câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí

Chiếc váy đỏ rực rỡ của Hạnh như một ngọn lửa đốt cháy không gian u ám, tẻ ngắt của hành lang tòa án. Không có nét u buồn, không có quầng thâm mắt vì thức đêm khóc lóc, Hạnh bước đi trên đôi giày cao gót màu nude, từng bước chân chắc chắn, kiêu hãnh và tràn đầy khí chất.
Long ngẩn người nhìn vợ. Đã bao lâu rồi anh không nhìn kỹ cô?
Trong ký ức gần nhất của Long, Hạnh là một người phụ nữ nhếch nhác với những bộ đồ bộ mặc ở nhà, mái tóc bới gọn gàng nhưng xơ xác, gương mặt lúc nào cũng đầm đìa nước mắt cùng những lời van xin thảm hại. Nhưng người phụ nữ đang đứng trước mặt anh lúc này… lại giống như Hạnh của 15 năm trước – thời điểm cô là hoa khôi khoa Kinh tế, rực rỡ, thông minh và khiến biết bao thằng con trai phải khao khát.
– Cô… cô mặc cái gì thế này? Đang đi tòa ly hôn chứ có phải đi dự tiệc đâu? – Long nhíu mày, cố giấu đi sự bối rối trong lòng bằng giọng điệu gắt gỏng quen thuộc.
Hạnh dừng lại trước mặt anh. Cô đưa tay chỉnh lại nếp áo, nở một nụ cười rạng rỡ nhưng lạnh đến tận xương tủy: – Ly hôn là một sự kiện trọng đại, đánh dấu ngày tôi thoát khỏi một cuộc hôn nhân dối trá. Một ngày vui như thế này, chẳng lẽ tôi phải mặc đồ đen đi đưa tang sao, ông Long?
Long khựng lại. Cụm từ “ông Long” xa lạ từ miệng vợ khiến tim anh hẫng đi một nhịp. Sự bất an trong lòng anh ngày càng dâng cao.
Đúng lúc đó, Thảo – cô tình nhân 25 tuổi của Long – ăn mặc sành điệu, bước đến khoác chặt lấy tay anh. Thảo nhìn Hạnh bằng ánh mắt mỉa mai, cố tình lên giọng cợt nhả: – Ôi, chị Hạnh hôm nay diện thế? Nhưng mà váy đỏ cũng chẳng giấu nổi thực tế là chị sắp trở thành người phụ nữ bị chồng bỏ đâu! Thôi, ký lẹ lẹ lên cho anh Long còn về ký hợp đồng dự án mới.
Hạnh không thèm liếc Thảo lấy một cái. Cô coi cô ta như không khí, chỉ bình thản quay sang thư ký tòa án: – Tôi sẵn sàng rồi, chúng ta vào làm thủ tục thôi.
Màn Kịch Trong Phòng Xử Vắng
Trong phòng hòa giải và làm thủ tục ly hôn, không khí nghiêm trang. Thẩm phán lật xem tập hồ sơ tài sản và thỏa thuận phân chia do luật sư của Long soạn thảo từ trước.
Theo bản thỏa thuận ban đầu do Long đưa ra: Long sẽ chia cho Hạnh một căn hộ cao cấp trị giá 10 tỷ đồng, một chiếc xe ô tô và 50 triệu đồng mỗi tháng tiền trợ cấp nuôi bé Minh. Đổi lại, Hạnh phải từ bỏ toàn bộ quyền lợi liên quan đến cổ phần của Tập đoàn xây dựng do Long đứng tên.
Long dựa lưng vào ghế, khôi phục lại vẻ ngông cuồng của một vị tỷ phú: – Hạnh, cô nhìn kỹ đi. Căn hộ đó đứng tên cô, tiền trợ cấp 50 triệu/tháng thừa sức cho cô và con sống dư dả. Tôi đối xử với cô như thế là quá sòng phẳng rồi. Ký đi.
Hạnh mỉm cười. Cô lấy từ trong túi xách ra một tập hồ sơ dày cộp, đặt nhẹ nhàng lên bàn thẩm phán: – Thưa Thẩm phán, bản thỏa thuận của ông Long đã cũ rồi. Tôi xin nộp bản yêu cầu phân chia tài sản mới và toàn bộ chứng cứ kèm theo.
Long nhíu mày: – Cô làm cái trò gì đấy? Tôi đã bảo cổ phần tập đoàn là tài sản riêng của tôi! Cô gạt đi!
– Tài sản riêng sao? – Hạnh quay sang nhìn Long, ánh mắt sắc lẹm như hai lưỡi dao. – Anh Long à, anh quên mất Tập đoàn xây dựng Long Phát được thành lập vào năm nào rồi sao? Năm chúng ta kết hôn được 2 năm! Và ai là người đã thế chấp căn nhà của bố mẹ đẻ để lấy 500 triệu làm vốn khởi nghiệp ban đầu cho anh?
Luật sư của Hạnh – một luật sư danh tiếng hàng đầu trong ngành ly hôn – đứng dậy, dõng dạc trình bày: – Thưa Tòa, theo Luật Hôn nhân và Gia đình, toàn bộ cổ phần của ông Long tại Tập đoàn Long Phát được hình thành trong thời kỳ hôn nhân, do đó là TÀI SẢN CHUNG CỦA VỢ CHỒNG. Bà Hạnh có quyền yêu cầu chia đôi 50% tổng số cổ phần này, tương đương với số tiền ước tính hơn 2.000 tỷ đồng!
Thảo ngồi bên cạnh giật bắn người, gào lên: – Mấy người điên rồi à?! Mấy nghìn tỷ?! Chị là cái đồ tham lam! Chị định cướp công sức của anh Long à?!
– Câm miệng! – Thẩm phán gõ búa yêu cầu trật tự.
Long bật cười nham hiểm, dù trong lòng bắt đầu đổ mồ hôi hột: – Hạnh ơi là Hạnh, cô tính kỹ đấy. Nhưng cô quên mất một điều rồi. Toàn bộ số cổ phần đó tôi đã làm thủ tục chuyển nhượng và tái cấu trúc sang cho mẹ tôi và các công ty con từ 3 tháng trước rồi! Trên giấy tờ pháp lý hiện tại, tôi chỉ nắm giữ chưa đầy 5% cổ phần cá nhân. Cô có kiện đến sang năm cũng chẳng chia nổi của tôi một xu nào ngoài căn nhà 10 tỷ đâu!
Long đắc thắng nhìn vợ. Anh đã sớm lường trước khả năng Hạnh sẽ đòi chia tài sản, nên đã âm thầm tẩu tán toàn bộ tài sản đứng tên mình. Anh tin rằng bản thân đã đi trước cô một bước.
Thế nhưng, đáp lại sự ngông cuồng của Long, Hạnh chỉ khẽ nhếch môi. Cô thong thả lấy ra một chiếc USB và xấp tài liệu tài chính được niêm phong cẩn thận.
– Anh Long, anh nghĩ anh là kẻ duy nhất biết tính toán sao? – Giọng Hạnh bình thản đến đáng sợ. – Một tháng qua, trong khi anh bận rộn đưa cô bồ nhí đi du lịch Châu Âu, bận rộn chuyển nhượng cổ phần ảo để tẩu tán tài sản… thì tôi đã làm xong hai việc.
Long đờ người: – Việc gì?
Hạnh mở máy tính bảng, đẩy về phía Long: – Thứ nhất: Toàn bộ bằng chứng anh chuyển nhượng cổ phần cho mẹ ruột và các công ty ma nhằm mục đích tẩu tán tài sản trước khi ly hôn đã được đội ngũ kiểm toán độc lập thu thập đầy đủ. Theo quy định pháp luật, các giao dịch tẩu tán tài sản trong thời kỳ hôn nhân nhằm trốn tránh nghĩa vụ chia tài sản đều VÔ HIỆU!
Mặt Long bắt đầu biến sắc, tía tai.
– Và thứ hai… – Hạnh ghé sát lại gần Long, thì thầm từng chữ – Sự thật về dự án khu đô thị sinh thái 5.000 tỷ mà tập đoàn anh vừa trúng thầu tuần trước.
Cú Đòn Băng Giá Của Người Vợ Tào Khang
Cái tên “Dự án Khu đô thị sinh thái” thốt ra từ miệng Hạnh khiến toàn bộ sự tự tin của Long hoàn toàn sụp đổ.
Đây là dự án trọng điểm, là ván bài sinh tử của Tập đoàn Long Phát. Để trúng thầu dự án này, Long đã phải vay ngân hàng hơn 3.000 tỷ đồng và thế chấp toàn bộ máy móc, nhà xưởng của công ty.
– Cô… cô làm gì dự án đó?! – Giọng Long run rẩy tột cùng.
Hạnh mỉm cười rực rỡ, vẻ đẹp của chiếc váy đỏ dưới ánh đèn phòng xử lúc này đối với Long không khác gì biểu tượng của sự trừng phạt:
– Anh Long à, anh có biết tại sao 15 năm qua, dù anh đi quan hệ, đi nhậu nhẹt thâu đêm, tôi vẫn là người quản lý toàn bộ hồ sơ pháp lý và con dấu của tập đoàn không? Anh nghĩ tôi chỉ là một con mẹ béo ngậy chỉ biết nội trợ sao?
Hạnh thong thả rút ra một tờ giấy có dấu đỏ của Ủy ban Chứng khoán và Ngân hàng Nhà nước:
– Ba tuần trước, tôi đã nộp toàn bộ bằng chứng về việc Tập đoàn Long Phát gian lận báo cáo tài chính, lập hồ sơ khống để vay vốn ngân hàng cho dự án 5.000 tỷ đó. Sáng nay, đúng 8 giờ 30 phút – thời điểm tôi bước vào Tòa án trong chiếc váy đỏ này – Ngân hàng đã chính thức ra quyết định PHONG TỎA TOÀN BỘ TÀI KHỎAN và ĐUỔI NỢ BẮT BUỘC đối với Tập đoàn Long Phát!
“BỘP!”
Tờ giấy rơi xuống bàn. Long ngã khuỵu xuống ghế, hai mắt trợn ngược, toàn thân run bẩy bật.
Điện thoại trong túi Long vang lên liên tục như đòi mạng. Anh run rẩy bắt máy. Tiếng phó tổng giám đốc gào lên trong điện thoại như sắp phát điên: – Chủ tịch ơi! Tiêu rồi! Ngân hàng vừa ập vào phong tỏa toàn bộ tài khoản của công ty! Các đối tác lớn đồng loạt hủy hợp đồng! Cổ phiếu của chúng ta trên sàn đang bị ném sàn hàng loạt! Công ty phá sản rồi chủ tịch ơi!
– Không… Không thể như thế được! – Long gào lên, điên cuồng đập phá chiếc điện thoại xuống sàn nhà.
Thảo ngồi bên cạnh nghe thấy hai chữ “phá sản”, gương mặt xinh đẹp lập tức tái dại. Cô ta vội vã rút tay ra khỏi tay Long, lùi lại vài bước như thể anh là một thứ vi trùng độc hại.
– Anh Long… Công ty anh… phá sản thật rồi à? – Thảo lắp ba lắp bắp, ánh mắt đầy sự ghê tởm và hoảng loạn.
Long không còn tâm trí đâu để trả lời cô tình nhân. Anh lao đến gạt phăng chiếc bàn, quỳ gục xuống dưới chân Hạnh, tóm lấy tạt váy đỏ của cô mà gào khóc nức nở:
– Hạnh ơi! Anh sai rồi! Anh van em! Em tha cho anh đi! Em rút lại đơn tố cáo đi em! Đó là công sức mười mấy năm của chúng ta mà em! Em làm thế là phá nát gia đình mình rồi!
Hạnh cúi xuống, nhìn người đàn ông từng là chỗ dựa của đời mình giờ đây quỳ rụp như một con chó hèn nhát dưới chân mình. Không có sự giận dữ, cũng chẳng có chút hả hê nào trong mắt cô, chỉ có sự thất vọng vô bờ bến.
Cô nhẹ nhàng kéo vạt váy đỏ ra khỏi bàn tay dơ bẩn của anh:
– Công sức của chúng ta? Ngày anh dắt cô ta về nhà, ném tờ đơn ly hôn vào mặt tôi, anh có nhớ đến “công sức của chúng ta” không? Ngày bé Minh sốt cao 40 độ, tôi gọi điện van xin anh về, anh lại đang ôm cô ta ở khách sạn năm sao, anh có nhớ đến “gia đình mình” không?
Hạnh dừng lại một chút, giọng nói chùng xuống nhưng sắc lạnh:
– Một tháng qua, tôi cho anh cơ hội. Tôi nhẫn nhịn van xin anh không phải vì tôi lụy tình, mà vì tôi muốn xem anh có còn một chút nhân tính nào với mẹ con tôi hay không. Nhưng thứ anh đáp lại chỉ là sự tàn nhẫn, là kịch bản tẩu tán tài sản để đẩy mẹ con tôi ra đường với hai bàn tay trắng!
– Hạnh ơi… Anh xin em… Cho anh một cơ hội làm lại… Anh sẽ cắt đứt với cô ta! Anh sẽ yêu thương em và con! – Long đập đầu xuống sàn nhà bê tông, nước mắt, mồ hôi hòa lẫn máu tươi chảy ra trên trán.
Hạnh mỉm cười cay đắng: – Quá muộn rồi, Long ạ. Chiếc váy đỏ này không phải chỉ để ăn mừng sự tự do của tôi… mà nó là biểu tượng cho sự TÁI SINH của một người phụ nữ đã chết đi sống lại sau sự phản bội của anh.
Bản Án Chung Thân Của Kẻ Bội Bạc
Thẩm phán gõ búa kết thúc phiên làm việc khẩn cấp.
Do sự cố biến động tài sản và các vấn đề pháp lý nghiêm trọng của Tập đoàn Long Phát, Tòa án quyết định tạm hoãn phiên phân chia tài sản để cơ quan điều tra làm rõ các hành vi vi phạm tài chính. Tuy nhiên, quyền nuôi bé Minh được tuyên thẳng cho Hạnh. Long phải chấp nhận bàn giao toàn bộ nhà cửa, xe cộ còn lại để khắc phục hậu quả tài chính.
Hạnh ký tên vào bản biên bản bàn giao con cái một cách gọn gàng. Cô đứng dậy, khoác chiếc áo blazer đen bên ngoài chiếc váy đỏ rực, chuẩn bị bước ra khỏi phòng xử.
Đúng lúc đó, Thảo – cô tình nhân trẻ – vội vã xách túi hiệu định lẻn ra cửa bỏ trốn. Long nhìn thấy, lao tới chộp lấy tay Thảo: – Thảo! Em đi đâu?! Em nói em yêu anh cơ mà! Em hứa sẽ cùng anh sinh con cơ mà!
Thảo hất mạnh tay Long ra, gương mặt xinh đẹp hiện rõ sự khinh bỉ: – Anh điên à?! Tôi yêu anh vì anh là tỷ phú! Giờ anh là gã nợ nần chồng chất, sắp đi tù đến nơi, tôi đi theo anh để ăn cám à?! Buông cái tay bẩn thỉu của anh ra!
Thảo thẳng chân đạp một cú vào người Long rồi vội vã chạy mất hút ra khỏi tòa án, không một lần quay đầu lại.
Long nằm xoài trên sàn gạch lạnh lẽo, mắt đẫn đờ nhìn trần nhà. Tiền tài mất sạch, danh vọng sụp đổ, tình nhân bỏ chạy… Anh trở thành một kẻ trắng tay đúng nghĩa chỉ trong vòng chưa đầy hai tiếng đồng hồ.
Hạnh bước qua người Long. Cô dừng lại bên cửa, ngoái đầu nhìn người chồng cũ bằng ánh mắt bao dung cuối cùng:
– Long này, quả báo của sự phản bội không phải là sự nghèo khó… mà là khi anh nhận ra, người sẵn sàng nắm tay anh lúc khó khăn nhất đã bị chính anh xua đuổi, còn những kẻ anh yêu thương khi vinh quang lại sẵn sàng giẫm đạp lên anh khi anh ngã xuống.
Nói xong, Hạnh bước ra khỏi tòa án.
Bên ngoài, trời xanh mây trắng, ánh nắng ban mai ấm áp chiếu rọi lên chiếc váy đỏ rực rỡ của cô. Bé Minh – đứa con gái nhỏ 8 tuổi – đang đứng chờ mẹ bên chiếc xe hơi mới mua. Thấy mẹ bước ra, cô bé chạy tới ôm chồm lấy hông Hạnh: – Mẹ ơi! Mẹ đẹp quá! Mẹ mặc váy đỏ giống như công chúa vậy!
Hạnh bế xóc con gái lên, hôn nhẹ vào gò má phúng phính của con. Cô nở một nụ cười thật tươi – nụ cười thanh thản và rạng rỡ nhất sau 15 năm thanh xuân chìm trong giông bão.
Phía sau lưng cô, trong căn phòng xử u ám, vị tỷ phú phá sản Hoàng Long ôm lấy mặt khóc gào trong sự cô độc và hối hận tận cùng xương tủy. Anh ta sẽ phải đối mặt với những ngày tháng điều tra, nợ nần và tù tội – một cái kết đắng ngắt cho kẻ đã coi thường tình nghĩa tào khang để chạy theo những phù hoa dối trá.