Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Tôi không định ghé thăm anh, Nhưng khi nhìn thấy tên anh trong danh sách bệnh nhân của b;ệ;nh vi;ệ;n, tôi không thể bình tĩnh được Dù đã ly hôn ba năm, nhưng khi bác sĩ nói rằng anh đang nằm ở khoa ung bướu, tay tôi bất giác run lên. Và rồi…

Tôi đứng chôn chân giữa sảnh bệnh viện đông đúc. Mọi âm thanh xung quanh – tiếng bước chân hối hả, tiếng gọi tên bệnh nhân trên loa phóng thanh, tiếng còi xe cấp cứu rú lên ngoài sân – tất cả dường như biến mất, nhường chỗ cho tiếng tim tôi đập thình thịch liên hồi bên lồng ngực trái.
Cột ghi thông tin khoa điều trị hiện lên hai chữ ngắn gọn nhưng tàn nhẫn: Khoa Ung bướu – Phòng 508.
“Mẹ ơi,” tôi xoay người, cố giữ cho giọng mình không run lên trước mặt mẹ, “mẹ ngồi đây đợi con một chút nhé. Con đi lấy kết quả xét nghiệm máu cho mẹ.”
Mẹ tôi mỉm cười gật đầu, tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy. Tôi quay đi, bước nhanh về phía thang máy. Tay tôi chắp chặt vào nhau, mồ hôi rịn ra lạnh ngắt. Ba năm qua, tôi đã xây dựng một bức tường thành kiên cố để bảo vệ trái tim mình khỏi những ký ức về Quân. Tôi đã tự dặn lòng rằng anh là quá khứ, là vết thương đã khép miệng. Nhưng chỉ cần năm chữ “Nguyễn Minh Quân – Ung bướu”, toàn bộ sự mạnh mẽ giả tạo ấy sụp đổ hoàn toàn.
Thang máy dừng ở tầng 5. Không khí ở đây khác hẳn với sự ồn ào dưới sảnh tầng trệt. Nó phảng phất mùi thuốc sát trùng nồng nặc và một sự im lặng u uất, đè nặng lên ngực người ta. Tôi chậm rãi bước dọc theo hành lang, đôi chân nặng trĩu như đeo đá.
Phòng 508 nằm ở cuối dãy.
Tôi đứng trước cửa phòng, qua ô kính nhỏ, tôi nhìn vào bên trong. Căn phòng có bốn giường bệnh. Ở giường sát cửa sổ, một người đàn ông đang ngồi tựa lưng vào gối, mắt nhìn ra khoảng trời xám xịt bên ngoài.
Đó là Quân.
Nhưng anh của hiện tại khác xa với người đàn ông trong ký ức của tôi. Quân từng là một kỹ sư xây dựng cao lớn, với nước da ngăm khỏe khoắn, bờ vai rộng vững chãi và nụ cười rạng rỡ từng khiến tôi xiêu lòng. Còn người đàn ông trước mắt tôi lúc này gầy guộc, mái tóc đen dày ngày nào giờ đã rụng gần hết do hóa trị, nước da xanh xao tái nhợt. Chiếc áo bệnh nhân rộng thùng sinh như khoác lên một bộ khung xương.
Cổ họng tôi nghẹn đắng. Nước mắt không chủ định mà trào ra, nhòa đi thị giác.
Ba năm trước, chúng tôi ly hôn không phải vì ngoại tình, cũng không phải vì hết yêu. Chúng tôi chia tay vì những bất đồng dồn nén, vì tính cách Quân quá kín kẽ, lúc nào cũng giữ mọi gánh nặng cho riêng mình, còn tôi thì mệt mỏi vì cảm thấy mình đứng bên ngoài cuộc đời anh. Ngày ra tòa, anh thản nhiên đồng ý mọi điều khoản, nhường lại toàn bộ căn nhà cho tôi rồi xách vali ra đi mà không ngoảnh đầu lại một lần. Sự lạnh lùng ấy từng khiến tôi hận anh đến xương tủy.
Nhưng lúc này đây, nhìn tấm thân gầy gộc của anh nơi góc giường bệnh, mọi ân oán, tức giận năm xưa tan biến sạch sẽ. Chỉ còn lại một niềm xót xa cào xé tâm cang.
Tôi hít một hơi thật sâu, lau nhanh giọt nước mắt trên má, dũng cảm đẩy cửa bước vào.
“Lách cách.”
Tiếng động nhẹ khiến Quân quay đầu lại. Khi ánh mắt anh chạm phải tôi, đôi mắt trũng sâu của anh mở to kinh ngạc. Một thoáng bàng hoàng, xót xa, rồi nhanh chóng chuyển thành sự bối rối trôi qua trên gương mặt anh. Anh vội vã vơ lấy chiếc mũ len trên bàn đặt lên đầu để che đi mái tóc thưa thớt, hành động luống cuống ấy khiến tim tôi nhói đau.
“Lan…?” – Giọng Quân khàn đặc, yếu ớt. “Sao… sao em lại ở đây?”
Tôi tiến lại gần giường bệnh, cố gắng giữ cho bước chân mình vững vàng nhất có thể. Tôi đặt túi xách lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh.
“Em đưa mẹ đi tái khám,” tôi cất giọng, cố nén tiếng nấc. “Thấy tên anh ở bảng điện tử tầng một.”
Quân cúi đầu, tránh né ánh mắt của tôi. Anh gượng cười một cách cay đắng: “Trái đất tròn thật. Lại để em nhìn thấy anh trong dáng vẻ tồi tệ này.”
“Anh bị sao? Tại sao lại ra nông nỗi này?” Tôi nhìn thẳng vào anh, câu hỏi thốt ra cùng sự dồn nén suốt ba năm qua.
Quân ngập ngừng một lúc, rồi khẽ thở dài: “Ung thư dạ dày… giai đoạn ba. Anh phát hiện ra cách đây hơn một năm rồi.”
“Một năm?” Tôi giật mình, giọng cao lên. “Tại sao không ai biết? Tại sao anh không nói với bạn bè, với gia đình? Anh định một mình chịu đựng đến bao giờ nữa hả Quân?”
Sự giận dữ bùng lên trong tôi, nhưng ngay lập tức bị sự xót xa dập tắt khi tôi thấy Quân khẽ ho húng hắng, tay ôm lấy mạn sườn. Tôi vội vàng rót một cốc nước ấm đưa cho anh. Đôi bàn tay anh gầy gộc, nổi đầy gân xanh, chập xoa nhận lấy cốc nước từ tay tôi. Ngón tay chúng tôi chạm vào nhau – một cái chạm lạnh ngắt.
“Nói để làm gì hả em?” Quân nhấp một ngụm nước, mắt nhìn xuống vạt áo bệnh nhân. “Anh bây giờ chẳng còn ai. Bố mẹ mất sớm, anh lại chỉ có một mình. Nói ra chỉ làm người khác thêm phiền lụy.”
“Còn em thì sao?” Tôi nghẹn ngào, những giọt nước mắt lại tiếp tục lăn dài trên má. “Chúng ta từng là vợ chồng! Cho dù đã ly hôn, anh gặp chuyện lớn như thế này, sao anh có thể im lặng?”
Quân ngẩng đầu nhìn tôi. Ánh mắt anh lúc này dịu dàng đến lạ kỳ, giống hệt ánh mắt anh từng nhìn tôi trong những ngày đầu mới yêu.
“Chính vì em từng là vợ anh,” Quân nói chậm rãi, từng từ từng chữ như rút hết tàn lực, “nên anh càng không thể nói. Anh đã làm em tổn thương quá nhiều trong quá khứ. Anh không muốn khi em đã bắt đầu một cuộc sống mới yên bình, anh lại xuất hiện như một gánh nặng, kéo em vào sự đau khổ này.”
Lời nói của Quân như một cú đấm mạnh vào lồng ngực tôi. Tôi ngồi xuống chiếc ghế đẩu bên cạnh giường bệnh, hai tay ôm lấy mặt khóc nấc lên.
Thì ra là vậy. Người đàn ông này vẫn luôn như thế. Luôn dùng sự im lặng tàn nhẫn nhất để bảo vệ người khác theo cách ngu ngốc nhất.
Cùng lúc đó, cửa phòng bệnh mở ra. Một vị bác sĩ nam khoảng năm mươi tuổi bước vào. Nhìn thấy tôi đang khóc, bác sĩ hơi ngạc nhiên rồi nhìn sang Quân:
“Cậu Quân, người nhà cậu đấy à? Cuối cùng cũng chịu gọi người thân đến rồi sao?”
Tôi vội lau nước mắt, đứng dậy: “Chào bác sĩ, tôi là… tôi là vợ của anh ấy.”
Tôi không hề do dự khi dùng từ “vợ”. Trong khoảnh khắc ấy, danh xưng ly hôn hay tờ giấy từ ba năm trước chẳng còn chút giá trị nào nữa.
Quân nhìn tôi với ánh mắt kinh ngạc, nhưng anh không lên tiếng phủ nhận.
Bác sĩ gật đầu, nét mặt trở nên trầm ngâm: “Cô ra ngoài hành lang với tôi một chút. Tôi cần trao đổi về tình hình của bệnh nhân.”
Tôi gật đầu, quay lại nhìn Quân, trao cho anh một ánh mắt an xủi rồi bước theo bác sĩ ra ngoài hành lang.
Đứng ở góc hành lang vắng người, bác sĩ thở dài, lật mở hồ sơ bệnh án của Quân:
“Cậu Quân nhập viện lần này là đợt hóa trị thứ sáu. Tình hình không mấy khả quan. Khối u đã bắt đầu di căn sang các cơ quan lân cận. Bản thân cậu ấy lại thiếu sự chăm sóc về cả thể chất lẫn tinh thần. Mỗi lần hóa trị xong, bệnh nhân khác có người nhà nấu cháo, xoa bóp, còn cậu ấy toàn tự lê bước đi mua cơm hộp, nhiều hôm bỏ bữa vì đau và mệt. Nếu tinh thần cứ sụt giảm thế này, tôi sợ cậu ấy không trụ nổi qua mùa đông năm nay đâu.”
Mỗi lời bác sĩ nói như một chiếc đinh đóng chặt vào tim tôi. Tự tử thiêu đốt, tự hành hạ bản thân… đó là tất cả những gì anh đã trải qua trong suốt một năm qua sao? Một mình đối mặt với cái chết trong căn phòng bệnh lạnh lẽo này?
“Bác sĩ,” tôi nghẹn ngào, “bằng mọi giá hãy cứu lấy anh ấy. Chi phí thế nào tôi cũng sẽ lo.”
Bác sĩ nhìn tôi đầy thương cảm: “Điều cậu ấy cần nhất lúc này không chỉ là thuốc, mà là sự đồng hành và chỗ dựa tinh thần. Cô hãy ở bên cạnh động viên cậu ấy nhé.”
Sau khi quay lại tầng một dặn dò mẹ và nhờ người quen đưa mẹ về nhà, tôi quyết định xin nghỉ phép ở công ty một tuần. Tôi quay trở lại phòng 508, thu dọn lại đồ đạc xáo trộn bên giường bệnh của Quân, đi mua một phần cháo yến mạch nóng hổi và vài vỉ thuốc bổ.
Quân nằm trên giường, nhìn tôi tất bật ngược xuôi mà mắt rấn rấn nước.
“Lan này,” anh gọi khẽ khi tôi ngồi xuống bóc vỏ quả cam cho anh, “em về đi. Em làm thế này… anh thực sự không gánh nổi ân tình đâu.”
Tôi dừng tay, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh:
“Quân, anh nghe cho rõ đây. Ba năm trước anh tự ý quyết định rời xa em, em đã chấp nhận. Nhưng hôm nay, em đã đứng ở đây rồi, anh không có quyền đuổi em đi nữa. Em không chăm sóc anh vì lòng thương hại. Em chăm sóc anh vì em không thể giương mắt nhìn người em từng yêu thương nhất trên đời này chết dần chết mòn trong sự cô độc!”
Quân bàng hoàng nhìn tôi. Đôi môi khô nứt nẻ của anh run rẩy. Anh xoay mặt đi hướng khác, nhưng tôi thấy rõ những giọt nước mắt đục ngầu tràn ra từ khóe mắt anh, thấm ướt cả chiếc gối trắng. Người đàn ông kiên cường ấy, sau bao nhiêu tháng ngày gồng mình chống chọi với bệnh tật và cô đơn, cuối cùng cũng đã bật khóc.
Những ngày sau đó, bệnh viện trở thành ngôi nhà thứ hai của tôi.
Tôi bắt đầu học cách chăm sóc một bệnh nhân ung thư. Tôi dậy từ năm giờ sáng nấu những bữa cháo thanh nhạt nhưng đủ chất, mang vào viện cho Quân. Tôi lau người cho anh mỗi khi anh đổ mồ hôi hột vì những cơn đau hành hạ. Những đêm hậu hóa trị, Quân bị tác dụng phụ của thuốc làm cho buồn nôn liên tục, cơ thể co thắt lại vì đau đớn. Tôi thức trắng đêm, một tay đỡ lưng anh, một tay vuốt ve mái đầu trọc của anh, khẽ hát những bài hát cũ mà ngày trước hai đứa vẫn cùng nghe.
Trong những khoảng lặng giữa các cơn đau, chúng tôi bắt đầu nói chuyện nhiều hơn. Những điều mà ba năm trước chúng tôi chôn chặt trong lòng, giờ đây được trải lòng một cách nhẹ nhàng nhất.
Quân kể cho tôi nghe về cuộc sống của anh sau khi ly hôn. Anh đã thuê một căn hộ nhỏ sát biển, ngày ngày đi làm, tối về lại nhìn ngắm những bức ảnh cũ của hai đứa. Anh thú nhận rằng việc anh đồng ý ly hôn năm xưa là vì anh cảm thấy mình tài hèn đức mọn, không mang lại cho tôi cuộc sống đầy đủ như tôi mơ ước, lại thấy tôi mệt mỏi nên nghĩ phóng thích cho tôi là điều tốt nhất.
“Anh ngốc lắm,” tôi vò nhẹ bàn tay anh, chua xát nói. “Thứ em cần chưa bao giờ là nhà cao cửa rộng. Em chỉ cần sự chia sẻ của anh mà thôi.”
“Anh biết mình sai rồi,” Quân mỉm cười cay đắng, “nhưng khi anh nhận ra thì đã quá muộn. Rồi khi biết mình bị bệnh, anh lại càng không dám quay về tìm em.”
“Không bao giờ là quá muộn,” tôi kiên quyết nhìn anh. “Chỉ cần anh không bỏ cuộc, em sẽ luôn ở đây.”
Sự xuất hiện của tôi như một liều thuốc kỳ diệu đối với Quân. Tinh thần anh tốt lên trông thấy. Anh bắt đầu ăn được nhiều hơn, da dẻ không còn xám xịt như trước, và quan trọng nhất, ánh mắt anh đã tìm lại được tia hi vọng sống. Các chỉ số máu của anh trong đợt kiểm tra tiếp theo có sự cải thiện rõ rệt, khiến chính bác sĩ điều trị cũng phải ngạc nhiên.
Một tháng trôi qua. Đợt điều trị hóa chất kết thúc, bác sĩ cho phép Quân xuất viện về nhà nghỉ ngơi trước khi bước vào đợt phẫu thuật cắt bỏ khối u quan trọng.
Ngày ra viện, tôi không đưa Quân về căn phòng trọ chật chội của anh, mà đưa anh thẳng về căn nhà cũ của chúng tôi – căn nhà mà ba năm qua tôi vẫn giữ nguyên mọi ký ức.
Quân đứng ở ngưỡng cửa, nhìn căn phòng khách vẫn treo bức tranh phong cảnh mà chính tay anh chọn năm nào, mắt anh đỏ ốm.
“Sao em lại…”
“Đây là nhà của anh,” tôi nắm lấy tay anh, kéo anh vào nhà. “Từ nay anh sẽ ở đây. Em sẽ chăm sóc anh cho đến khi anh hoàn toàn hồi phục.”
Những tháng ngày tiếp theo là một cuộc chiến dai dẳng và khốc liệt giữa chúng tôi và án tử hình mang tên ung thư.
Có những ngày bệnh tình của Quân tái phát đột ngột, sốt cao mê man, tôi phải một mình cõng anh ra xe cấp cứu trong đêm mưa tầm tã. Có những lúc hóa trị khiến anh bị tróc da, rụng toàn bộ móng tay, đau đớn đến mức muốn buông bỏ. Những lúc ấy, tôi ôm chặt lấy anh, ghé sát tai anh thầm thì: “Nắm chặt tay em, Quân. Anh đã hứa sẽ đền bù cho em ba năm qua cơ mà. Anh không được thất hứa!”
Và Quân đã không thất hứa. Lòng khao khát được sống, được ở bên tôi một lần nữa đã giúp anh vượt qua cuộc phẫu thuật kéo dài tám tiếng đồng hồ sinh tử.
Khi vị bác sĩ bước ra khỏi phòng mổ, tháo khẩu trang ra và mỉm cười nói: “Khối u đã được cắt bỏ hoàn toàn, ca mổ rất thành công!”, tôi đã gục xuống sàn nhà thi đấu của bệnh viện mà khóc nức nở. Đó là những giọt nước mắt vỡ òa của sự tái sinh.
…
Hai năm sau.
Một buổi sáng mùa thu trong lành, ánh nắng vàng ươm như mật rót qua khung cửa sổ căn nhà nhỏ. Mùi phở bò thơm phức lan tỏa khắp gian bếp.
“Quân ơi, vào ăn sáng này anh!” Tôi gọi vọng ra ngoài vườn.
“Đến đây, bà xã!”
Một giọng nói trầm ấm, khỏe khoắn vang lên. Quân bước vào từ phía sân vườn, tay cầm một chậu hoa lan tươi thắm. Tóc anh đã mọc lại đen nhánh và dày dặn. Nước da ngăm đen khỏe mạnh đã trở lại, cơ thể đầy đặn và tràn đầy sức sống. Sau hai năm kiên trì điều trị và tập luyện, các xét nghiệm định kỳ cho thấy tế bào ung thư trong cơ thể anh đã hoàn toàn bị khống chế.
Anh đặt chậu hoa lên bàn, rồi bước lại gần ôm lấy tôi từ phía sau, cằm tựa nhẹ lên vai tôi.
“Hôm nay là ngày gì em nhớ không?” Anh thì thầm vào tai tôi.
Tôi mỉm cười, xoay người lại đối mặt với anh: “Hôm nay là kỷ niệm hai năm ngày anh ra viện, và cũng là…”
Quân rút từ trong túi quần ra một chiếc hộp nhung đỏ nhỏ xíu. Anh chậm rãi quỳ một bên gối xuống nền nhà, ngẩng đầu nhìn tôi với ánh mắt đong đầy tình yêu và sự trân trọng tột cùng.
“Lan… Ba năm ly hôn là lỗi sai lớn nhất đời anh. Hai năm qua, em đã kéo anh từ cõi chết trở về, cho anh một cuộc đời mới, một trái tim mới. Anh biết mình không hoàn hảo, nhưng phần đời còn lại của anh, anh muốn dành toàn bộ để yêu thương và bảo vệ em. Em đồng ý làm vợ anh một lần nữa nhé?”
Nước mắt tôi lại rơi, nhưng lần này là những giọt nước mắt của hạnh phúc trọn vẹn. Tôi gật đầu thật mạnh, giơ ngón tay ra để anh đeo vào chiếc nhẫn bạc đơn sơ nhưng chứa đựng biết bao dâu bể.
Quân đứng dậy, ôm ghì lấy tôi vào lòng, xoay một vòng giữa căn phòng tràn ngập ánh nắng.
Tôi tựa đầu vào lồng ngực vững chãi của anh, nghe tiếng tim anh đập đều đặn, mạnh mẽ dưới lớp áo. Tôi chợt nhớ lại chiều hôm ấy – cái chiều tôi vô tình nhìn thấy tên anh trên bảng điện tử của bệnh viện. Nếu ngày đó tôi lạnh lùng quay đi, nếu ngày đó tôi chọn cách giữ lại sự tự tôn ích kỷ của một người vợ cũ, thì có lẽ giờ đây tôi đã vĩnh viễn mất đi người đàn ông này.
Chuyến ghé thăm không định trước năm nào không chỉ cứu sống một cuộc đời, mà còn hàn gắn hai mảnh hồn tan vỡ. Hóa ra, trong tình yêu, đôi khi sự chia xa chỉ là một phép thử, để ta nhận ra rằng có những người, dẫu có đi qua bao nhiêu sóng gió và chia phôi, cuối cùng vẫn là bến đỗ duy nhất của đời nhau.