anh 36 tôi cũng đã 34 mà chưa yêu đương gì, gia đình 2 bên giới thiệu rồi chúng tôi cưới nhau chỉ vỏn vẹn trong 1 tháng, nhìn anh cũng cao ráo, ưa nhìn nên tôi cũng xuôi xuôi, ai ngờ đêm tân hôn anh thú nhận với tôi anh không ‘làm’ được
Tôi lấy chồng năm 34 tuổi, cái tuổi mà người ta không còn hỏi “bao giờ cưới” nữa, mà chuyển sang nhìn mình bằng ánh mắt vừa tò mò vừa thương hại.
Anh 36 tuổi, hơn tôi hai tuổi, cũng chưa từng có mối tình nào ra hồn. Gia đình hai bên quen biết qua mai mối, gặp nhau vài lần, nói chuyện thấy hợp, thế là cưới. Nhanh đến mức chính tôi nhiều lúc cũng thấy mọi thứ như một cuộc sắp đặt hơn là lựa chọn.
Anh cao ráo, gương mặt sáng sủa, nói chuyện nhẹ nhàng, không phải kiểu đàn ông khiến người khác rung động ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng lại tạo cảm giác an toàn. Ở tuổi của chúng tôi, “an toàn” đôi khi còn quan trọng hơn cả “yêu”.
Tôi đã nghĩ vậy.
Chúng tôi quen nhau đúng một tháng thì cưới. Một tháng đó, không có những buổi hẹn hò lãng mạn, không có nắm tay dưới mưa, cũng không có những tin nhắn thâu đêm. Chỉ là những buổi cà phê ngắn, vài câu hỏi thăm công việc, gia đình, kế hoạch tương lai.
Anh hỏi tôi có muốn con không. Tôi nói có.
Tôi hỏi anh có thích cuộc sống yên ổn không. Anh nói có.
Chỉ cần vậy, chúng tôi gật đầu.
Người lớn hai bên vui mừng như vừa giải được một bài toán khó. Bạn bè thì chúc mừng xen lẫn trêu chọc. Còn tôi, trong chiếc váy cưới, nhìn mình trong gương, bỗng thấy một cảm giác lạ lẫm.
Không hẳn là hạnh phúc. Nhưng cũng không phải buồn.
Chỉ là… chấp nhận.
Đám cưới diễn ra suôn sẻ. Không có sự cố, không có nước mắt, cũng không có khoảnh khắc nào khiến tim tôi rung lên.
Cho đến đêm tân hôn.
Căn phòng khách sạn được trang trí rất đẹp. Hoa hồng, nến, ánh đèn vàng dịu. Tất cả đều giống như những gì người ta vẫn tưởng tượng về một đêm đầu tiên.
Tôi ngồi trên giường, tay nắm chặt mép váy.
Anh đứng cạnh cửa sổ, im lặng rất lâu.
Không khí… kỳ lạ.
Không phải ngượng ngùng bình thường, mà là một sự căng thẳng không nói thành lời.
Tôi quay sang nhìn anh.
“Anh sao vậy?”
Anh không trả lời ngay. Chỉ hít một hơi thật sâu, rồi quay lại.
Ánh mắt anh… khiến tôi bất an.
“Anh có chuyện muốn nói với em.”
Giọng anh trầm xuống.
Tim tôi đập nhanh hơn.
“Chuyện gì?”
Anh bước lại gần, nhưng không ngồi xuống cạnh tôi. Chỉ đứng đó, như thể không biết phải bắt đầu từ đâu.
“Anh… không làm được.”
Tôi không hiểu.
“Làm gì?”
Anh nhắm mắt lại một giây, rồi nói thẳng, như thể đã phải chuẩn bị rất lâu.
“Anh không thể quan hệ như một người đàn ông bình thường.”
Cả căn phòng như im bặt.
Tôi nhìn anh, đầu óc trống rỗng.
Tôi không biết phải phản ứng thế nào.
Tôi không hét lên. Không khóc. Cũng không hỏi dồn dập.
Tôi chỉ ngồi đó, nhìn anh, và cố hiểu những gì vừa nghe.
“Ý anh là…”
Tôi không nói hết câu.
Anh gật đầu.
“Anh đã đi khám. Bác sĩ nói… khả năng rất thấp.”
Tôi cười.

Một nụ cười mà chính tôi cũng không hiểu là gì.
“Vậy… tại sao anh không nói trước?”
Câu hỏi đó, tôi hỏi rất nhẹ.
Nhưng anh lại cúi đầu.
“Anh sợ.”
“Sợ em không cưới.”
Câu trả lời đơn giản đến tàn nhẫn.
Tôi nhìn anh rất lâu.
“Và anh nghĩ cưới xong rồi nói… thì sẽ khác?”
Anh không nói gì.
Sự im lặng đó… chính là câu trả lời.
Đêm tân hôn của tôi kết thúc như vậy. Không có sự gần gũi. Không có cảm xúc. Chỉ có một khoảng cách vô hình xuất hiện giữa hai người vừa chính thức trở thành vợ chồng.
Tôi nằm quay lưng về phía anh. Không ngủ.
Trong đầu tôi là hàng trăm câu hỏi.
Tôi có nên bỏ đi không.
Tôi có nên chấp nhận không.
Tôi có thể sống như vậy không.
Và quan trọng nhất… tôi có đang bị lừa không.
Những ngày sau đó, mọi thứ vẫn diễn ra bình thường như chưa có gì xảy ra. Anh vẫn đi làm, tôi vẫn đi làm. Tối về ăn cơm cùng nhau, nói vài câu chuyện vu vơ.
Nếu nhìn từ bên ngoài, chúng tôi là một cặp vợ chồng bình thường.
Nhưng chỉ có tôi biết… giữa chúng tôi có một khoảng trống mà không ai dám chạm vào.
Một tuần sau, tôi không chịu được nữa.
“Chúng ta cần nói chuyện.”
Tôi nói khi hai người đang ngồi ăn tối.
Anh đặt đũa xuống.
“Ừ.”
“Anh định thế nào?”
Tôi hỏi thẳng.
Anh im lặng vài giây.
“Anh muốn… giữ cuộc hôn nhân này.”
“Còn em?”
Tôi nhìn anh.
“Anh có nghĩ đến em không?”
“Em lấy chồng không phải để sống như hai người xa lạ.”
Giọng tôi bắt đầu run.
“Em cũng muốn có con.”
“Muốn một gia đình đúng nghĩa.”
Anh siết tay lại.
“Anh biết.”
“Nhưng anh không muốn mất em.”
Tôi bật cười.
“Anh không muốn mất em… nhưng anh đã giấu em ngay từ đầu.”
Anh không phản bác.
Vì anh biết tôi nói đúng.
Tối hôm đó, tôi về nhà mẹ.
Không phải để kể hết mọi chuyện. Tôi chỉ nói rằng tôi muốn suy nghĩ lại.
Mẹ tôi nhìn tôi rất lâu.
“Có chuyện gì không ổn?”
Tôi lắc đầu.
“Con chỉ… chưa sẵn sàng.”
Mẹ không hỏi thêm.
Nhưng ánh mắt bà khiến tôi thấy nặng nề hơn.
Tôi ở nhà ba ngày.
Ba ngày đó, tôi nghĩ rất nhiều.
Tôi nghĩ về tuổi của mình. Nghĩ về áp lực xã hội. Nghĩ về những lời người ta sẽ nói nếu tôi ly hôn ngay sau cưới.
Nhưng tôi cũng nghĩ về chính mình.
Về việc tôi có thể sống cả đời trong một cuộc hôn nhân thiếu đi điều quan trọng nhất không.
Ngày thứ tư, anh đến.
Anh không gọi trước. Chỉ đứng trước cửa.
Khi tôi mở cửa, anh nhìn tôi, ánh mắt mệt mỏi.
“Anh xin lỗi.”
Anh nói ngay.
“Anh đã sai khi giấu em.”
Tôi không nói gì.
“Nhưng anh không phải người vô trách nhiệm.”
“Anh đã bắt đầu điều trị.”
Tôi ngẩng lên.
“Điều trị?”
Anh gật đầu.
“Anh không muốn bỏ cuộc.”
“Không phải vì áp lực. Mà vì anh muốn… có một cuộc sống bình thường.”
Anh nhìn thẳng vào tôi.
“Và nếu em cho anh cơ hội… anh muốn thử.”
Tôi không trả lời ngay.
Tôi nhìn anh, lần đầu tiên kể từ đêm đó, tôi không chỉ thấy sự yếu đuối… mà còn thấy sự quyết tâm.
“Còn nếu không được thì sao?”
Tôi hỏi.
Anh im lặng vài giây.
“Anh sẽ để em đi.”
Câu nói đó… khiến tôi bất ngờ.
“Không ràng buộc. Không trách móc.”
“Anh chỉ xin em… cho anh một khoảng thời gian.”
Tôi quay đi.
Tim tôi rối bời.
Tôi không biết quyết định nào là đúng.
Ở lại… có thể là một canh bạc.
Rời đi… có thể là một sự giải thoát.
Nhưng cũng có thể là một sự hối tiếc.
Cuối cùng, tôi quay lại nhìn anh.
“Ba tháng.”
Tôi nói.
“Em cho anh ba tháng.”
Anh gật đầu.
Không cười. Không vui mừng.
Chỉ gật đầu rất chắc.
Ba tháng sau đó… là quãng thời gian kỳ lạ nhất trong cuộc hôn nhân của tôi.
Chúng tôi bắt đầu nói chuyện nhiều hơn. Không phải về công việc, mà về cảm xúc. Những thứ mà trước đây chúng tôi chưa từng chạm tới.
Anh đi điều trị. Có những ngày anh về rất mệt.
Tôi không hỏi nhiều.
Nhưng tôi bắt đầu nấu ăn cho anh.
Chăm sóc anh.
Không phải vì nghĩa vụ.
Mà vì… tôi muốn biết mình có thể cảm thấy gì.
Chúng tôi vẫn chưa thực sự là vợ chồng đúng nghĩa.
Nhưng khoảng cách giữa chúng tôi… dần thay đổi.
Đến một đêm, anh nắm tay tôi.
Không phải vì nghĩa vụ.
Mà vì… muốn.
Tôi không rút tay lại.
Ba tháng trôi qua.
Không có phép màu.
Nhưng cũng không còn tuyệt vọng.
Tôi nhận ra… điều khiến tôi đau nhất không phải là việc anh không thể làm được.
Mà là việc anh đã không tin tôi đủ để nói thật từ đầu.
Còn bây giờ…
Ít nhất, chúng tôi đang bắt đầu lại.
Có thể chậm.
Có thể không hoàn hảo.
Nhưng là thật.
Người ta nói hôn nhân cần tình yêu.
Có lẽ đúng.
Nhưng đôi khi… nó bắt đầu từ một điều khác.
Sự thành thật.
Thứ mà chúng tôi đã mất ngay từ đầu.
Và đang cố gắng tìm lại.