3 chị em trong gia đình bất ngờ mang th;ai cùng lúc. Cả xóm mấy hôm nay xì xào về 3 chị em gái xi::nh đ:;ẹp nhất nhì cái xóm này. Chị cả Ng;ọc, chị hai L;an và cô út H;;ương. Cả 3 đều đã ngoài đôi mươi, da trắng tóc dài, nhưng chưa ai chịu lấy chồng dù con trai của cả làng này đều dòm ngó. Thế rồi đùng 1 cái, cả ba chị em cùng mang th;;ai. Không chồng mà chửa! Chuyện đ;;ộng tr;;ời ấy khiến cả làng xôn xao.
Người đi qua ngõ nhà họ chẳng ai cầm lòng được mà không bàn tán. “Ai mà làm được chuyện này? Ba chị em cùng lúc, lạ lùng thật!” Có người còn á;;c miệng hơn: “Chắc là cùng một thằng, chứ sao trùng hợp thế được!”
Bố mẹ của ba cô, ông Tâm và bà Hoa, đứng ngồi không yên. Ông Tâm vốn là người gia trưởng, cả đời giữ tiếng thơm cho gia đình, giờ nghe tin này như s;ét đá;nh ngang tai. Bà Hoa thì khóc hết nước mắt, ngày nào cũng hỏi các con: “Nói thật với mẹ đi, cha đứa bé là ai?” Nhưng cả Ng;ọc, L;an lẫn Hư;ơng đều im lặng. Hỏi mãi, các cô chỉ cúi đầu, mắt đỏ hoe, miệng mím chặt chẳng hé nửa lời.
Rồi cái ngày định mệnh cũng đến. Ba đứa t;;rẻ lần lượt chào đời trong cùng một tuần, đều khỏe mạnh, bụ bẫm. Người trong làng kéo đến xem mặt lũ trẻ. Nhưng khi nhìn rõ mặt ba đứa trẻ, cả làng ch;;ết lặng. Những tiếng xì xào bỗng im bặt, hoá ra… xem tiếp dưới bình luận
…hoá ra cả làng đứng chết lặng, miệng há hốc khi nhìn rõ mặt ba đứa trẻ sơ sinh. Những tiếng xì xào ban nãy đã im bặt. Không một ai thốt nên lời. Ba đứa trẻ đều bụ bẫm, khỏe mạnh, nhưng điều khiến mọi người chết sững không phải là sự giống nhau kỳ lạ giữa chúng – điều mà ai cũng đã lờ mờ đoán được khi nghe tin ba chị em Ngọc, Lan, Hương mang thai cùng lúc. Mà là một đặc điểm nhận dạng cực kỳ hiếm gặp, một dấu vết bẩm sinh nằm rõ ràng trên trán của cả ba bé.
Một bà cụ hàng xóm, người đã trải qua bao đời chuyện lạ trong cái xóm này, bỗng run rẩy đưa tay chỉ về phía những đứa trẻ, đôi mắt nhăn nheo mở to. Giọng bà thảng thốt, phá tan sự im lặng chết người: “Trời ơi… Trời ơi, sao lại có chuyện lạ lùng đến thế này!” Bà cụ lùi lại, va vào mấy người đứng sau, mặt tái mét. Cả làng đổ dồn ánh mắt vào dấu hiệu kỳ lạ kia, rồi lại nhìn sang ba chị em Ngọc, Lan, Hương đang ôm con, mặt cắt không còn một giọt máu. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tất cả những người chứng kiến. Đây không còn là chuyện không chồng mà chửa thông thường nữa rồi.
Những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, như ong vỡ tổ trong ngõ nhà ba chị em. Đầu tiên là những âm thanh lí nhí, đầy kinh ngạc, rồi nhanh chóng biến thành sự hoảng loạn đến đáng sợ. Một người phụ nữ trung niên run rẩy lùi lại, va vào vách tường cũ kỹ.
“Trời đất ơi, đây là điềm gì vậy?” bà ta thốt lên, giọng lạc đi.
Một người đàn ông đứng tuổi khác, vẻ mặt tái mét, lẩm bẩm: “Hay là… hay là lời nguyền của cái xóm này?”
Cả làng bắt đầu xôn xao, những lời đồn đoán đủ mọi hình thù bay lượn trong không khí đặc quánh sự sợ hãi. “Lời nguyền!”, “Phép lạ!”, “Ma quỷ ám ảnh!”, “Trời phạt!”. Không ai dám tin vào mắt mình. Dấu vết bẩm sinh lạ lùng trên trán ba đứa trẻ sơ sinh, giống hệt nhau như đúc, đã vượt xa mọi suy nghĩ thông thường của họ. Tiếng khóc thét của một đứa trẻ vang lên, không phải tiếng khóc của bé sơ sinh, mà là tiếng khóc của một đứa trẻ con trong làng, bị dọa sợ bởi không khí căng thẳng.
Ba chị em Ngọc, Lan, Hương ôm chặt những đứa con vào lòng, cố gắng che đi khuôn mặt xanh xao, sợ hãi. Họ cúi gằm mặt, tóc dài buông xuống che đi một phần đôi má trắng bệch, không dám đối diện với hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn vào mình. Lời đồn, tiếng thì thầm, và cả những ánh nhìn phán xét, kinh hãi từ người trong làng như những mũi dao vô hình đâm thẳng vào tim họ. Ngọc siết chặt con trai mình, cảm nhận nhịp tim đập loạn xạ trong lồng ngực. Lan khẽ rùng mình khi nghe thấy tiếng ai đó nói “quỷ thai”. Hương chỉ biết vùi mặt vào đứa bé, nước mắt lăn dài.
Ông Tâm, người cha gia trưởng, đứng sững sờ giữa đám đông đang nhốn nháo. Khuôn mặt ông méo xệch đi vì tức giận, thất vọng, và cả một nỗi sợ hãi vô hình. Danh dự gia đình, cái tiếng thơm mà ông cố gắng gầy dựng bấy lâu, giờ đây tan tành như bong bóng xà phòng. Ông nghiến răng, trừng mắt nhìn ba cô con gái đang ôm con, trong lòng chỉ muốn gào thét. Còn Bà Hoa, nước mắt đã lưng tròng, bà chỉ biết chạy đến bên ba con gái, cố gắng ôm lấy họ và những đứa cháu, nhưng bà cũng không thể làm gì trước làn sóng hoang mang đang lan rộng khắp cái xóm nhỏ này.
Không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Ai cũng cố gắng giải thích điều kỳ lạ đang diễn ra, nhưng không một lời giải thích nào đủ sức xoa dịu nỗi sợ hãi đang bao trùm. Cái xóm nhỏ yên bình bỗng chốc hóa thành một chảo lửa của sự mê tín và hoảng loạn.
Ông Tâm không chịu nổi nữa. Hai mắt ông trợn ngược, gân xanh nổi đầy trán. Ông gầm lên một tiếng giận dữ, xé tan bầu không khí đặc quánh sự sợ hãi. Cả cái xóm giật mình, những lời xì xào vụt tắt. Tay ông run rẩy chỉ thẳng vào ba đứa trẻ sơ sinh đang nằm trong vòng tay Ngọc, Lan, Hương.
“Nói ngay!” Giọng ông Tâm khản đặc, mỗi từ như muốn văng ra khỏi cổ họng. “Rốt cuộc cái chuyện ĐỘNG TRỜI này là sao? Cha đứa bé là ai, hay là tất cả đều…”
Ông Tâm chưa kịp dứt lời, Bà Hoa đã lao tới như một mũi tên, ôm chặt lấy cánh tay ông. Nước mắt lưng tròng, bà níu ông lại, cố gắng ghì giọng xuống giữa những tiếng nức nở.
“Ông Tâm! Ông bình tĩnh lại đi mà!” Bà Hoa cầu xin, khuôn mặt nhăn nhó vì tuyệt vọng. “Mọi người đang nhìn kìa…”
Nhưng Ông Tâm không nghe lọt tai bất cứ lời nào. Đôi mắt ông vẫn ghim chặt vào ba cô con gái, chứa đầy sự phẫn nộ, nhục nhã và một nỗi nghi ngờ kinh hoàng. Ngọc, Lan, Hương vẫn cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt như muốn thiêu đốt của cha mình. Ba đứa trẻ sơ sinh trong lòng các cô bất ngờ đồng loạt cất tiếng khóc the thé, như cảm nhận được sự căng thẳng tột độ đang bao trùm. Tiếng khóc non nớt của chúng càng khiến không khí thêm phần nghẹt thở, như một lời nhắc nhở phũ phàng về sự thật không thể chối cãi.
Giữa tiếng khóc the thé của ba đứa trẻ, Bà Hoa đột ngột buông tay Ông Tâm, lao nhanh đến chỗ ba cô con gái. Bà ôm chặt lấy Ngọc, Lan, Hương vào lòng, tấm lưng gầy run lên bần bật. Nước mắt lã chã tuôn rơi trên má, ướt đẫm mái tóc dài của ba chị em. Tiếng nức nở của bà nghẹn lại trong cổ họng, cố gắng thì thầm đủ nghe.
“Mẹ xin các con, mẹ xin các con đó!” Bà Hoa khóc nấc, giọng đứt quãng. “Nói thật đi con ơi, đừng để bố các con tức giận đến mức này! Có chuyện gì thì mẹ con mình cùng chịu. Mẹ thề sẽ không để ai làm hại các con, không để ai làm hại các cháu…”
Lời nói của Bà Hoa như một con dao cứa vào tâm can ba chị em. Ngọc, Lan, Hương ngước mắt nhìn nhau, ánh mắt chất chứa nỗi sợ hãi tột độ, sự giằng xé nội tâm đến tận cùng. Họ nhìn vào đôi mắt đỏ hoe, đầy lo lắng của mẹ, rồi lại nhìn ra ánh mắt như muốn thiêu đốt của cha mình đang đứng cách đó không xa. Cả cái xóm nín thở, mỗi ánh nhìn đều như một mũi kim châm vào da thịt. Sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở, chỉ còn tiếng khóc yếu ớt của lũ trẻ và tiếng nấc nghẹn của Bà Hoa. Cuối cùng, Ngọc khẽ nhắm mắt, như đưa ra một quyết định tột cùng khó khăn. Cô nhẹ nhàng gật đầu.
Ngọc hít một hơi sâu, đôi môi khô khốc mấp máy, cả cơ thể run rẩy trong vòng tay của Bà Hoa.
BÀ HOA (THÌ THẦM)
Nói đi con, đừng sợ. Mẹ ở đây rồi.
Ngọc ngước nhìn cha. Ánh mắt của Ông Tâm vẫn đỏ ngầu, nhưng có chút gì đó đang chờ đợi, như một ngọn núi lửa chực chờ phun trào.
NGỌC (GIỌNG RUN RUN)
Bố… mẹ… Chúng con… Chúng con… đã tìm đến một nơi ở Thành phố. Một… một trung tâm hỗ trợ sinh sản bí mật.
Ông Tâm nhíu mày. Bà Hoa siết chặt ba cô con gái hơn.
NGỌC (VỠ OÀ, KHÔNG DÁM NHÌN THẲNG)
Họ nói… họ nói sẽ giúp những phụ nữ hiện đại như chúng con… có con mà không cần… không cần phải kết hôn.
Không khí bỗng chùng xuống, nặng trĩu. Ông Tâm như đông cứng tại chỗ, từng thớ thịt trên mặt giật giật. Ông nhìn chằm chằm vào Ngọc, rồi sang Lan, sang Hương, như thể muốn tìm kiếm một lời phủ nhận, một sự giải thích khác. Nhưng ánh mắt cả ba chị em chỉ toàn là sợ hãi và sự thật đau đớn.
Bỗng, một tiếng “RẦM” vang lên chói tai. Ông Tâm quay phắt người, đấm mạnh nắm đấm trần vào bức tường gạch cũ kỹ của Ngõ nhà ba chị em. Bức tường rung lên bần bật, những mảng vôi vữa bong tróc rơi lả tả. Khuôn mặt ông biến sắc hoàn toàn, từ đỏ bừng vì giận dữ chuyển sang trắng bệch, rồi lại xanh mét như tàu lá. Hơi thở của ông dồn dập, nặng nề như tiếng gầm của một con thú bị thương. Bà Hoa và ba chị em Ngọc, Lan, Hương giật mình thon thót, sợ hãi tột độ nhìn hành động của ông.
Ông Tâm vẫn đứng đó, lưng quay về phía ba chị em, hơi thở nặng nhọc như thể đang gắng sức kiềm chế một cơn bão tố sắp sửa bùng nổ. Những mảng vôi vữa trắng lấm lem trên nắm đấm chai sạn của ông. Ngọc vẫn run rẩy trong vòng tay mẹ, không dám ngẩng mặt lên.
LAN (GIỌNG KHẨN KHOẢN, NHƯ TRẦN TÌNH)
Bố… mẹ… Họ… họ quảng cáo đó là một “phương pháp đột phá”… Một công nghệ mới, sử dụng “nguồn gen đặc biệt” để… để đảm bảo đứa bé sinh ra sẽ khỏe mạnh và thông minh vượt trội…
Ông Tâm từ từ xoay người lại. Đôi mắt ông vẫn đỏ ngầu, nhưng sự giận dữ pha lẫn một tia hoang mang, khó hiểu.
HƯƠNG (NƯỚC MẮT GIÀN GIỤA)
Chúng con… Chúng con đã quá tuyệt vọng rồi, bố mẹ ơi! Cả làng người ta dị nghị, ai cũng nói chúng con… không ai chịu lấy chồng… Chúng con sợ… sợ làm bố mẹ mất mặt.
BÀ HOA (ÔM CHẶT CÁC CON)
Khổ thân các con tôi…
LAN (NƯỚC MẮT RƠI DÀI TRÊN GƯƠNG MẶT XINH ĐẸP, NHÌN ÔNG TÂM ĐẦY SỰ VAN NÀI)
Họ nói… họ nói đây là… là công nghệ của tương lai… có thể giúp phụ nữ độc lập, tự chủ hoàn toàn… có một đứa con mà không cần… không cần đàn ông… Chúng con đã tin tưởng… đã tin họ sẽ giúp chúng con giữ lại tiếng thơm cho gia đình…
Ông Tâm nghe vậy, đôi mắt ông trừng lớn. Cái từ “không cần đàn ông” như một nhát dao đâm thẳng vào tự ái gia trưởng của ông. Khuôn mặt ông lại biến sắc, xanh xám. Ông siết chặt nắm đấm còn lại, các khớp xương kêu răng rắc. Một sự thật kinh hoàng, vượt xa cả sự sỉ nhục “không chồng mà chửa” thông thường, đang dần hiện ra trong tâm trí ông.
Ông Tâm rít lên một tiếng khô khốc, quay phắt lại, ánh mắt tóe lửa nhìn ba cô con gái. Sự phẫn nộ trong ông giờ đây không còn chỉ là sĩ diện gia đình, mà còn là một cú sốc lớn về niềm tin, về lẽ thường.
HƯƠNG (GIỌNG run rẩy, nước mắt vẫn chảy dài trên má, nhưng cô cố gắng kể rành mạch, như để trút bỏ gánh nặng)
Chúng con… họ yêu cầu chúng con ký… ký một cam kết bảo mật tuyệt đối. Chúng con không được phép hỏi… không được phép hỏi bất cứ điều gì về… về “người hiến tặng”.
Ngọc siết chặt tay mẹ, đôi mắt thất thần nhìn vào khoảng không. Lan ôm lấy đầu, mái tóc dài che đi gương mặt xinh đẹp đang biến dạng vì sợ hãi và hối hận.
BÀ HOA (ôm lấy Hương, vuốt nhẹ mái tóc con, giọng run rẩy đầy đau xót)
Người hiến tặng nào hả con? Các con tôi… các con đã làm gì vậy?
HƯƠNG
Họ nói… họ nói đó là một “nguồn gen ưu việt duy nhất”… Họ nói đó là một nguồn gen đặc biệt, được sử dụng cho rất nhiều trường hợp khác… để tạo ra những đứa trẻ hoàn hảo nhất… Chúng con chỉ biết có vậy thôi ạ… Chúng con… chúng con nghĩ rằng…
Lời nói của Hương chìm trong tiếng nấc nghẹn. Ba chị em Ngọc, Lan, Hương, từng là niềm tự hào của cả gia đình với vẻ đẹp và sự trong sáng, giờ đây run rẩy như những con chim non mắc kẹt trong bão tố.
BÀ HOA (siết chặt ba chị em Ngọc, Lan, Hương vào lòng, nước mắt bà tuôn rơi lã chã, ướt đẫm mái tóc Hương. Bà Hoa khóc không thành tiếng, từng thớ thịt trong bà như bị xé toạc khi nhận ra sự ngây thơ đến đáng sợ của các con. Trong mắt bà, ba cô con gái bà như những con cừu non bị lừa gạt, bị dẫn vào một bẫy rập khủng khiếp mà bà không thể nào tưởng tượng nổi)
Ôi, các con của mẹ… các con tôi ơi…
Ông Tâm đứng sững, đôi mắt ông không còn vẻ giận dữ mà thay vào đó là một sự trống rỗng, vô vọng. Ông nhìn ba đứa con gái đang ôm chặt lấy vợ mình, thân hình gầy gò của họ run lên từng đợt. “Nguồn gen ưu việt duy nhất”, “sử dụng cho rất nhiều trường hợp khác”… những cụm từ đó vang vọng trong đầu ông như một lời nguyền rủa. Một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bò dọc sống lưng ông, nỗi sợ hãi vượt xa cả cái chết, cái chết của danh dự, của huyết thống.
Ông Tâm lảo đảo bước đến gần chiếc giường nơi Ba đứa trẻ sơ sinh đang nằm ngủ say, khuôn mặt bụ bẫm, vô lo. Ông nhìn từng đứa cháu, đôi mắt ông Tâm quét qua từng đường nét trên gương mặt non nớt của chúng, rồi dừng lại ở những đặc điểm lạ lùng mà cả làng đã chết lặng khi chứng kiến. Sự giận dữ như một ngọn lửa bùng cháy trong lồng ngực ông, nhưng giờ đây nó trộn lẫn với một nỗi sợ hãi ghê gớm, một sự hiểu ra đến lạnh xương về một vấn đề phức tạp hơn bất kỳ thứ gì ông từng đối mặt.
Ông Tâm siết chặt nắm tay, giọng ông khàn đặc, đầy vẻ ám ảnh, nhưng không còn là tiếng gầm giận dữ mà là một câu hỏi đầy bất lực.
ÔNG TÂM
(Ánh mắt dán chặt vào gương mặt những đứa cháu)
Vậy… vậy cái đặc điểm lạ trên mặt các cháu… cũng là do cái “nguồn gen” đó sao?
Ba chị em Ngọc, Lan, Hương đứng sững lại, ánh mắt thất thần nhìn Ông Tâm rồi nhìn sang Ba đứa trẻ sơ sinh. Không ai dám lên tiếng. Họ chỉ biết cúi đầu. Từ từ, trong sự im lặng đến ngột ngạt của cả Ngõ nhà ba chị em, Ba chị em Ngọc, Lan, Hương gật đầu. Một cái gật đầu chậm rãi, nặng trĩu. Họ không biết phải giải thích thế nào, vì chính họ cũng không hiểu hết những gì đang xảy ra. Sự thật phơi bày trần trụi, lạnh lẽo hơn bất kỳ lời nói nào.
BÀ HOA (ôm chặt Ba chị em Ngọc, Lan, Hương, nước mắt vẫn tuôn như suối nhưng giờ đã không còn tiếng nức nở mà là một sự cam chịu đến tận cùng. Bà nhắm mắt lại, dường như muốn quên đi tất cả)
Trời ơi là trời…
Sáng hôm sau, Cái xóm vốn yên bình bỗng trở nên ồn ào hơn bao giờ hết. Tiếng xì xào, bàn tán không ngớt từ đầu ngõ đến cuối làng. Trên những sạp báo lá cải ven đường, những hàng tít giật gân, tô đậm phô ra dòng chữ: “BA CHỊ EM ĐỒNG LOẠT SINH CON DỊ THƯỜNG – BÍ ẨN CỦA LÀNG QUÊ HẺO LÁNH!” hay “KỲ LẠ NHẤT VIỆT NAM: BA CHỊ EM GÁI CÓ CON KHÔNG CHỒNG, LẠI CÙNG ĐẶC ĐIỂM KỲ DỊ!”. Cả làng như một tổ ong vỡ, người ta tụ tập từng nhóm nhỏ, không ngừng chỉ trỏ về phía Ngõ nhà ba chị em.
Trong ngôi nhà nhỏ, không khí vẫn đặc quánh sự nặng nề và tủi hổ từ đêm qua. Ngọc, Lan, Hương ngồi thẫn thờ, ánh mắt vô hồn nhìn những đứa trẻ sơ sinh đang ngủ trong nôi. Bà Hoa vẫn lặng lẽ chăm sóc cháu, thỉnh thoảng lại đưa tay lau vội giọt nước mắt lăn dài trên má. Ông Tâm ngồi ở chiếc bàn gỗ cũ, tay run rẩy cầm tờ báo lá cải, từng câu chữ như những nhát dao cứa vào lòng tự trọng già nua của ông. Tiếng ồn ào bên ngoài vọng vào càng khiến ông thêm phần uất nghẹn.
Đúng lúc đó, một chiếc ô tô con màu đen lạ mắt dừng lại ngay trước ngõ. Từ trong xe, một người đàn ông tuổi ngoài 50, mặc áo blouse trắng chỉnh tề, dáng vẻ trí thức, bước xuống. Đó là Bác sĩ sản khoa đến từ Thành phố. Khuôn mặt ông lộ rõ vẻ tò mò pha lẫn sự nghiêm nghị của một nhà khoa học. Ông thong thả bước vào nhà, theo sau là vài Người trong làng hiếu kỳ đang cố gắng nhìn trộm.
Bác sĩ sản khoa lịch sự cúi chào Ông Tâm và Ba chị em Ngọc, Lan, Hương.
BÁC SĨ SẢN KHOA
(Giọng nói điềm đạm nhưng đầy quyền uy)
Chào ông bà và các cô. Tôi là bác sĩ Hùng, chuyên khoa sản từ bệnh viện trung ương thành phố. Tôi đọc được tin tức về trường hợp của gia đình mình trên báo, thấy có nhiều điểm bất thường và đặc biệt về mặt y học nên muốn đến tìm hiểu. Mong gia đình tạo điều kiện.
Ông Tâm ngẩng đầu, ánh mắt hoài nghi pha lẫn chút tuyệt vọng nhìn vị bác sĩ. Ông không còn đủ sức để xua đuổi hay giận dữ.
ÔNG TÂM
(Giọng khàn đặc, mệt mỏi)
Bác sĩ muốn tìm hiểu điều gì? Chuyện nhà tôi… đã đủ xấu hổ rồi.
Bác sĩ Hùng nhẹ nhàng tiến đến gần những chiếc nôi, ông quan sát kỹ lưỡng Ba đứa trẻ sơ sinh, đặc biệt là những đặc điểm lạ trên gương mặt chúng mà báo chí đã nhắc đến. Ông trầm ngâm một lát rồi quay lại nhìn Ông Tâm và Ba chị em Ngọc, Lan, Hương.
BÁC SĨ SẢN KHOA
(Ánh mắt quét qua ba chị em)
Tôi hiểu sự khó xử của gia đình. Nhưng với tư cách là một người làm nghề y, tôi cho rằng trường hợp này cần được làm rõ khoa học. Những đặc điểm trên các bé… và việc ba chị em lại cùng mang thai, cùng sinh con trong cùng một tuần mà không có chồng, là điều vô cùng hiếm gặp. Tôi muốn đề nghị gia đình cho phép chúng tôi thực hiện xét nghiệm DNA cho ba đứa bé và ba cô.
Ba chị em Ngọc, Lan, Hương giật mình, hoảng hốt nhìn nhau. Hương thì thầm toan phản đối, nhưng ánh mắt kiên định của bác sĩ Hùng và sự im lặng nặng nề của Ông Tâm khiến cô nuốt ngược lời định nói.
ÔNG TÂM
(Đôi mắt nhìn xa xăm, sự giằng xé hiện rõ trên khuôn mặt nhăn nheo. Cuối cùng, một tiếng thở dài thườn thượt thoát ra. Ông biết, ông không thể mãi che giấu sự thật này. Một sự thật mà ông cũng chưa thể nào hiểu thấu)
Xét nghiệm DNA… Để làm gì? Để cả làng, cả nước họ biết rõ hơn sự thật xấu hổ này sao?
BÁC SĨ SẢN KHOA
(Thẳng thắn nhìn Ông Tâm)
Để tìm ra sự thật. Để gia đình ông biết rõ con cháu mình có nguồn gốc từ đâu. Và có thể, để tìm ra lời giải cho những câu hỏi mà chính ông cũng đang trăn trở. Chuyện này sẽ được tiến hành một cách kín đáo, bảo mật. Tôi hứa.
Ông Tâm nhắm mắt lại. Lời hứa về sự kín đáo ấy, liệu có đáng tin? Nhưng trong sâu thẳm, ông khao khát một lời giải đáp. Nỗi lo lắng về tiếng tăm gia đình hòa lẫn với nỗi ám ảnh về những đứa cháu mang gương mặt khác lạ. Cuối cùng, ông gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi, nặng trĩu.
ÔNG TÂM
(Giọng nói gần như thì thầm, đầy bất lực và lo âu)
Được… Được thôi… Cứ làm đi.
Ông Tâm gật đầu xong, một cảm giác nặng nề bao trùm cả căn nhà. Bác sĩ Hùng và các cộng sự đã lấy mẫu máu của Ba đứa trẻ sơ sinh cùng với Ngọc, Lan, Hương. Sau đó, họ lặng lẽ rời đi, để lại sự tĩnh mịch ám ảnh cùng nỗi lo âu ngấm ngầm trong từng góc nhà. Những ngày sau đó trôi qua như cực hình. Cả gia đình sống trong thấp thỏm, chờ đợi một phán quyết không biết sẽ là gì. Bà Hoa vẫn chăm sóc các cháu, nhưng ánh mắt bà luôn đượm buồn và đầy suy tư. Ông Tâm vẫn cố giữ vẻ ngoài cứng rắn, song những nếp nhăn trên trán ông càng thêm sâu, đôi khi ông lại nhìn về phía Ba chị em Ngọc, Lan, Hương với ánh mắt đầy phức tạp. Ba chị em thì chỉ biết nương tựa vào nhau, sự lo sợ về một bí mật kinh hoàng sắp bị phanh phui cứ giằng xé tâm can họ.
Khoảng một tuần sau, chiếc ô tô con màu đen lại một lần nữa dừng trước Ngõ nhà ba chị em. Lần này, Bác sĩ sản khoa Hùng bước xuống với vẻ mặt nghiêm nghị lạ thường, không còn chút tò mò hay điềm đạm như lần trước. Ông cầm theo một tập tài liệu mỏng, bước thẳng vào nhà. Không khí trong nhà vốn đã căng thẳng, nay lại càng thêm ngột ngạt. Ông Tâm, Bà Hoa và Ba chị em Ngọc, Lan, Hương ngồi sẵn đó, lòng như lửa đốt. Tiếng bước chân của Bác sĩ Hùng vang lên dứt khoát trên sàn gỗ cũ.
BÁC SĨ SẢN KHOA
(Giọng nói không còn sự nhẹ nhàng, thay vào đó là sự lạnh lùng và cương quyết)
Chào ông bà, các cô. Tôi đã có kết quả xét nghiệm DNA.
Cả nhà im lặng như tờ. Ngọc, Lan, Hương nắm chặt tay nhau, những đầu ngón tay trắng bệch. Ông Tâm hít một hơi thật sâu, dường như để lấy lại chút bình tĩnh cuối cùng.
ÔNG TÂM
(Giọng run rẩy)
Kết quả… thế nào, thưa bác sĩ?
Bác sĩ Hùng không nói gì thêm, ông đặt tập tài liệu lên bàn, đẩy nhẹ về phía Ông Tâm. Sau đó, ông nhìn thẳng vào Ba chị em Ngọc, Lan, Hương, ánh mắt quét qua từng người như đang dò xét một bí ẩn nào đó.
BÁC SĨ SẢN KHOA
(Ánh mắt nghiêm nghị, giọng nói trầm hẳn xuống, từng từ như khắc sâu vào không khí)
Kết quả cho thấy… cả ba đứa trẻ sơ sinh… đều có chung một ‘nguồn gen cha’ cực kỳ hiếm. Điều này gần như không thể xảy ra một cách tự nhiên trong cùng một gia đình. Nhưng đây chưa phải là điều đáng lo ngại nhất.
Ngọc, Lan, Hương ngỡ ngàng nhìn nhau, rồi lại quay sang nhìn vị bác sĩ. Một nguồn gen cha chung? Điều đó có nghĩa là gì? Nếu không phải là tự nhiên…
BÁC SĨ SẢN KHOA
(Hơi thở của ông ta dường như cũng nặng hơn, giọng nói như đang tự kiềm chế một sự sửng sốt tột cùng)
Chúng tôi… đã phát hiện ra một dấu hiệu di truyền nhân tạo trong DNA của ba đứa trẻ. Một dấu hiệu… chưa từng được ghi nhận trong y học thế giới. Đây không phải là tự nhiên… có lẽ là một cuộc thí nghiệm.
Cả căn phòng như bị đóng băng. Ba chị em Ngọc, Lan, Hương đồng loạt buông thõng tay, khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi. Họ nhìn vị bác sĩ như thể ông vừa thông báo một bản án tử hình. Ba đứa trẻ sơ sinh đang ngủ say trong nôi, vô tri trước số phận kinh hoàng của mình. Bà Hoa đưa tay ôm ngực, một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra khỏi cổ họng, bà không dám tin vào những gì mình vừa nghe.
BÀ HOA
(Giọng run rẩy, nước mắt lưng tròng)
Thí nghiệm… là sao… thưa bác sĩ? Con của cháu tôi… là vật thí nghiệm ư?
Bác sĩ Hùng khẽ lắc đầu, vẻ mặt ông ta đầy phức tạp, giữa sự bàng hoàng và một chút ghê tởm. Ông không nói thêm, chỉ ánh mắt thâm trầm nhìn vào không khí nặng nề.
Ngọc, Lan, Hương nhìn nhau. Sự kinh hoàng, nỗi nhục nhã, và cả sự tức giận dâng lên trong lòng họ. Họ mang thai vì một cuộc thử nghiệm? Vì một nguồn gen nhân tạo? Điều đó còn đáng sợ hơn cả việc không chồng mà chửa.
ÔNG TÂM
(Đôi mắt đỏ ngầu, bàn tay siết chặt thành nắm đấm trên bàn, từng đường gân nổi rõ. Từ vẻ mặt bảo thủ, ông Tâm giờ đây là sự giận dữ tột cùng và kiên quyết)
Cái gì… thí nghiệm? Ông nói rõ hơn đi, bác sĩ! Ai đã làm điều này? Chuyện này là sao?
BÁC SĨ SẢN KHOA
(Thở dài, giọng trầm)
Tôi không biết. Nhưng dấu hiệu này không thể là tự nhiên. Nó được tạo ra một cách có chủ đích. Có lẽ… từ một trung tâm hỗ trợ sinh sản nào đó. Chúng ta cần phải điều tra kỹ hơn.
Ông Tâm đột ngột đứng phắt dậy, khiến chiếc ghế kêu ken két. Khuôn mặt ông bỗng trở nên vô cùng đáng sợ, không còn vẻ suy sụp hay e dè như trước. Cả đời ông Tâm gìn giữ cái gọi là “danh dự, tiếng thơm” cho gia đình, vậy mà giờ đây, các con gái ông lại bị biến thành nạn nhân của một âm mưu tàn độc như thế này. Nỗi hổ thẹn, sự tức giận và tình thương con cháu bỗng chốc bùng lên như ngọn lửa thiêu đốt mọi sự sợ hãi.
ÔNG TÂM
(Giọng gằn từng tiếng, ánh mắt quét qua ba cô con gái, rồi nhìn thẳng vào vị bác sĩ, cương quyết đến tột độ)
Vậy thì phải làm cho ra lẽ! Cả đời tôi chưa từng thấy chuyện hoang đường như thế này! Con gái tôi, cháu tôi không thể nào là vật thí nghiệm cho những kẻ vô nhân tính đó được!
Bà Hoa nhìn chồng, bà chưa bao giờ thấy ông Tâm quyết liệt đến vậy. Ba chị em Ngọc, Lan, Hương cũng ngước nhìn cha, trong mắt họ là sự ngạc nhiên xen lẫn một tia hy vọng mỏng manh. Ông Tâm, người đàn ông bảo thủ nhất nhà, giờ đây lại là người đứng lên mạnh mẽ nhất.
ÔNG TÂM
(Tiến lại gần bàn, đập tay mạnh xuống mặt bàn, dứt khoát)
Chúng ta phải tìm ra trung tâm đó, phải phơi bày sự thật này, dù có phải đánh đổi bằng cả tính mạng!
Lời tuyên bố đanh thép của ông Tâm như một luồng điện xẹt qua, đánh thức sự bàng hoàng và sợ hãi trong mỗi người. Ba chị em Ngọc, Lan, Hương chợt ngẩng đầu. Không còn là những cô gái yếu đuối, tủi hổ, trong ánh mắt họ giờ đây bùng lên ngọn lửa của sự căm phẫn và quyết tâm. Họ đã chịu quá nhiều nỗi nhục, nỗi đau. Đã đến lúc phải đứng lên.
NGỌC
(Giọng nói không còn run rẩy, ánh mắt kiên định nhìn cha)
Cha nói đúng! Con không thể để con mình mang tiếng là “vật thí nghiệm” được!
LAN
(Gật đầu lia lịa, nắm chặt tay Hương)
Dù có phải đi đến đâu, con cũng phải tìm ra sự thật. Trung tâm đó… là nơi nào, bác sĩ?
HƯƠNG
(Sự sợ hãi biến mất, thay vào đó là vẻ quật cường)
Chúng con sẽ đi cùng cha mẹ. Bằng mọi giá.
Bà Hoa nhìn các con, rồi nhìn chồng, nước mắt vẫn còn đọng lại nhưng trong đó đã có thêm sự tin tưởng và kiên cường. Bà hiểu, gia đình bà không thể lùi bước nữa.
BÀ HOA
(Nhẹ nhàng nhưng dứt khoát)
Để tôi chuẩn bị ít đồ đạc. Chúng ta đi.
Bác sĩ sản khoa nhìn phản ứng của gia đình, khẽ thở dài. Ông biết, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng.
BÁC SĨ SẢN KHOA
(Giọng trầm lắng)
Tôi cũng không rõ chính xác trung tâm đó ở đâu. Chỉ biết nó hoạt động rất bí mật, có thể nằm ở một thành phố lớn. Tôi đã nghe phong phanh về một cựu nhân viên từng làm việc ở đó, người này có thể biết điều gì đó. Nhưng tìm được anh ta không dễ.
ÔNG TÂM
(Đôi mắt sắc như dao cau)
Cựu nhân viên đó ở đâu? Dù có khó đến mấy, chúng tôi cũng phải tìm ra! Cha con tôi sẽ đi.
Ngọc, Lan, Hương đồng loạt nhìn cha, trong ánh mắt họ là sự đồng lòng tuyệt đối. Cái xóm nhỏ này đã chứng kiến nỗi ô nhục của họ, nhưng giờ đây, họ sẽ không để nó định nghĩa cuộc đời mình. Họ sẽ đi, không chỉ vì danh dự của gia đình mà còn vì tương lai của ba đứa trẻ vô tội.
NGỌC
(Nhìn ba đứa trẻ sơ sinh đang ngủ say trong nôi, trong lòng dâng lên tình yêu thương vô bờ bến và sự bảo vệ mãnh liệt)
Chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu, thưa bác sĩ? Chúng ta cần một kế hoạch.
Bác sĩ sản khoa lấy ra một cuốn sổ tay, mở ra một trang giấy ghi chằng chịt những thông tin sơ sài.
BÁC SĨ SẢN KHOA
(Chỉ vào vài dòng chữ)
Đây là những thông tin tôi thu thập được. Về một trung tâm tự xưng là “Trung tâm hỗ trợ sinh sản đột phá” ở thành phố. Có lẽ chúng ta nên bắt đầu từ đây.
Ông Tâm gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ kiên quyết. Bà Hoa lo lắng nhưng không hề ngăn cản. Ba chị em Ngọc, Lan, Hương đứng cạnh nhau, vai kề vai. Họ đã sẵn sàng đối mặt với một cuộc hành trình đầy nguy hiểm và ẩn chứa nhiều bí mật kinh hoàng. Quyết tâm tìm ra nguồn gốc của các con mình và lôi kẻ đứng sau âm mưu này ra ánh sáng, dù cái giá phải trả là gì đi chăng nữa.
Gia đình ông Tâm, bà Hoa cùng ba chị em Ngọc, Lan, Hương đặt chân đến `Thành phố` hoa lệ nhưng xa lạ, mang theo gánh nặng của niềm hy vọng và nỗi lo âu. Với những thông tin ít ỏi từ bác sĩ sản khoa, họ bắt đầu hành trình tìm kiếm cái gọi là “Trung tâm hỗ trợ sinh sản đột phá”.
Họ lang thang qua những con phố đông đúc, hỏi han khắp nơi. Từ những người lái xe ôm đến nhân viên bảo vệ các tòa nhà cũ, mỗi cuộc gặp gỡ chỉ mang lại những cái lắc đầu, những ánh mắt dò xét. Ngọc dùng kiến thức công nghệ của mình để tìm kiếm thông tin trên mạng, nhưng mọi thứ về trung tâm đều như bốc hơi. Lan và Hương miệt mài dán những tờ rơi tìm người, tuy không dám nói rõ mục đích, nhưng cũng mong mỏi một tia hy vọng.
Những ngày dài mệt mỏi trôi qua, biến thành những tuần lễ vô vọng. Khuôn mặt `Ông Tâm` hằn lên vẻ mệt mỏi, nhưng ánh mắt vẫn sắc như dao. `Bà Hoa` tiều tụy đi nhiều, nỗi lo lắng cho tương lai ba đứa cháu và các con cứ như một tảng đá đè nặng. Ba chị em `Ngọc, Lan, Hương` cũng dần cạn kiệt hy vọng. Họ đã đến mọi địa chỉ khả nghi, từ những tòa nhà văn phòng sang trọng đến những con hẻm sâu hút, nhưng mọi thứ đều là ngõ cụt.
Cho đến một buổi chiều mưa tầm tã, họ tìm thấy một địa điểm mà `Bác sĩ sản khoa` từng mơ hồ nhắc đến. Đó là một tòa nhà cũ kỹ, nằm sâu trong một con hẻm vắng người ở ngoại ô `Thành phố`. Cửa chính bị niêm phong, những tấm kính cửa sổ vỡ tan tành, rêu phong phủ kín. Biển hiệu cũ đã bị gỡ bỏ hoàn toàn, chỉ còn lại những vết ố bám trên tường.
NGỌC
(Giọng thất vọng đến não lòng)
Mất thật rồi… Trung tâm này… không còn gì cả.
LAN
(Đứng ngây người nhìn vào bên trong qua khung cửa sổ vỡ, thấy chỉ toàn đổ nát)
Họ đã xóa sổ mọi thứ…
HƯƠNG
(Nước mắt trực trào)
Vậy là… chúng con phải làm sao đây? Con của chúng con…
Ông Tâm siết chặt tay, nhìn vào khoảng không vô định. Cả gia đình chìm trong nỗi tuyệt vọng tột cùng. Họ đã mất quá nhiều thời gian, công sức và tiền bạc, nhưng thứ họ tìm kiếm chỉ là một bóng ma.
Khi mọi hy vọng tưởng chừng đã tắt, một tia sáng bất ngờ xuất hiện. Vài ngày sau, khi `Ông Tâm` đang đọc một tờ báo cũ mà `Ngọc` mua vội để gói ghém vài thứ đồ ăn sáng, ông chợt dừng lại. Trong một mục quảng cáo nhỏ, tưởng chừng như vô thưởng vô phạt, có một dòng chữ được gạch chân cẩn thận:
“Người tìm con. Thông tin cần thiết về ‘nguồn gen đột phá’ tại địa chỉ cũ, nhà kho số 7, bến tàu x. Liên hệ số điện thoại ẩn danh sau 11 giờ đêm.”
Số điện thoại chỉ là một dãy số viết nguệch ngoạc bằng bút chì, gần như hòa vào nền giấy cũ kỹ. `Ông Tâm` lập tức gọi `Ngọc` lại.
ÔNG TÂM
(Giọng run rẩy nhưng đầy khao khát)
Ngọc! Con xem cái này…
Ngọc nhận tờ báo, ánh mắt dáo dác nhìn dòng chữ. Cô lập tức nhận ra đây không thể là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
NGỌC
(Tim đập thình thịch)
Là mật mã… “Nguồn gen đột phá”… đúng là họ rồi!
Tối hôm đó, cả gia đình hồi hộp chờ đợi. Đúng 11 giờ đêm, `Ngọc` gọi vào số điện thoại. Đầu dây bên kia là một giọng đàn ông khàn khàn, đầy vẻ sợ sệt.
CỰU NHÂN VIÊN TRUNG TÂM (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng thì thầm, gấp gáp)
Tôi là cựu nhân viên của trung tâm đó. Tôi biết chuyện của gia đình cô. Tôi không chịu nổi lương tâm cắn rứt nữa. Tôi phải nói ra sự thật.
NGỌC
(Nín thở)
Sự thật gì? Anh biết gì về trung tâm đó? Về con của chúng tôi?
CỰU NHÂN VIÊN TRUNG TÂM (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Hít một hơi thật sâu, giọng nói như sắp vỡ òa vì nỗi sợ hãi và ám ảnh)
Nghe kỹ đây… Tôi chỉ có thể nói một lần. Nguồn gen đó… Nguồn gen họ đã dùng để cấy ghép cho ba chị em cô… nó không phải là của con người! Đó là của một… một ‘thực thể’ không phải con người!
Lời nói cuối cùng của `Cựu nhân viên trung tâm` như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến cả gia đình `Ngọc, Lan, Hương` chết lặng. Một ‘thực thể’ không phải con người? Điều đó có nghĩa là gì? Khuôn mặt họ tái mét, nỗi sợ hãi tột cùng bao trùm. Những đứa trẻ của họ… là gì?
(Cả gia đình chết lặng, điện thoại trên tay `Ngọc` như muốn rơi xuống. Khuôn mặt `Bà Hoa` trắng bệch, tay bấu chặt vào tay `Ông Tâm`.)
ÔNG TÂM
(Giọng khàn đặc, đầy phẫn nộ)
Anh nói cái gì? Thực thể không phải con người là sao? Con của chúng tôi… chúng là gì?
CỰU NHÂN VIÊN TRUNG TÂM (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Thở dốc, tiếng sột soạt như đang di chuyển)
Tôi… tôi không thể nói rõ hơn qua điện thoại. Quá nguy hiểm! Họ… họ đang theo dõi tôi.
NGỌC
(Cố giữ bình tĩnh, giọng cầu khẩn)
Làm ơn! Anh đã bắt đầu rồi, xin hãy nói hết. Chúng tôi cần biết sự thật! Con của chúng tôi… chúng có nguy hiểm không? Chúng tôi phải làm gì?
LAN
(Gào lên trong nước mắt)
Anh nói đi! Nói cho hết đi!
CỰU NHÂN VIÊN TRUNG TÂM (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng yếu ớt, như bị dồn vào đường cùng)
Được rồi… được rồi… Nhưng các cô phải hứa… phải hứa bảo vệ tôi!
HƯƠNG
(Khóc nấc)
Chúng tôi hứa! Chỉ cần anh nói sự thật!
CỰU NHÂN VIÊN TRUNG TÂM (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Hít một hơi thật sâu, như trút bỏ gánh nặng ngàn cân)
Cái trung tâm đó… không phải là nơi hỗ trợ sinh sản bình thường. Đó là một dự án tối mật của một tổ chức lớn hơn. Họ đang nghiên cứu… tạo ra… những cá thể hoàn hảo.
ÔNG TÂM
(Lắp bắp)
Cá thể hoàn hảo?
CỰU NHÂN VIÊN TRUNG TÂM (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng thì thầm, gấp gáp, từng chữ như bị bóp nghẹt)
Họ đã sử dụng gen từ một sinh vật biến đổi gen quý hiếm… được cho là có khả năng nâng cao trí tuệ và thể chất vượt trội. Một loại… siêu gen. Họ đã tiêm vào phôi thai của các cô. Đây là một thí nghiệm nhân bản vô tính… không phải là cấy ghép đơn thuần. Các cô… các cô chỉ là vật thí nghiệm.
Lời thú nhận cuối cùng của `Cựu nhân viên trung tâm` vang lên như tiếng chuông tử thần. Cả gia đình `Ngọc, Lan, Hương` cảm thấy mặt đất dưới chân như sụp đổ. Nhân bản vô tính? Sinh vật biến đổi gen? Một dự án tối mật? Nỗi sợ hãi giờ đây không chỉ là sự hổ thẹn hay dị nghị, mà là một nỗi kinh hoàng tột độ về bản chất của những đứa trẻ mà họ đang nuôi dưỡng. Chúng không phải là con người theo đúng nghĩa đen. Chúng là kết quả của một thí nghiệm ghê rợn. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng `ba chị em Ngọc, Lan, Hương`. Họ nhìn nhau, ánh mắt đầy sự tuyệt vọng và một tia căm hận bùng cháy. Ai đứng sau tất cả chuyện này? Họ phải tìm ra sự thật.
ÔNG TÂM
(Giọng run rẩy, nắm chặt điện thoại của Ngọc)
Thí nghiệm? Sinh vật biến đổi gen? Ông nói rõ hơn đi! Con tôi… chúng có phải là quái vật không?
CỰU NHÂN VIÊN TRUNG TÂM (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Tiếng thở dốc nặng nề hơn, xen lẫn tiếng động lạ)
Không… không phải quái vật… ban đầu họ muốn tạo ra ‘người siêu việt’… có trí tuệ phi phàm, khả năng đặc biệt… nhưng dự án thất bại. Có một… tác dụng phụ kinh khủng.
NGỌC
(Mắt đỏ hoe, tiến sát điện thoại)
Tác dụng phụ gì? Nói đi!
LAN
(Gào lên)
Bí ẩn khủng khiếp là gì?
CỰU NHÂN VIÊN TRUNG TÂU (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng hoảng loạn, như bị dồn ép, tiếng ồn bên ngoài lớn dần)
Gen đó… nó không ổn định hoàn toàn. Nó cho chúng trí tuệ vượt trội… khả năng học hỏi kinh ngạc… nhưng cũng… cũng có lúc mất kiểm soát… giống như… giống như một bản năng nguyên thủy bùng phát. Và… chúng có thể cảm nhận được nhau… kết nối với nhau. Các cô… các cô đang nuôi dưỡng một thứ mà cả thế giới sẽ săn lùng. Họ sẽ làm mọi cách để bịt miệng tôi… bịt miệng các cô!
ÔNG TÂM
(Sắc mặt tái mét, nhìn ba đứa con đang ngủ say trong lòng ba chị em Ngọc, Lan, Hương)
Săn lùng? Cả thế giới?
BÀ HOA
(Ôm lấy Ngọc, run rẩy)
Có nghĩa là sao? Ai sẽ săn lùng chúng?
CỰU NHÂN VIÊN TRUNG TÂM (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng anh ta bỗng trở nên tuyệt vọng, hụt hơi)
Tổ chức… tổ chức đã làm điều này… họ sẽ không để lộ bí mật… họ sẽ tìm cách thu hồi “sản phẩm lỗi”… để che giấu! Các cô… hãy cẩn thận… họ đang tới!
(Tiếng sột soạt, tiếng giằng co và một tiếng rên khẽ vang lên từ phía đầu dây bên kia, rồi im bặt. Điện thoại báo mất kết nối.)
NGỌC
(Hét lên vào điện thoại)
Anh ơi! Anh!
(Ba chị em Ngọc, Lan, Hương nhìn nhau. Nỗi sợ hãi đã biến thành sự tuyệt vọng và quyết tâm.)
HƯƠNG
(Nắm chặt tay Lan, nước mắt lưng tròng)
Họ sẽ đến?
LAN
(Nhìn chăm chăm vào ba đứa bé đang ngủ, ánh mắt kiên định)
Chúng ta phải bảo vệ con của mình. Bằng mọi giá.
ÔNG TÂM
(Đứng thẳng người, dù khuôn mặt vẫn còn trắng bệch vì sợ hãi, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự bảo vệ)
Chúng là con của ta. Dù chúng có là gì… ta cũng không để ai động vào.
BÀ HOA
(Ôm chặt Ngọc, giọng kiên quyết)
Chúng ta phải làm gì đây? Làm sao mà che giấu được?
NGỌC
(Nhìn ra ngoài cửa, nơi ánh trăng vằng vặc chiếu rọi vào cái xóm nhỏ, như báo hiệu một cơn bão sắp tới)
Chúng ta không thể che giấu mãi được. Cái trung tâm đó… nó chắc chắn có liên quan đến những người có quyền lực. Sự thật này… sẽ không chỉ dừng lại ở làng mình đâu.
(Cả gia đình rơi vào im lặng nặng nề. Ba chị em Ngọc, Lan, Hương siết chặt lấy những đứa con bé bỏng. Họ biết rằng cuộc sống của họ đã vĩnh viễn thay đổi. Từ giờ, họ không chỉ đối mặt với sự dè bỉu của làng xóm mà còn là sự truy lùng từ một thế lực bí ẩn, toàn cầu. Ba đứa trẻ sơ sinh, với đôi mắt nhắm nghiền, mang trong mình một tương lai đầy rẫy những bí ẩn khủng khiếp, những khả năng phi thường và một số phận đã được định sẵn bởi một thí nghiệm sai lầm. Cả gia đình họ đã trở thành tâm điểm của một cuộc săn lùng mà họ không hề hay biết.)
Gia đình rơi vào im lặng nặng nề. Ánh trăng vằng vặc chiếu rọi qua khung cửa, không còn mang vẻ đẹp thanh bình mà nhuốm màu của sự đe dọa. Ba chị em Ngọc, Lan, Hương siết chặt lấy những đứa con bé bỏng, như thể hành động đó có thể che chắn chúng khỏi tất cả hiểm nguy đang rình rập.
NGỌC
(Ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên định)
Chúng ta phải làm. Công khai tất cả.
ÔNG TÂM
(Giật mình nhìn Ngọc, rồi nhìn hai con gái còn lại)
Con nói gì? Con muốn… muốn bêu rếu gia đình này ra sao?
LAN
(Gằn giọng)
Bêu rếu hay bảo vệ con cháu của mình, bố chọn cái nào? Họ sẽ không dừng lại cho đến khi họ lấy được những đứa trẻ này. Chúng ta không thể trốn mãi.
HƯƠNG
(Gục đầu vào vai Lan, giọng thều thào)
Nhưng… ai sẽ tin chúng ta? Họ sẽ nói chúng ta bị điên.
BÀ HOA
(Đặt tay lên vai Ngọc)
Mẹ tin con. Chúng ta đã chịu đựng đủ rồi. Nếu cứ im lặng, chúng ta sẽ mất tất cả.
ÔNG TÂM
(Nhìn lại ba đứa cháu, trái tim ông thắt lại. Nỗi sợ hãi ban đầu dần nhường chỗ cho tình yêu thương và sự phẫn nộ)
Vậy… chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?
NGỌC
(Ánh mắt cô lóe lên một tia hy vọng. Cô nhớ đến Bác sĩ sản khoa đã giúp đỡ họ trong quá trình xét nghiệm DNA)
Bác sĩ sản khoa. Ông ấy đã giúp chúng ta tìm ra sự thật. Chắc chắn ông ấy sẽ có cách.
Sáng hôm sau, Ngọc đã liên lạc với Bác sĩ sản khoa. Giọng ông ấy qua điện thoại đầy lo lắng khi nghe Ngọc kể lại cuộc gọi bị cắt đột ngột. Vị bác sĩ, vốn là người có lương tâm và dũng cảm, đã không ngần ngại đứng về phía gia đình. Ông kết nối ba chị em với một nhóm các luật sư nhân quyền và các nhà khoa học độc lập, những người đã âm thầm điều tra các vụ việc tương tự liên quan đến những “trung tâm hỗ trợ sinh sản bí mật” trên toàn quốc.
Mấy ngày sau, ngõ nhà ba chị em không còn là nơi yên bình nữa. Những chiếc xe lạ bắt đầu xuất hiện, rồi biến mất một cách bí ẩn. Ngọc, Lan, Hương và bố mẹ họ biết rằng thời gian đang cạn. Họ đã nhận được lời khuyên từ nhóm luật sư: phải công khai sự thật trước khi tổ chức kia kịp hành động.
Và thế là, một buổi họp báo nhỏ được tổ chức tại Thành phố, dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt của một số nhà hoạt động. Ông Tâm, Bà Hoa, Ba chị em Ngọc, Lan, Hương đứng trước ống kính máy quay, trong vòng tay họ là ba đứa trẻ sơ sinh khỏe mạnh, bụ bẫm.
NGỌC
(Giọng cô run rẩy nhưng đầy kiên cường, đôi mắt nhìn thẳng vào camera)
Chúng tôi là nạn nhân của một thí nghiệm khoa học vô nhân đạo. Những đứa trẻ này… là con của chúng tôi, nhưng chúng cũng là bằng chứng sống cho một tội ác.
LAN
(Ôm chặt con, nước mắt lăn dài)
Chúng tôi không phải những người mẹ lầm lỡ. Chúng tôi bị lừa gạt, bị biến thành công cụ cho một âm mưu đen tối.
HƯƠNG
(Chưa bao giờ cô bé lại mạnh mẽ đến vậy)
Chúng tôi yêu con mình hơn bất cứ điều gì. Và chúng tôi sẽ bảo vệ chúng bằng mọi giá.
(Bác sĩ sản khoa đứng bên cạnh, trình bày các bằng chứng khoa học về kết quả xét nghiệm DNA và dấu hiệu di truyền nhân tạo.)
BÁC SĨ SẢN KHOA
(Giọng ông đanh thép)
Đây không chỉ là một vụ việc cá nhân. Đây là mối đe dọa tiềm tàng đối với đạo đức khoa học và tương lai của loài người.
Ngay lập tức, thông tin bùng nổ trên các nền tảng mạng xã hội Việt Nam. “Ba chị em không chồng mà chửa”, “Người mẹ thí nghiệm”, “Thuyết âm mưu về gen siêu việt” – hàng loạt tiêu đề giật gân xuất hiện. Công chúng chia thành hai phe rõ rệt: một bên phẫn nộ, đòi công lý; một bên hoài nghi, cho rằng đây là chiêu trò để thoát tội. Những thách thức pháp lý và đạo đức đổ ập xuống gia đình họ. Các luật sư của tổ chức bí mật ngay lập tức gửi hàng loạt đơn kiện, vu khống ba chị em bịa đặt, vu khống, và gây ảnh hưởng đến uy tín.
ÔNG TÂM
(Đứng giữa vòng vây của phóng viên và luật sư, sắc mặt ông xanh xao nhưng ánh mắt kiên định)
Chúng tôi sẽ không lùi bước. Chúng tôi sẽ chiến đấu. Vì các con tôi, vì các cháu tôi!
Ba chị em Ngọc, Lan, Hương không ngừng nhận được những tin nhắn đe dọa ẩn danh, những cuộc gọi lạ đầy thù địch. Họ phải thuê bảo vệ, thậm chí là rời khỏi Cái xóm để đảm bảo an toàn cho ba đứa trẻ. Cuộc sống của họ biến thành một cuộc chiến không ngừng nghỉ, nơi danh dự và sự bình yên của gia đình bị đặt lên bàn cân. Nhưng nhìn vào đôi mắt trong veo của những đứa con, họ biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
Nhưng giữa tất cả những hỗn loạn và sợ hãi ấy, một điều kỳ diệu đã nảy nở: sự gắn kết. Gia đình nhỏ bé của Ngọc, Lan, Hương, Ông Tâm và Bà Hoa chưa bao giờ lại đoàn kết đến thế. Họ đã cùng nhau trải qua những thử thách không tưởng, đối mặt với sự phán xét của xã hội và sự truy lùng của những kẻ quyền lực. Cái xóm, nơi từng bàn tán xôn xao về những đứa trẻ không cha, giờ đây lại là nơi chứng kiến tình yêu thương không điều kiện. Một số người trong làng vẫn còn nghi ngại, nhưng đa số đã bắt đầu hiểu và cảm thông, đặc biệt khi thấy sự kiên cường của ba chị em. Họ nhận ra rằng, dù câu chuyện có kỳ lạ đến đâu, tình mẫu tử và tình thân vẫn luôn là thứ thiêng liêng nhất.
Cuộc chiến pháp lý và truyền thông vẫn còn dài, nhưng ánh sáng hy vọng đã bắt đầu lóe lên. Các nhà khoa học chân chính cùng với luật sư đang từng bước vạch trần âm mưu của “trung tâm hỗ trợ sinh sản bí mật”. Những đứa trẻ, dù mang trong mình một bí ẩn lớn, vẫn lớn lên khỏe mạnh, bụ bẫm trong vòng tay yêu thương. Có lẽ, tương lai của chúng sẽ không dễ dàng, nhưng chúng sẽ không đơn độc. Chúng có một gia đình kiên cường, một cộng đồng sẵn sàng bảo vệ, và một tình yêu thương đủ sức mạnh để vượt qua mọi thử thách. Câu chuyện của ba chị em Ngọc, Lan, Hương không chỉ là một bi kịch, mà còn là bản anh hùng ca về ý chí con người, về tình yêu thương vô bờ bến và về niềm tin vào công lý. Dù bão tố có qua đi hay chưa, họ đã tìm thấy sự bình yên trong chính trái tim mình, trong sự thật và trong tình thân gia đình. Đây là một khởi đầu mới, một tương lai mà họ sẽ cùng nhau kiến tạo, không phải bằng sự trốn chạy, mà bằng lòng dũng cảm.
