câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí

Sự Trở Lại Của Phượng Hoàng Và Nỗi Đau Của Kẻ Phản Bội
Tiếng ly thủy tinh vỡ tan trên sàn đá hoa cương thu hút một vài ánh nhìn xung quanh, nhưng Hoàng Hùng không còn tâm trí đâu để bận tâm. Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, dán chặt vào hai thiếu niên đang đứng trên sân khấu.
Hai cậu bé – một đứa có nụ cười ấm áp, đứa kia lại có ánh mắt trầm tĩnh, sắc bén – đứng hai bên ôm lấy Lan Chi. Đôi mắt, khuôn mặt, góc hàm, thậm chí là cái vẩy tay nhẹ khi nhận micro… tất cả đều là bản sao hoàn hảo của Hoàng Hùng thời trẻ.
“Lan Chi… Con của tôi… Đó là con của tôi!” – Hùng thì thầm trong cổ họng, tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
15 năm qua, anh ta chìm đống trong căn biệt thự cô quạnh, chịu đựng sự chê bai của thiên hạ rằng mình là kẻ “vô hậu”, nướng tiền vào những cuộc tình chớp nhoáng vô nghĩa. Vậy mà giờ đây, hai giọt máu của anh ta lại đang đứng ngay trước mắt, rạng rỡ và kiêu hãnh bên cạnh người phụ nữ mà anh ta từng xua đuổi như một thứ giẻ rách!
Không kìm chế được cảm xúc, Hùng gạt đám đông bước phăng phăng về phía sân khấu. Sự xuất hiện xộc xệch, hoảng loạn của vị tỷ phú vốn nổi tiếng lạnh lùng khiến nhiều quan khách ngơ ngác.
– Lan Chi! – Hùng gào lên, giọng run rẩy tột cùng khi cô vừa bước xuống bục phát biểu.
Lan Chi dừng khựng lại. Cô quay đầu, ánh mắt bình thản như mặt nước hồ mùa thu chạm phải ánh mắt đầy giằng xé của chồng cũ. Không có sự bàng hoàng, không có nỗi giận dữ, sự điềm nhiên của cô khiến Hùng cảm thấy lòng bàn tay lạnh ngắt.
– Hùng? Lâu rồi không gặp, ông Hoàng. – Lan Chi cất giọng nhẹ nhàng, lịch sự như đáp lời một đối tác xã giao.
Hùng không nhìn cô, anh ta lao ánh mắt thèm thuồng về phía hai cậu bé đứng sau lưng Lan Chi: – Chi… Hai đứa trẻ này… Chúng là ai? Tại sao… tại sao chúng lại giống tôi đến thế này?!
Hai thiếu niên nhíu mày nhìn người đàn ông lạ mặt đang run rẩy trước mặt mình. Cậu con cả – Minh Anh – bước lên nửa bước, chắn trước mặt mẹ, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác.
Lan Chi khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự mỉa mai sâu sắc: – Chúng là con tôi. Minh Anh và Minh Uy. Năm nay 14 tuổi.
– Con của cô?! – Hùng gào lên, nước mắt chực trào. – Mười bốn năm trước… Mười lăm năm trước khi tôi đuổi cô đi… Cô đã mang thai?! Cô có thai sinh đôi nhưng cô giấu tôi?! Tại sao cô lại lừa tôi?!
– Lừa ông? – Ánh mắt Lan Chi đột nhiên trở nên sắc lẹm như dao cạo, giọng nói dồn nén bao uất hận của mười mấy năm qua bùng lên. – Hoàng Hùng, ông có nhớ ngày mùng 5 tháng 10 của 15 năm trước không? Ngày ông ném tờ đơn ly hôn cùng kết quả khám thai giả do cô bồ nhí của ông dàn xếp vào mặt tôi?
Sự Thật Sau 15 Năm Của Vụ Án “Vô Sinh”
Hùng đông cứng người. “Kết quả khám thai giả?”
Lan Chi tiến lại gần, ghé sát tai Hùng, buông từng chữ như những nhát đâm xuyên thấu tim gan anh ta: – Mười lăm năm trước, tôi đã trễ kinh hai tuần. Tôi định tạo sự bất ngờ cho ông vào đúng ngày kỷ niệm 5 năm ngày cưới. Nhưng chưa kịp nói, ông đã đưa cô bồ nhí về nhà, dựng lên cái kịch bản tôi bị vô sinh dựa trên bản kết quả kiểm tra sức khỏe đã bị cô ta tráo đổi tại phòng khám tư!
Mặt Hùng cắt không còn một giọt máu. Ký ức vụt quay về. Năm đó, Ngọc – cô bồ nhí – đã đưa cho anh ta một tờ kết quả xét nghiệm chỉ ra tử cung của Lan Chi bị tổn thương nghiêm trọng, không thể mang thai. Chính vì tờ giấy đó, cộng với sự thèm khát đứa con nối dõi, Hùng đã tàn nhẫn đẩy người vợ tào khang ra đường trong một đêm mưa tầm tã mà không hề cho cô một cơ hội giải thích hay đi khám lại!
– Chi… Tôi… Tôi thật sự không biết… – Hùng sụp đổ, giọng nghẹn ngào. – Tôi bị cô ta lừa! Chi ơi, tôi bị lừa!
– Ông bị lừa, hay lòng tham và sự bội bạc của ông đã che mờ mắt ông? – Lan Chi cay đắng ngắt lời. – Đêm đó, tôi ôm bụng bầu đi trong mưa, gục ngã trước cửa nhà một người quen. Tôi đã thề với lòng mình, dù có phải đi rửa bát, làm thuê, tôi cũng sẽ nuôi dạy hai đứa trẻ này thành người mà KHÔNG CẦN BẤT KỲ MỘT ĐỒNG TIỀN BẨN THỈU NÀO TỪ HỌ HOÀNG!
– Mẹ… – Cậu em Minh Uy khẽ nắm lấy tay Lan Chi. – Người đàn ông này là ai vậy ạ?
Hùng vội vã lao đến, định nắm lấy tay hai đứa trẻ nhưng bị Minh Anh gạt phắt ra: – Đừng chạm vào mẹ tôi và chúng tôi!
– Các con! Ta là bố của các con! – Hùng bật khóc nức nở, vị tỷ phú nghìn tỷ lừng lẫy trên thương trường giờ đây quỳ sụp xuống ngay giữa sảnh sảnh tiệc 5 sao, trước mặt hàng trăm quan khách. – Bố là Hoàng Hùng! Bố là bố ruột của các con! Bố có rất nhiều tiền, toàn bộ tập đoàn, toàn bộ tài sản này sau này sẽ là của các con! Cho bố nhận lại các con đi!
Xung quanh vang lên những tiếng xì xầm chỉ trỏ. Mọi người đều nhận ra vị tỷ phú cô độc nổi tiếng Hoàng Hùng và vụ scandal năm xưa.
Minh Anh nhìn người đàn ông đang quỳ dưới đất bằng ánh mắt lạnh ngắt. Cậu thiếu niên 14 tuổi nhưng toát lên thần thái vô cùng chín chắn: – Bố sao? Mười bốn năm qua, khi mẹ tôi thức trắng đêm làm việc để lấy tiền mua sữa cho chúng tôi, ông ở đâu? Khi chúng tôi đi học bị bạn bè trêu chọc là đứa trẻ không có bố, ông ở đâu? Mẹ tôi từng kể, bố của chúng tôi đã CHIẾT từ mười lăm năm trước vì sự ích kỷ và tàn nhẫn rồi!
Lời nói của đứa con trai 14 tuổi như một quả đấm ngàn cân ném thẳng vào mặt Hùng, khiến anh ta choáng váng, ngực đau thắt lại.
Kế Hoạch Chuộc Lỗi Mù Múi
Những ngày sau đó, tập đoàn của Hoàng Hùng rơi vào tình trạng bỏ ngỏ. Vị tỷ phú ngông cuồng ngày nào giờ như một kẻ mất trí. Hùng dùng mọi phương cách để tiếp cận ba mẹ con Lan Chi.
Anh ta gửi hàng chục đóa hoa, những món quà đắt tiền, những chiếc siêu xe sang trọng đến trụ sở LC Group – tập đoàn truyền thông và bất động sản do chính tay Lan Chi gây dựng nên từ hai bàn tay trắng. Anh ta thậm chí còn tìm đến trường học của Minh Anh và Minh Uy, đứng chờ ở cổng trường hàng giờ liền chỉ để nhìn thấy hai đứa con.
Nhưng đáp lại anh ta chỉ là sự ghẻ lạnh tuyệt đối. Hai đứa trẻ đi qua anh ta như qua một người xa lạ. Các món quà đắt tiền đều bị thư ký của Lan Chi chuyển trả lại không thiếu một món.
Quyết tâm dùng tiền để “mua lại” tình cảm, Hùng quyết định chơi một ván bài lớn. Anh ta âm thầm mua lại 30% cổ phần dự án bất động sản lớn nhất mà LC Group đang đầu tư, sau đó lập hợp đồng chuyển nhượng toàn bộ 30% cổ phần đó (trị giá hơn 500 tỷ đồng) đứng tên Minh Anh và Minh Uy, coi như quà tạ lỗi.
Hùng hẹn Lan Chi đến một nhà hàng riêng tư để giao bản hợp đồng.
– Chi… – Hùng đẩy xấp tài liệu về phía cô, mắt thâm quầng vì nhiều đêm mất ngủ. – Đây là toàn bộ số cổ phần dự án khu đô thị mới. Tôi sang tên hết cho hai con. Tôi cũng đã lập di chúc, sau khi tôi chết, toàn bộ tập đoàn Hoàng Hùng sẽ thuộc về chúng. Tôi không đòi hỏi em phải quay lại với tôi, tôi chỉ xin em… cho tôi một cơ hội được làm bố, được nghe chúng gọi một tiếng “Bố”!
Lan Chi nhìn xấp tài liệu trị giá hàng trăm tỷ đồng trên bàn. Cô không nổi giận, cũng không bất ngờ.
Cô chậm rãi rút ra một tập hồ sơ khác từ trong túi xách, đặt đối diện với bản hợp đồng của Hùng.
– Ông Hùng, ông vẫn không hề thay đổi. Mười lăm năm trước ông nghĩ tiền có thể mua được người nối dõi, mười lăm năm sau ông lại nghĩ tiền có thể mua được tình cha con.
Lan Chi mở tập hồ sơ ra. Bên trong là bản báo cáo tài chính của LC Group và chứng nhận đóng góp từ thiện.
– Ông có biết tại sao tập đoàn của tôi lại có tên là LC Group không? – Lan Chi thong thả cất giọng. – LC không phải là tên tôi. LC là viết tắt của “Lỗi Của Mẹ” – một nhắc nhở để tôi nhớ rằng mình từng mù quáng yêu một kẻ không ra gì, để rồi khiến các con tôi sinh ra bị thiếu vắng tình thương.
Cô đẩy tờ giấy chuyển nhượng cổ phần trả lại cho Hùng: – Hai đứa trẻ nhà tôi không cần 500 tỷ của ông. Chúng đã tự nắm giữ 10% cổ phần LC Group do chính sức lao động và sự thông minh của chúng đóng góp từ năm 12 tuổi. Chúng được học ở những trường tốt nhất, có tư duy của những nhà lãnh đạo tương lai và quan trọng nhất: Chúng được dạy để trở thành những người đàn ông CÓ ĐẠO ĐỨC, KHÔNG BAO GIỜ PHẢN BỘI NGƯỜI PHỤ NỮ BÊN CẠNH MÌNH!
Bản Án Của Sự Cô Độc
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng riêng mở ra. Minh Anh và Minh Uy bước vào.
Hai cậu bé không nhìn vào bản hợp đồng đắt giá trên bàn. Minh Anh lấy từ trong cặp ra một chiếc hộp nhựa nhỏ, bên trong đựng một xấp tiền lẻ nhăn nhúm khoảng vài triệu đồng – tiền tích góp từ giải thưởng các cuộc thi trí tuệ quốc tế của hai anh em.
Cậu đặt xấp tiền lên bàn, trước mặt Hùng.
– Ông Hoàng Hùng, – Minh Anh cất giọng bình thản. – Đây là số tiền chúng tôi tính toán dựa trên chi phí dinh dưỡng mà mẹ tôi đã phải tự chi trả khi mang thai chúng tôi 15 năm trước. Chúng tôi trả lại cho ông, cùng với khoản lãi suất ngân hàng cao nhất.
– Con… Các con làm gì vậy?! – Hùng bàng hoàng, nước mắt rơi lã chã. – Bố không cần tiền! Bố cần các con!
Minh Uy đứng bên cạnh, ánh mắt đầy sự kiên định: – Ông không cần tiền, nhưng chúng tôi không muốn nợ ông bất kỳ điều gì, dù là một chút tình máu mủ trên lý thuyết. Mẹ tôi đã vất vả nửa đời người để nuôi chúng tôi nên người. Tài sản lớn nhất của chúng tôi là MẸ. Còn ông… ông chỉ là một người xa lạ có chung ADN mà thôi.
Nói xong, hai đứa trẻ ngoảnh mặt, nhẹ nhàng khoác tay Lan Chi: – Mẹ ơi, chúng ta về thôi. Tối nay chúng ta còn buổi tiệc ăn mừng dự án mới.
Lan Chi đứng dậy, nhìn Hùng lần cuối. Ánh mắt cô không còn vết xước của quá khứ, chỉ còn sự bao dung của một người đã hoàn toàn bước ra khỏi đống tro tàn: – Hoàng Hùng, quả báo lớn nhất của một người đàn ông không phải là sự phá sản, mà là khi ông có tất cả tiền bạc trên đời, nhưng lại phải trố mắt nhìn những đứa con tuyệt vời nhất của mình gọi người khác là gia đình, còn ông chỉ là một con số KHÔNG tròn trĩnh trong cuộc đời chúng. Chúc ông sống tốt với khối tài sản cô độc của mình.
Ba mẹ con quay lưng bước đi. Cánh cửa gỗ sang trọng đóng sầm lại.
Trong phòng tiệc vắng lặng, Hoàng Hùng quỳ gục xuống sàn nhà. Anh ta ôm lấy xấp tiền lẻ của hai đứa con trả lại, gào khóc trong sự tuyệt vọng vô bờ bến.
Tiền bạc nghìn tỷ, biệt thự xa hoa, siêu xe lộng lẫy… giờ đây trở thành một cái kục tù vô hình giam hãm anh ta. Anh ta đã thắng trên thương trường, nhưng đã thua trắng tay trong cuộc đời.
Bên ngoài cửa kính, thành phố Sài Gòn rực rỡ đèn hoa. Ba mẹ con Lan Chi bước vào chiếc xe sang trọng, trao nhau những cái ôm ấm áp. Còn trong phòng tối, vị tỷ phú nghìn tỷ ôm lấy bóng bẩy của chính mình, bắt đầu những ngày tháng còn lại của cuộc đời trong sự hối hận và cô đơn tận cùng xương tủy – một bản án chung thân không có ngày mãn hạn cho kẻ phản bội.