Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Tôi mua 5 cân cua ghẹ để bồi dưỡng cho con đang bệ/nh. Vừa đặt vào bếp, chồng đã gọi bố mẹ chồng và em chồng sang… ăn đại tiệc. Tôi không cãi, chỉ làm một việc duy nhất khiến cả nhà họ t;;ái m;;ét.

Tôi mở tủ lạnh, thong thả lấy ra một chiếc tô sứ lớn cùng vài hộp đựng thực phẩm bằng thủy tinh loại cao cấp. Không một lời cằn nhằn, không một tia giận dữ hiển hiện trên gương mặt, tôi điềm nhiên nhấc từng con cua, con ghẹ còn bò khỏe tanh tách ra khỏi túi.
Tôi chọn đúng hai con cua to nhất, nhiều thịt nhất và tươi nhất—những con ngon nhất mà người mẹ nào cũng muốn dành cho đứa con đang sốt điệt giường của mình. Tôi tỉ mỉ mang hai con cua ấy đi rửa sạch, đặt vào nồi hấp sả thơm lừng, rồi bật bếp lửa nhỏ. Phần còn lại—3,5 kg cua ghẹ còn lại—tôi nhẹ nhàng xếp gọn vào các hộp thủy tinh, đậy nắp kín rồi cất sâu vào ngăn đá tủ lạnh.
Xong xuôi, tôi mở tủ lạnh lấy ra một dĩa thịt lợn luộc từ trưa, một bát canh rau ngót nguội lạnh và vài quả cà pháo muối. Tôi xếp tất cả ra mâm cơm gia đình thông thường, nhẹ nhàng bê ra phòng khách—nơi cả gia đình chồng đang ngồi chễm chệ chờ “đại tiệc”.
CHƯƠNG 1: MÂM CƠM “ĐẠI TIỆC” VÀ NHỮNG GƯƠNG MẶT BIẾN SẮC
Cả phòng khách đang rôm rả tiếng tivi và tiếng cười nói huyên náo đột ngột lặng ngắt khi tôi đặt mâm cơm xuống bàn.
Bà mẹ chồng tôi nhô người lên, đôi mắt đảo qua đảo lại trên mâm cơm chỉ có dĩa thịt luộc thái mỏng, bát canh rau và dĩa cà muối. Nụ cười hãnh diện trên môi bà lập tức khựng lại, thay vào đó là sự ngơ ngác rồi chuyển sang giận dữ.
Cô em chồng vội buông chiếc điện thoại xuống, bĩu môi bì tị: — Chị dâu! Cua ghẹ đâu rồi? Bọn em sang đây là để ăn hải sản chứ ai ăn mấy cái thứ cơm thừa canh nguội này?!
Chồng tôi mặt đỏ gay vì xấu hổ trước mặt mẹ và em gái. Anh ta đứng phắt dậy, chỉ tay vào mâm cơm, gầm lên như bị xúc phạm: — Em làm cái trò gì đấy hả Trang?! Cua ghẹ 5 cân em để đâu rồi? Mẹ với em sang chơi mà em dọn ra cái mâm cơm như đuổi người ta đi thế này à?!
Tôi thong thả ngồi xuống ghế, rót cho mình một ly nước lọc, cất giọng bình thản đến đáng sợ: — Cua ghẹ em cất vào tủ đông rồi. Còn mâm cơm này là cơm tối của gia đình ta. Mẹ và cô Hương sang chơi thì cùng ăn cơm cặn canh thừa này cho vui.
Bà mẹ chồng đập mạnh tay xuống bàn, đứng giật phắt dậy, tiếng chửi rủa vang vang khắp nhà: — Mày điên rồi à con kia?! Mày mua hải sản bằng tiền của con trai tao, giờ mày cất đi không cho ai ăn là có ý gì? Mày coi cái nhà này là cái gì hả?!
— Tiền của con trai mẹ? — Tôi ngước mắt nhìn bà, ánh mắt lạnh như băng. — Tiền này là tiền lương của con! Con đi làm cả tháng, cắn răng bỏ ra triệu rưỡi mua cua ghẹ để bồi dưỡng cho con trai con đang sốt 39 độ trên gác. Anh Nam không góp một đồng nào vào túi hải sản này. Và con cũng chưa từng đồng ý dùng tiền của mình để đãi “đại tiệc” cho bất kỳ ai!
CHƯƠNG 2: SỰ TRÁO TRỞ NƠI GIA ĐÌNH CHỒNG
Chồng tôi nghe vậy thì tím tái mặt mày. Vì muốn sĩ diện với mẹ và em gái, anh ta xông lại gần tôi, định giơ tay giật lấy chìa khóa tủ lạnh hoặc đe dọa: — Cô ăn nói với mẹ cái kiểu gì đấy?! Tiền của cô hay tiền của tôi thì cũng là tiền nhà này! Cô là vợ tôi, cô có nghĩa vụ phải tiếp đón gia đình tôi! Mở tủ lạnh ra mang cua ghẹ ra hấp ngay, không thì đừng trách tôi ác!
Tôi không né tránh, chỉ lạnh lùng rút điện thoại ra, bật sẵn màn hình có số của Công an phường và cất giọng đanh thép: — Anh thử đụng vào người tôi xem? Hoặc anh thử tự ý phá tủ lạnh lấy đồ tôi mua xem? Tôi sẽ báo công an về hành vi bạo lực gia đình và phá hoại tài sản cá nhân ngay lập tức!
Cô em chồng lúc này đứng bên cạnh bắt đầu mỉa mai, xiên xỏ: — Ôi dồi ôi, gớm chết! Mua được mấy cân cua ghẹ mà làm như báu vật. Cháu nó ốm thì ăn được bao nhiêu mà chị phải giấu như giấu vàng? Đúng là loại dâu tính toán, bới bèo ra bơ!
— Đúng đấy! — Mẹ chồng tôi bồi thêm. — Thằng Bo nó mới 5 tuổi, ăn cùng lắm nửa con cua là cùng. Mày mua 5 cân rồi cất đi, định ăn một mình cho chết bội bội à? Mày sống không có tâm, sau này con mày nó chịu quả báo!
Nghe đến hai từ “quả báo” chĩa vào đứa con trai năm tuổi đang nằm mê man trên gác, sức chịu đựng dồn nén suốt ba năm làm dâu trong tôi hoàn toàn nổ tung. Nhưng tôi không khóc, không gào thét. Sự tức giận đỉnh điểm biến thành một sự dứt khoát đến lạnh xương sống.
Tôi đứng dậy, bước vào bếp. Tiếng nồi hấp sả reo lên nhè nhẹ. Tôi gắp hai con cua chín đỏ hồng, thơm phức ra dĩa, gỡ từng thớ thịt trắng ngần băm nhỏ nấu bát cháo nóng cho con.
Sau đó, tôi bê bát cháo lên gác, nhẹ nhàng đút từng thìa cho đứa con trai đang mệt mỏi. Đứa nhỏ ngoan ngoãn ăn hết bát cháo rồi thiếp đi.
Khi bước xuống cầu thang, tôi thấy cả ba người họ vẫn đang ngồi ở phòng khách, mặt hầm hầm chửi rủa tôi là “loại vợ hỗn xược”, “loại dâu bất hiếu”. Chồng tôi thì đang cố lục lọi tìm chìa khóa tủ đông nhưng không thấy.
CHƯƠNG 3: BẢN TỜ GIẤY TẠO NÊN CẢNH TƯỢNG NÁO LOẠN
Tôi bước lại gần bàn trà, rút từ trong túi xách ra một tệp tài liệu đã được chuẩn bị sẵn từ tuần trước—khi tôi phát hiện ra chồng mình lén lút rút 200 triệu tiền tiết kiệm chung của hai vợ chồng để cho cô em chồng vay mua xe tay ga mà không hỏi ý kiến tôi một lời.
“BẠCH!”
Tôi đập tệp tài liệu lên mặt bàn gỗ, ngay trước mặt mẹ chồng và chồng tôi.
— Cái gì đây?! Mày định giở trò gì nữa hả?! — Mẹ chồng tôi gắt gỏng.
— Đây là Đơn xin ly hôn đã có chữ ký của tôi, kèm theo Bản kê khai tài chính và nợ nần của anh Nam! — Tôi cất giọng rõ ràng, âm lượng vừa đủ để cả ba người nghe rõ từng từ.
Mặt chồng tôi lập tức biến sắc, từ đỏ gay chuyển sang tái mét: — Trang… em… em làm cái trò gì đấy?! Sao lại ly hôn?! Chỉ vì mấy cân cua ghẹ mà em đòi ly hôn à?!
— Không phải vì mấy cân cua ghẹ, — Tôi lạnh lùng ngắt lời anh ta. — Mấy cân cua ghẹ chỉ là giọt nước tràn ly, làm tôi nhìn rõ cái bản chất hèn hạ, sĩ diện dởm và coi thường vợ con của anh!
Tôi quay sang nhìn bà mẹ chồng và cô em chồng đang ngơ ngác: — Mẹ bảo con tính toán đúng không? Mẹ bảo con trai mẹ nuôi con đúng không? Vậy mời mẹ xem tờ sao kê ngân hàng này đi!
Tôi lật từng trang tài liệu, chỉ tay vào từng dòng số liệu được gạch đỏ cẩn thận:
— Ba năm qua, lương anh Nam 15 triệu/tháng, nhưng anh ta chỉ đưa con đúng 3 triệu tiền nuôi con. Mọi chi phí thuê nhà, điện nước, ăn uống, học hành của con và viện phí đều từ lương 25 triệu của con trả! — Chưa hết! Tuần trước, anh Nam đã lén rút 200 triệu đồng tiền tiết kiệm dành dụm mổ mắt cho bố đẻ con để đưa cho cô Hương đây mua xe Vespa!
Cô em chồng nghe đến đây thì giật mình, mặt tái dại, vội vàng né ánh mắt của tôi.
— Anh Nam! — Tôi quay sang chồng mình, ánh mắt tràn ngập sự khinh bỉ. — Anh bảo có đồ ngon là phải chia sẻ cho gia đình đúng không? Vậy tiền nợ 200 triệu kia, cùng với khoản tiền 50 triệu anh vay nóng bên ngoài để bao bạn bè nhậu bét nhè, anh cũng chia sẻ cho mẹ và em gái anh trả cùng đi nhé!
CHƯƠNG 4: MÀN LẬT MẶT VÀ SỰ SỤP ĐỔ CỦA KẺ SĨ DIỆN
Căn phòng khách rơi vào một khoảng không ngột ngạt đến nghẹt thở.
Mẹ chồng tôi trợn ngược mắt, quay sang giật lấy tờ tài liệu trên tay tôi rồi quay sang nhìn con trai mình: — Nam! Chuyện này là sao?! Mày vay nợ bên ngoài 50 triệu à?! Còn 200 triệu tiền của vợ mày… mày cho con Hương thật à?!
Chồng tôi lúc này không còn giữ được vẻ hãnh diện, hất hàm như một giờ trước. Anh ta gục đầu, hai tay ôm lấy mặt, giọng run rẩy: — Mẹ… con… con tính là tháng sau con thưởng rồi con bù vào…
— Thưởng cái gì mà thưởng?! — Tôi cười khẩy. — Công ty anh vừa ra quyết định cắt giảm nhân sự, anh nằm trong danh sách nghỉ việc từ cuối tháng này! Tờ thông báo của công ty anh gửi về email chung, tôi đã in sẵn ra đây rồi!
Một tiếng “SÉT ĐÁNH NGANG TAI” thực sự đối với gia đình chồng tôi.
Bà mẹ chồng đứng không vững, ngã gục xuống ghế sofa. Cô em chồng thì luống cuống đứng dậy định thu dọn đồ đạc lủi mất vì sợ bị đòi lại khoản tiền 200 triệu mua xe.
— Mẹ và cô Hương thích ăn đại tiệc đúng không? — Tôi thong thả tiến lại gần tủ lạnh, mở cửa tủ đông, chỉ tay vào những hộp hải sản được xếp ngăn nắp. — 5 cân cua ghẹ này là do tiền tôi làm lụng vất vả mua cho con tôi. Ngày mai, tôi sẽ dọn toàn bộ đồ đạc của hai mẹ con về nhà ngoại. Căn nhà này anh Nam tự đi mà trả tiền thuê, khoản nợ 200 triệu anh Nam phải hoàn trả lại cho tôi trong vòng 1 tháng, nếu không tôi sẽ đâm đơn kiện ra Tòa án Nhân dân về hành vi chiếm đoạt tài sản!
Chồng tôi lao đến, quỳ sụp xuống trước mặt tôi, hai tay nắm lấy vạt áo tôi khóc lóc van xin: — Trang ơi! Anh sai rồi! Anh biết lỗi rồi! Em đừng bỏ anh! Mẹ ơi, em Hương ơi, nói giúp con một tiếng đi! Con mà ly hôn lúc này là con trắng tay, con đi tù mất!
Bà mẹ chồng lúc này mới bàng hoàng nhận ra: người con dâu mà bà luôn coi thường, chì chiết là “loại dâu tỉnh lẻ”, “tính toán từng đồng” lại chính là trụ cột kinh tế duy nhất gánh vác cả cái gia đình này suốt ba năm qua. Không có tôi, con trai bà chỉ là một kẻ nợ nần chồng chất, mất việc và đối mặt với nguy cơ tù tội.
Bà ta lật đật bò lại gần, giọng run rẩy không còn chút uy quyền nào: — Trang ơi… Con dâu ơi… Mẹ sai rồi! Mẹ không biết chuyện thằng Nam nó dại dột như thế. Con tha cho nó lần này đi con! Mấy cân cua ghẹ con cứ để cho cháu Bo ăn, mẹ với em không chạm vào một cái chân nào đâu con ơi!
Tôi nhẹ nhàng rút vạt áo ra khỏi tay chồng, ánh mắt không một gợn sóng: — Muộn rồi mẹ ạ. Sự tôn trọng con dành cho cái nhà này đã rơi xuống đáy từ lúc anh Nam coi tiền học, tiền thuốc của con mình là thứ để mang ra làm sĩ diện cho cả họ rồi.
CHƯƠNG 5: BÌNH YÊN TRỞ LẠI VÀ BÀI HỌC CHO KẺ THAM LAM
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên soi qua khung cửa sổ, tôi đã dọn dẹp xong toàn bộ đồ đạc của hai mẹ con vào hai chiếc vali gọn gàng.
Đứa con trai của tôi đã hạ sốt, da dẻ hồng hào trở lại sau bát cháo cua bổ dưỡng đêm qua. Nó nắm chặt tay tôi, ngơ ngác nhìn căn nhà trống trải.
Chồng tôi ngồi gục ở góc tường, mắt sưng húp vì thức trắng đêm. Mẹ chồng và em chồng tôi thì đã lén lút bỏ về từ nửa đêm vì nhục nhã và sợ hãi.
Tôi xách vali, một tay bế con, bước ra khỏi cửa.
Trước khi đi, tôi đặt lại trên bàn chiếc chìa khóa nhà cùng lời nhắn cuối cùng: “5 cân cua ghẹ trong tủ đông, tôi để lại cho anh 1 cân để ăn mừng ngày anh trở lại cuộc sống tự do. 4 cân còn lại tôi mang về nhà ngoại cho con. Đơn ly hôn tôi đã nộp lên Tòa, hẹn gặp anh ở phiên hòa giải.”
Một tháng sau.
Tòa án chính thức thụ lý đơn ly hôn đơn phương của tôi. Trước những bằng chứng tài chính rõ ràng, anh Nam buộc phải ký vào biên bản thỏa thuận trả lại cho tôi khoản tiền 200 triệu đồng trong vòng 6 tháng và nhường toàn bộ quyền nuôi con cho tôi.
Do không có tiền trả nợ và bị mất việc, anh ta phải bán đi chiếc xe máy đắt tiền, dọn ra khỏi căn chung cư thuê sang trọng để về ở nhờ căn nhà cấp bốn xập xệ của mẹ đẻ. Cô em chồng thì bị tôi đâm đơn khiếu nại lên cơ quan nơi cô ta làm việc vì hành vi chiếm đoạt tài sản, buộc cô ta phải cắm cọc chiếc xe Vespa mới mua để trả lại tiền cho tôi.
Gia đình họ từ một gia đình luôn tự hào “sĩ diện”, “có giá” nay chìm trong những cuộc cãi vã hằng ngày vì tiền bạc và nợ nần.
Còn tôi và con trai, chúng tôi dọn về một căn hộ nhỏ ngập tràn ánh nắng gần nhà ngoại. Mỗi chiều đi làm về, thấy con khỏe mạnh, tươi cười chạy ra đón ở cửa, tôi biết mình đã đưa ra quyết định đúng đắn nhất cuộc đời.
Sự hy sinh và nhẫn nhục của người phụ nữ chưa bao giờ là thứ để kẻ khác mang ra làm bàn đạp cho sự sĩ diện hợm hĩnh. Và món quà tốt nhất một người mẹ có thể dành cho con mình, không chỉ là 5 cân cua ghẹ bổ dưỡng, mà là một người mẹ biết ngẩng cao đầu, mạnh mẽ đứng lên bảo vệ hạnh phúc của chính mình.