Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí

“Nhưng bọn trẻ vô tội.”
Lâm Mạn nghẹn ngào thốt ra câu đó, đôi mắt đã đẫm lệ. Cô ta ôm chặt lấy cặp song sinh vào lòng như thể tôi là một kẻ phản diện tàn nhẫn đang đe dọa mẹ con cô ta. Cảnh tượng thật đáng thương, thật cảm động — nếu như đây không phải là nhà của tôi, và nếu như cô ta không phải đang dẫm lên quyền lợi của con trai tôi.
“Bọn trẻ vô tội,” — Tôi cất giọng, bình thản đến mức chính tôi cũng phải kinh ngạc. — “Nhưng con trai tôi thì có tội sao? Nó phải hy sinh căn phòng yêu thích, chịu đựng việc đồ chơi bị gãy, bị nhét vào cái xó tối tăm này chỉ vì cô mang con cô đến đây?”
Lâm Mạn cắn môi, nước mắt lăn dài trên gò má: “Tính Dao, cậu đừng gắt gỏng như thế. Đình Châu nói cậu là người rộng lượng, chu đáo…”
“Hạ Đình Châu nói?” — Tôi cắt lời cô ta bằng một nụ cười nhạt. — “Anh ta nói nhiều như vậy, sao không tự mình đến đây mà nói với tôi?”
Đúng lúc đó, tiếng bước chân vội vã vang lên từ ngoài hành lang.
Hạ Đình Châu xuất hiện ở đầu cầu thang. Anh ta mặc bộ vest sẫm màu đắt tiền, tay cầm áo khoác, gương mặt tuấn tú tràn ngập sự mệt mỏi và chút phiền muộn. Nhưng khi nhìn thấy tôi đứng ở cửa phòng chứa đồ, bước chân anh ta khựng lại.
“Kiều Tinh Dao? Sao hôm nay em đã về?” — Anh ta nhíu mày, câu đầu tiên thốt ra lại giống hệt Lâm Mạn và dì Dao.
Một câu hỏi hoàn hảo cho thấy tôi là kẻ bất ngờ xâm nhập vào cuộc sống “hạnh phúc” của bọn họ.
“Đình Châu…” — Lâm Mạn cất giọng run run, yếu ớt tựa vào tường. — “Là em không tốt. Em không nên chuyển sang đây, khiến Tinh Dao giận…”
Hạ Đình Châu nhìn Lâm Mạn đang rơi lệ, rồi nhìn sang cặp song sinh đang sợ hãi, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở tôi. Trong mắt anh ta xuất hiện sự trách móc quen thuộc — cái nhìn mà anh ta vẫn thường dùng mỗi khi tôi không làm theo ý anh ta.
“Tinh Dao, em làm cái gì thế?” — Anh ta tiến lại gần, giọng nói lộ rõ sự không hài lòng. — “Mạn Mạn và các con đang gặp khó khăn. Em mới về đã làm ầm ĩ lên như vậy, có còn ra dáng nữ chủ nhân căn nhà không?”
“Nữ chủ nhân?” — Tôi quay lại nhìn anh ta, ánh mắt lạnh như băng. — “Một nữ chủ nhân bị đổi mật khẩu nhà mà không biết? Một nữ chủ nhân có đồ đạc bị vứt vào phòng kho? Một người mẹ phải nhìn con trai mình bị đẩy vào cái xó chứa đồ linh tinh để nhường chỗ cho con của người khác?”
Hạ Đình Châu thoáng khựng lại. Anh ta nhìn vào phòng khách nhỏ chật chội, nhìn chiếc vali của con trai và chiếc mô hình tàu vũ trụ gãy cánh trên nóc tủ. Một vệt áy náy lướt nhanh qua mắt anh ta, nhưng nhanh chóng bị sự tự vệ lấp đi.
“Chỉ là tạm thời thôi,” — Anh ta hạ giọng xuống, cố tỏ ra kiên nhẫn như đang dỗ dành một đứa trẻ cứng đầu. — “Hai bé gái cần không gian tốt hơn. Dự An là con trai, lại là anh, nhường các em một chút thì có sao đâu? Hơn nữa em đi vắng cả tháng nay, phòng ngủ chính để trống cũng lãng phí. Em đừng có vì mấy chuyện nhỏ nhặt này mà vô lý nữa.”
“Vô lý?”
Tôi gật đầu, bỗng nhiên cảm thấy mọi lời giải thích hay tranh cãi lúc này đều trở nên thừa thãi. Seven năm vợ chồng, tôi đã dành toàn bộ sự dịu dàng và thấu hiểu để hỗ trợ sự nghiệp của anh ta, cùng anh ta đi từ hai bàn tay trắng đến khi có được căn biệt thự này. Để rồi đổi lại, trong mắt anh ta, việc tôi bảo vệ con trai mình lại là “vô lý”.
Đúng lúc này, tiếng bước chân nhỏ nhẹ vang lên ở cầu thang.
Hạ Dự An — con trai bảy tuổi của tôi — bước lên. Thằng bé mặc bộ đồng phục học sinh hơi cũ, tay ôm chặt một chiếc cặp sách nặng trịch. Vừa nhìn thấy tôi, đôi mắt nó sáng rực lên, nhưng ngay lập tức ánh sáng ấy bị thay thế bởi sự sợ hãi và rụt rè.
“Mẹ…” — Thằng bé lí nhí gọi, không dám chạy lại ôm tôi như mọi khi, mà đảo mắt nhìn Hạ Đình Châu và Lâm Mạn một cách cẩn trọng.
Tôi nhìn thấy vết bầm nhỏ trên cổ tay con trai, cùng thái độ khúm núm chưa từng có ở một đứa trẻ vốn năng động, tự tin.
Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt.
tôi bước lại gần, quỳ xuống trước mặt con, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé lạnh ngắt của nó: “An An, tay con sao thế này?”
Thằng bé giật mình định thu tay lại, rụt rè liếc nhìn Lâm Mạn rồi cúi đầu: “Con… con tự ngã ạ.”
“Nó tranh đồ chơi với con gái em, bị ngã thôi mà.” — Lâm Mạn nhanh xẩu mồm giải thích, giọng nói có phần gượng gạo. — “Thằng bé lớn rồi mà chẳng biết nhường nhường các em gì cả.”
Tôi không nhìn cô ta, chỉ vuốt tóc con trai, dịu dàng hỏi: “Chiếc vali trong phòng là thế nào?”
Hạ Dự An rơm rớm nước mắt, ghé sát vào tai tôi thì thầm: “Bố bảo… vài ngày nữa bố sẽ đưa con về quê ở với bà nội, để căn nhà này cho cô Lâm và các em ở. Bố bảo con tự thu dọn đồ đạc…”
OÀNG!
Một tiếng nổ dữ dội vang lên trong đầu tôi.
Tôi ngẩng đầu nhìn Hạ Đình Châu. Anh ta biến sắc, vội vàng lên tiếng: “Tinh Dao, em nghe con nít nói vớ vẩn cái gì thế? Anh chỉ bảo nó về quê chơi vài hôm với bà…”
“Anh định đuổi con tôi đi để dọn đường cho mẹ con cô ta đúng không?” — Giọng tôi không còn chút tức giận nào, chỉ còn sự đanh thép và lạnh lẽo tột cùng.
“Anh không có!” — Hạ Đình Châu gắt lên. — “Em đừng có suy diễn! Mạn Mạn là bạn thanh mai trúc mã của anh, cô ấy đang hoạn nạn, anh giúp đỡ thì có gì sai? Em là vợ anh, sao em lại hẹp hòi và độc ác đến thế?”
“Được. Tôi hẹp hòi. Tôi độc ác.”
Tôi đứng dậy, nắm chặt lấy tay Hạ Dự An. Thằng bé bám chặt lấy tay tôi như bám lấy chiếc phao cứu sinh duy nhất.
CHƯƠNG MỘT. SỰ BẢN LĨNH CỦA NGƯỜI MẸ
Tôi nhìn quanh căn nhà — nơi từng chứa đựng bao tâm huyết và tình yêu của tôi. Bộ sofa tôi tự tay chọn, chiếc thảm tôi đi nước ngoài mua về, giờ đây đều nhuốm màu vết bẩn của sự phản bội và xúc phạm.
“Lâm Mạn,” — Tôi cất giọng bình thản — “Cô thích căn nhà này đúng không? Thích phòng ngủ chính, thích tấm tạp dề này, thích cả người đàn ông đứng cạnh cô đúng không?”
Lâm Mạn giật mình, lùi lại một bước: “Tinh Dao, cậu… cậu nói gì thế…”
“Tôi cho cô đấy.”
Lời tôi thốt ra khiến cả Hạ Đình Châu lẫn Lâm Mạn đều bàng hoàng.
“Kiều Tinh Dao, em điên rồi à?” — Hạ Đình Châu bước tới định nắm lấy tay tôi. — “Em bớt làm trò lại đi! Em định dọa ly hôn nữa đúng không?”
“Dọa?” — Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng. — “Hạ Đình Châu, anh nghĩ anh là ai? Anh nghĩ cái vị trí ‘Hạ thái phi’ của anh quý giá lắm sao? Bảy năm qua, tôi vì yêu anh nên mới đứng sau lưng hỗ trợ anh, nhường nhịn sự ích kỷ của anh. Anh tưởng công ty của anh tự dưng có được các hợp đồng lớn? Anh tưởng căn nhà này là do một mình anh kiếm ra?”
Hạ Đình Châu sững người.
Chiếc công ty kiến trúc mà anh ta đang sở hữu, 60% cổ phần ban đầu và các mối quan hệ với những tập đoàn lớn đều do gia đình tôi và cá nhân tôi âm thầm hậu thuẫn. Nhưng anh ta lại cho rằng đó là do “tài năng thiên bẩm” của bản thân, còn tôi chỉ là một người phụ nữ nội trợ rảnh rỗi.
Tôi kéo chiếc vali nhỏ của con trai ra, nắm tay Hạ Dự An bước đi.
“Kiều Tinh Dao! Em bước ra khỏi cánh cửa này thì đừng bao giờ quay lại!” — Hạ Đình Châu gào lên sau lưng tôi, sự tự cao bị tổn thương khiến mặt anh ta đỏ gay. — “Anh xem em dắt con đi đâu được! Không có anh, em chỉ là một kẻ trắng tay!”
Tôi dừng lại ở cửa, quay đầu nhìn anh ta một lần cuối:
“Hạ Đình Châu, người sắp trắng tay… không phải là tôi đâu.”
CHƯƠNG HAI. MÀN ĐA TỘC VÀ BẢN ẢN DÀNH CHO KẺ PHẢN BỘI
Ngay đêm hôm đó, tôi đưa Hạ Dự An đến ở tại căn hộ cao cấp mà tôi đứng tên riêng từ trước khi kết hôn.
Tôi không khóc, không than vã, cũng không lãng phí một giây phút nào cho sự đau khổ. Đối với một kẻ phản bội, sự trả thù cay đắng nhất không phải là đánh ghen hay chửi rủa, mà là tước đi toàn bộ những gì anh ta đang tự hào nhất.
Sáng hôm sau, tôi hẹn gặp luật sư riêng và nhóm cố vấn tài chính.
Sự thật mà Hạ Đình Châu không bao giờ ngờ tới: Căn biệt thự mà anh ta đang cho mẹ con Lâm Mạn ở… đứng tên một mình tôi trong hợp đồng mua bán trước hôn nhân (dù sau này tôi có cho anh ta đóng góp một phần tiền sửa chữa). Toàn bộ cổ phần kiểm soát tại Công ty Kiến trúc Hạ Thị thực chất nằm trong tay quỹ đầu tư của gia đình tôi.
Trong ba ngày tiếp theo, Hạ Đình Châu liên tục nhắn tin, từ đe dọa đến ra lệnh, yêu cầu tôi phải “biết điều quay về xin lỗi Lâm Mạn”. Anh ta đinh ninh rằng một người phụ nữ đã nghỉ làm ở nhà chăm con nhiều năm như tôi sẽ nhanh chóng khuất phục vì không có nguồn tài chính.
Nhưng đến ngày thứ Tư, thực tế phũ phàng đã giội thẳng một gáo nước băng vào mặt anh ta.
Sáng hôm đó, khi Hạ Đình Châu đang cùng Lâm Mạn ăn sáng tại căn biệt thự, một đội thi hành án cùng lực lượng chức năng xuất hiện trước cửa.
RẮC!
Ổ khóa điện tử bị dỡ bỏ. Cánh cửa mở ra.
Hạ Đình Châu tức giận lao ra: “Các người là ai?! Ai cho phép các người tự tiện xông vào nhà tôi?!”
Viên sĩ quan đứng đầu lạnh lùng đưa ra văn bản niêm phong và lệnh thu hồi tài sản:
“Ông Hạ Đình Châu, chúng tôi nhận được đơn yêu cầu thu hồi tài sản riêng và trục xuất những người cư trú bất hợp pháp từ bà Kiều Tinh Dao — chủ sở hữu hợp pháp duy nhất của căn biệt thự này. Yêu cầu ông và những người có mặt lập tức di dời toàn bộ đồ đạc cá nhân ra khỏi đây trong vòng hai tiếng.”
“Cái gì?!” — Hạ Đình Châu trợn ngược mắt, toàn thân run rẩy. — “Đây là nhà của tôi! Tôi đã ở đây bảy năm!”
“Về mặt pháp lý, ông chỉ là người cư trú nhờ.” — Luật师 của tôi bước vào, thong thả cất giọng. — “Ngoài ra, đây là đơn ly hôn từ bà Kiều Tinh Dao, cùng yêu cầu phân chia tài sản và đòi lại toàn bộ khoản tiền 15 tỷ đồng mà ông đã tự ý rút từ tài khoản chung để mua căn hộ cho bà Lâm Mạn đứng tên trong năm qua.”
Lâm Mạn đứng bên cạnh, nghe đến đây thì mặt cắt không còn một giọt máu. Căn hộ riêng mà cô ta đang tự hào sở hữu… hóa ra lại là tiền tham ô tài sản gia đình của Hạ Đình Châu!
Chưa dừng lại ở đó.
Cùng lúc ấy, điện thoại của Hạ Đình Châu reo lên liên hồi.
Tiếng trợ lý của anh ta gào lên trong điện thoại, đầy hoảng loạn:
“Sếp ơi! Tiêu rồi! Quỹ đầu tư Kiều Thị vừa rút toàn bộ vốn hợp tác! Các đối tác lớn đồng loạt hủy hợp đồng với công ty chúng ta! Ngân hàng vừa gửi thông báo siết nợ khoản vay 30 tỷ! Công ty sắp phá sản rồi sếp ơi!”
BỐP!
Chiếc điện thoại trên tay Hạ Đình Châu rơi xuống sàn đá vỡ tan tành.
Toàn bộ thế giới hoành tráng, tự cao mà anh ta xây dựng bấy lâu nay… sụp đổ hoàn toàn chỉ trong một buổi sáng!
CHƯƠNG BA. SỰ TỪ BỎ CÂY ĐẮNG
Hạ Đình Châu lao ra khỏi căn biệt thự, cuống quýt chạy đến công ty, rồi lại lao đến căn hộ của tôi.
Anh ta quỳ gục trước cửa nhà tôi suốt năm tiếng đồng hồ dưới cơn mưa tầm tã. Gương mặt tự hào, kiêu ngạo ngày nào giờ đây chìm trong sự hoảng loạn, sợ hãi và hối hận tột cùng.
“Tinh Dao! Anh sai rồi! Anh thật sự sai rồi!” — Anh ta đập cửa gào lên trong nước mắt. — “Anh với Mạn Mạn không có gì cả! Anh chỉ vì nể tình cũ nên mới giúp cô ấy! Anh không hề muốn bỏ em và con! Xin em hãy cho anh một cơ hội! Công ty của anh… gia đình của chúng ta…”
Cánh cửa chậm rãi mở ra.
Tôi đứng đó, ăn mặc trang nhã, ánh mắt bình thản nhìn gã đàn ông đang quỳ móp đầu dưới chân mình.
“Đình Châu,” — Tôi cất giọng, dịu dàng nhưng xa cách vạn dặm. — “Anh không sai vì giúp đỡ bạn cũ. Anh sai vì đã coi thường tình yêu và sự hy sinh của tôi. Anh sai vì đã chà đạp lên tự trọng của con trai mình để làm hài lòng người phụ nữ khác.”
“Anh biết lỗi rồi! Anh sẽ đuổi mẹ con Mạn Mạn đi ngay lập tức! Anh sẽ trả lại phòng cho An An!” — Anh ta ôm lấy chân tôi, van xin thảm thiết.
Tôi nhẹ nhàng rút chân lại: “Quá muộn rồi. Tình yêu của tôi dành cho anh đã chết vào khoảnh khắc tôi thấy con trai mình bị nhét vào căn phòng kho chật chội đó.”
“Còn công ty… còn căn nhà…”
“Công ty là do gia đình tôi gây dựng cho anh, giờ tôi lấy lại. Căn nhà là tài sản của tôi, tôi thu hồi.” — Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt không một chút gợn sóng. — “Anh hãy về sống với ‘thanh mai trúc mã’ và hai đứa con của cô ta đi. Đó chẳng phải là cuộc sống ấm cúng mà anh mong muốn sao?”
Nói rồi, tôi dứt khoát đóng sầm cửa lại.
ĐOẠN KẾT. ÁNH SÁNG TRỞ LẠI
Tòa án xử ly hôn nhanh chóng.
Do có đầy đủ bằng chứng về việc Hạ Đình Châu ngoại tình tư tưởng, tự ý tẩu tán tài sản chung và ngược đãi tinh thần con trẻ, tôi nhận toàn bộ quyền nuôi con và 80% tài sản tích lũy.
Hạ Đình Châu phá sản hoàn toàn. Công ty kiến trúc bị giải thể để trả nợ ngân hàng. Anh ta phải gánh thêm khoản nợ hàng tỷ đồng và chuyển đến sống trong một căn phòng trọ chật chội ở ngoại thành.
Lâm Mạn — người phụ nữ tưởng chừng đã “chiếm” được người đàn ông giàu có và căn biệt thự sang trọng — khi thấy Hạ Đình Châu trắng tay và gánh nợ đã lập tức ôm hai con bỏ đi, không một lời từ biệt. Sự tính toán tham lam của cô ta cuối cùng chỉ nhận lại sự nhục nhã và trắng tay.
Một năm sau.
Tôi quay trở lại làm việc và đảm nhận vị trí Giám đốc Điều hành tại tập đoàn của gia đình. Hạ Dự An đã lấy lại sự tự tin, vui vẻ ngày nào, trở thành một cậu bé thông minh, học giỏi và luôn tự hào về mẹ.
Vào một chiều thu đầy nắng, tôi đưa con đi dạo trong công viên.
Từ xa, tôi nhìn thấy một gã đàn ông gầy guộc, mặc bộ quần áo cũ kỹ đang đi giao hàng bằng chiếc xe máy tàn tạ. Đó là Hạ Đình Châu. Anh ta dừng xe bên đường, ngơ ngác nhìn mẹ con tôi từ xa. Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, đong đầy sự dằn dằn, hối hận và đớn đau, nhưng anh ta không còn dám bước lại gần nữa.
Tôi không né tránh, cũng không ghét bỏ. Tôi chỉ mỉm cười, nắm lấy tay con trai bước tiếp về phía trước — nơi có ánh nắng ấm áp và một tương lai hoàn toàn mới.
Cuộc đời luôn rất sòng phẳng: Kẻ đem sự chân thành ra làm trò chơi thì cuối cùng chỉ nhận lại sự cô đơn và tăm tối; còn người biết buông bỏ những thứ độc hại sẽ luôn tìm thấy bình yên và hạnh phúc thật sự!