Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Trong tang lễ của ba tôi, mẹ kế khóc đến tê tâm liệ//t phế. Luật sư đứng giữa hội trường, trước mặt bao nhiêu người, công khai đọc di chúc: cả tập đoàn trăm tỷ… thuộc về bà ta.
Tôi ngồi hàng ghế đầu, nhẹ nhàng lau nước mắt. Rồi đứng dậy, nói một câu.
Cả khán phòng ch//ết lặng.
Bà ta quên mất một chuyện. Trước khi tiễn tôi đi du học, ba đã để tôi ký một văn bản.
Không phải từ bỏ quyền thừa kế.
Mà là để ông chuyển toàn bộ tập đoàn… sang tên tôi.
Chương một. Lễ tang
Nhà tang lễ thành phố, sảnh tiễn biệt lớn nhất.
Hoa cúc trắng trải dài từ cửa vào đến tận linh cữu. Điều hòa mở rất thấp, không khí lạnh đến mức khiến người ta thấy tê dại. Tất cả đều mặc đồ đen, gương mặt nghiêm nghị.
Tôi ngồi ở hàng đầu.
Chiếc váy đen ôm sát, trong tay là tờ giấy ăn đã vò nát. Nhưng nó vẫn khô ráo, vì tôi không khóc nổi.
Không phải không đau lòng. Chỉ là… chưa kịp tin.
Ba ngày trước, tôi còn đang cắm đầu viết luận văn trong ký túc xá ở London. Ba giờ sáng, điện thoại rung lên. Nhìn thấy bốn chữ “quản gia Vương thúc”, tôi đã biết có chuyện.
“Tiểu thư… chủ tịch… đi rồi. Đột ngột, do tim.”
Tôi đặt vé chuyến sớm nhất, bay suốt mười hai tiếng. Khi hạ cánh, ba tôi đã nằm trong tủ lạnh.
Chiếc quan tài bằng gỗ đàn hương.
Ba tự chọn từ trước.
Ông từng nói: “Mẹ con đi quá vội, chẳng chuẩn bị được gì. Ba phải lo sẵn cho mình, đỡ làm phiền các con.”
Ông nói “các con”.
Ông tưởng mình còn thời gian.
Trong sảnh chỉ còn tiếng nhạc tang trầm thấp lặp đi lặp lại.
Bên cạnh tôi là một người phụ nữ khoảng ngoài bốn mươi. Bảo dưỡng rất tốt, da trắng đến phát sáng. Bộ đồ đen cắt may tinh tế, vừa trang nhã vừa đắt tiền.
Đôi mắt bà ta đỏ hoe, thỉnh thoảng lấy khăn lau nước mắt, nhìn qua như đau đớn đến tận cùng.
Tên bà ta là Lâm Uyển Thanh.
Mẹ kế của tôi.
Năm năm trước, sau khi mẹ tôi mất ba tháng, ba đưa bà ta về nhà. Khi đó tôi vừa tròn mười tám, đang lao đầu vào kỳ thi đại học.
Tôi nhớ rất rõ buổi tối hôm ấy, ba ngồi bên giường tôi, nói một câu:
“Tri Ý, ba xin lỗi con. Nhưng ba cũng cần một người ở bên.”
Tôi không nói gì.
Ngày hôm sau, tôi nhận được thư báo trúng tuyển của đại học London. Chính tôi là người đề nghị đi du học.
Ba sững lại một chút.
“Con nghĩ kỹ rồi?”
“Rồi ạ.”
“Vậy ba tiễn con.”
Tôi không để ông tiễn.
Tôi một mình kéo hai vali, bước lên chuyến bay sang London.
Hôm đó, Lâm Uyển Thanh đứng trước cửa biệt thự, vẫy tay với tôi, nụ cười dịu dàng đến mức hoàn hảo.
“Tri Ý, nhớ chăm sóc bản thân.”
Tôi cũng cười lại.
Từ ngày đó, tôi chưa từng quay về.
Năm năm.
Tôi sống bằng tiền sinh hoạt ba chuyển mỗi tháng, nhưng chưa từng chủ động gọi cho ông lấy một lần. Không phải hận.
Mà là… không biết nói gì.
Mỗi cuộc gọi đều rất ngắn.
“Tiền đủ không?”
“Đủ.”
“Học có mệt không?”
“Cũng ổn.”
“Ừ, vậy là tốt.”
Rồi tắt máy.
Tôi cứ nghĩ ông còn rất nhiều thời gian.
Tôi cứ nghĩ chờ tôi tốt nghiệp, về nước, hai cha con có thể ngồi xuống ăn một bữa cơm tử tế, giống như khi mẹ còn sống.
Không còn cơ hội nữa.
Buổi truy điệu bắt đầu.
Người dẫn chương trình đọc một danh sách khách dài dằng dặc, tôi không nghe nổi một chữ nào.
Người đến rất đông. Gần như toàn bộ những cái tên có máu mặt trong giới kinh doanh thành phố đều xuất hiện.
Ba tôi tay trắng dựng nghiệp, ba mươi tuổi lập nên Tập đoàn Viễn Châu. Từ một xưởng vật liệu nhỏ, từng bước trở thành đế chế trải dài bất động sản, tài chính, công nghệ.
Ở thành phố này, nhắc đến “Chu Viễn Châu”, không ai không nể.
Vậy mà ông vẫn ra đi.
Sáu mươi hai tuổi. Đột tử vì tim, gục xuống ngay trong văn phòng. Khi được phát hiện, trong tay vẫn còn cầm bút ký.
Người dẫn chương trình đọc xong danh sách, luật sư bước lên sân khấu.
Một người đàn ông hơn năm mươi, đeo kính gọng vàng, vest đen chỉnh tề. Trong tay là một tập hồ sơ.
Tôi biết ông ta.
Triệu Minh Thành, giám đốc pháp vụ của Viễn Châu, theo ba tôi suốt hai mươi năm.
“Thưa các vị, trước khi qua đời, ông Chu Viễn Châu có lập di chúc. Theo di nguyện của ông, tôi sẽ công khai đọc tại đây.”
Cả hội trường… lặng như tờ.
Tôi nhìn thấy, bàn tay đang cầm khăn của Lâm Uyển Thanh khẽ siết chặt lại.
Người đàn ông trung niên ngồi bên cạnh bà ta hơi nghiêng người về phía trước.
Tôi nhận ra ông ta.
Lưu Quốc Đống.
Phó tổng giám đốc Tập đoàn Viễn Châu, “anh em vào sinh ra tử” của ba tôi. Trong công ty, ai cũng gọi ông ta là “Lưu tổng”.
Luật sư Triệu mở tập hồ sơ, hắng giọng:
“Bản thân tôi, Chu Viễn Châu, trong trạng thái minh mẫn, tự nguyện lập di chúc này…”
“Một, căn biệt thự tại Hồ Hương Mật, thành phố, thuộc về vợ tôi là Lâm Uyển Thanh.”
“Hai, tiền gửi cá nhân, các khoản đầu tư, cùng bộ sưu tập nghệ thuật, sau khi trừ thuế, năm mươi phần trăm thuộc về vợ tôi Lâm Uyển Thanh, năm mươi phần trăm thuộc về con gái tôi Chu Tri Ý.”
“Ba, toàn bộ cổ phần Tập đoàn Viễn Châu, bao gồm sáu mươi bảy phần trăm cổ phần đứng tên tôi, cùng mười ba phần trăm nắm giữ thông qua công ty offshore, tổng cộng tám mươi phần trăm quyền kiểm soát tập đoàn…”
Ông ta dừng lại một nhịp.
“Thuộc về vợ tôi, Lâm Uyển Thanh.”
Yên lặng.
Không phải không có âm thanh, mà là tất cả đều đồng loạt nín thở.
Tám mươi phần trăm.
Tám mươi phần trăm cổ phần của cả một đế chế… lại rơi hết vào tay một người phụ nữ mới bước chân vào gia đình này năm năm.
Sau lưng tôi, có người khẽ hít một hơi lạnh.
Lâm Uyển Thanh bật khóc thành tiếng, lấy khăn che mặt, vai run lên từng đợt.
“Viễn Châu… sao anh lại bỏ em mà đi…”
Lưu Quốc Đống đứng dậy, bước tới bên bà ta, nhẹ nhàng vỗ vai.
“Chị dâu, nén đau thương.”
Giọng ông ta trầm ổn, bình thản đến đáng sợ.
Giống như… tất cả đều đã nằm trong tính toán.
Còn tôi, vẫn ngồi nguyên tại chỗ.
Đầu óc rối tung.
Tám mươi phần trăm cho Lâm Uyển Thanh.
Còn tôi, chỉ là vài khoản tiền, vài căn nhà?
Ba tôi không phải kiểu người như vậy.
Ông tay trắng gây dựng cả đời, thứ ông coi trọng nhất chính là Viễn Châu.
Sao có thể đem toàn bộ tâm huyết… giao hết cho một người phụ nữ chỉ mới xuất hiện năm năm?
Trừ khi—
“Luật sư Triệu.”
Tôi đứng dậy.
Tất cả ánh mắt đồng loạt dồn về phía tôi.
Ông ta đẩy nhẹ gọng kính: “Chu tiểu thư?”
“Tờ di chúc này, lập vào lúc nào?”
“Trước khi Chu tiên sinh qua đời một tháng.”
“Lập ở đâu?”
“Tại bộ phận pháp vụ của tập đoàn, có ba người làm chứng.”
“Người làm chứng là ai?”
Luật sư Triệu khựng lại một thoáng.
“Là tôi, Lưu tổng, và… luật sư của bà Lâm.”
Tôi liếc nhìn Lưu Quốc Đống.
Gương mặt ông ta vẫn bình thản như cũ.
Cái kiểu bình thản của một “người anh em thân thiết”.
Nhưng tôi hiểu rồi.
Luật sư của Lâm Uyển Thanh.
Ba tôi lập di chúc… lại dùng luật sư của bà ta.
Đây không phải di chúc.
Đây là một bản hợp đồng được dàn dựng sẵn.
“Chu tiểu thư,” luật sư Triệu hắng giọng, “tôi hiểu tâm trạng của cô, nhưng bản di chúc này đã được công chứng, có đầy đủ hiệu lực pháp lý. Nếu cô có nghi vấn, có thể thông qua con đường pháp luật—”
“Luật sư Triệu.”
Tôi cắt ngang.
“Trước khi lập bản di chúc này, ba tôi… có từng yêu cầu ông chuẩn bị một văn bản khác không?”
Sắc mặt ông ta thay đổi.
Rất khẽ.
Chỉ là lông mày nhướng lên một chút, khóe môi siết lại trong tích tắc.
Nếu không nhìn chằm chằm, sẽ chẳng ai nhận ra.
“Chu tiểu thư, tôi không hiểu cô đang nói gì.”
“Vậy để tôi nhắc ông.”
Tôi mở túi xách, lấy ra một chiếc phong bì giấy màu nâu.

Tôi mở nắp túi xách, chậm rãi lấy ra một chiếc phong bì giấy màu nâu đã ngả màu theo thời gian, nhưng các mép góc vẫn phẳng tắp, không một vết gấp.
Cả hội trường rộng lớn chìm trong một sự im lặng rợn người. Mọi ánh mắt — từ những vị quan chức, các đối tác kinh doanh thân thiết, cho đến những gã cổ đông đầy dã tâm — đều xoáy sâu vào chiếc phong bì nằm gọn trong tay tôi.
Lâm Uyển Thanh ngừng khóc. Tấm khăn giấy trong tay bà ta rơi bộp xuống sàn nhà. Gương mặt trang điểm cầu kỳ kia khẽ biến sắc, đôi mắt trợn ngược nhìn tôi đầy hoài nghi. Bên cạnh bà ta, Lưu Quốc Đống nheo mắt lại, sự bình thản giả tạo trên mặt ông ta bắt đầu nứt ra từng mảng.
“Chu Tri Ý!” — Lưu Quốc Đống bước lên một bước, giọng trầm xuống đầy vẻ đe dọa. — “Hôm nay là lễ tang của ba cháu! Trước linh cữu ông ấy, cháu đừng có giở trò làm loạn, gây tổn hại đến uy tín của Tập đoàn Viễn Châu!”
“Làm loạn?” — Tôi khẽ nhếch môi, ánh mắt lạnh lẽo quét qua mặt ông ta rồi dừng lại trên người luật sư Triệu Minh Thành. — “Lưu tổng, người đang giở trò làm loạn, e rằng không phải là tôi.”
Tôi rút từ trong phong bì ra một xấp tài liệu dày khoảng ba mươi trang. Chất liệu giấy cao cấp, dấu triện đỏ chói cùng chữ ký uốn lượn quen thuộc của ba tôi hiện lên vô cùng rõ ràng dưới ánh đèn chùm lộng lẫy của nhà tang lễ.
“Luật sư Triệu, năm năm trước, đúng vào buổi sáng trước khi tôi cất cánh sang London du học, ba tôi đã gặp ông tại phòng làm việc riêng ở biệt thự. Ông còn nhớ văn bản này chứ?”
Mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán Triệu Minh Thành. Ông ta lấy khăn tay ra lau kính, giọng nói run rẩy: “Chu… Chu tiểu thư, giấy tờ năm đó chỉ là… chỉ là một thỏa thuận nội bộ, chưa từng đăng ký với hội đồng quản trị…”
“Ông nhầm rồi!” — Tôi đanh thép ngắt lời ông ta.
Tôi bước từng bước lên bục giảng, đứng ngay bên cạnh linh cữu của ba. Tôi giơ cao tập tài liệu lên trước mặt tất cả quan khách có mặt trong sảnh tiễn biệt:
“Đây không phải là thỏa thuận nội bộ. Đây là Hợp đồng Ủy thác Quản lý và Chuyển nhượng Cổ phần Có điều kiện, kết hợp với Thỏa thuận Lập gia tộc Tín thác (Family Trust) được xác lập tại Singapore năm năm trước!”
Tôi nhìn thẳng vào Lâm Uyển Thanh, từng chữ cất lên như những tiếng chuông khua thức tỉnh cả căn phòng:
“Bà Lâm, bà quên mất một chuyện rồi. Ba tôi là người tay trắng lập nghiệp, lăn lộn trên thương trường bốn mươi năm. Ông ấy có thể mủi lòng vì tình cảm cá nhân ở tuổi xế chiều, nhưng đối với tâm huyết cả đời là Tập đoàn Viễn Châu, ông ấy chưa từng ngốc nghếch dù chỉ một giây!”
Lâm Uyển Thanh run rẩy đứng dậy, ngón tay chỉ thẳng vào mặt tôi: “Mày… mày nói dối! Viễn Châu đã hứa đưa toàn bộ cổ phần cho tôi! Tờ di chúc này mới là thật, được công chứng đàng hoàng!”
“Tờ di chúc của bà hoàn toàn hợp pháp.” — Tôi bình tĩnh đáp. — “Nhưng nó chỉ hợp pháp trên tài sản thuộc sở hữu của ba tôi tại thời điểm ông ấy qua đời.”
Tôi lật mở trang cuối cùng của xấp tài liệu, đọc to từng khoản mục pháp lý:
“Theo điều khoản của Hợp đồng Tín thác số 0812 ký ngày 15 tháng 9 năm năm trước: Toàn bộ 80% cổ phần Tập đoàn Viễn Châu thuộc sở hữu của ông Chu Viễn Châu đã được chuyển nhượng hoàn toàn vào Quỹ Tín thác Gia tộc Chu Thị. Kể từ thời điểm ông Chu Viễn Châu qua đời hoặc mất năng lực hành vi dân sự, người thụ hưởng duy nhất và là người nắm giữ 100% quyền biểu quyết của Quỹ Tín thác… chính là con gái duy nhất của ông, cô Chu Tri Ý.”
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào bộ mặt xám ngắt như tro tàn của Lâm Uyển Thanh và Lưu Quốc Đống:
“Nói cách khác, từ năm năm trước, ba tôi đã không còn đứng tên sở hữu cá nhân đối với 80% cổ phần Viễn Châu nữa! Số cổ phần đó nằm trong Quỹ Tín thác độc lập. Tờ di chúc mà bà cùng Lưu tổng dàn dựng cách đây một tháng, chia 80% cổ phần cá nhân của ba tôi cho bà… thực chất chỉ là chia một thứ KHÔNG TỒN TẠI!”
CHƯƠNG HAI. MÀN KỊCH SỤP ĐỔ
“Bốp!”
Tập hồ sơ di chúc giả trên tay Triệu Minh Thành rơi xuống đất. Toàn bộ hội trường bùng nổ trong những tiếng xì xào, bàn tán xôn xao.
“Trời ơi! Hóa ra Chủ tịch Chu đã tính trước từ năm năm trước!” “Chuyển vào Quỹ Tín thác Singapore sao? Vậy thì di chúc cá nhân làm sao can thiệp được!” “Con cờ này cao quá! Bà mẹ kế với Lưu tổng tính toán trăm đường, cuối cùng lại dính bẫy!”
Lưu Quốc Đống mặt biến dạng vì phẫn nộ. Ông ta lao lên bục, định giật lấy tập tài liệu trong tay tôi: “Không thể nào! Tao đã kiểm tra sổ cổ đông của tập đoàn, tên của Chu Viễn Châu vẫn nằm trên đó!”
“Đó là vì ba tôi giữ chức vụ Giám đốc Điều hành Quỹ Tín thác khi còn sống!” — Tôi lùi lại một bước, ánh mắt sắc như dao cạo nhìn thẳng vào mặt ông ta. — “Lưu tổng, ông hợp tác với luật sư Triệu, âm thầm dùng thuốc kích thích tim mạch liều cao khiến ba tôi đột tử trong văn phòng, rồi lập tức đưa ra bản di chúc dàn dựng này để chiếm tập đoàn… Ông nghĩ ông qua mặt được cảnh sát sao?”
Lời tôi vừa thốt ra, cả khán phòng lại một lần nữa chấn động!
“Mày… mày nói bậy cái gì đó?!” — Lưu Quốc Đống hoảng loạn gào lên. — “Viễn Châu chết vì bệnh tim bẩm sinh! Bác sĩ đã kết luận rồi!”
“Kết luận của bác sĩ tư nhân mà ông đút lót sao?” — Tôi mỉm cười lạnh lẽo. — “Ba ngày trước, khi quản gia Vương gọi cho tôi báo tin ba mất, ông ấy đã lén thu thập mẫu cà phê còn dở trên bàn làm việc của ba và gửi thẳng đến Viện Pháp y Trung ương. Kết quả xét nghiệm độc chất vừa có cách đây một tiếng: Trong cà phê có chứa hàm lượng cực cao chất kích thích cơ tim cấm lưu hành!”
Tiếng bước chân dồn dập vang lên từ ngoài cửa nhà tang lễ.
Hơn mười cảnh sát mặc sắc phục cùng các điều tra viên thuộc Cục Cảnh sát Điều tra tội phạm về kinh tế và tham nhũng bước vào. Đi đầu là Thượng tá Trần — người bạn thân thiết lâu năm của ba tôi.
“Lưu Quốc Đống, Triệu Minh Thành, Lâm Uyển Thanh!” — Thượng tá Trần rút ra lệnh bắt giữ. — “Các vị bị bắt vì nghi vấn cố ý gây thương tích dẫn đến tử vong, làm giả giấy tờ tài liệu của cơ quan tổ chức và âm mưu chiếm đoạt tài sản. Mời tất cả về đồn công an phối hợp điều tra!”
Lâm Uyển Thanh ngã khuỵu xuống sàn nhà, chiếc váy đen đắt tiền lấm lem bụi bẩn. Bà ta gào khóc thảm thiết, không còn giữ được vẻ đài các, kiêu sa của một “phu nhân chủ tịch” nữa:
“Không phải tôi! Là Lưu Quốc Đống! Chính ông ta xúi giục tôi! Ông ta bảo nếu Chu Viễn Châu chết, hai chúng tôi sẽ chia đôi Viễn Châu! Tôi không muốn giết người! Tôi không biết gì hết!”
“Bà câm miệng ngay!” — Lưu Quốc Đống chửi rủa, lao vào định đánh Lâm Uyển Thanh nhưng đã bị hai chiến sĩ cảnh sát đè chặt xuống đất, tra tay vào handcuffs bạc lạnh ngắt.
Triệu Minh Thành thì mặt không còn một giọt máu, run rẩy chấp hành lệnh bắt giữ mà không thốt ra được một lời nào.
Màn kịch tàn nhẫn, tham lam được chuẩn bị suốt năm năm qua… sụp đổ hoàn toàn trước linh cữu của ba tôi.
CHƯƠNG BA. SỰ THẬT ĐẰNG SAU NĂM NĂM XA CÁCH
Người ta đưa những kẻ phạm tội đi. Hội trường tang lễ trở lại vẻ tĩnh mịch, nhưng không khí đè nặng khi nãy đã biến mất, nhường chỗ cho sự tôn kính dành cho người đã khuất.
Sau khi buổi lễ truy điệu kết thúc, quan khách lần lượt ra về.
Trong sảnh lớn chỉ còn lại tôi, quản gia Vương thúc và chiếc quan tài bằng gỗ đàn hương của ba.
Vương thúc bước lại gần tôi, đôi mắt già nua đỏ ướt. Ông rút từ trong túi áo ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, cẩn thận trao cho tôi.
“Tiểu thư… Đây là thứ mà chủ tịch dặn tôi phải giao tận tay cho cô, sau khi mọi chuyện kết thúc.”
Tôi mở chiếc hộp gỗ ra. Bên trong là một chiếc máy ghi âm cũ kỹ và một cuốn nhật ký bìa da đã sờn góc.
Tôi nhấn nút phát trên chiếc máy ghi âm. Giọng nói trầm ấm, quen thuộc của ba vang lên trong không gian yên tĩnh:
“Tri Ý… Con gái của ba.
Khi con nghe được những lời này, có lẽ ba đã không còn ở bên con nữa rồi.
Ba xin lỗi con. Xin lỗi vì năm năm qua đã để con phải sống một mình nơi xứ người, xin lỗi vì đã tỏ ra lạnh lùng mỗi khi con gọi điện về.
Năm năm trước, sau khi mẹ con mất, ba phát hiện ra Lưu Quốc Đống và bộ phận tài chính đang âm thầm rút ruột tập đoàn, lập ra các công ty ma để tẩu tán tài sản. Đúng lúc đó, Lâm Uyển Thanh tiếp cận ba. Ba nhanh chóng nhận ra bà ta là quân cờ do Lưu Quốc Đống cài vào bên cạnh ba để theo dõi.
Ba biết, Viễn Châu đang đứng trước một cơn dông bão lớn. Nếu ba công khai đối đầu với chúng, con — giọt máu duy nhất của ba — sẽ trở thành mục tiêu nguy hiểm nhất. Chúng sẽ dùng con để đe dọa ba.
Vì vậy, ba bắt buộc phải đóng một kịch bản. Ba vờ như bị Lâm Uyển Thanh mê hoặc, đưa bà ta về nhà, cố tình tạo ra sự rạn nứt giữa hai cha con để đẩy con đi du học Singapore rồi sang London — những nơi có sự bảo vệ an ninh tuyệt đối mà ba đã thu xếp từ trước.
Ba đã âm thầm chuyển toàn bộ cổ phần Viễn Châu vào Quỹ Tín thác tại Singapore mang tên con. Ba giả vờ sa ngã, giả vờ tin tưởng chúng, để chúng tự dăng bẫy chính mình. Ba biết, bọn chúng sẽ ra tay với ba khi thời cơ đến… Nhưng ba không sợ. Điều duy nhất ba lo lắng, là con có hiểu được tấm lòng của ba hay không.
Tri Ý, ba không phải là một người cha hoàn hảo. Ba đã nợ mẹ con một đời thanh xuân, và nợ con một tuổi thơ trọn vẹn. Nhưng Viễn Châu là thành quả lao động của ba và mẹ con, ba nhất định phải giữ lại trọn vẹn cho con.
Tốt nghiệp rồi, hãy về nhà nhé con. Ba yêu con rất nhiều.”
Đoạn băng ghi âm kết thúc.
Tiếng tít dài vang lên cô độc.
Nước mắt tôi — những giọt nước mắt mà tôi đã nuốt ngược vào trong suốt năm năm qua, những giọt nước mắt khô ráo trong suốt buổi lễ tang — lúc này mới vỡ òa ra.
Tôi gục đầu xuống thành quan tài gỗ đàn hương, khóc nức nở như một đứa trẻ.
Hóa ra, không có sự bội bạc nào cả. Hóa ra, không có sự lạnh lùng nào cả.
Suốt năm năm qua, trong khi tôi oán trách ông, sống khép kín nơi xứ người, thì ba tôi — người đàn ông gầy gò ấy — đã một mình đứng vững trước dông bão, tự biến mình thành tấm lá chắn kiên cường nhất để bảo vệ mạng sống và tương lai cho tôi! Ông đã dùng cả sinh mạng của mình để giăng ra một tấm lưới cuối cùng, quét sạch mọi kẻ thù, để lại cho tôi một đế chế Viễn Châu sạch bóng và an toàn tuyệt đối.
CHƯƠNG BỐN. ĐẾ CHẾ MỚI
Một tháng sau.
Tòa nhà trụ sở Tập đoàn Viễn Châu cao sáu mươi tầng sừng sững giữa trung tâm tài chính thành phố.
Hội đồng quản trị bất thường được triệu tập. Tất cả các cổ đông lớn nhỏ, các giám đốc bộ phận đều ngồi đông đủ trong phòng họp lớn tại tầng cao nhất. Sự căng thẳng và bất an hiện rõ trên gương mặt từng người sau đại án Lưu Quốc Đống bị bắt.
Cánh cửa phòng họp mở ra.
Tôi bước vào.
Không còn là cô sinh viên ngơ ngác với chiếc vali kéo năm nào. Tôi mặc bộ vest đen cắt may tinh xảo, tóc búi cao gọn gàng, đôi mắt sắc bén và điềm tĩnh tái hiện lại trọn vẹn phong thái của Chu Viễn Châu thời hoàng kim.
Theo sau tôi là đội ngũ luật sư hàng đầu cùng quản gia Vương thúc.
Tôi bước đến vị trí ghế Chủ tịch HĐQT — chiếc ghế bọc da cao cấp từng thuộc về ba tôi — và chậm rãi ngồi xuống.
Tôi nhìn quét qua một lượt những gương mặt đang lo âu trong phòng họp, rồi cất giọng thản nhiên nhưng uy nghiêm:
“Chào các vị. Tôi là Chu Tri Ý, Chủ tịch Hội đồng Quản trị mới của Tập đoàn Viễn Châu.”
Tôi mở tập tài liệu tái cơ cấu trước mặt, tiếp tục:
“Lưu Quốc Đống, Triệu Minh Thành và Lâm Uyển Thanh đã chính thức bị khởi tố với các tội danh tham nhũng, làm giả giấy tờ và cố ý gây tử vong. Toàn bộ 80% cổ phần nắm giữ quyền kiểm soát tập đoàn hiện đã được Quỹ Tín thác Gia tộc Chu Thị xác nhận chuyển giao trọn vẹn cho tôi.”
Một cổ đông lâu năm lên tiếng, giọng có phần ngập ngừng: “Chu chủ tịch… Cô còn rất trẻ, lại mới ở nước ngoài về, liệu có đủ khả năng chèo lái một tập đoàn khổng lồ như Viễn Châu trong thời điểm nhạy cảm này?”
Tôi mỉm cười, đẩy một tập hồ sơ khác sang giữa bàn:
“Trong năm năm du học tại London, ngoài việc hoàn thành bằng Thạc sĩ Tài chính – Quản trị tại LSE, tôi đã âm thầm điều hành công ty đầu tư offshore của ba tại châu Âu. Doanh thu và lợi nhuận của quỹ trong ba năm qua tăng trưởng trung bình 35%/năm — đây là báo cáo tài chính đã được kiểm toán bởi PwC.”
Tất cả các cổ đông lập tức mở tập hồ sơ ra. Những con số biết nói cùng bản thành tích đầu tư lẫy lừng khiến những tiếng sì sầm nghi ngại hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là những ánh mắt nể phục và kinh ngạc.
“Ngoài ra,” — tôi đứng dậy, hai tay tựa lên mặt bàn da, ánh mắt đanh thép — “Toàn bộ bộ sậu tay chân của Lưu Quốc Đống trong tập đoàn đã bị sa thải và chuyển hồ sơ sang cơ quan công an. Từ hôm nay, Viễn Châu sẽ bước vào một kỷ nguyên mới. Bất kỳ ai có ý định tư lợi hoặc giở trò sau lưng tập đoàn… hãy nhìn vào kết cục của Lưu Quốc Đống mà làm gương!”
Cả phòng họp chìm trong yên lặng một giây, rồi sau đó, những tiếng pháo tay bắt đầu vang lên. Ban đầu là từ vị cổ đông già nhất, rồi lan rộng ra toàn bộ phòng họp.
ĐOẠN KẾT
Chiều muộn.
Tôi đứng trước cửa kính sát đất ở văn phòng Chủ tịch tại tầng sáu mươi, nhìn xuống toàn cảnh thành phố rực rỡ ánh đèn bên dưới.
Trên bàn làm việc của tôi, bên cạnh xấp tài liệu kinh doanh dày cộp, là tấm ảnh chụp ba cha con tôi ngày tôi còn nhỏ. Trong ảnh, ba ôm tôi trên vai, hai cha con cùng cười rất tươi dưới ánh nắng hè.
Cánh cửa phòng làm việc khẽ gõ nhẹ. Vương thúc bước vào, đặt lên bàn một ly cà phê nóng.
“Tiểu thư, đã muộn rồi, cô nên về nghỉ ngơi.”
“Cảm ơn Vương thúc.” — Tôi cầm ly cà phê lên, nhấp một ngụm. Mùi thơm đắng dịu lan tỏa nơi đầu lưỡi.
Tôi ngước nhìn lên bầu trời đêm lung linh tinh tú.
Ba ơi, con đã về nhà rồi.
Viễn Châu vẫn đứng vững, kẻ xấu đã phải trả giá, và con gái của ba đã trưởng thành, đủ mạnh mẽ để tiếp quản đế chế mà ba và mẹ đã dùng cả đời để gây dựng.
Cơn gió ngoài cửa sổ khẽ thổi qua, mang theo tiếng lá cây rì rào như lời thì thầm dịu dàng từ hư vô: “Con làm tốt lắm, Tri Ý của ba.”
Tôi mỉm cười, cất tấm ảnh vào ngực áo, rồi bước đi vững chãi về phía ánh đèn rực rỡ của tương lai.