
Tôi ngồi lặng lẽ giữa gian bếp vắng lặng, đồng hồ đã điểm 2 giờ sáng. Những tiếng ngáy ngủ từ phòng khách vọng vào khiến tôi cảm thấy nực cười. Mười hai con người đang nằm la liệt khắp nhà tôi, tiêu tốn mười hai phần nước sinh hoạt, mười hai phần điện năng, và vắt kiệt mười hai phần sức lực của tôi mà không một lời hỏi han.
Chồng tôi vẫn chưa về, chắc hẳn đang say sưa ở một quán karaoke nào đó với đám bạn cũ, bỏ mặc tôi với bãi chiến trường này. Sự tử tế của tôi đã bị coi là điều hiển nhiên, và sự im lặng của tôi đã bị họ xem là sự nhu nhược.
“Được thôi, nếu mọi người muốn một kỳ nghỉ ‘đáng nhớ’, tôi sẽ cho mọi người toại nguyện,” tôi lầm bầm, lau khô giọt nước mắt cuối cùng.
Chương 1: Kế hoạch âm thầm
Tôi không chọn cách gào thét hay cãi vã. Tôi bắt đầu làm việc, nhưng không phải là rửa bát. Tôi lấy chiếc điện thoại, mở ứng dụng đặt vé du lịch và dịch vụ dọn dẹp nhà cửa.
-
Việc đầu tiên: Tôi đặt một tour du lịch nghỉ dưỡng 3 ngày 2 đêm tại một resort cao cấp ở Vũng Tàu cho chính mình và hai con nhỏ. Chuyến xe sẽ khởi hành vào lúc 6 giờ sáng.
-
Việc thứ hai: Tôi gọi điện cho dịch vụ “Tổng vệ sinh và di dời nội thất”. Tôi yêu cầu họ có mặt lúc 8 giờ sáng để dọn dẹp toàn bộ căn nhà, bao gồm cả việc giặt giũ toàn bộ chăn ga gối đệm mà cả nhà chồng đang nằm.
-
Việc thứ ba: Tôi rút hết tiền trong ví của chồng (số tiền anh ta vừa rút để “chiêu đãi” bạn bè) để lại một mẩu giấy nhỏ ngay trên bàn trà giữa phòng khách.
Sau đó, tôi lặng lẽ thu dọn hành lý của ba mẹ con. Tôi làm mọi thứ khẽ khàng như một bóng ma. Trước khi đi, tôi còn làm thêm một việc cuối cùng: Tắt toàn bộ hệ thống nước nóng và khóa van nước tổng của căn nhà.
Chương 2: Buổi sáng náo loạn
6 giờ sáng, khi nắng bắt đầu le lói qua khe cửa, tôi dắt hai con rời khỏi nhà. Cửa khóa trái từ bên ngoài bằng ổ khóa thông minh mà chỉ mình tôi có mã số điều khiển qua điện thoại.
8 giờ sáng, tôi nhận được cuộc gọi đầu tiên từ mẹ chồng. Tôi không nghe máy. Tiếp theo là mười mấy cuộc gọi nhỡ từ chồng. Tôi thong thả nhâm nhi ly cà phê trên xe khách, nhìn cảnh vật lùi dần về phía sau. Đến khi xe dừng nghỉ chân, tôi mới mở điện thoại xem camera an ninh được kết nối với phòng khách.
Cảnh tượng bên trong đúng là một sự “náo loạn” đúng nghĩa:
-
Mười hai con người tỉnh dậy trong tình trạng không có nước để đánh răng, rửa mặt.
-
Mẹ chồng tôi đang đập cửa phòng ngủ của tôi (đã khóa) gào thét vì không thấy con dâu nấu đồ ăn sáng.
-
Chồng tôi nằm gục trên sofa, mặt cắt không còn giọt máu khi đọc mảnh giấy tôi để lại: “Em và con đi nghỉ lễ đây. Nhà là của anh, người thân cũng là của anh, anh tự phục vụ nhé. Tiền em cầm đi coi như phí tổn thất tinh thần 5 năm qua. Chúc cả nhà vui vẻ!”
Nhưng đỉnh điểm là khi đội dịch vụ dọn dẹp có mặt. Theo đúng hợp đồng tôi đã ký và thanh toán trước, họ bước vào với máy hút bụi công nghiệp, hóa chất tẩy rửa mạnh và yêu cầu tất cả mọi người phải rời khỏi nhà hoặc tập trung vào một góc để họ phun thuốc khử trùng toàn diện.
Mẹ chồng tôi gào lên: “Chúng mày là ai? Sao dám đuổi tao?” Anh trưởng nhóm dọn dẹp lạnh lùng đáp: “Chủ nhà thuê chúng tôi dọn dẹp ‘rác và vi khuẩn’ để chuẩn bị bán nhà. Mời các bác ra ngoài cho chúng tôi làm việc.”
Chương 3: Kết cục của sự ích kỷ
Cả nhà chồng mười hai người, quần áo xộc xệch, mặt mũi chưa kịp rửa, bị đẩy ra khỏi cửa nhà giữa cái nắng gay gắt của thành phố. Chồng tôi cuống cuồng gọi điện cho tôi nhưng tôi đã khóa sim, chỉ dùng wifi để cập nhật tình hình.
Họ không có chỗ đi, tiền bạc thì chồng tôi đã bị tôi “tịch thu” sạch sẽ. Cả đoàn người bệ rạc kéo nhau ra quán nước đầu ngõ ngồi đợi. Mẹ chồng tôi muối mặt với hàng xóm xung quanh khi họ xì xào: “Kìa, nhà bà Phán ở quê lên chơi mà bị con dâu tống ra đường à?”.
Đến chiều ngày thứ hai của kỳ nghỉ, chồng tôi nhắn tin vào Zalo, giọng điệu đã hoàn toàn thay đổi từ đe dọa sang van xin: “Vợ ơi, anh sai rồi. Mọi người về quê hết rồi, anh không chịu nổi nữa. Em về đi, anh hứa từ nay không bao giờ thế này nữa.”
Tôi chỉ nhắn lại ngắn gọn: “Khi nào anh học được cách tôn trọng vợ và biết nói chữ ‘Không’ với những đòi hỏi vô lý của họ hàng, lúc đó em sẽ cân nhắc. Còn bây giờ, hãy tận hưởng kỳ nghỉ của anh đi.”
Sau kỳ nghỉ đó, tôi trở về nhà với một tâm thế hoàn toàn khác. Tôi không còn là nàng dâu “phục vụ” nữa. Tôi thuê giúp việc theo giờ, đặt ra quy tắc rõ ràng về việc đón khách. Chồng tôi, sau một phen nhục nhã với cả họ và bị hụt hẫng về tài chính, đã bắt đầu biết bảo vệ gia đình nhỏ của mình trước những đợt “tấn công” từ quê lên.
Đôi khi, sự hiền lành không mang lại bình yên, mà chính sự quyết liệt mới là chìa khóa để giữ gìn tôn nghiêm của bản thân. Mười hai con người kia từ đó về sau, mỗi khi nhắc đến tên tôi, đều pha chút sợ hãi xen lẫn nể trọng. Và đó, chính là cái kết ngọt ngào nhất mà tôi tự dành cho mình.