Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Về ra mắt gia đình anh, vừa vào mâm cơm mẹ anh nói: “Con lấy cho bác đôi đũa khác đi, đôi này lệch rồi”, tôi chỉ đáp lại đúng 4 chữ rồi xin phép ra về, để lại mẹ anh ngồi ch//ết lặ//ng…
Tôi và anh quen nhau hơn một năm. Anh là người điềm đạm, hiền lành, còn tôi xuất thân bình thường — bố mẹ làm công nhân, chẳng có gì nổi bật ngoài sự chân thành.
Anh nói:
– Mẹ anh hơi khó, nhưng em cứ tự nhiên, chỉ cần thật thà là mẹ quý liền.
Tôi tin anh.
Sáng hôm ấy, tôi dậy sớm, chọn bộ váy kín đáo, cầm giỏ quà nhỏ về ra mắt nhà anh.
Vừa bước vào nhà, mẹ anh liếc tôi một lượt, rồi chỉ khẽ gật đầu. Bữa cơm dọn ra, tôi cẩn thận gắp thức ăn mời từng người.
Bất ngờ, bà nhìn đôi đũa trên tay tôi, nói nhẹ nhưng s/ắc lạ/nh:
– Con lấy cho bác đôi đũa khác đi, đôi này lệ/ch rồi.
Câu nói như d//ao cứ//a.
Anh cúi đầu im lặng. Tôi hiểu — “đôi đũa lệch” mà bà nói, không phải đôi đũa trên bàn, mà là tôi và con trai bà.
Không khí nặng nề đến mức nghe rõ cả tiếng tích tắc đồng hồ.
Tôi đặt nhẹ đôi đũa xuống, nhìn thẳng vào mắt bà, khẽ mỉm cười, giọng bình tĩnh đến lạ. Tôi chỉ nói đúng 4 chữ, đó là..

— “Cháu xin phép bác.”
Bốn chữ thốt ra nhẹ nhàng, không một chút run rẩy, không một gờn g sóng cay cú. Tôi đứng dậy, chỉnh lại chiếc váy ngay ngắn, gật đầu chào hai phụ huynh rồi quay người bước thẳng ra cửa.
Anh cuống quýt đứng phắt dậy, vội vã chạy theo kéo tay tôi lại ở ngay ngoài khoảng sân gạch: — Em sao vậy? Mẹ chỉ lỡ lời chút thôi mà, em làm gì mà phản ứng gay gắt thế? Vào ăn nấc bát cơm đã em!
Tôi chậm rãi gỡ bàn tay anh ra khỏi cổ tay mình. Ánh mắt tôi nhìn anh lúc đó — một người đàn ông gần ba mươi tuổi nhưng chỉ biết cúi đầu trước sự xúc phạm trắng trợn của mẹ mình dành cho bạn gái — đột nhiên trở nên xa lạ đến tột cùng.
— Anh này, — Tôi cất giọng thản nhiên — Bác gái không lỡ lời đâu. Bác nói rất đúng. Đôi đũa này vốn dĩ đã lệch rồi. Nhưng không phải tôi không xứng với gia đình anh, mà là gia đình anh không đủ sự lịch sự tối thiểu để tôi phải hạ mình.
Tôi quay lưng bước đi, để lại sau lưng bóng dáng anh đứng ngơ ngác giữa cái nắng hanh hanh mùa thu, và bên trong căn nhà, bà mẹ vẫn ngồi chết lặng bên mâm cơm dọn dở, chưa kịp tiêu hóa hết sự kiêu hãnh phũ phàng của một cô gái “con nhà công nhân”.
CHƯƠNG 1: ĐÔI ĐŨA BẰNG VÀ TỰ TỰ TRỌNG CỦA MẸ
Tôi bắt chuyến xe bus ngược về nhà. Nước mắt không rơi trên suốt quãng đường dài, nhưng lòng tôi cuộn sóng. Tôi không buồn vì anh, tôi chỉ tiếc một năm thanh xuân đã trao lầm người.
Vừa về đến nhà, mùi canh chua cá lóc thơm lừng của mẹ phả ra từ căn bếp nhỏ. Bố tôi đang cặm cụi sửa lại chiếc quạt máy cũ ở hiên. Nhìn đôi bàn tay chai sạn của bố, nhìn chiếc áo lao động sờn vai của mẹ, tôi bỗng cảm thấy sống mũi cay xè.
Bố mẹ tôi là công nhân nhà máy dệt. Họ không có địa vị xã hội, không có bằng cấp cao sang, nhưng cả đời họ dạy anh em tôi một điều: Mèo nhỏ bắt chuột nhỏ, sống đàng hoàng, không xin xỏ ai và tuyệt đối không bao giờ để người khác giẫm đạp lên nhân phẩm.
Thấy tôi về sớm hơn dự kiến, tay vẫn xách nguyên giỏ quà, mẹ ngạc nhiên bước ra: — Sao về sớm thế con? Bên nhà cậu ấy có chuyện gì à?
Tôi ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã nhẵn bóng theo thời gian, kể lại toàn bộ câu chuyện từ câu nói “đôi đũa lệch” cho đến bốn chữ tôi để lại trước khi ra về.
Bố tôi dừng tay vặn tô-vít, ngẩng đầu lên, ánh mắt trầm xuống. Mẹ tôi lặng đi một lúc, rồi nhẹ nhàng bước đến ôm lấy vai tôi.
— Con làm tốt lắm. — Giọng mẹ dịu dàng nhưng vô cùng kiên định. — Nhà mình nghèo thật, nhưng mâm cơm nhà mình lúc nào cũng tròn đầy tình thương. Con gái mẹ tử tế, ăn học đàng hoàng, không việc gì phải chui vào một ngôi nhà mà người ta coi thường mình ngay từ miếng ăn đầu tiên.
Lời nói của mẹ như dòng nước mát tưới tắm vào tâm hồn đang trầy xước của tôi. Đúng vậy, đôi đũa lệch hay không không quan trọng, quan trọng là người ta có biết cách tôn trọng một con người hay không.
Ngay đêm hôm đó, tôi xóa số, chặn toàn bộ liên lạc với anh. Anh tìm đến tận cổng nhà tôi vài lần, nhắn tin nhờ bạn bè chuyển lời xin lỗi, nói rằng mẹ anh chỉ “thử lòng” và muốn tôi quay lại nói chuyện đàng hoàng. Nhưng tôi chỉ cười nhạt.
Một người đàn ông im lặng khi người thân của mình nhục mạ bạn gái, thì sau này khi làm chồng, anh ta cũng sẽ chỉ là một kẻ đứng xem khi vợ mình chịu tổn thương.
CHƯƠNG 2: BẢN HỢP ĐỒNG LỚN VÀ BẤT NGỜ TRÊN THƯƠNG TRƯỜNG
Hai năm trôi qua.
Tôi dồn toàn bộ tâm trí và năng lượng vào công việc. Xuất thân bình thường không có nghĩa là năng lực bình thường. Là thủ khoa ngành Xuất nhập khẩu, cộng với sự siêng năng tích lũy từ những ngày tháng sinh viên, tôi nhanh chóng khẳng định được vị trí của mình tại Tập đoàn Logistics Khang Thịnh — một trong những đơn vị vận tải biển hàng đầu thành phố.
Từ một chuyên viên thu mua, tôi bước lên vị trí Trưởng phòng Cung ứng khi mới 26 tuổi. Tôi không còn là cô gái mặc chiếc váy đũi giản dị ngày nào về ra mắt nhà anh. Giờ đây, tôi khoác lên mình những bộ vest công sở cắt may tinh tế, thần thái tự tin, điềm tĩnh và quyết đoán.
Mùa hè năm đó, Khang Thịnh tái cấu trúc chuỗi cung ứng và mở đợt đấu thầu chọn đơn vị cung cấp bao bì công nghiệp quy mô lớn. Tổng giá trị hợp đồng lên tới hơn ba mươi tỷ đồng mỗi năm.
Hôm diễn ra buổi bảo vệ hồ sơ năng lực của các nhà thầu, tôi ngồi ở ghế Trưởng ban giám khảo.
Cánh cửa phòng họp lớn mở ra. Đoàn đại diện của Công ty Bao bì Phát Tiến bước vào.
Đi đầu là vị Giám đốc điều hành — một người đàn ông trung niên danh tiếng. Và ngay phía sau ông ta, ăn mặc lịch lãm nhưng gương mặt lộ rõ sự căng thẳng, chính là anh — người yêu cũ của tôi.
Ánh mắt anh chạm phải tôi khi tôi ngồi ở vị trí trung tâm bàn giám khảo.
Anh sững người. Bàn tay đang cầm tệp tài liệu của anh run nhẹ, chiếc bút rơi xuống sàn gạch phát ra tiếng “lạch cạch” trong phòng họp tĩnh mịch.
Tôi thản nhiên nhìn anh, gật đầu xã giao như đối với bất kỳ một nhà thầu xa lạ nào khác, rồi cất giọng chuyên nghiệp: — Mời phía Công ty Phát Tiến bắt đầu phần trình bày. Các ông có mười lăm phút.
CHƯƠNG 3: MÂM CƠM TẠI KHÁCH SẠN 5 SAO
Buổi đấu thầu diễn ra vô cùng gay gắt. Phát Tiến là công ty có năng lực kỹ thuật tốt, nhưng báo giá và phương án quản trị rủi ro của họ lại có vài điểm hở rất lớn.
Bằng kinh nghiệm thực chiến, tôi liên tục đưa ra những câu hỏi phản biện sắc bén, xoáy sâu vào điểm yếu trong chuỗi cung ứng nguyên liệu đầu vào của Phát Tiến. Anh — với tư cách là Phó Giám đốc Kỹ thuật của Phát Tiến — mồ hôi đầm đìa trên trán, đáp lời một cách lúng túng, gượng gạo.
Tuy nhiên, đánh giá một cách khách quan, chất lượng sản phẩm của Phát Tiến vẫn nhỉnh hơn các đối thủ. Ban giám đốc Khang Thịnh quyết định chọn Phát Tiến vào vòng thương lượng hợp đồng cuối cùng, với điều kiện họ phải khắc phục toàn bộ các lỗ hổng kỹ thuật do tôi chỉ ra.
Tối hôm đó, để xúc tiến việc ký kết hợp đồng, Giám đốc Công ty Phát Tiến đã đặt một phòng tiệc VIP tại khách sạn 5 sao sang trọng nhất thành phố để mời Ban giám khảo Khang Thịnh.
Tôi đi cùng Tổng Giám đốc của tôi đến dự.
Khi bước vào phòng tiệc, tôi ngạc nhiên khi thấy không chỉ có ban lãnh đạo Phát Tiến, mà ở góc bàn tiệc còn có một người phụ nữ tuổi trung niên, ăn mặc toàn đồ hiệu đắt tiền, cổ đeo dây chuyền vàng lớn.
Đó chính là mẹ anh — bà Lý Tuyết Mai.
Thì ra Phát Tiến là công ty gia đình của nhà anh. Bố anh là Chủ tịch Hội đồng quản trị, anh là Phó Giám đốc, còn mẹ anh nắm giữ phần lớn cổ phần. Hợp đồng ba mươi tỷ với Khang Thịnh chính là “phao cứu sinh” để Phát Tiến vượt qua giai đoạn khủng hoảng tài chính do đầu tư bất động sản thua lỗ.
Thấy tôi bước vào bên cạnh Tổng Giám đốc Khang Thịnh, bà Mai đứng phắt dậy. Gương mặt trát đầy phấn đắt tiền của bà biến sắc liên tục — từ bàng hoàng, nghi ngờ, cho đến bối rối tột cùng.
— Cô… cô Hương? — Bà thốt lên, giọng điệu run rẩy khác hẳn sự hách dịch hai năm trước.
Tôi mỉm cười nhẹ nhàng, thần thái kiêu hãnh: — Chào bác gái. Đã lâu không gặp.
CHƯƠNG 4: “ĐÔI ĐŨA” NGÀY NÀY
Bữa tiệc diễn ra trong không khí vô cùng gượng gạo.
Bà Mai — người từng coi thường xuất thân công nhân của tôi, người từng dùng câu nói “đôi đũa lệch” để xua đuổi tôi ra khỏi nhà — giờ đây liên tục gắp thức ăn, rót rượu và dùng những lời lẽ nịnh hót ngọt ngào nhất để lấy lòng tôi.
— Ôi, cô Hương trẻ tuổi mà giỏi giang quá! Ngay từ lần đầu gặp cô ở nhà, tôi đã biết cô sau này nhất định làm nên chuyện lớn! — Bà Mai cười cầu tài, tay nâng ly rượu vang đắt tiền.
Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt, lòng trào dâng một cảm giác mỉa mai sâu sắc. Con người ta khi đứng trên cao thường nhìn người khác bằng nửa con mắt, nhưng khi phải đi xin xỏ, họ sẵn sàng tự bẻ gãy lòng tự trọng của chính mình.
— Bác gái quá khen. — Tôi nhấp một ngụm nước lọc, thản nhiên đáp. — Hai năm trước bác bảo nhà cháu nghèo, cháu với con trai bác là “đôi đũa lệch”. Cháu vẫn nhớ mãi lời dạy đó của bác để cố gắng đến ngày hôm nay đấy ạ.
Cả bàn tiệc bỗng nhiên lặng đi.
Chồng bà Mai (Chủ tịch Phát Tiến) quay sang nhìn vợ với ánh mắt ngạc nhiên và giận dữ. Anh thì cúi gập mặt xuống bàn, không dám ngước lên nhìn ai.
Mặt bà Mai tái xám như cắt không còn một giọt máu. Bà ta lúng túng, hai bàn tay đan vào nhau run rẩy: — Cô… cô Hương… Chuyện năm xưa là do tôi mắt mù, không biết nhìn người… Cô bỏ qua cho người già này… Hợp đồng lần này của Phát Tiến, xin cô ra tay giúp đỡ…
Tôi đặt ly nước xuống bàn, tiếng thủy tinh chạm vào mặt đá nghe vang vọng, đĩnh đạc:
— Bác yên tâm. Tôi làm việc công tư phân minh. Hợp đồng ba mươi tỷ này Khang Thịnh trao cho Phát Tiến hay không hoàn toàn phụ thuộc vào năng lực sản xuất và giá thành của công ty các vị, chứ không phụ thuộc vào tình cảm cá nhân hay những chuyện lặt vặt trong quá khứ.
Tôi quay sang phía Tổng Giám đốc của mình, mỉm cười xin phép: — Sếp ơi, hồ sơ kỹ thuật của Phát Tiến còn vài điểm chưa đạt chuẩn ISO. Em xin phép ra ngoài nghe điện thoại xử lý công việc một chút.
CHƯƠNG 5: BẢN ÁN CỦA SỰ TỰ TRỌNG
Tôi bước ra ban công tầng 20 của khách sạn, làn gió đêm mát rượi thổi tung mái tóc.
Tiếng bước chân gấp vội vang lên phía sau. Là anh.
— Hương… — Anh cất tiếng gọi, giọng nói đong đầy sự hối hận và chua chát.
Tôi không quay lại, chỉ đút hai tay vào túi áo vest: — Anh ra đây làm gì? Về bàn tiệc đi, bố mẹ anh đang cần anh hỗ trợ đấy.
— Hương ơi, anh xin lỗi… — Anh tiến lại gần, giọng nghẹn ngào. — Hai năm qua anh chưa bao giờ quên được em. Sau khi em đi, anh đã cãi nhau với mẹ một trận dữ dội. Mẹ anh cũng hối hận lắm… Nhìn em bây giờ… anh mới biết mình đã mất đi điều quý giá nhất trong cuộc đời.
Tôi quay lại, nhìn anh bằng ánh mắt hoàn toàn phẳng lặng, không một chút gợn sóng yêu thương hay hận thù.
— Anh không mất điều gì quý giá cả. Anh chỉ đang nhận lại đúng kết quả của sự bạc nhược mà thôi. — Tôi cất giọng đĩnh đạc. — Hai năm trước, anh không bảo vệ được người phụ nữ anh yêu trước sự coi thường của mẹ anh. Hai năm sau, anh lại đứng nhìn mẹ anh phải hạ mình nịnh hót người phụ nữ đó vì một hợp đồng kinh doanh.
Anh gục đầu, bờ vai rung lên từng nhịp.
— Hợp đồng giữa Khang Thịnh và Phát Tiến vẫn sẽ được ký, nếu công ty anh đáp ứng đủ tiêu chuẩn kỹ thuật. — Tôi nói tiếp, từng chữ rõ ràng. — Tôi làm điều đó vì trách nhiệm với công ty tôi, chứ không phải vì anh hay mẹ anh. Còn giữa chúng ta, từ hai năm trước, khi tôi bước ra khỏi căn nhà đó, mọi thứ đã vĩnh viễn kết thúc rồi.
Nói xong, tôi bước qua người anh, không một lần ngoảnh lại.
Một tháng sau, hợp đồng giữa Khang Thịnh và Phát Tiến chính thức được ký kết sau khi Phát Tiến cải tổ toàn bộ quy trình sản xuất theo đúng yêu cầu khắt khe của tôi.
Ngày ký hợp đồng, bà Mai đứng xa xa nhìn tôi ký tên lên bản hợp đồng kinh tế trị giá hàng chục tỷ đồng. Trong ánh mắt của người phụ nữ từng coi thường xuất thân công nhân của tôi giờ đây chỉ còn lại sự kính sợ và kính trọng tuyệt đối.
Tôi trở về nhà vào một buổi chiều muộn. Bố mẹ tôi vẫn đang cùng nhau nhặt rau ở ngoài hiên nhà cũ. Bố vẫn mặc chiếc áo công nhân đã sờn, mẹ vẫn đơm cho tôi bát canh chua cá lóc nóng hổi.
Tôi ngồi xuống bên mâm cơm gia đình giản dị, cầm đôi đũa tre phẳng thiu trên tay, gắp thức ăn cho bố mẹ.
Đôi đũa trong tay tôi có thể là đôi đũa tre mộc mạc, nhưng nó được đặt trên một mâm cơm ngập tràn tình yêu thương, sự tử tế và lòng tự trọng cao quý. Và tôi hiểu rằng: Trên đời này, không có “đôi đũa lệch”, chỉ có những tâm hồn lệch lạc không biết trân trọng giá trị thực sự của một con người.
CHƯƠNG 6: SỰ SỤP ĐỔ CỦA MỘT TÂM THẾ VẠN BẢO
Bản hợp đồng ba mươi tỷ đồng được ký kết thành công như một gáo nước lạnh tưới vào ngọn lửa khủng hoảng của Công ty Bao bì Phát Tiến, nhưng nó lại châm ngòi cho một cơn địa chấn ngầm trong chính ngôi nhà của bà Lý Tuyết Mai.
Sau buổi lễ ký kết tại trụ sở Tập đoàn Khang Thịnh, bà Mai trở về căn biệt thự rộng lớn ở quận Cầu Giấy. Lần đầu tiên trong đời, căn nhà từng là niềm tự hào về sự giàu sang, thượng lưu của bà lại trở nên cô quạnh và u uất đến thế. Mọi ngóc ngách trong nhà đều nhắc cho bà nhớ về một quá khứ mà bà từng kiêu ngạo dùng đồng tiền để đo đếm giá trị con người.
Bà Mai ngồi thẫn thờ ở phòng khách, nhìn bức ảnh gia đình treo trên tường. Chồng bà – ông Phát – từ hôm ở tiệc khách sạn về đã chuyển sang ngủ ở phòng làm việc. Ông không chửi rủa, không đập phá đồ đạc, nhưng sự im lặng lạnh ngắt cùng ánh mắt thất vọng tột cùng mà ông dành cho bà mới là hình phạt tàn nhẫn nhất.
— “Bà xem lại bản thân mình đi!” — Câu nói duy nhất của ông Phát trước khi dọn sang phòng riêng vẫn vang vọng trong đầu bà. — “Suốt bao năm qua, bà tự cho mình là tầng lớp trên, coi thường gia cảnh người khác. Bà đẩy một cô gái giỏi giang, bản lĩnh như thế ra khỏi cuộc đời con trai bà, để rồi hôm nay chính bà phải cúi đầu van xin nó cho công ty này một con đường sống. Bà có thấy xấu hổ không?”
Lời nói của chồng như một đòn đánh thẳng vào lòng tự trọng tưởng như bất khả xâm phạm của bà. Nhưng điều khiến bà Mai đau đớn hơn cả là sự thay đổi của con trai bà – anh.
Anh không còn là người con ngoan ngoãn, vâng lời mẹ như trước. Sau hôm ký hợp đồng, anh dọn hẳn ra một căn hộ chung cư thuê riêng gần công ty. Anh làm việc như một cỗ máy, không nhậu nhẹt, không đàn đúm, nhưng tuyệt nhiên không về nhà ăn cơm với mẹ lấy một bữa. Mỗi lần bà Mai gọi điện, anh chỉ đáp lại bằng vài câu xã giao lạnh nhạt: “Con bận lắm, mẹ giữ gìn sức khỏe.”
Bà Mai hiểu rằng, chính sự hách dịch và định kiến hẹp hòi của bà năm xưa đã tự tay đập vỡ hạnh phúc của con trai, biến anh thành một kẻ độc thân thu mình, sống trong sự dằn dỗi và hối hận tột cùng.
Sự kiêu hãnh của một người phụ nữ thượng lưu hoàn toàn sụp đổ. Thay vào đó là một niềm khát khao mãnh liệt, một sự hối hận muộn màng: Bà muốn sửa sai. Bà muốn bằng mọi giá phải chuộc lỗi với tôi, muốn cầu xin tôi quay lại để cứu vớt vớt lại đứa con trai đang dần héo mòn và gia đình đang trên bờ vực tan vỡ của bà.
CHƯƠNG 7: LỜI XIN LỖI MÙA MƯA
Một buổi chiều cuối tuần tháng Mười, trời Hà Nội đổ một cơn mưa rào bất chợt. Mưa xối xả làm nhạt nhòa những hàng cây bên đường.
Tôi bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, tay cầm chiếc ô xám, chuẩn bị ra bãi đỗ xe để lái xe về nhà. Đúng lúc đó, tôi thấy một bóng người gầy guộc, mặc bộ đồ đắt tiền nhưng đã bị nước mưa làm ướt sũng một bên vai, đang đứng chờ ngay dưới chân cầu thang.
Là bà Mai.
Bà không đi cùng tài xế, không đi xe sang, cũng không mang theo dáng vẻ hất hàm khinh khỉnh của hai năm trước. Người phụ nữ trước mặt tôi lúc này trông già đi hẳn vài tuổi, gương mặt phờ phạc, đôi mắt đong đầy sự mệt mỏi và run rẩy. Trên tay bà ôm chặt một chiếc hộp gỗ bọc nhung đỏ.
— Hương… cô Hương… — Bà Mai lúng túng bước tới, giọng nói run run trong gió lạnh. — Tôi… tôi đứng đây chờ cô từ hai giờ chiều.
Tôi dừng bước, thản nhiên nhìn bà, không giận dữ cũng không vội vã: — Bác gái tìm cháu có việc gì ạ? Về phía hợp đồng của Phát Tiến, tiến độ giao hàng tuần này vẫn rất tốt, cháu đã duyệt cho thanh toán đợt một rồi mà.
— Không… không phải chuyện công ty, Hương ạ. — Bà Mai lắc đầu gạt đi, hai bàn tay run rẩy đưa chiếc hộp gỗ về phía tôi. — Tôi… tôi đến đây là vì chuyện cá nhân. Chuyện của hai năm trước…
Tôi im lặng nhìn chiếc hộp gỗ. Bà Mai lấy hết sự can đảm, mở chiếc hộp ra. Bên trong là một chiếc lắc tay bằng vàng ta chạm khắc tinh xảo – món kỷ vật gia bảo của họ Trương mà bà từng tuyên bố chỉ dành cho “đứa con gái môn đăng hộ đối” bước chân vào nhà bà.
— Hương ơi, — Bà Mai nghẹn ngào, giọt nước mắt lăn dài qua lớp phấn trang điểm đã bắt đầu chảy vệt vì nước mưa. — Hai năm trước là tôi mắt mù, là tôi nông nổi và độc ác. Tôi đã dùng những lời lẽ tàn nhẫn nhất để xúc phạm cô và gia đình cô. Tôi cứ nghĩ tiền bạc, địa vị là tất cả… Nhưng hai năm qua, nhìn con trai tôi như gã mất hồn, nhìn gia đình tôi lạnh lẽo như băng hà, tôi mới biết mình đã đánh mất một người con gái vô giá.
Bà cúi gập người xuống trước mặt tôi – một hành động mà hai năm trước có mơ tôi cũng không bao giờ nghĩ người phụ nữ kiêu ngạo này sẽ làm đối với một cô gái con nhà công nhân:
— Tôi van cô… Tôi xin cô hãy nhận lấy lời xin lỗi chân thành này. Nếu cô còn chút tình cảm nào với thằng con trai tôi, xin cô hãy cho nó… cho gia đình tôi một cơ hội để chuộc lại lỗi lầm. Nhà tôi bây giờ, không ai dám coi thường cô nữa. Tôi hứa sẽ coi cô như con gái ruột, sẽ đàng hoàng mang lễ vật sang nhà bố mẹ cô để tạ lỗi!
Cơn mưa ngoài trời vẫn rào rạt trút xuống. Nhìn người phụ nữ từng đứng ở đỉnh cao tự mãn nay quỳ lụy, khóc lóc trước mặt mình, trong lòng tôi không hề có một cảm giác hả hê hay chiến thắng. Chỉ có một sự xót xa nhè nhẹ cho những giá trị đảo lộn của kiếp người.
Tôi nhẹ nhàng dùng tay đẩy chiếc hộp gỗ trở lại phía bà Mai, cất giọng điềm tĩnh nhưng kiên quyết:
— Bác gái, bác đứng thẳng người lên đi ạ. Đừng làm như vậy giữa chốn đông người.
— Hương… cô chấp nhận lời xin lỗi của tôi rồi đúng không? — Ánh mắt bà Mai bừng lên một tia hy vọng tội nghiệp.
— Cháu nhận lời xin lỗi của bác. — Tôi nhìn thẳng vào mắt bà. — Cháu không còn giận bác, cũng không còn oán hận nhà họ Trương nữa. Từ sau cái ngày cháu bước ra khỏi mâm cơm đó, sự oán giận trong cháu đã tan biến rồi.
Bà Mai mừng rỡ, nước mắt chực trào: — Thế thì tốt quá rồi! Vậy cô với thằng…
— Nhưng cháu xin lỗi, — Tôi cắt ngang lời bà, từng chữ thốt ra như một đường ranh giới rõ ràng không thể xóa mờ — Chấp nhận lời xin lỗi là chuyện của lòng bao dung. Còn việc quay lại làm con dâu nhà bác… là chuyện không bao giờ xảy ra.
CHƯƠNG 8: BẢN ÁN CỦA THỜI GIAN
Nụ cười trên gương mặt bà Mai dại đi. Bà sững sờ nhìn tôi, chiếc hộp gỗ trong tay run lên bần bật: — Tại sao… tại sao vậy Hương? Tôi đã biết sai rồi mà! Tôi sẵn sàng sang tận nhà bố mẹ cô để quỳ xin lỗi họ! Thằng con tôi nó vẫn còn yêu cô lắm, nó không hề cưới ai suốt hai năm qua…
— Bác gái ạ, — Tôi mỉm cười dịu dàng, một nụ cười thong dong của người đã hoàn toàn bình thản trước dông bão. — Vấn đề chưa bao giờ nằm ở việc bác có xin lỗi bố mẹ cháu hay không. Vấn đề nằm ở chỗ: Bát nước đã hất đi thì không bao giờ gom lại cho đầy được nữa.
Tôi xoay nhẹ chiếc nhẫn bạc trên ngón tay mình, cất giọng thủ thỉ như đang tâm sự với một người quen cũ:
— Hai năm trước, khi bác nói câu “đôi đũa lệch”, người làm cháu đau đớn nhất không phải là bác. Mà là con trai bác. Khi bác nhục mạ cháu ngay trước mặt anh ấy, anh ấy đã chọn cách cúi đầu im lặng. Một người đàn ông đến sự tự trọng của người mình yêu cũng không bảo vệ được trước uy quyền của mẹ, thì lấy gì đảm bảo anh ấy sẽ bảo vệ cháu trước những dông bão của cuộc đời sau này?
Bà Mai cứng họng, môi mấp máy nhưng không thốt ra được lời nào.
— Bác muốn cháu quay lại không phải vì bác thực sự yêu thương hay trân trọng con người cháu. — Tôi nói tiếp, ánh mắt sắc sảo nhìn thấu tâm can người đối diện. — Bác muốn cháu quay lại là vì bây giờ cháu có vị thế, cháu là Trưởng phòng của một tập đoàn lớn, cháu giữ sinh mệnh kinh tế của công ty nhà bác, và cháu có thể mang lại danh giá cho gia đình bác. Nếu hôm nay cháu vẫn chỉ là một cô gái công nhân nghèo, liệu bác có đứng ở đây dưới mưa để trao chiếc lắc tay này cho cháu không?
Một câu hỏi nhẹ nhàng nhưng đánh thẳng vào góc tối sâu thẫm trong tâm trí bà Mai. Bà sụp xuống, chiếc hộp gỗ suýt rơi khỏi tay.
— Giữa cháu và con trai bác, cái tình cái nghĩa đã chết từ hai năm trước rồi. Cháu bây giờ có cuộc sống của cháu, có ước mơ của cháu, và cháu tự hào về xuất thân từ một gia đình công nhân lương thiện. Cháu không cần phải bước vào bất kỳ ngôi nhà nào để chứng minh mình “xứng đáng”. Cháu đã tự tạo ra giá trị cho chính mình.
Tôi cúi đầu chào bà Mai một cách lịch sự, rồi che ô bước đi về phía bãi đỗ xe.
Phía sau lưng tôi, bà Mai đứng chết lặng trong mưa. Người phụ nữ ấy ngơ ngác nhìn bóng lưng tự tin, kiêu hãnh của cô gái mà hai năm trước bà từng đuổi ra khỏi nhà. Bà hiểu rằng, có những sai lầm có thể sửa bằng tiền, nhưng có những vết thương trong tâm hồn và sự tự trọng của một con người thì dù có đem cả gia tài ra cũng không bao giờ mua lại được.
CHƯƠNG 9:NHỮNG CON ĐƯỜNG KHÔNG GIAO NHAU
Thời gian trôi qua, hợp đồng giữa Tập đoàn Khang Thịnh và Công ty Phát Tiến diễn ra vô cùng thuận lợi.
Với tư cách là Trưởng phòng Cung ứng, tôi luôn làm việc một cách chuyên nghiệp, công bằng và minh bạch. Phát Tiến làm tốt, tôi thưởng; Phát Tiến có lỗi, tôi phạt theo đúng điều khoản hợp đồng. Tôi không bao giờ lấy chuyện cũ để gây khó dễ cho họ, nhưng cũng không cho phép bất kỳ ai dùng tình cảm cá nhân để can thiệp vào công việc.
Cũng trong khoảng thời gian đó, anh – người yêu cũ của tôi – nhiều lần tìm cách gặp riêng tôi.
Có lần, anh đứng chờ tôi trước cửa chung cư đến tận hai giờ sáng, trên tay cầm bó hoa hồng xanh mà tôi từng thích thời sinh viên. Khi thấy tôi bước ra từ xe ô tô của một đồng nghiệp nam, anh lao đến, mắt đỏ ngầu:
— Hương… Em thật sự quên anh rồi sao? Anh biết mẹ anh sai, nhưng anh chưa bao giờ ngừng yêu em cả! Chúng ta làm lại từ đầu được không em? Anh hứa từ nay về sau anh sẽ tự quyết định cuộc đời mình, không phụ thuộc vào mẹ nữa!
Tôi nhìn anh, gương mặt phong trần của người đàn ông từng là cả thanh xuân của mình, lòng không khỏi dâng lên một chút tiếc nuối cho thời tuổi trẻ. Nhưng đó chỉ là sự tiếc nuối cho ký ức, chứ không phải sự vương vấn tình cảm.
— Anh này, — Tôi nhẹ nhàng lùi lại một bước, tạo khoảng cách rõ ràng. — Sự trưởng thành muộn màng nào cũng phải trả giá. Hai năm trước, nếu anh dũng cảm nắm tay em bước ra khỏi căn nhà đó, thì dù có phải ăn cơm mắm muối ngoài đường, em vẫn sẽ nắm tay anh đi đến cùng trời cuối đất. Nhưng anh đã chọn im lặng. Sự im lặng đó đã giết chết tình yêu của em dành cho anh rồi.
— Anh biết anh hèn nhát! — Anh nghẹn ngào, giọt nước mắt đàn ông rơi xuống bó hoa. — Nhưng anh đang thay đổi mà Hương…
— Cảm ơn anh vì đã thay đổi. — Tôi mỉm cười, ánh mắt kiên định. — Nhưng sự thay đổi đó là để anh trở thành một người đàn ông tốt hơn cho người phụ nữ tiếp theo của cuộc đời anh, chứ không phải để quay lại với em. Em đã đi một quãng đường rất xa rồi, anh cũng nên bước tiếp đi.
Nói xong, tôi gật đầu chào anh rồi thong thả bước vào sảnh chung cư, để lại anh đứng ngơ ngác dưới ánh đèn đường vàng võ.
Sau lần đó, anh không còn tìm đến tôi nữa. Anh dồn toàn bộ tâm trí vào việc quản lý xưởng sản xuất của Phát Tiến. Người ta nói anh trở nên trầm tính hơn, chín chắn hơn và làm việc vô cùng trách nhiệm. Có lẽ, nỗi đau từ sự đổ vỡ này đã thực sự biến anh thành một người đàn ông biết gánh vác, chỉ tiếc rằng người cùng anh hưởng quả ngọt sau dông bão sẽ không bao giờ là tôi.
Bà Mai sau trận ốm nặng vì đi mưa hôm đó cũng thay đổi hoàn toàn. Bà không còn tham gia vào các buổi tụ tập sang chảnh của giới thượng lưu để khoe khoang tài sản. Bà ăn mặc giản dị hơn, thường xuyên đi làm từ thiện và đối xử với công nhân trong xưởng của Phát Tiến một cách ôn hòa, kính trọng.
Mỗi lần có dịp đến Khang Thịnh họp giao ban, nếu vô tình gặp tôi ở hành lang, bà Mai đều cúi đầu chào tôi trước bằng một sự kính trọng sâu sắc. Bà không còn nhắc lại chuyện cũ, không còn van xin tôi quay lại, vì bà hiểu rằng sự tôn trọng lớn nhất mà bà có thể dành cho tôi lúc này chính là giữ khoảng cách và không làm phiền đến cuộc sống bình yên của tôi nữa.
CHƯƠNG 10: TRÒN ĐẦY MỘT MÂM CƠM
Một buổi chiều cuối năm, không khí lạnh của mùa đông tràn về trên các con phố.
Tôi hoàn thành xuất sắc các chỉ tiêu kinh doanh của năm và được Ban Giám đốc Tập đoàn Khang Thịnh bổ nhiệm lên vị trí Giám đốc Khối Cung ứng Toàn cầu. Báo chí ngành Logistics đưa tin về một nữ giám đốc trẻ tuổi, tài năng, xuất thân từ một gia đình công nhân lao động nhưng đã tự tay viết nên câu chuyện thành công của chính mình.
Tối hôm đó, tôi lái chiếc xe mới mua về thăm bố mẹ ở căn nhà nhỏ ven nội thành.
Căn nhà vẫn như xưa, ấm cúng và thơm phức mùi canh chua cá lóc của mẹ. Bố tôi dù đã nghỉ hưu nhưng vẫn thích cặm cụi sửa chữa mấy đồ điện cũ cho hàng xóm ở hiên nhà.
Thấy tôi về, bố mẹ vui mừng ra mặt. Mẹ nhanh tay dọn mâm cơm ra chiếc bàn gỗ nhẵn bóng.
Trên mâm cơm giản dị chỉ có đĩa cá kho thoảng mùi riềng, bát canh chua nóng hổi và đĩa rau luộc. Bố tôi cẩn thận lấy ra một bộ đũa gỗ mới lau sạch sẽ, đặt ngay ngắn trước mặt mỗi người.
— Con gái giỏi quá! — Bố tôi nâng ly rượu nhỏ, mắt rạng ngời tự hào. — Hôm nay báo đài đưa tin về con, mấy ông bạn già trong nhà máy cũ cứ gọi điện chúc mừng bố mãi. Bố tự hào về con lắm!
— Bố mẹ nuôi con ăn học, dạy con làm người đàng hoàng, con không làm bố mẹ tự hào thì làm ai tự hào ạ? — Tôi cười rạng rỡ, gắp một miếng cá ngon nhất đặt vào bát của bố và mẹ.
Mẹ tôi nhìn tôi, đôi mắt đong đầy sự âu yếm và xúc động: — Mẹ chỉ mong con luôn bình an, tâm hồn luôn thanh thản là mẹ mừng rồi. Con người ta sống trên đời, tài giỏi hay giàu có đến đâu cũng không bằng giữ được cái tâm trong sạch và lòng tự trọng, con ạ.
Tôi nhìn quanh mâm cơm ấm áp, nhìn những nếp nhăn chân chim trên gương mặt rạng rỡ của bố mẹ.
Bộ đũa gỗ trên tay tôi có thể không phải là đôi đũa ngọc ngà đắt tiền trong các nhà hàng sang trọng, nhưng nó là đôi đũa bằng đặn nhất, được cầm bởi những bàn tay lao động chân chính và ấm áp tình thương.
Tôi hiểu rằng, cuộc đời này vốn dĩ không có “đôi đũa lệch”. Sự lệch lạc chỉ nằm trong suy nghĩ của những kẻ dùng tiền bạc và địa vị để đo đếm giá trị của con người.
Khi một người phụ nữ biết tự trân trọng chính mình, biết đứng dậy từ những lời khinh miệt để vươn lên bằng tri thức và bản lĩnh, thì dù ở bất kỳ đâu, dưới bất kỳ mâm cơm nào, cô ấy cũng luôn là người làm chủ cuộc đời mình – bình thản, kiêu hãnh và rực rỡ nhất.