Câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí

Nhưng tôi biết, nơi này không phải là chỗ trú ẩn để lẩn tránh cả đời, mà là hậu phương vững chắc để tôi sạc lại năng lượng cho một trận chiến mới.
Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy, trên bàn ăn đã bày sẵn bát cháo gà hầm hạt sen thơm phức và chiếc bánh mì nướng giòn rụm. Mẹ tôi đang bế bé con, ánh mắt đong đầy âu yếm. Bố tôi ngồi ở sofa, trên bàn là chiếc máy tính xách tay đang mở cùng hàng loạt giấy tờ. Ông vốn là một luật sư doanh nghiệp đã nghỉ hưu, gương mặt nghiêm nghị thường ngày hôm nay phủ một lớp sương lạnh.
“Tĩnh Tĩnh, ăn sáng đi con,” Bố tôi ngẩng đầu, giọng trầm tĩnh nhưng chứa đựng sức nặng kinh người. “Sức khỏe của con là quan trọng nhất lúc này. Còn những việc khác, để bố xử lý.”
Tôi ngồi xuống bàn ăn, từng húp cháo nóng ấm đi vào dạ dày, làm dịu đi sự kiệt sức tích tụ suốt bốn mươi hai ngày qua. Bố tôi đẩy về phía tôi một tờ giấy. Đó là danh sách thống kê toàn bộ tài chính của hai vợ chồng tôi từ trước khi kết hôn đến nay.
“Tiền đặt cọc căn nhà chín mươi mét vuông đó, bố mẹ đóng góp 70%, tương đương với một tỷ tám. Tên trên sổ đỏ đứng tên cả hai đứa,” Bố tôi bình thản nói, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. “Thời điểm kết hôn, con còn cho nó vay ba trăm triệu để góp vốn làm ăn với bạn. Chuyển khoản qua ngân hàng, có ghi rõ nội dung. Ngoài ra, tiền lương hàng tháng của con đều dùng để chi tiêu sinh hoạt gia đình và trả trả góp căn nhà, còn lương của Lục Minh thì dùng để gửi về quê cho mẹ nó và đầu tư riêng.”
Tôi sững người. Mấy năm qua vì tin tưởng Lục Minh, tôi chưa từng tính toán chi tiết. Nhưng bố tôi, bằng sự nhạy bén của một người từng trải, đã âm thầm lưu lại mọi chứng từ giúp tôi.
“Con định thế nào?” Bố nhìn thẳng vào mắt tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn con gái đang ngủ ngoan trong tay mẹ: “Con muốn ly hôn. Con không thể để con gái mình lớn lên trong một gia đình có người cha vô trách nhiệm và người bà coi thường phụ nữ.”
“Được,” Bố tôi gật đầu, ánh mắt ánh lên sự tự hào. “Vậy thì chín mươi ngày tới, con chỉ có một nhiệm vụ: Hồi phục sức khỏe, chăm sóc bản thân và con gái. Mọi việc còn lại, hãy để thời gian và pháp luật trả lời.”
Chín mươi ngày trôi qua như một giấc mơ.
Tại nhà bố mẹ đẻ, tôi được chăm sóc theo chế độ tốt nhất. Mẹ tôi nấu những món ăn giàu dinh dưỡng nhưng không béo ngậy, thuê cả chuyên gia phục hồi sàn chậu và huấn luyện viên yoga sau sinh về tận nhà hướng dẫn tôi. Tôi bắt đầu tập luyện lại, ăn uống khoa học, chăm sóc da mặt và đi cắt một kiểu tóc ngắn ngang vai trẻ trung, sắc sảo.
Vết mổ của tôi đã lành hẳn, không còn một chút đau đớn. Tinh thần u uất, bơ phờ của người phụ nữ ở cữ biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự đằm thắm, mặn mà và thần thái độc lập của một người mẹ đã hoàn toàn làm chủ cuộc đời mình. Con gái tôi, bé Nhím, phát triển khỏe mạnh, má phúng phính, da trắng hồng, ríu rít suốt ngày.
Trong khi đó, ở phía bên kia, cuộc sống của Lục Minh và mẹ anh ta bắt đầu rơi vào chaos (hỗn loạn).
Bình thường, tất cả việc nhà từ đi chợ, nấu ăn, giặt giũ, dọn dẹp, thanh toán hóa đơn điện nước, chăm sóc cây cảnh cho đến trả nợ ngân hàng đều do một tay tôi quán xuyến. Lục Minh chỉ việc đi làm về, vứt tất chân ra sàn và dán mắt vào điện thoại. Mẹ anh ta từ quê lên thì chỉ biết đi nhảy dân vũ, soi mói và hách dịch.
Tuần đầu tiên tôi đi, Lục Minh nhắn tin đầy đe dọa: “Lâm Tĩnh, em giỏi lắm! Thử xem em trụ được bao lâu! Đừng có vẫy đuôi quỳ xin anh đến đón!”
Tôi không phản hồi, trực tiếp cài đặt chế độ chặn tin nhắn và cuộc gọi của anh ta, chỉ để lại một kênh liên lạc duy nhất qua email.
Tuần thứ hai, nhà cửa bắt đầu bốc mùi. Mẹ chồng tôi vốn quen được phục dịch, nay phải tự nấu ăn và rửa bát thì bắt đầu cằn nhằn. Lục Minh đi làm về mệt mỏi, không còn cơm ngon canh ngọt đợi sẵn, thay vào đó là đống bát đĩa chất đống trong bồn rửa và tiếng than thở “đau lưng” miết mải của mẹ.
Tuần thứ tư, hóa đơn tiền điện, tiền nước, tiền internet quá hạn bị cắt. Tiền vay mua nhà hàng tháng đến hạn trừ tự động, nhưng tài khoản liên kết của Lục Minh không đủ tiền do anh ta vừa nạp tiền vào game và gửi về quê cho đứa cháu. Ngân hàng gọi điện dồn dập đòi nợ, dọa đưa vào danh sách nợ xấu.
Tuần thứ sáu, Lục Minh phát hiện ra công việc của anh ta ở công ty gặp sự cố lớn do thiếu sự hỗ trợ chuẩn bị hồ sơ từ tôi (trước đây tôi vốn là một biên tập viên xuất sắc, thường xuyên giúp anh ta chỉnh sửa bài thuyết trình và báo cáo). Sếp mắng, đồng nghiệp coi thường, về nhà lại đối mặt với một đống rác rưởi và người mẹ suốt ngày gào thán.
Đến tháng thứ ba, mẹ chồng tôi không chịu nổi cảnh phải tự tay làm việc nhà nữa. Bà ta bắt đầu thúc giục Lục Minh: “Sơn đâu rồi? Sao nó chưa chịu mò về? Mày xuống phố đón nó về đi! Đàn bà con gái gì mà giận dỗi ba tháng trời, đúng là không biết lễ nghĩa!”
Lục Minh lúc này mới nhận ra, căn nhà chín mươi mét vuông mà anh ta tự hào, nếu không có tôi, nó chỉ là một cái vỏ ốc lạnh lẽo và bừa bộn. Anh ta cũng bắt đầu thấy sợ khi nhớ lại ánh mắt lạnh băng của tôi ngày bước ra khỏi cửa.
Thế là, sau chín mươi ngày, họ quyết định lập thành một “đoàn đại biểu” gồm Lục Minh, mẹ chồng tôi và cả cô cô ruột của Lục Minh ở quê mới lên, hừng hực khí thế đến nhà bố mẹ tôi để “đón người về” — hay đúng hơn là để dạy cho tôi một bài học về đạo làm vợ.
Sáng hôm đó, tiếng chuông cửa nhà bố mẹ tôi vang lên dồn dập.
Bố tôi thong thả đặt tách trà xuống bàn, nhìn tôi mỉm cười: “Đến rồi đấy. Con sẵn sàng chưa?”
Tôi khoác chiếc áo blazer màu kem thanh lịch, chỉnh lại mái tóc ngắn ôm trọn khuôn mặt rạng rỡ, đôi môi trang điểm màu son đỏ trầm quyến rũ. Trông tôi lúc này hoàn toàn là một người phụ nữ thành đạt, tự tin và tràn đầy năng lượng, hoàn toàn trái ngược với hình ảnh người mẹ bơ phờ, nhếch nhác ôm con chạy trốn chín mươi ngày trước.
Bố tôi bước ra mở cửa.
Vừa mở cửa, cả nhà Lục Minh liền sững sờ tại chỗ.
Mẹ chồng tôi, người đang há miệng chuẩn bị tung ra một tràng giáo huấn về “đạo làm dâu”, chết đứng tại đống dép ngoài cửa. Lục Minh giật khựng người, đôi mắt trợn ngược nhìn người phụ nữ đang đứng tựa lưng vào khung cửa phòng khách.
Trong hình dung của họ, Lâm Tĩnh sau chín mươi ngày bị bỏ rơi phải là một người phụ nữ tàn phế về tinh thần, mắt quầng thâm, khóc lóc gầy guộc, hối hận đến xanh xao vì dại chuột ôm con về nhà đẻ.
Nhưng người đứng trước mặt họ lúc này là ai?
Làn da trắng mịn hồng hào, thần thái kiêu hãnh, vóc dáng thon gọn còn chuẩn hơn cả thời chưa sinh con. Đứa bé trong nôi lụa bên cạnh thì béo mầm, da trắng như búp bê, đang tự chơi ngoan ngoãn.
Căn nhà của bố mẹ tôi ngập tràn ánh nắng, mùi tinh dầu lavender dịu nhẹ, trái ngược hoàn toàn với căn hộ bốc mùi ẩm mốc và hỗn loạn của Lục Minh hiện tại.
“Lâm… Lâm Tĩnh?” Lục Minh thốt lên, giọng lạc đi. “Em… sao em lại…”
Mẹ chồng tôi nhanh chóng thu lại sự bàng hoàng, cố lấy lại thế uy quyền của một người bề trên. Bà ta hắng giọng, bước xộc vào nhà, mắt lườm lườm nhìn xung quanh:
“Khụ! Mấy tháng nay cô sống ở đây sung sướng nhỉ? Bỏ mặc chồng con, bỏ mặc mẹ chồng ở nhà không ai chăm sóc! Cô có còn biết thế nào là công tam tòng tứ đức không? Hôm nay Lục Minh nó rộng lượng, nghe lời tôi đến đón cô về. Cô thu dọn đồ đạc nhanh lên, về nhà còn một đống quần áo chưa giặt đấy!”
Tôi nhẹ nhàng bước tới, không hề tức giận, trên môi thậm chí còn nở một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai.
“Mẹ chồng tôi không có nghĩa vụ hầu hạ tôi,” Tôi thong thả nhắc lại từng từ, từng chữ mà Lục Minh đã nói chín mươi ngày trước. “Câu này nghe quen không, Lục Minh?”
Mặt Lục Minh lập tức tái bệt.
Cô ruột của Lục Minh đứng bên cạnh xía vào: “Cháu Tĩnh này, cháu nói thế là sai rồi. Mẹ chồng là bề trên, cháu làm dâu thì phải biết nhẫn nại. Dù sao Lục Minh nó cũng là trụ cột gia đình…”
“Trụ cột?” Bố tôi bước ra từ phòng làm việc, trên tay cầm một tập hồ sơ dày cộp, ném thẳng xuống bàn trà cái “chát”.
Sức nặng của tập tài liệu làm cả ba người nhà họ Lục giật thót mình.
“Ai là trụ cột?” Bố tôi lạnh giọng hỏi. “Một kẻ lương tháng mười lăm triệu, gửi về quê cho mẹ tám triệu, phần còn lại nạp game và nhậu nhẹt, để mặc vợ sắp sinh tự chi trả toàn bộ chi phí khám thai, sinh đẻ và sinh hoạt gia đình? Một kẻ đứng nhìn vợ mình căng sữa sốt cao, vết mổ viêm nhiễm mà vẫn thản nhiên lướt điện thoại bảo ‘mẹ anh không có nghĩa vụ’?”
“Ông… ông nói cái gì đấy? Đây là chuyện nội bộ vợ chồng chúng nó!” Mẹ chồng tôi đập bàn gào lên.
“Chuyện nội bộ?” Bố tôi mỉm cười lạnh lẽo. “Tôi với tư cách là đại diện pháp lý của con gái tôi, Lâm Tĩnh, xin chính thức thông báo với các vị: Đơn xin ly hôn đã được nộp lên Tòa án nhân dân quận Nam Thành vào sáng nay.”
“CÁI GÌ?!” Lục Minh bật thốt lên, suýt nữa ngã ngửa ra sofa. “Ly hôn? Lâm Tĩnh, em điên rồi à? Chỉ vì chuyện nhỏ nhặt này mà em muốn ly hôn?”
“Nhỏ nhặt?” Tôi bước tiến lại gần Lục Minh, đôi mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào anh ta. “Với anh, sự sống chết của tôi, sự đau đớn của tôi, sự thờ ơ của gia đình anh đối với con gái tôi là chuyện nhỏ nhặt? Lục Minh, anh nghĩ anh là ai?”
Tôi mở tập hồ sơ trên bàn ra, lật từng trang trước sự chứng kiến của cả ba người bọn họ:
“Thứ nhất: Tôi yêu cầu ly hôn và giành toàn bộ quyền nuôi con. Đứa trẻ mới được bốn tháng tuổi, hoàn toàn phụ thuộc vào mẹ. Hơn nữa, với thu nhập và điều kiện sống của anh hiện tại, anh không đủ khả năng cung cấp môi trường tốt nhất cho bé.”
“Thứ hai: Phân chia tài sản. Căn nhà chín mươi mét vuông ở Nam Thành có giá trị hiện tại là bốn tỷ. Bố mẹ tôi đã đóng góp một tỷ tám tiền mặt (có giấy biên nhận và chuyển khoản ngân hàng rõ ràng). Tiền trả góp hàng tháng do tôi chi trả qua tài khoản cá nhân. Anh chỉ đóng góp công sức không đáng kể. Tòa sẽ phát mại căn nhà hoặc yêu cầu anh trả lại cho tôi 80% giá trị căn nhà.”
“Thứ ba: Khoản nợ cá nhân. Ba trăm triệu anh vay tôi trước khi kết hôn để làm ăn, cộng với lãi suất ngân hàng suốt ba năm qua, tổng cộng là bốn trăm hai mươi triệu. Đây là khoản nợ riêng, tôi yêu cầu anh hoàn trả trong vòng một tháng.”
Mặt Lục Minh từ tái nhạt chuyển sang xám xịt như tro tàn. Mẹ chồng tôi nghe đến tiền tỷ thì hai mắt trợn ngược, ngực phập phồng như không thở nổi.
“Không… không thể nào!” Mẹ chồng tôi gào lên, chạy đến định nắm lấy tay tôi. “Cô là đồ đàn bà độc ác! Căn nhà đó đứng tên con trai tôi! Cô muốn cướp nhà à? Chúng tôi nuôi nó ăn học bao nhiêu năm…”
“Bà câm miệng ngay!” Mẹ tôi từ trong phòng bước ra, ánh mắt giận dữ chưa từng thấy. “Bà nuôi con bà lớn, vậy con tôi là do trời sinh ra chắc? Con gái tôi ngoan ngoãn, giỏi giang, về làm dâu nhà bà để bị bà coi thường, bị con bà hành hạ tinh thần? Bà nói bà không có nghĩa vụ hầu hạ nó, vậy con gái tôi có nghĩa vụ phải làm ô sin miễn phí cho cái nhà bà chắc?”
“Lục Minh,” Tôi ngắt lời mẹ, quay sang nhìn người đàn ông mà tôi từng yêu thương suốt sáu năm trời. Lúc này, trông anh ta thật thảm hại: áo sơ mi nhăn nhúm, cằm lởm chởm râu, ánh mắt hoảng loạn và đớn hèn. “Chẳng phải anh nói ‘Đến lúc đó đừng cầu xin anh đón em’ sao? Anh nhìn xem, bây giờ ai mới là người đang phải cầu xin?”
“Tĩnh Tĩnh… anh sai rồi…” Lục Minh đột nhiên quỳ sụp xuống trước mặt tôi, giọng run rẩy. “Anh biết lỗi rồi! Là do anh ngu ngốc, nghe lời mẹ… Anh hứa từ nay về sau sẽ thay đổi, anh sẽ rửa bình sữa, sẽ làm việc nhà, sẽ không để mẹ can thiệp vào cuộc sống của chúng ta nữa! Em cho anh một cơ hội đi, con chúng ta còn quá nhỏ…”
“Cơ hội?” Tôi lùi lại một bước, tránh xa bàn tay đang cố nắm lấy vạt áo tôi của anh ta. “Tôi đã cho anh vô số cơ hội trong bốn mươi hai ngày ở cữ đó. Mỗi một bình sữa tôi tự đun nước, mỗi một lần vết mổ đau nhói trong đêm, mỗi một cái nhìn lạnh nhạt của mẹ anh… đều là một cơ hội anh tự tay ném đi.”
“Sự tha thứ của tôi không rẻ mạt đến thế.”
Mẹ chồng tôi thấy con trai quỳ xuống thì tức giận lao đến kéo Lục Minh dậy: “Mày làm cái gì đấy Lục Minh?! Đứng dậy! Loại đàn bà hư hỏng này không đáng để mày quỳ! Mày là đàn ông, thiếu gì đứa nó theo!”
“Mẹ câm đi!” Lục Minh gào lên tột cùng bấn loạn, hất tay mẹ anh ta ra. “Mẹ có biết là nếu ly hôn, con sẽ mất tất cả không?! Căn nhà mất, con phải gánh nợ nửa tỷ, lương con thì không đủ sống! Mẹ phá nát cuộc đời con rồi!”
Mẹ chồng tôi sững sờ, trố mắt nhìn con trai cưng vừa quay sang mắng mình. Bà ta run rẩy, xỉu ngang xuống ghế sofa. Cô ruột của Lục Minh luống cuống đấm lưng, bấm huyệt nhân trung cho bà ta.
Cảnh tượng trước mắt hỗn loạn và bị kịch đến mức nực cười.
Tôi nhìn họ bằng đôi mắt hoàn toàn bình thản. Không còn đau khổ, không còn tiếc nuối, chỉ có một sự giải thoát nhẹ nhõm đến vô cùng.
“Mời các vị ra khỏi nhà tôi,” Bố tôi chỉ tay ra cửa, giọng nói uy nghiêm không thể chối từ. “Giấy mời của Tòa án sẽ được gửi đến nhà các vị trong tuần này. Nếu không muốn mười lăm phút nữa cảnh sát khu vực đến làm việc vì hành vi gây rối trật tự, thì tự đi đi.”
Lục Minh ngước nhìn tôi một lần cuối, ánh mắt chứa đầy sự hối hận muộn màng và tuyệt vọng. Anh ta biết, người phụ nữ dịu dàng, luôn nhẫn nại và hy sinh vì anh ta ngày xưa đã vĩnh viễn chết đi vào cái đêm bốn mươi hai ngày sau sinh đó rồi.
Anh ta dốc sức kéo người mẹ đang nửa tỉnh nửa mê và cô ruột lôi nhếch nhác ra khỏi cửa.
“Rầm.”
Cánh cửa gỗ dày dặn đóng lại, cách ly toàn bộ sự dơ bẩn, vô ơn và ồn ào ở bên ngoài.
Chăn êm nệm ấm, hương thơm dịu nhẹ và ánh nắng ấm áp lại trở về với căn phòng. Bé Nhím trong nôi cựa quậy, cất tiếng khóc ê a đòi bú.
Tôi bước lại gần, nhẹ nhàng bế con lên, áp chiếc má mịn màng của mình vào mặt con. Mẹ tôi đi đến, khoác lên vai tôi chiếc áo cardigan mỏng, mỉm cười âu yếm. Bố tôi đứng bên cửa sổ, rót lại một tách trà nóng.
Nắng hạ ngoài cửa sổ rực rỡ và trong trẻo.
Tôi biết, sóng gió đã qua đi. Từ nay về sau, cuộc đời của tôi và con gái sẽ chỉ toàn là những ngày nắng đẹp.