Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Vợ đẻ xong bị bi;ế;n ch;ứ;n;g không thể đi lại bình thường, chồng bỏ vợ con mới sinh theo người phụ nữ giàu có khác và rồi đúng 3 năm sau bẽ bàng khi nghe tin…
Nếu có ai hỏi tôi ba năm trước cuộc đời tôi đã thay đổi như thế nào, tôi chỉ có thể nói một câu:
Chỉ trong một tháng, tôi vừa được làm mẹ… vừa mất chồng.
Ngày tôi sinh con trai đầu lòng, trời mưa rất to.
Cơn mưa đầu mùa kéo dài từ sáng đến tận chiều. Tôi nằm trong phòng sinh, mồ hôi và nước mắt trộn lẫn, chỉ mong mọi thứ kết thúc sớm để được nhìn thấy con.
Chồng tôi – Tuấn – đứng ngoài cửa phòng sinh suốt mấy tiếng đồng hồ.
Y tá nói sau này:
“Anh chồng lo lắng lắm, cứ đi qua đi lại.”
Tôi vẫn nhớ khi con cất tiếng khóc đầu tiên, Tuấn đã bật khóc.
Khi y tá bế con ra, anh run run đón lấy.
“Con trai… con trai thật rồi…”
Anh quay sang tôi, mắt đỏ hoe.
“Cảm ơn em.”
Lúc đó tôi tin rằng mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới.
Nhưng cuộc đời đôi khi thay đổi nhanh đến mức người ta không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Sau khi sinh xong, tôi bị băng huyết nặng.
Các bác sĩ phải cấp cứu suốt nhiều giờ.
Khi tỉnh lại, tôi thấy chân mình tê dại.
Ban đầu tôi nghĩ do thuốc tê.
Nhưng một ngày trôi qua…

Hai ngày trôi qua… cảm giác tê dại vẫn không hề thuyên giảm.
Bác sĩ trưởng khoa nhẹ nhàng bước vào phòng bệnh, gương mặt ông nặng trĩu. Ông giải thích rằng do biến chứng hiếm gặp từ ca phẫu thuật cấp cứu băng huyết kéo dài, kết hợp với đợt chèn ép thần kinh cột sống bẩm sinh, khả năng phục hồi vận động hai chân của tôi gần như bằng không.
— Cô có thể sẽ phải gắn bó với chiếc xe lăn… cả đời.
Ba chữ “đến cả đời” vang lên như một tiếng sét đánh ngang tai, đánh gục toàn bộ hy vọng và thanh xuân của tôi. Tôi gào khóc trong tuyệt vọng, tay nắm chặt lấy vạt áo Tuấn, van xin anh hãy nói rằng bác sĩ đang đùa.
Ban đầu, Tuấn chăm sóc tôi rất chu đáo. Anh đẩy xe lăn đưa tôi đi dạo, bế con cho tôi cho bú, thay tã, thức đêm cùng tôi. Nhưng sự kiên nhẫn của một người đàn ông dường như có hạn. Khi sự mệt mỏi của những đêm mất ngủ đè nặng, cùng khoản tiền viện phí khổng lồ bào mòn chút tiền tiết kiệm ít ỏi, ánh mắt Tuấn bắt đầu thay đổi. Từ thương hại, lo lắng, nó dần biến thành sự mệt mỏi, né tránh và rồi… là sự chán chường lạnh ngắt.
Chỉ hai tháng sau ngày tôi xuất viện, Tuấn bắt đầu đi biền biệt.
Và rồi, sự thật phũ phàng nhất phơi bày. Tuấn ngã vào lòng Bích – một người phụ nữ hơn anh bốn tuổi, là chủ một chuỗi cửa hàng thời trang cao cấp tại trung tâm thành phố. Bích giàu có, sang trọng, không vướng bận con cái và quan trọng nhất: cô ta có thể cho Tuấn một tương lai trải đầy hoa hồng mà một người vợ tàn phế như tôi không bao giờ cho anh được.
Vào một buổi chiều ảm đạm, Tuấn đặt tờ đơn xin ly hôn đã ký sẵn lên bàn trà.
— Anh xin lỗi, Hà. — Giọng anh lạnh nhạt đến đáng sợ. — Anh còn trẻ, anh không thể chôn chân cả đời bên một người tật nguyền. Căn nhà này anh nhường lại cho mẹ con em. Mỗi tháng anh sẽ gửi chút tiền chu cấp.
Tôi nhìn người đàn ông từng bật khóc ôm con ngày nào, giờ đây nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn một cục nợ tàn phế. Tôi không khóc, cũng không van xin. Tôi đặt bút ký.
Ngay tuần sau, Tuấn gom sạch đồ đạc bước lên chiếc xe Mercedes bóng lộn của Bích đợi sẵn ngoài cổng. Cánh cổng sắt khép lại, tôi ôm con trai nhỏ vào lòng, đôi chân vô lực gục xuống chiếc xe lăn, tự thề với bản thân: Bằng mọi giá, mẹ con tôi phải sống!
CHƯƠNG 1: BÁT PHỞ TRONG ĐÊM MƯA VÀ HÀNH TRÌNH TỰ ĐỨNG LÊN
Ba năm trôi qua.
Ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ nằm trong hẻm nhỏ thuộc quận 8 giờ đây ngập tràn tiếng cười đùa của cu Bon – con trai tôi, nay đã tròn ba tuổi. Cu Bon rất ngoan, mới ba tuổi nhưng đã biết lấy giẻ lau xe lăn cho mẹ, biết xếp gọn đồ chơi và luôn thơm lên má tôi mỗi sáng.
Sau khi Tuấn bỏ đi, khoản tiền chu cấp vài triệu đồng mỗi tháng của anh ta cũng thưa dần rồi mất hút sau nửa năm. Để nuôi con, tôi đã biến căm hờn thành sức mạnh. Nhờ kiến thức đồ họa từ thời đại học, tôi bắt đầu nhận thiết kế banner, chỉnh sửa ảnh thuê trên mạng. Những đêm thức trắng đến ba bốn giờ sáng bên máy tính, tay gõ phím, chân tê dại không cảm giác, tôi lấy hình ảnh con trai đang ngủ ngoan làm động lực.
May mắn mỉm cười khi tôi gặp được chị Mai – chủ một công ty truyền thông lớn. Xúc động trước hoàn cảnh và tài năng của tôi, chị không chỉ giao cho tôi những dự án thiết kế lớn mà còn giới thiệu cho tôi một bác sĩ vật lý trị liệu giỏi.
Suốt hai năm kiên trì, dù đau đớn đến xé thịt nát xương trong từng bài tập kéo giãn cơ, tôi đã có thể từ bỏ chiếc xe lăn để bước đi bằng đôi gậy chống. Tuy dáng đi vẫn còn khập khiễng, nhưng tôi đã có thể tự tay nấu cơm, bế con và chủ động hoàn toàn cuộc sống của mình.
Thu nhập từ công việc thiết kế tăng lên từng ngày. Tôi dành giụm mua lại một căn hộ chung cư tầm trung, mở một studio thiết kế nhỏ tại nhà và thuê thêm hai nhân viên trẻ phụ giúp. Cuộc sống của hai mẹ con tôi tuy thiếu vắng bóng dáng người cha, nhưng ngập tràn bình yên và tự chủ.
Tôi tưởng rằng quá khứ về người chồng phản bội đã hoàn toàn lùi xa, cho đến một buổi chiều cuối tuần mưa tầm tã.
CHƯƠNG 2: BẢN HỢP ĐỒNG KỲ LẠ
Đó là một ngày giữa tháng mười. Tôi nhận được cuộc điện thoại từ một khách hàng đặc biệt. Người này muốn đặt thiết kế toàn bộ bộ nhận diện thương hiệu cho một tập đoàn mỹ phẩm sắp ra mắt, với mức giá thù lao cao gấp năm lần thị trường.
Yêu cầu duy nhất của họ là: Tôi phải trực tiếp đến văn phòng làm việc của người đại diện để ký hợp đồng và trao đổi ý tưởng.
Sáng hôm sau, tôi mặc bộ vest công sở chỉn chu, tay chống chiếc gậy gỗ chạm khắc tinh tế, thong thả bước vào tòa nhà cao ốc đắt đỏ tại trung tâm Quận 1.
Nhân viên lễ tân dẫn tôi vào phòng tổng giám đốc trên tầng 25. Cánh cửa gỗ sồi nặng nề mở ra, một người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi, ăn mặc vô cùng sang trọng nhưng gương mặt chát chúa phấn son đang ngồi sau bàn làm việc.
Tôi sững người. Người đó không ai khác chính là Bích – người phụ nữ ba năm trước đã lái xe đến tận cổng nhà để đón chồng tôi đi.
Bích nhìn thấy tôi chống gậy bước vào, ánh mắt cô ta hiện lên sự bàng hoàng tột độ. Cô ta đứng phắt dậy, liếc nhìn đôi chân của tôi rồi nhanh chóng lấy lại vẻ kiêu ngạo thường ngày.
— Lâu rồi không gặp, cô Hà. — Bích nhếch môi, giọng điệu đầy vẻ giễu cợt. — Không ngờ cô bây giờ lại là “Giám đốc sáng tạo” được nhiều người khen ngợi đấy. Thấy cô bỏ được xe lăn, tôi cũng mừng thay cho cô.
Tôi thản nhiên bước đến chiếc ghế sofa đối diện, ngồi xuống, tự tin khoanh tay nhìn Bích:
— Cô Bích gọi tôi đến đây chắc không phải để hỏi thăm sức khỏe đôi chân của tôi chứ? Chúng ta làm việc trên phương diện đối tác, nếu không có gì cần trao đổi về thiết kế, tôi xin phép về.
— Hừ, đừng ra vẻ cứng cựa! — Bích đập mạnh tệp hồ sơ xuống bàn, vẻ mặt ngạo mạn. — Tôi gọi cô đến đây là muốn cho cô một ân huệ. Tôi biết cô nuôi con một mình vất vả, tôi sẵn sàng chi tiền cho cô. Nhưng đổi lại, tôi muốn cô ký vào một bản cam kết: Vĩnh viễn không bao giờ xuất hiện trước mặt Tuấn, và không được phép để cu Bon nhận cha!
Tôi nhíu mày. Sự vô lý và thái độ của Bích khiến tôi cảm thấy có điều gì đó bất thường. Tại sao sau ba năm, khi họ đang sống trong nhung lụa, Bích lại phải cất công bày trò tìm đến tôi chỉ để bắt tôi cam kết một điều mà tôi vốn đã làm suốt ba năm qua?
— Cô Bích này, — Tôi cất giọng lạnh nhạt, ánh mắt xoáy sâu vào đối phương. — Ba năm qua tôi chưa từng tìm đến hai người dù chỉ một lần. Tuấn cũng chưa từng gửi một đồng nào nuôi con suốt hai năm nay. Tại sao hôm nay cô lại phải cuống quýt lên như vậy? Chẳng lẽ… gia đình hạnh phúc của cô đang có vấn đề?
Sắc mặt Bích thay đổi tái nhợt trong chớp mắt. Cô ta cứng họng, bàn tay run run siết chặt mép bàn.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng làm việc đột ngột đẩy mạnh vào. Một người đàn ông ăn mặc nhếch nhác, gương mặt hốc hác, râu ria xơ xác lao vào phòng.
— Bích! Cho tôi xin năm mươi triệu thôi! Lần này tôi thề sẽ gỡ lại hết…
Lời nói của người đàn ông khựng lại giữa chừng khi ánh mắt anh ta chạm phải tôi.
Người đó chính là Tuấn – người chồng cũ hào hoa, bóng bẩy năm nào của tôi.
CHƯƠNG 3: MẶT NẠ SỤP ĐỔ
Trái ngược với vẻ lịch lãm, phong độ ba năm trước, Tuấn trước mắt tôi giờ đây trông không khác gì một gã lang bạt. Chiếc áo sơ mi đắt tiền nhưng nhăn nhúm, đôi mắt thâm quầng chằng chịt tia máu, và trên người phả ra mùi rượu lẫn mùi thuốc lá nồng nặc.
— Hà… Hà sao? — Tuấn trố mắt nhìn tôi, rồi nhìn xuống chiếc gậy chống bên cạnh tôi. — Em… em đi lại được rồi sao?
Tôi nhìn Tuấn, trong lòng không hề có một gợn sóng ghen tuông hay thù hận, chỉ còn lại sự khinh bỉ tột cùng.
— Anh cút ra ngoài ngay! Ai cho anh tự tiện vào đây? — Bích gào lên, vẻ sang chảnh dối trá ban nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tức giận và xấu hổ.
— Cô câm miệng lại! — Tuấn quay sang quát Bích, giọng run rẩy vì kích động. — Cô cho tôi được bao nhiêu tiền mà nói? Cô coi tôi như con chó trong nhà cô suốt ba năm nay!
Một cuộc cãi vã dữ dội nổ ra ngay trước mặt tôi, và từ những lời xỉa xát cay nghiệt của hai người họ, sự thật bẽ bàng về “cuộc sống thiên đường” của Tuấn suốt ba năm qua mới hoàn toàn hé lộ.
Ngày Tuấn bỏ vợ con tàn phế để theo Bích, anh ta tưởng mình đã bước chân vào giới thượng lưu. Nhưng thực tế, Bích là một người phụ nữ cực kỳ độc đoán và ghen tuông bệnh hại. Cô ta không bao giờ cho Tuấn đứng tên bất kỳ tài sản nào. Công ty, nhà cửa, xe hơi đều thuộc sở hữu riêng của Bích.
Tuấn ở bên Bích chỉ mang danh nghĩa “chồng trẻ”, thực chất không khác gì một người giúp việc cao cấp kiêm người hầu nịnh bợ. Bích quản lý từng đồng tiền của Tuấn, cấm anh ta liên lạc với gia đình dưới quê, và cấm tuyệt đối việc anh ta gửi tiền về nuôi cu Bon.
Sống trong sự coi thường của nhà vợ và bị tước đoạt sự tự do, Tuấn bắt đầu tìm đến rượu bia và cờ bạc để giải tỏa áp lực. Từ một người đàn ông năng nổ, Tuấn trượt dài vào con đường nợ nần. Ban đầu là vài chục triệu, sau lên đến hàng tỷ đồng.
Khi phát hiện Tuấn nợ nần vì cá độ, Bích đã thẳng tay đuổi anh ta ra khỏi nhà, cắt đứt toàn bộ viện trợ và chuẩn bị nộp đơn ly hôn.
— Cô Hà, cô thấy chưa? — Bích cười cay đắng, chỉ tay vào mặt Tuấn. — Đây là gã đàn ông mà cô từng coi như báu vật đấy! Loại vô dụng, cờ bạc, bám váy phụ nữ! Tôi đã trả hết nợ cho nó hai lần, đến lần này thì tôi mặc kệ!
Tuấn gục đầu xuống sàn, hai tay vò đầu bứt tóc. Anh ta ngẩng lên nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu ngập tràn nước mắt và sự hối hận:
— Hà ơi… Anh sai rồi… Ba năm qua anh sống không bằng chết. Ngày nào anh cũng nhớ đến em và con… Anh biết lỗi rồi Hà ơi, em cho anh quay về được không? Anh hứa sẽ tu tâm làm lại từ đầu, anh sẽ đi làm kiếm tiền nuôi em và cu Bon…
Tôi đứng dậy, tay chống chắc chiếc gậy gỗ, nhìn xuống gã đàn ông đang quỳ dưới chân mình.
— Tuấn này, — Giọng tôi thản nhiên, trong trẻo như nước hồ thu. — Ba năm trước, khi tôi nằm trên giường bệnh với đôi chân liệt, anh đã quay lưng đi mà không một lần ngoảnh lại. Lúc đó, anh có nghĩ đến việc mẹ con tôi sống chết ra sao không?
— Anh… anh bị cô ta mê hoặc… — Tuấn lắp bắp.
— Không phải cô ta mê hoặc anh, mà là sự tham lam và tàn nhẫn của chính anh. — Tôi cắt ngang lời Tuấn, từng chữ thốt ra như đinh đóng cột. — Anh bỏ rơi người vợ tàn phế để chạy theo giàu sang, thì bây giờ anh phải tự nhận lấy cái kết này. Cu Bon đã có một cuộc sống rất tốt, và trong đời nó, người cha mang tên Trương Văn Tuấn đã chết từ ba năm trước rồi.
Nói xong, tôi quay sang nhìn Bích: — Bản hợp đồng này tôi xin từ chối. Cảm ơn cô Bích đã cho tôi thấy một kịch bản quả báo mãn nhãn đến vậy.
Tôi xoay người, chống gậy tự tin bước ra khỏi phòng. Mặc kệ tiếng gào khóc xin tha thứ của Tuấn và tiếng chửi rủa ầm ĩ của Bích vang vọng sau lưng, tôi bước đi thẳng tắp, đầu ngẩng cao.
CHƯƠNG 4: ÁNH NẮNG SAU MƯA
Bước ra khỏi tòa cao ốc, trời đã tạnh mưa. Ánh nắng vàng óng ả rọi xuống những hàng cây xanh mướt bên đường.
Tôi lái chiếc xe ô tô đắt tiền tự mình mua được về thẳng căn hộ chung cư. Vừa mở cửa, cu Bon đã chạy ùa ra, ôm chồm lấy chân tôi:
— Mẹ ơi! Mẹ về rồi!
Tôi cúi xuống, ôm chộp lấy thân hình nhỏ nhắn của con vào lòng, hít hà mùi sữa thơm ngái trên cổ con.
Buổi tối hôm đó, qua tin tức từ một vài người bạn cũ, tôi được biết Tuấn đã bị chủ nợ bắt giữ ngay chiều cùng ngày vì không còn khả năng trả khoản nợ cá độ lên tới hơn hai tỷ đồng. Bích đã chính thức nộp đơn ly hôn đơn phương và đuổi anh ta ra khỏi tập đoàn. Tuấn hoàn toàn trắng tay, phải đối mặt với án tù vì hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản để lấy tiền trả nợ.
Nghe tin đó, lòng tôi phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng. Không hề có cảm giác hả hê, cũng không có sự thương hại. Đó đơn giản là cái giá mà một kẻ phụ bạc phải trả cho luật nhân quả của cuộc đời.
Tôi đứng ngoài ban công chung cư, nhìn xuống thành phố rực rỡ đèn hoa về đêm. Cơn mưa u ám của ba năm trước đã hoàn toàn tan biến.
Đôi chân tôi tuy không còn lành lặn như xưa, nhưng tôi đã tự mình đứng vững trên chính đôi chân ấy để bảo vệ con trai và xây dựng một cuộc đời mới. Cuộc đời không cho chúng ta quyền chọn lựa hoàn cảnh, nhưng cho chúng ta quyền chọn lựa cách vươn lên. Và với tôi, phần thưởng lớn nhất sau những dông bão chính là nụ cười trong trẻo của con trai và sự bình yên vô giá trong tâm hồn.