năm tháng đã mất.
Ông chỉ muốn xin lỗi.
Ngọc không quay về với ông.
Cô nói rằng những gì đã qua không thể lấy lại bằng vài lời hứa.
Nhưng cô đồng ý để ông được làm cha của Vy.
Từ đó, ông Khải đều đặn gặp con gái, đưa con đi học, mua sách và nghe em kể những chuyện nhỏ nhặt ở trường. Ông không cố bù đắp mười năm bằng tiền bạc, mà kiên nhẫn xây dựng lại tình cha con từng chút một.
Còn Hồng Vân cũng dần chấp nhận sự tồn tại của Vy.
Ngày Vy tròn mười một tuổi, cô bé nhận được một món quà từ bà Hồng Vân: một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Bên trong là những tấm ảnh cũ của ông Khải từ thời còn trẻ.
Hồng Vân nói:
– Cô nghĩ con nên có chúng. Dù chuyện của người lớn thế nào, con vẫn có quyền biết về cha mình.
Vy ôm chiếc hộp vào lòng, nước mắt rưng rưng.
Ngoài cửa sổ, Sài Gòn lại đổ mưa.
Nhưng lần này, cô bé không còn đứng một mình trước cánh cửa bệnh viện nữa.
Bởi cuối cùng, sau mười năm chờ đợi, em đã có thể gọi người đàn ông trong những tấm ảnh cũ bằng một tiếng rất đỗi bình thường:
“Ba.”
Và đôi khi, điều một đứa trẻ cần nhất trong đời không phải là tiền bạc hay một gia đình hoàn hảo.
Chỉ đơn giản là được biết rằng, ở đâu đó trên đời này, có một người thật sự muốn nắm lấy tay mình và nói:
“Ba xin lỗi vì đã để con chờ lâu đến vậy.”