Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Tôi đã mất ngủ cả tuần trước ngày tái hợp với chồng cũ. Tưởng rằng hạnh phúc có thể chắp vá, ai ngờ chỉ một cái liếc mắt đến cổ tay anh, mọi hy vọng lập tức tan thành mây khói. Thứ tôi nhìn thấy khiến tim tôi thắt lại, chân mềm nhũn như không thể đứng nổi. Tôi quay lưng bỏ chạy, mặc cho anh hoang mang gọi tên tôi. Nếu tôi biết trước nguyên nhân của dấu vết đó, có lẽ tôi đã không dám quay lại….Tôi đã mất ngủ cả tuần trước ngày tái hợp với chồng cũ. Suốt bảy ngày, tôi lật qua lật lại trên chiếc giường rộng thênh thang, nơi từng có hơi ấm của hai người. Tưởng rằng thời gian có thể xoa dịu, tưởng rằng khi gặp lại anh sau gần một năm ly hôn, tôi sẽ đủ bình thản để mỉm cười như hai người cũ. Nhưng càng đến gần ngày hẹn, lòng tôi càng rối bời.

Chương 1: Đêm mưa đen và vệt hằn bên bờ vực
Tôi lao ra khỏi quán cà phê như một kẻ điên. Cơn mưa đầu mùa trút xuống xối xả, xé tan cái oi nồng của buổi chiều muộn. Nước mưa đập thẳng vào mặt tôi, cay xè, hòa lẫn với những giọt nước mắt nóng hổi mà tôi đã gồng mình giữ lại suốt nhiều tháng qua. Tiếng gọi tên tôi của Minh – chồng cũ của tôi – bị đè bẹp bởi tiếng còi xe inh ỏi và tiếng sấm rền sĩ đốm trên bầu trời xám xịt.
Tôi không quay đầu lại. Tôi vẫy đại một chiếc taxi, chui tọt vào hàng ghế sau, toàn thân run rẩy như cầy sấy.
Bác tài xế ái ngại nhìn tôi qua chiếc gương chiếu hậu: “Cô ơi, đi đâu đấy?”
“Cho tôi… cho tôi về phố Nguyễn Trãi,” tôi thì thào, hai tay ôm chặt lấy đầu gối.
Vệt bầm tím bét và những vết cào hằn sâu, sưng tấy quanh cổ tay trái của Minh cứ chập chờn trước mắt tôi như một cơn ác mộng. Bốn năm làm vợ chồng, tôi biết rõ cơ thể anh. Anh là một kỹ sư phần mềm, đôi bàn tay luôn sạch sẽ, mảnh khảnh, chỉ quen với bàn phím và những tách trà hoa cúc. Anh không chơi các môn thể thao đối kháng, cũng chưa từng để mình bị thương nặng như thế.
Vệt hằn ấy… rõ ràng là vết của một sợi dây dù hoặc một chiếc còng siết chặt. Còn những vết cào rỉ máu kia, nó mang hình dáng của những ngón tay người – một sự vùng vẫy trong tuyệt vọng, hoặc một sự bám víu đầy ám ảnh.
Ly hôn một năm trước, nguyên nhân chính thức trên giấy tờ chỉ vẻn vẹn vài chữ: Mâu thuẫn đời sống không thể hòa giải. Nhưng chỉ có tôi mới hiểu, sự rạn nứt bắt đầu từ những đêm Minh trở về nhà muộn với mùi nước hoa lạ, những cuộc điện thoại lén lút lúc hai giờ sáng và ánh mắt luôn lảng tránh của anh khi tôi nhìn vào sâu trong đó. Tôi từng nghĩ anh có người khác. Tôi từng chịu đựng cảm giác bị phản bội cho đến khi không thể thở nổi và chủ động đặt tờ đơn ly hôn lên bàn.
Thế nhưng, bảy ngày qua, khi Minh chủ động nhắn tin hẹn gặp và ngỏ ý muốn “cho nhau một cơ hội để sửa sai”, lòng tôi lại mềm đi. Tôi đã tự lừa dối bản thân rằng anh đã thay đổi, rằng khoảng thời gian xa nhau đã khiến anh nhận ra giá trị của mái ấm.
Vậy mà, cái liếc mắt tàn nhẫn ấy đã kéo tôi về thực tại.
Vừa về đến căn hộ nhỏ của mình, tôi khóa chặt cửa, gục xuống sàn nhà khóc nấc lên. Điện thoại trong túi xách liên tục sáng đèn. Tên Minh hiện lên 15 cuộc gọi, rồi tiếp theo là dồn dập những dòng tin nhắn:
— “An ơi, em làm sao vậy? Nghe máy anh đi!” — “Có phải em thấy vết thương trên tay anh không? Anh xin em, đừng nghĩ linh tinh. Hãy để anh giải thích!” — “Nó không như em tưởng đâu… An ơi, anh đang ở dưới sảnh nhà em này, xuống gặp anh một chút thôi được không?”
Tôi nhìn qua ô cửa sổ tầng bảy. Dưới cơn mưa tầm tã, chiếc áo sơ mi trắng của Minh đã ướt sũng, dán chặt vào cơ thể gầy gộc. Anh đứng đó, ngửa mặt nhìn lên căn hộ của tôi, đôi mắt ngập tràn sự hoang mang và tuyệt vọng.
Tôi siết chặt chiếc điện thoại, tim đau như bị ai xé rách. Nếu anh bị ai đó tống tiền? Nếu anh dính vào lô đề, tín dụng đen? Hay tệ hơn… anh đang che giấu một tội ác?
Sự sợ hãi bóp nghẹt tâm trí tôi. Tôi lau khô nước mắt, tự nói với bản thân rằng mình phải đối mặt. Tôi không thể tiếp tục sống trong sự nghi ngờ gặm nhấm này nữa.
Chương 2: Cuộc trò chuyện trong bóng tối và sự thật giải phẫu
Tôi bước xuống sảnh. Cánh cửa kính tự động mở ra, mang theo cái lạnh cắt da của đêm mưa. Minh thấy tôi liền lao lại, hai tay giơ lên định ôm lấy tôi nhưng rồi khựng lại vì thấy ánh mắt lạnh lẽo của tôi.
“An… anh cảm ơn em vì đã chịu xuống,” giọng anh run lên vì lạnh và vì sợ hãi.
“Anh theo tôi lên nhà,” tôi cất giọng khan đục. “Nhưng không phải để tái hợp. Tôi muốn một câu trả lời duy nhất. Nếu anh dối trá dù chỉ một từ, từ nay về sau, chúng ta coi như người dưng ngược lối.”
Minh im lặng gật đầu, lặng lẽ bước theo tôi vào thang máy. Cả quãng đường ngắn ngủi, không ai nói với ai câu nào, chỉ có tiếng nước mưa nhỏ giọt tềnh tàng từ gấu quần của anh xuống sàn cabin.
Vào căn hộ, tôi ném cho anh một chiếc khăn bông khô. Anh lau qua loa mái tóc ướt rồi ngồi xuống chiếc sofa đơn. Tôi ngồi đối diện, khoảng cách giữa chúng tôi chưa đầy hai mét nhưng cảm giác xa xăm như hai bờ đại dương.
“Cởi áo ra,” tôi ra lệnh.
Minh ngước nhìn tôi, đôi mắt chớp chớp bối rối: “An…”
“Tôi bảo anh cởi áo ra! Hoặc là anh tự cởi, hoặc là bước ra khỏi đây ngay lập tức!”
Minh thở dài một tiếng xót xa. Bàn tay anh run rẩy cởi từng chiếc nút áo sơ mi. Khi lớp vải ướt đẫm được trút xuống, tôi không nén nổi một tiếng hít thở dồn dập, hai tay vội vàng bịt chặt lấy miệng mình để không bật ra tiếng gào khóc.
Không chỉ có cổ tay.
Trên ngực, trên vai, và kéo dài xuống tận vùng sườn của Minh là vô số những vết bầm tím mới cũ chồng lên nhau. Có những vết đã chuyển sang màu vàng nhạt, nhưng cũng có những vết cào còn nguyên vẹn vảy máu tươi. Đặc biệt, quanh cổ và hai bên bả vai anh có những vệt hằn hình vòng tròn – thứ dấu vết chỉ có thể tạo ra bởi những chiếc dây cố định chuyên dụng trong y tế hoặc… dây trói.
“Chuyện gì thế này, Minh?!” Tôi gào lên, nước mắt vắt ra qua kẽ tay. “Anh vướng vào cái gì vậy? Lô đề? Đã đen? Hay anh tham gia vào cái hội nhóm biến thái nào?!”
Minh gục đầu xuống hai bàn tay, cơ thể anh run lên bần bật. Tiếng khóc nghẹn ngào của người đàn ông từng là chỗ dựa duy nhất của tôi vang lên chua chát trong không gian tĩnh mịch:
“Không phải lô đề… cũng không phải người phụ nữ nào khác… An ơi, anh bị bệnh.”
Tôi sững người, mọi suy đoán đen tối trong đầu đột ngột dừng lại: “Bệnh? Bệnh gì mà lại ra nông nỗi này?”
“Anh bị… Hội chứng Parasomnia cấp tính, kèm theo các cơn hưng cảm tự hại trong giấc ngủ,” Minh ngẩng đầu lên, gương mặt anh giàn giụa nước mắt. “Một năm trước, trước khi chúng ta ly hôn, anh bắt đầu có những biểu hiện mộng du nghiêm trọng. Đêm nào anh cũng gặp những cơn ác mộng khủng khiếp, anh thấy mình bị truy đuổi, bị bóp cổ. Trong cơn mê, anh tự cào xé bản thân, tự đập tay vào thành giường…”
Minh xoa nhẹ vết bầm trên cổ tay trái: “Đó là lý do vì sao một năm trước anh thường xuyên về muộn, lảng tránh em, giấu điện thoại. Anh đi khám bác sĩ tâm thần ở rất nhiều nơi. Anh sợ… anh sợ nếu em biết anh bị điên, em sẽ lo lắng, em sẽ phải gánh vác một người chồng bệnh tật. Nhưng nghiêm trọng nhất là… có một đêm, anh tỉnh dậy và thấy tay mình đang siết chặt lấy cổ em.”
Câu nói của Minh như một tia sét đánh ngang tai tôi.
Tấm lưng tôi lạnh ngắt. Tôi nhớ lại… Đúng rồi, khoảng một tháng trước khi ly hôn, có một đêm tôi đột ngột tỉnh giấc vì cảm giác nghẹt thở. Khi tôi mở mắt ra, Minh đang ngồi chồm hỗm bên cạnh, đôi mắt anh mở to nhưng dại đẫn, hai tay anh ghì chặt lấy cổ tôi. Lúc tôi gạt tay anh ra và gào lên, anh bừng tỉnh, ngơ ngác rồi lao vào nhà vệ sinh nôn mửa, sau đó bỏ đi biệt tích cả đêm.
Hôm sau, anh nói với tôi rằng anh nằm mơ thấy ác mộng và vô tình chạm vào tôi. Tôi đã tin lời anh, nhưng sự lạnh nhạt của anh sau đó khiến tôi nghĩ anh đã hết yêu tôi và có người khác.
Chương 3: Chiếc còng tay và tình yêu trong giông bão
“Đêm đó… anh đã suýt giết chết người phụ nữ anh yêu nhất đời,” Minh nghẹn ngào, những giọt nước mắt nóng hổi rớt xuống lồng ngực đầy sẹo của anh. “Lúc anh tỉnh ra, thấy cổ em đỏ gờn lên, anh như biến thành một kẻ mất trí. Bác sĩ nói các cơn mộng du của anh đang tiến triển theo hướng bạo lực vô thức. Anh không thể kiểm soát được bản thân khi ngủ. Anh sợ một ngày nào đó, trong cơn mê, anh sẽ thực sự làm hại em…”
Anh ngước nhìn tôi, ánh mắt đong đầy sự chua xát: “Vì vậy, anh đã chọn cách đẩy em ra xa. Anh cố tình tạo ra những sự hiểu nhầm, cố tình tỏ ra lạnh nhạt để em thất vọng mà nộp đơn ly hôn. Anh nghĩ… chỉ cần em rời xa anh, em mới được an toàn.”
“Vậy… vậy những vết thương này từ đâu mà ra?” Tôi bước lại gần, quỳ xuống trước mặt anh, run rẩy chạm nhẹ ngón tay vào vệt bầm trên cổ tay trái của anh.
“Một năm qua, anh điều trị chuyên sâu tại viện tâm thần,” Minh thều thào. “Để không tự hại bản thân và không làm tổn thương người khác, mỗi buổi tối trước khi đi ngủ… anh phải tự dùng dây đai y tế khóa chặt hai tay mình vào thành giường. Nhưng những cơn co giật trong giấc mơ quá mạnh. Anh giãy giụa, anh cố thoát ra, và chiếc dây trói đã siết chặt vào cổ tay anh như thế này…”
Tôi ôm chồm lấy Minh.
Toàn bộ sự giận dữ, nghi ngờ, tủi hận suốt một năm qua vỡ tan thành những mảnh vụn. Hóa ra, không có người phụ nữ nào khác. Hóa ra, không có sự phản bội hay phản tráo nào. Thứ đã chia cắt chúng tôi chỉ là sự hy sinh ngu ngốc, sự im lặng tàn nhẫn của một người đàn ông muốn bảo vệ người mình yêu bằng cách tự hủy hoại chính mình.
“Đồ ngốc! Đồ vô dụng!” Tôi đấm liên tiếp vào lưng anh, vừa đấm vừa khóc nức nở. “Tại sao anh lại tự mình gánh chịu tất cả?! Chúng ta là vợ chồng cơ mà! Tám năm bên nhau, chẳng lẽ em chỉ là kẻ chỉ biết hưởng thụ sự bình yên, còn khi sóng gió thì anh đẩy em ra sao?!”
Minh ôm chặt lấy tôi, vòng tay anh siết mạnh như sợ tôi sẽ biến mất lần nữa. Anh gục mặt vào tóc tôi, nức nở như một đứa trẻ:
“Anh xin lỗi… An ơi, anh xin lỗi. Anh đã cố gắng chữa trị suốt một năm qua. Bác sĩ nói kết quả đã tiến triển rất tốt, các cơn mộng du giảm dần. Tuần trước, anh nghĩ mình đã ổn định nên mới dám hẹn gặp em, mới dám mơ về việc chắp vá lại hạnh phúc… Nhưng đêm qua, vì quá hồi hộp và lo sợ em sẽ từ chối, anh lại lên cơn tái phát. Anh lại tự xé rách tay mình…”
Anh nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu tràn ngập sự van xin: “Hôm nay thấy em bỏ chạy, anh nghĩ em đã phát hiện ra sự thật và ghê tởm một kẻ biến thái bệnh tật như anh… Anh xin lỗi vì đã làm em sợ.”
Tôi nhìn sâu vào đôi mắt mệt mỏi của người đàn ông trước mặt. Những vết bầm tím, những vệt cào rỉ máu kia không còn là bằng chứng của sự dối trá nữa. Chúng là những vết sẹo của một cuộc chiến cô độc mà anh đã âm thầm chịu đựng suốt 365 ngày qua – một cuộc chiến mà lẽ ra tôi phải là người đứng bên cạnh cùng anh chiến đấu.
Chương 4: Bắt đầu lại từ những vết thương
Đêm hôm đó, tôi không để Minh trở về căn nhà lạnh lẽo của anh.
Tôi tự tay lấy hộp dụng cụ y tế, tỉ mẩn lau rửa từng vết thương trên ngực, trên cổ tay anh. Mỗi lần dán một miếng băng gạc, tôi lại khẽ đặt lên đó một nụ hôn. Minh ngồi im, ánh mắt dính chặt vào từng chuyển động của tôi, như thể anh vẫn không tin đây là sự thật.
“Bác sĩ điều trị cho anh là ai?” Tôi vừa băng lại vết thương trên cổ tay trái cho anh vừa hỏi.
“Bác sĩ Thành, Trưởng khoa Thần kinh Bệnh viện Bạch Mai,” Minh ngoan ngoãn đáp.
“Sáng mai, em sẽ cùng anh đến gặp bác sĩ Thành,” tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh, cất giọng kiên định. “Từ nay về sau, em sẽ là người giám sát liệu trình điều trị của anh. Anh không được phép giấu em bất kỳ điều gì, dù là một cơn ác mộng nhỏ nhất.”
Minh nghẹn ngào: “An… em không sợ sao? Nhỡ đâu…”
“Em sợ chứ,” tôi ngắt lời anh, nắm chặt lấy bàn tay gầy gộc của anh. “Em sợ sự im lặng của anh hơn bất kỳ căn bệnh nào trên đời này. Bệnh tật có thể chữa, hoặc nếu không thể chữa khỏi hoàn toàn, chúng ta sẽ học cách sống chung với nó. Nhưng sự dối trá và hy sinh đơn độc thì chỉ mang lại sự đổ vỡ mà thôi.”
Tôi kéo Minh nằm xuống chiếc giường rộng thênh thang. Đêm nay, chiếc giường không còn lạnh lẽo nữa.
Tôi lấy chiếc dây đai mềm mà Minh mang theo trong túi xách, nhẹ nhàng buộc một đầu vào cổ tay anh, đầu còn lại tôi buộc chặt vào cổ tay mình.
Minh hốt hoảng định giật tay ra: “Em làm gì vậy, An?! Thế này nguy hiểm lắm!”
Tôi mỉm cười, áp sát gương mặt mình vào ngực anh, nghe nhịp tim ấm áp của anh đang đập liên hồi: “Nếu đêm nay anh lại gặp ác mộng, nếu anh lại giãy giụa, em sẽ là người thức giấc đầu tiên để ôm lấy anh, để gọi anh tỉnh lại. Anh không cần phải tự trói mình vào thành giường nữa. Em sẽ là chiếc dây trói an toàn nhất của anh.”
Minh nhìn tôi, những giọt nước mắt muộn màng của sự hạnh phúc lăn dài trên má. Anh siết chặt bàn tay đang bị buộc chung với tay tôi, nhắm mắt lại trong một hơi thở sâu và bình yên nhất sau suốt một năm dài dằn dằn.
Mưa ngoài cửa sổ vẫn rơi, nhưng trong căn phòng nhỏ, ánh đèn ngủ vàng ấm áp đã xua tan đi toàn bộ sự u uất của quá khứ.
Tôi biết, con đường phía trước của chúng tôi sẽ không dễ dàng. Liệu trình điều trị tâm lý và thần kinh có thể kéo dài hàng năm trời, những cơn mộng du bạo lực có thể vẫn sẽ quay lại thử thách sự kiên nhẫn của hai vợ chồng. Nhưng lần này, chúng tôi không còn đi một mình nữa.
Gặp lại chồng cũ sau một năm ly hôn, thứ tôi nhìn thấy trên cổ tay anh không phải là bằng chứng của một sự phản bội tàn nhẫn, mà là chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa của sự thật, của sự tha thứ và của một tình yêu đã được thử lửa qua giông bão. Hạnh phúc có thể chắp vá, miễn là những mảnh vỡ ấy được gắn kết bằng sự chân thành, dũng cảm và không bao giờ buông tay.