
Mẹ chồng tôi thì thào, giọng nghẹn lại: — Chị đừng giấu mãi thế này nữa. Cái bụng cứ lớn từng ngày, thiên hạ người ta nhìn vào rồi con Linh nó nghĩ quẩn thì khổ. Sự hy sinh này của chị lớn quá, tôi nhìn mà đứt từng khúc ruột.
Mẹ tôi — bà thông gia từ dưới quê lên — chỉ khẽ thở dài, tiếng thở dài mang theo cả sự mệt mỏi lẫn quyết tâm: — Chị à, đời tôi già rồi, tiếng xấu hay lời ra tiếng vào tôi chịu được hết. Chỉ cần con Linh nó không biết, chỉ cần nó được sống tiếp để nuôi con nó, thì cái bụng này có to đến mấy, tôi cũng cắn răng mà mang. Chị cũng biết thầy bói và bác sĩ đều nói gì rồi đó…
Tôi đứng chết lặng sau cánh cửa bếp. “Sự hy sinh”? “Cái bụng”? Những từ ngữ ấy quay cuồng trong đầu tôi. Một sự thật kinh hoàng bắt đầu lộ ra qua từng lời kể nức nở của mẹ chồng tôi.
Chương 1: Bí mật sau “Chiếc bụng bầu”
Hóa ra, không hề có đứa trẻ nào trong bụng mẹ tôi cả. Cái bụng lùm xùm ấy không phải là kết quả của một cuộc tình vụng trộm hay một sự buông thả tuổi già. Đó là một khối u ác tính.
Ngày mẹ tôi hớt hải từ quê lên, bà vốn dĩ đã mang trong mình cơn đau âm ỉ. Nhưng khi thấy tôi sinh non, đứa cháu đỏ hỏn nằm lồng kính, còn tôi thì suy sụp đến mức không còn sức sống, bà đã nén cơn đau ấy lại. Bà nói dối là lên chăm con, nhưng thực chất là bà muốn dành những ngày cuối cùng của cuộc đời để bảo vệ tôi.
Căn bệnh ung thư cổ tử cung giai đoạn cuối khiến bụng bà sưng to, dịch tràn màng bụng làm cái bụng lùm xùm như mang thai 5, 6 tháng. Bà không dám đi bệnh viện vì sợ tôi lo lắng, lại càng không dám giải thích với ai vì sợ lộ ra căn bệnh tử thần, tôi sẽ quỵ ngã. Bà chấp nhận để cả làng, cả xóm chửi rủa là “già còn ham hố”, là “không biết cha đứa bé là ai” chỉ để đổi lấy sự bình yên giả tạo cho con gái đang ở cữ.
Mẹ chồng tôi, người duy nhất biết chuyện khi tình cờ thấy mẹ tôi ngất xỉu trong nhà tắm và nhìn thấy những lọ thuốc giảm đau liều mạnh, đã cùng bà lập một bản giao ước đau lòng: Giấu kín tất cả cho đến khi tôi ra tháng.
Chương 2: Khi danh tính “Cha đứa bé” được hé lộ
Mẹ tôi vẫn tiếp tục diễn kịch. Mỗi sáng bà vẫn cố gượng dậy nấu cháo móng giò cho tôi, nén cơn đau thắt gan bàn chân để bế cháu. Đêm đêm, khi tôi ngủ say, bà lại ra sau vườn cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ.
Đỉnh điểm của câu chuyện là khi một người họ hàng xa đến chơi, ác miệng mỉa mai: — Nhà này hay thật, con dâu thì đẻ, mẹ vợ cũng sắp đẻ. Chẳng hay ông nào ở dưới quê “mát tay” thế, hay là ông thông gia mất lâu rồi mà bà vẫn giữ được “lửa” với ai khác?
Tôi nhìn mẹ, lòng quặn thắt vì thương và cả vì sự nghi hoặc vẫn còn len lỏi. Nhưng ngay lúc đó, mẹ chồng tôi bước ra, bà dõng dạc nói một câu khiến cả nhà lặng đi: — Cha đứa bé không ở đâu xa cả. Chính là lòng hiếu thảo và sự hy sinh của một người mẹ đấy! Các người không biết thì đừng có ngậm máu phun người.
Đêm hôm đó, mẹ tôi trở bệnh nặng. Bà nôn ra m-áu đen ngay trên giường. Lúc này, không thể giấu được nữa, xe cấp cứu hú còi xé tan màn đêm yên tĩnh của khu chung cư.
Chương 3: Lời thú tội dưới ánh đèn trắng
Tại bệnh viện, bác sĩ lắc đầu nhìn tôi: — Tại sao bây giờ gia đình mới đưa bà ấy đến? Khối u đã di căn toàn bộ, bụng chướng to thế này chắc chắn bà ấy đã chịu đựng đau đớn khủng khiếp lắm. Bà ấy chỉ đang sống bằng ý chí thôi.
Tôi quỵ xuống bên giường bệnh. Nhìn mẹ gầy rộc đi, chỉ còn cái bụng là vẫn to bất thường, tôi khóc không thành tiếng. Mẹ nắm lấy tay tôi, hơi thở đứt quãng: — Linh… con đừng trách mẹ… Mẹ chỉ sợ… con biết mẹ sắp đi… con sẽ bỏ ăn bỏ ngủ… rồi mất sữa nuôi con… Con Sóc nó cần con…
Tôi hiểu ra tất cả. Mẹ chồng tôi đứng bên cạnh, nghẹn ngào giải thích thêm rằng mẹ tôi đã đi xem thầy, người ta bảo vận hạn của tôi năm nay rất nặng, nếu có thêm một hung tin về tang tóc, tôi sẽ không qua khỏi kỳ hậu sản. Bà tin vào điều đó nên đã chọn cách giả làm người đàn bà lăng loàn, chấp nhận bị nhục mạ để “gánh hạn” cho con.
Chương 4: Cái kết của sự bao dung
Mẹ tôi ra đi vào một buổi sáng sớm khi nắng vừa chạm vào cửa sổ phòng bệnh. Bà ra đi thanh thản, trên môi vẫn còn nụ cười nhẹ khi nhìn thấy tôi đã bắt đầu hồng hào trở lại và đứa cháu nhỏ đã khỏe mạnh về nhà.
Cả nhà thông gia, từ chồng tôi đến bố chồng và các cô chú, không một ai dám trách bà nửa lời. Ngược lại, họ nhìn bà với một sự kính trọng đến tôn thờ. Danh tính “bố đứa bé” — cái bí ẩn mỉa mai của thiên hạ — giờ đây chính là hiện thân của một tình mẫu tử vĩ đại nhất mà tôi từng chứng kiến.
Tôi không còn bị hậu sản mòn nữa. Nỗi đau mất mẹ trở thành động lực để tôi sống tốt hơn, để nuôi dạy con mình thành người có trái tim ấm áp như bà ngoại của nó. Mẹ chồng tôi từ đó về sau đối xử với tôi như con gái ruột, bà bảo: “Mẹ của con đã tin tưởng gửi gắm con cho mẹ, mẹ không thể phụ lòng chị ấy.”
Câu chuyện về “bà thông gia mang bầu” vẫn thỉnh thoảng được người ta nhắc lại, nhưng không còn là một giai thoại mỉa mai, mà là một bài học về sự hy sinh thầm lặng. Dưới gốc xoài nơi mẹ tôi hay ngồi khi còn sống, tôi trồng một khóm hoa trắng, tượng trưng cho tấm lòng thanh bạch và cao cả của mẹ — người đã dùng cả danh dự cuối đời để bảo vệ mầm sống của tôi.