Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Nhìn cô mẹ kế uốn ớ, đong đưa bên một gã đàn ông lạ mặt, tôi lập tức về mách bố nhưng chẳng thể ngờ được “mẹ ghẻ” lại ma mãnh đến mức này, đúng là “bánh đúc có xương”!
Ba năm sau ngày mẹ tôi qua đời, bố quyết định đi bước nữa với một người phụ nữ chỉ hơn tôi đúng… 10 tuổi. Năm đó cô ta tròn 30, nhan sắc mặn mà, trẻ trung, việc chấp nhận gật đầu lấy một gã đàn ông ngấp nghé năm mươi như bố tôi thì mục đích chẳng có gì khác ngoài tài sản. Ngay từ buổi đầu chạm mặt, cô Phương — tên người “dì ghẻ” ấy — đã luôn né tránh cái nhìn của tôi, mỗi lần giao tiếp đều gượng gạo, ngập ngừng vô cùng thiếu tự nhiên, càng làm tôi dấy lên lòng nghi ngại và ghét bỏ.
Phương chẳng làm ra đồng nào, chỉ quanh quẩn ở nhà nhưng lúc nào cũng khoác lên mình vẻ đài các, mỏng manh như cành liễu trước gió. Bất cứ chuyện gì không vừa lòng, cô ta lại sụt sùi rơi nước mắt rồi rủ rỉ tâm sự với bố tôi. Tôi chỉ cần lỡ lời gằn giọng một chút là cô ta lập tức “mách nước” với ông rằng tôi hỗn xược, coi thường mẹ kế, thậm chí vu cho tôi cái tội vì ích kỷ muốn giữ bố cho riêng mình nên mới hằn học hất hủ người ngoài.
Ban đầu bố tôi còn gạt đi, nhưng “mật ngọt chết dại”, nghe than vắn thở dài nhiều lần rồi ông cũng mông muội tin theo. Bất kể tôi phân trần điều gì, ông cũng gạt phắt, luôn miệng răn dạy tôi phải biết trưởng thành, đối nhân xử thế cho tử tế, đừng ôm khư khư hận thù; ông bảo mẹ kế là do chính tay ông chọn lựa nên tôi bắt buộc phải tôn trọng… Hàng đống lý lẽ đạo đức được ông đưa ra chỉ để ép tôi phải nhẫn nhịn cô ta.
Cho tới một ngày, tôi vô tình bắt gặp cô Phương tại một quán ăn. Cô ta ngồi sát rạt bên một gã đàn ông lạ mặt, chăm chút gắp từng gắp thức ăn cho hắn, nói cười cực kỳ tình tứ. Thỉnh thoảng, gã đó lại âu yếm vuốt ve lọn tóc mái của cô ta. Cả hai thì thầm trò chuyện rồi cười đùa e ấp, thỉnh thoảng bàn tay lại va chạm vô tình đầy ngụ ý.
Tôi lập tức giơ máy chụp lại nhưng không vội đưa cho bố. Muốn nắm đằng chuôi, tôi âm thầm theo dõi hành tung của cô ta. Hóa ra đây không phải buổi hẹn hò bộc phát. Cứ đều đặn mỗi tuần hai buổi sáng, hễ bố tôi dắt vợt đi đánh tennis là cô ta lại lên đồ diện đẹp bước ra khỏi nhà. Có bận họ rủ nhau đi ăn tiệm, có lần lại dắt tay nhau chui tọt vào khách sạn. Toàn bộ hình ảnh bằng chứng cắm sừng đã nằm gọn trong tay tôi.
Một buổi tối nọ, tranh thủ lúc bố vắng nhà chỉ có tôi và cô ta, tôi ném xấp ảnh thẳng xuống mặt bàn, cất giọng tra hỏi không chút kiêng nể: “Cô tính đóng kịch lừa dối bố tôi tới chừng nào nữa đây?”.
Trái ngược với dự đoán của tôi, Phương không hề giật mình hoảng hốt, cũng chẳng thèm chối cãi. Cô ta chậm rãi lướt mắt qua xấp ảnh rồi nở một nụ cười nhếch môi đầy bí hiểm, cất lời tiết lộ một sự thật mà tôi nằm mơ cũng không ngờ tới…
Phương chậm rãi tựa lưng vào thành ghế, nhón lấy chiếc ly thủy tinh chứa làn nước trà hoa cúc còn nghi ngút khói. Cô ta nhấp một ngụm nhỏ, đôi môi tô son màu đỏ trầm uốn cong thành một nụ cười nửa miệng. Ánh mắt sắc lẹm, tỉnh táo đến đáng sợ của cô ta ghim chặt vào tôi — hoàn toàn khác hẳn vẻ yếu đuối, mong manh, dễ vỡ mà cô ta vẫn thường diễn trước mặt bố.
“Cô tưởng cô thông minh lắm sao?” — Phương cất giọng, không còn vẻ ngập ngừng gượng gạo thường ngày. Giọng cô ta trầm, lạnh và chứa đầy sự giễu cợt. — “Mấy tấm ảnh này… cô nghĩ bố cô xem xong thì sẽ đuổi tôi ra khỏi nhà, còn cô sẽ thắng làm vua chắc?”
Tôi nhíu mày, lùi lại một bước, tay vẫn nắm chặt mép bàn: “Bằng chứng trai trên gái dưới, vào khách sạn rõ ràng thế này, cô còn định chối phắt đi đâu nữa? Bố tôi dù có mù quáng đến đâu cũng không thể chấp nhận một kẻ cắm sừng mình!”
Phương bật cười thành tiếng. Tiếng cười trong trẻo nhưng rợn người vang lên giữa phòng khách rộng lớn. Cô ta dùng đầu ngón tay sơn màu đỏ rượu, thong thả đẩy xấp ảnh trên bàn về phía tôi.
“Này cô con gái rượu,” — Phương ghé sát mặt lại, thì thì thầm. — “Người trong ảnh… là anh trai ruột cùng cha khác mẹ của tôi.”
Tôi khựng lại, toàn thân đông cứng: “Cái gì?!”

CHƯƠNG MỘT. MÀN TRÁO TRỞ CỦA DÌ GHẺ
“Bất ngờ lắm đúng không?” — Phương tủm tỉm cười, khoanh tay trước ngực. — “Anh ấy vừa từ nước ngoài về tháng trước. Vì chuyện gia đình dòng họ có chút phức tạp, tôi chưa tiện công khai với bố cô. Những lần gặp nhau là để giải quyết chuyện di chúc thừa kế của bố mẹ tôi dưới quê. Còn cái khách sạn cô chụp được… đó là nơi anh ấy đang lưu trú trong thời gian về Việt Nam.”
Tôi giận đến run người, đập mạnh tay xuống bàn: “Cô bớt bịa chuyện đi! Anh trai ruột nào lại vuốt tóc, nắm tay, thì thầm tình tứ như nhân tình thế kia? Cô nghĩ tôi là đứa trẻ ranh ba tuổi à?!”
“Thì sao nào?” — Phương nheo mắt, ánh mắt lộ rõ vẻ ma mãnh. — “Anh em ruột lâu ngày không gặp, thân thiết một chút thì có gì sai? Quan trọng không phải là cô tin hay không, mà là bố cô tin ai.”
Cô ta đứng dậy, vuốt lại nếp váy lụa phẳng tắp, từng bước tiến lại gần tôi.
“Cô có biết vì sao mỗi lần cô nổi giận, tôi chỉ cần khóc vài giọt nước mắt là bố cô lại quay sang mắng cô không? Vì cô quá ngốc! Cô luôn dùng sự hung hăng, cộc lốc để đối diện với ông ấy. Còn tôi, tôi cho ông ấy thứ mà một người đàn ông gần năm mươi tuổi, cô đơn sau khi vợ mất cần nhất: sự dịu dàng, tôn trọng và cảm giác được làm người bảo vệ.”
Phương ghé sát tai tôi, thì thầm bằng giọng điệu cay độc:
“Tối nay bố cô về, cô cứ việc đưa xấp ảnh này ra. Nhưng tôi cá với cô… người phải xách vali ra khỏi căn nhà này không phải là tôi, mà chính là cô đấy!”
Lời thách thức của Phương như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt tôi. Tôi siết chặt nắm tay, ngực phập phồng vì phẫn nộ. Tôi không tin! Bằng chứng rành rành thế này, làm sao bố tôi có thể bị qua mặt dễ dàng như thế được?
CHƯƠNG HAI. CÚ ĐÓN ĐẦU TÀI TÌNH
Khoảng chín giờ tối, tiếng động cơ xe ô tô của bố vang lên ngoài cổng.
Tôi đứng ở phòng khách, tim đập liên hồi. Xấp ảnh được tôi kẹp chặt trong tay. Tôi đã chuẩn bị sẵn tất cả lý lẽ để bóc trần bộ mặt thật của người phụ nữ ma mãnh này.
Cánh cửa gỗ bật mở. Bố tôi bước vào, gương mặt mệt mỏi sau một ngày làm việc dài. Nhưng ngay khi ông vừa đặt chiếc cặp táp xuống kệ, Phương đã từ trong bếp chạy ra.
Trái ngược với vẻ kiêu ngạo, thách thức lúc nãy, gương mặt Phương lúc này giàn giụa nước mắt. Cô ta gục đầu vào ngực bố tôi, bờ vai gầy rung lên bẩy rẩy như một chiếc lá trước dông bão.
“Anh… Anh về rồi…” — Phương nghẹn ngào, giọng nói đứt quãng.
Bố tôi hoảng hốt, ôm lấy vai cô ta: “Phương! Có chuyện gì thế em? Sao lại khóc nông nổi này?”
Phương ngước đôi mắt đỏ hoe, đẫm lệ nhìn bố tôi, rồi liếc sang tôi với ánh mắt sợ hãi, e ấp:
“Em… Em xin lỗi anh. Là lỗi của em… Em không nên giấu anh chuyện anh trai em từ nước ngoài về. Em sợ anh nghĩ em dùng tiền của anh để lo cho gia đình riêng nên em mới lén gặp anh ấy… Em không ngờ… không ngờ cháu lại thuê người theo dõi em, chụp ảnh rồi kết tội em ngoại tình…”
Tôi đứng chết đứng tại chỗ. Đầu óc tôi trống rỗng.
Cô ta đã chủ động khai trước!
Phương lấy trong túi ra một cuốn sổ hộ khẩu cũ và tấm ảnh gia đình đã hoen màu, chìa ra trước mặt bố tôi:
“Đây là ảnh anh trai em lúc nhỏ và giấy tờ chứng minh. Em chỉ muốn tự tay giải quyết xong chuyện đất đai gia đình rồi mới báo với anh. Nhưng cháu… cháu đưa xấp ảnh này ra đòi đuổi em đi. Cháu bảo em là loại phụ nữ đào mỏ, cắm sừng anh… Anh ơi, em sống trong căn nhà này, chịu đựng sự ghét bỏ của cháu bấy lâu nay em đều nhẫn nại, nhưng nhục mạ nhân phẩm của em thế này thì em không sống nổi nữa!”
Nói rồi, Phương quay người chạy xộc lên cầu thang, đóng sầm cửa phòng ngủ lại, để lại tiếng khóc thảm thiết vang vọng khắp căn nhà.
Bố tôi quay lại nhìn tôi. Ánh mắt ông từ mệt mỏi chuyển sang thất vọng và giận dữ tột cùng.
“Bố… Bố nghe con giải thích!” — Tôi luống cuống, chìa xấp ảnh ra. — “Cô ta nói dối! Hành động của họ trong ảnh không hề giống anh em ruột! Họ vào khách sạn…”
BỐP!
Một tiếng tát giòn giã vang lên. Cả không gian rơi vào sự câm nín ngạt thở.
Gò má tôi nóng bừng, đau nhói. Tôi ngơ ngác nhìn bố — người đàn ông cả đời chưa từng giơ tay đánh tôi một lần nào, ngay cả khi tôi nghịch dại nhất.
“Đủ rồi!” — Bố tôi gào lên, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ. — “Mày còn định vô học đến mức nào nữa?! Mẹ kế mày đã đưa cả giấy tờ, ảnh gia đình ra chứng minh, mày còn muốn vu khống cho cô ấy đến bao giờ? Mày thuê người theo dõi cô ấy? Mày xem cái nhà này là cái gì? Là đồn cảnh sát à?!”
“Bố! Con làm vậy là vì muốn bảo vệ bố! Cô ta chỉ thèm khát tài sản của bố thôi!” — Tôi gào lên trong nước mắt.
“Bảo vệ tao?!” — Bố tôi cười nhạt, nụ cười đầy cay đắng. — “Mày bảo vệ tao bằng cách đào bới đời tư của vợ tao, xúc phạm cô ấy, làm cho cái nhà này lúc nào cũng như cái hỏa ngục? Tao nói cho mày biết, cô Phương sang đây sống với tao không đòi hỏi một đồng đứng tên tài sản nào. Ngược lại, chính mày mới là đứa lúc nào cũng sợ mất phần thừa kế!”
Ông chỉ tay ra phía cửa, giọng đanh thép và lạnh lùng:
“Nếu mày không thể sống tử tế và tôn trọng người nhà của tao, thì mày chuyển ra ngoài ở đi! Tao không thể chứa nổi một đứa con đầy lòng hận thù như mày trong căn nhà này nữa!”
Tôi nhìn bố, từng lời nói của ông như những mũi dao đâm nát trái tim tôi. Tôi nhìn lên tầng hai, qua khe cửa khép hờ, tôi thấy Phương đang đứng đó. Cô ta đưa tay lau sạch vệt nước mắt trên mặt, nở một nụ cười nhếch môi đầy chiến thắng nhìn xuống tôi.
Tôi thua rồi. Thua một cách tâm phục khẩu phục trước một kẻ “cao tay” đến đáng sợ.
CHƯƠNG BA. SỰ TỰ LẬP VÀ MÀN LẬP LẠI TRẬN ĐỒ
Tối hôm đó, tôi dọn toàn bộ quần áo vào hai chiếc vali ngăn ngắn và bước ra khỏi căn nhà mà mình đã gắn bó từ nhỏ. Đêm Sài Gòn mưa tầm tã, tôi đứng dưới hiên một cửa hàng tiện lợi, nước mắt hòa lẫn nước mưa.
Nhưng tôi không cho phép mình gục ngã. Lòng kiêu hãnh và ký ức về người mẹ quá cố không cho phép tôi van xin hay đầu hàng trước kẻ ma mãnh như Phương.
Tôi dùng số tiền tiết kiệm ít ỏi từ việc làm thêm và thuê một căn phòng trọ nhỏ ven nội thành. Ba năm tiếp theo là chuỗi ngày tôi lao vào làm việc như một cỗ máy. Tôi hoàn thành tấm bằng cử nhân Tài chính – Ngân hàng, xin vào làm việc tại một tập đoàn kiểm toán lớn.
Trong suốt ba năm đó, tôi cắt đứt hoàn toàn liên lạc với bố. Thi thoảng, qua lời kể của vài người họ hàng, tôi biết được rằng bố tôi ngày càng mê muội Phương. Ông đã sang tên căn biệt thự gia đình và một phần cổ phần công ty kinh doanh thiết bị y tế của ông cho cô ta đứng tên với lý do “để em yên tâm sống cùng anh”.
Mỗi lần nghe tin, lòng tôi lại thắt lại. Nhưng tôi biết, nếu tôi tự mình chạy về khuyên ngăn, bố sẽ chỉ càng đẩy tôi ra xa. Tôi cần một cơ hội — một cơ hội thật sự chuẩn xác để hạ gục tấm mặt nạ của Phương.
Và cơ hội đó đã đến vào năm tôi 25 tuổi.
Nhờ vị trí chuyên viên kiểm toán cao cấp, tôi được phân công tham gia đội kiểm toán độc lập cho một dự án mua bán & sáp nhập (M&A) lớn. Đối tác muốn thâu tóm chuỗi phòng khám tư nhân của một doanh nhân nổi tiếng.
Và người doanh nhân đó… chính là “người anh trai ruột” năm xưa của Phương — kẻ đã từng xuất hiện trong xấp ảnh của tôi!
Khi đào sâu vào hồ sơ tài chính và pháp lý của gã đàn ông này, tôi phát hiện ra một sự thật chấn động: Gã hoàn toàn không phải là anh trai ruột nào cả! Gã tên là Lê Văn Hùng — một kẻ chuyên lừa đảo tài chính tinh vi từng có tiền án ở nước ngoài.
Phương và Hùng thực chất là vợ chồng hợp pháp được đăng ký kết hôn tại một quốc gia Đông Nam Á từ 8 năm trước!
Kịch bản của chúng vô cùng hoàn hảo: Phương làm giả giấy tờ thân thế, tiếp cận những người đàn ông trung niên giàu có, cô đơn như bố tôi để kết hôn. Sau đó, bằng sự dịu dàng và các chiêu trò tâm lý, Phương sẽ từng bước thao túng, ép chồng sang tên tài sản. Trong khi đó, Hùng sẽ đóng vai “anh trai” hoặc “đối tác đầu tư” để rút dần nguồn vốn công ty của nạn nhân chuyển ra nước ngoài!
Những bằng chứng năm xưa tôi chụp được không hề sai. Cái sai duy nhất của tôi là đã quá nóng vội, để cho chúng dùng bản sao giấy tờ giả đánh tráo khái niệm và đón đầu tâm lý của bố tôi.
Lần này, tôi không còn là cô gái 22 tuổi bốc đồng nữa.
Tôi âm thầm thu thập toàn bộ hồ sơ đăng ký kết hôn gốc của Phương và Hùng từ Đại sứ quan, lịch sử dòng tiền chuyển khoản trái phép từ tài khoản công ty của bố tôi sang các tài khoản ma của Hùng, cùng bản giám định pháp y về các loại thuốc ngủ liều nhẹ mà Phương vẫn lén dùng trong thức ăn hằng ngày của bố tôi để khiến trí nhớ ông suy giảm.
ĐOẠN KẾT. BÁNH ĐÚC CÓ XƯƠNG
Một buổi chiều cuối tuần, tôi quay trở lại căn biệt thự cũ sau 3 năm xa cách.
Căn nhà từng tràn ngập tiếng cười của mẹ tôi giờ đây u tối và lạnh lẽo. Bố tôi ngồi trên chiếc ghế sofa ở phòng khách, tóc đã bạc phơ, gương mặt hốc hác, thẫn thờ nhìn vào khoảng không. Trí nhớ của ông dạo này kém đi rõ rệt, công ty thì đứng trước nguy cơ phá sản vì liên tục thất thoát vốn.
Phương vẫn diện bộ váy đắt tiền, ngồi bên cạnh giả vờ bóp vai cho ông, nhưng đôi mắt thì dính chặt vào chiếc điện thoại để theo dõi các lệnh chuyển tiền.
Tiếng gót giày cao gót của tôi nện xuống sàn đá vang lên giòn giã.
Phương ngẩng đầu lên, vẻ mặt biến sắc trong giây lát khi nhận ra tôi. Nhưng ngay lập tức, cô ta lấy lại vẻ đài đái, mỉm cười nhếch môi:
“Ôi, cô con gái lớn về đấy à? Ba năm không tin tức, tưởng cô quên mất người bố này rồi chứ? Về đây làm gì? Lại định diễn kịch đòi tài sản à?”
Bố tôi ngước đôi mắt đờ đẫn nhìn tôi, giọng run run: “Linh… là con đấy à?”
Tôi không nhìn Phương, bước thẳng đến trước mặt bố, nhẹ nhàng quỳ xuống bên cạnh ghế ông. Tôi lấy từ trong cặp ra một tập hồ sơ dày cộp, đặt lên bàn.
“Bố,” — Tôi cất giọng bình thản, trong trẻo. — “Con trở về để đưa bố đi chữa bệnh. Và để đòi lại tất cả những gì thuộc về mẹ con và bố.”
Phương bật cười lớn, cất giọng mỉa mai: “Cô bị điên à?! Căn nhà này và cổ phần công ty đã được bố cô sang tên hợp pháp cho tôi rồi! Cô lấy quyền gì mà đòi?”
Tôi thong thả đứng dậy, quay sang nhìn thẳng vào mắt Phương. Ánh mắt tôi lúc này không còn sự tức giận hay sợ hãi của 3 năm trước, mà là sự lạnh lẽo của một người nắm chắc chiến thắng trong tay.
“Tôi lấy quyền của một Kiểm toán viên Nhà nước, và là người đại diện nộp đơn tố cáo vụ án ‘Lừa đảo chiếm đoạt tài sản’ và ‘Vi phạm chế độ một vợ một chồng’ của cô và Lê Văn Hùng!”
Tôi mở tập hồ sơ, rút từng tờ tài liệu ném thẳng vào mặt Phương:
-
Bản sao Trích lục Kết hôn giữa Phương và Lê Văn Hùng do Đại sứ quan xác nhận — chứng minh cô ta đã kết hôn ở nước ngoài trước khi cưới bố tôi.
-
Bản kê khai dòng tiền 20 tỷ đồng từ tài khoản công ty bố tôi được chuyển dịch bất hợp pháp sang các tài khoản ma do Hùng đứng tên.
-
Bản kết quả xét nghiệm độc chất trong mẫu trà hoa cúc mà cô ta pha cho bố tôi hằng ngày — chứa thành phần SEDUXEN gây suy giảm thần kinh.
Gương mặt Phương từ đài đái chuyển sang xám ngắt như tro tàn. Chiếc ly trên tay cô ta rơi xuống sàn gạch, vỡ tan tành.
“Cô… Cô làm sao có được những thứ này?!” — Phương gào lên, hai tay run bẩy, định lao đến xé tập hồ sơ.
Nhưng đã quá muộn.
Tiếng còi xe cảnh sát vang lên dồn dập ngoài cổng. Ba chiến sĩ công an cùng đại diện Viện Kiểm sát bước vào, đọc lệnh bắt giữ khẩn cấp đối với Phương và đồng phạm Lê Văn Hùng (vừa bị bắt tại sân bay khi đang làm thủ tục xuất cảnh).
Bố tôi nhìn những tờ tài liệu trên bàn, nhìn người phụ nữ mà ông từng yêu thương, chiều chuộng đang bị tra còng số 8 vào tay. Ông bàng hoàng, nước mắt trào ra trong sự hối hận muộn màng.
“Phương… Em… Tại sao em lại đối xử với anh như thế?!” — Bố tôi nghẹn ngào, giọng nói vỡ vụn.
Phương nhìn bố tôi, rồi nhìn sang tôi. Biết không còn đường lui, cô ta nhếch môi cười cay đắng, lộ rõ bộ mặt thật tàn nhẫn:
“Tại sao à? Vì ông già rồi! Ông ngu ngốc và dễ bị dắt mũi! Tôi chỉ cần khóc vài giọt nước mắt là ông sẵn sàng dâng hết tài sản cho tôi! Mấy thằng đàn ông thèm khát sự dịu dàng giả tạo như ông… chết là đáng!”
Lời nói của Phương như cú đấm cuối cùng đánh gục sự u mê của bố tôi. Ông gục đầu xuống bàn, khóc nức nở như một đứa trẻ.
Sau ngày hôm đó, Phương và Hùng phải đối mặt với bản án 18 năm tù giam về tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Toàn bộ tài sản căn biệt thự và cổ phần công ty được Tòa án tuyên hủy bỏ các giao dịch dân sự vô hiệu, hoàn trả lại toàn bộ cho bố tôi.
Tôi xin nghỉ việc ở tập đoàn kiểm toán, quay trở về nhà để chăm sóc và hỗ trợ bố khôi phục lại công ty.
Nhiều tháng điều trị y tế, sức khỏe và trí nhớ của bố tôi dần bình phục. Một buổi chiều thu, bố dắt tôi lên căn phòng thờ của mẹ. Ông đứng trước di ảnh mẹ tôi rất lâu, rồi quay sang nắm lấy bàn tay tôi, đôi mắt rấn rấn nước mắt:
“Con gái… Bố xin lỗi con. Vì sự u mê của bố mà đã làm tổn thương con, đẩy con ra khỏi nhà…”
Tôi ôm lấy người cha già đã tóc bạc phơ. Mọi giận hận, đau khổ của 3 năm qua dường như tan biến theo làn khói hương trầm nghi ngút.
Cổ nhân nói không sai: “Bánh đúc có xương bao giờ — Mẹ ghẻ thương xót con chồng bấy lâu”. Lòng người hiểm ác có thể dùng sự dịu dàng để làm thứ vũ khí thao túng độc hại nhất, nhưng sự thật và tình yêu thương chân thành thì vĩnh viễn không bao giờ có thể bị đánh gục.