
BÍ MẬT SAU TIẾNG HÉT VÀ CHUYẾN XE TỬ THẦN
Tiếng hét của bé An xé toạc bầu không khí yên ắng trong xe. Lan hoảng hốt ôm chặt lấy con, cảm nhận rõ rãnh mồ hôi lạnh toát ra trên trán cô bé.
“Cho con xuống ngay, ở bên kia đường có… có một người giống bố đang đứng khóc mẹ ơi!” – An gào lên, ngón tay run rẩy chỉ về phía dải phân cách mờ mịt trong sương sớm.
Lan đứng hình. Chồng cũ của cô đã qua đời trong một vụ tai nạn giao thông cách đây đúng ba năm, cũng vào một ngày sương mù dày đặc như thế này. Cô nghĩ con bé vì quá nhớ thương bố hoặc do ám ảnh quá khứ mà sinh ra ảo giác. Lan vội vàng vẫy tay ra hiệu cho tài xế:
– Bác tài ơi, làm ơn cho mẹ con tôi xuống xe một chút. Cháu nhà tôi không khỏe, cháu đang sợ lắm!
Gã tài xế, một người đàn ông trung niên có đôi mắt vằn tia đỏ và gương mặt lầm lì, chẳng thèm liếc nhìn qua gương chiếu hậu. Hắn gằn giọng, bàn tay nắm chặt vô lăng:
– Xuống cái gì mà xuống! Đây là cao tốc, quy định không được dừng đón trả khách dọc đường. Ngồi yên đó cho tôi nhờ, chậm chuyến của tôi ai đền?
Lan cố nài nỉ, giọng lạc đi vì lo lắng cho trạng thái kích động của con: – Tôi xin bác, cháu nó đang hoảng loạn lắm. Tôi sẽ trả thêm tiền, làm ơn cho mẹ con tôi xuống ngay đoạn lánh nạn phía trước cũng được!
Nhưng mặc cho Lan tha thiết cầu xin, mặc cho An khóc đến khản cả giọng, gã tài xế vẫn mặc kệ. Hắn nhếch mép một cách kỳ quái, chân phải nhấn mạnh vào chân ga. Chiếc xe khách 29 chỗ lao đi vun vút, luồn lách giữa những làn xe tải hạng nặng với tốc độ kinh hoàng.
KHOẢNH KHẮC SINH TỬ
An lúc này không còn khóc nữa. Cô bé ngồi im lìm, đôi mắt vô hồn nhìn trân trân ra phía trước. Bất chợt, cô bé thì thầm chỉ đủ cho Lan nghe thấy: – Bố bảo… nếu không xuống được thì hãy ôm chặt lấy con, mẹ đừng buông tay nhé.
Lan thấy tóc gáy mình dựng đứng. Một linh tính chẳng lành bủa vây lấy cô. Cô nhìn sang bác tài, nhận thấy gã đang lầm bầm điều gì đó, hai mắt trợn trừng như đang cố chống lại cơn buồn ngủ hoặc một cơn ảo giác do chất kích thích. Kim đồng hồ tốc độ trên bảng điều khiển đã vọt lên con số 110km/h.
“Rầm!”
Một tiếng động kinh thiên động địa vang lên. Chiếc xe tải phía trước bất ngờ nổ lốp, xoay ngang giữa đường. Gã tài xế xe khách hốt hoảng bẻ lái gấp, nhưng vì tốc độ quá cao, chiếc xe mất kiểm soát, lộn nhào nhiều vòng trên cao tốc trước khi hất tung dải phân cách và rơi xuống vực sâu bên lề đường.
Trong khoảnh khắc chiếc xe lộn nhào, Lan chỉ kịp làm một việc duy nhất: Cô dùng toàn bộ thân hình mình bao bọc lấy bé An, ép đầu con vào lòng và bám chặt vào khung ghế sắt. Mọi thứ tối sầm lại. Tiếng kính vỡ, tiếng la hét và mùi xăng nồng nặc là tất cả những gì còn sót lại trong tâm trí cô trước khi lịm đi.
SỰ TRỞ VỀ CỦA “NGƯỜI HỘ VỆ”
Lan tỉnh dậy khi nghe thấy tiếng còi xe cứu thương vang vọng từ xa. Đầu cô đau nhức như búa bổ, máu từ trán chảy xuống làm mờ cả một bên mắt. Điều đầu tiên cô làm là nới lỏng vòng tay để kiểm tra An.
– An… An ơi, con có sao không?
Bé An lồm cồm bò dậy từ đống đổ nát. Kỳ lạ thay, cô bé gần như không có lấy một vết xước lớn, ngoại trừ vài vết bầm tím nhẹ. Trong khi đó, xung quanh họ là một cảnh tượng tang thương. Chiếc xe khách nát vụn, nhiều hành khách bị kẹt trong ghế, gã tài xế đã tử vong ngay tại chỗ vì cú va chạm trực diện.
An nhìn mẹ, đôi mắt vẫn trong veo nhưng chứa đựng một sự bình thản đến lạ lùng. Cô bé đưa bàn tay nhỏ bé lau máu trên mặt Lan rồi nói: – Mẹ thấy không, bố đứng kia kìa. Bố vừa đỡ lấy hai mẹ con mình đấy.
Lan nhìn theo hướng tay con chỉ. Giữa làn sương mờ ảo bên cạnh xác xe, cô thấy một bóng hình quen thuộc. Người đàn ông ấy mặc bộ quần áo cũ mà anh vẫn mặc ngày đi làm, nở một nụ cười hiền hậu và gật đầu nhẹ với cô. Một làn gió thoảng qua, bóng hình ấy tan biến vào hư không.
Lan bật khóc nức nở. Hóa ra, linh hồn của chồng cô vẫn luôn dõi theo hai mẹ con. Tiếng hét của An không phải là ảo giác, đó là lời cảnh báo cuối cùng của một người cha muốn bảo vệ gia đình mình khỏi thảm kịch.
LỜI KẾT: SỰ SỐNG NẢY MẦM TỪ CÁI CHẾT
Vụ tai nạn năm đó trở thành tâm điểm của báo chí. Trong số gần 30 hành khách, chỉ có mẹ con Lan là những người bị thương nhẹ nhất. Người ta gọi đó là một phép màu, nhưng chỉ có Lan và An biết rằng đó là tình yêu của một người đã khuất dành cho người ở lại.
Sau chuyến xe định mệnh ấy, Lan không còn trốn tránh khi con hỏi về bố nữa. Cô học cách mỉm cười nhiều hơn, vì cô biết anh vẫn luôn ở đâu đó, che chở cho họ qua những khúc quanh của cuộc đời.
Mỗi khi đi ngang qua đoạn đường đó, Lan luôn dừng lại thắp một nén nhang. Sương mù vẫn có thể che lấp tầm nhìn, nhưng không bao giờ có thể che mờ được sợi dây liên kết vô hình giữa những người thực lòng yêu thương nhau.
Cuộc sống vốn dĩ ngắn ngủi, nhưng tình yêu thì trường tồn qua cả ranh giới của sự sống và cái chết.