
Tôi bình tĩnh lấy điện thoại ra, nhắn cho H. một dòng tin ngắn gọn: “Anh không giải quyết được, thì để em làm theo cách của em. Đừng hối hận.”
H. nhìn tin nhắn, mặt cắt không còn một giọt máu, anh hiểu tính tôi một khi đã im lặng là sóng gió sắp cuộn trào.
Đêm hôm đó, đợi cả nhà ngủ hắt đi sau một ngày làm xáo trộn căn hộ, tôi lẳng lặng thức trắng đêm để chuẩn bị.
Ngày thứ nhất của kế hoạch.
Sáng sớm, tôi không dậy nấu ăn như mọi khi mà đi thẳng ra ngoài, trở về với hai người đàn ông mặc đồng phục bảo trì và một nhóm thợ điện nước.
Mẹ chồng tôi vừa ngủ dậy, đang ngồi vươn vai ở phòng khách thì sững sờ khi thấy nhóm thợ xông vào.
Bà gắt lên: – Cô làm cái gì đấy? Mới sáng ra đã kéo người lạ vào nhà à?
Tôi thong thả mỉm cười, giọng ngọt ngào đáp: – Dạ mẹ, căn hộ này đứng tên một mình con, hợp đồng điện nước và phí dịch vụ đều do con ký. Dạo này thu nhập giảm, tiền điện tháng rồi 8 triệu con gánh không nổi nữa, nên con cho cắt bớt dịch vụ để tiết kiệm.
Chưa đầy 15 phút sau, toàn bộ hệ thống điều hòa trong nhà bị ngắt dao cạo, đóng niêm phong.
Tivi thông minh ngoài phòng khách bị tháo dỡ đem cất vào kho khóa lại, mạng Wifi gia đình bị đổi mật khẩu và giới hạn chỉ cho phép một thiết bị của tôi truy cập.
Hai đứa cháu chạy ra mếu mào đòi xem hoạt hình, tôi thản nhiên bảo: – Dạo này cô nghèo rồi, không có tiền trả tiền mạng đâu, các cháu chịu khó ra công viên ngắm cây nhé.
Trời mùa hè thành phố hừng hực như cái lò nung, căn chung cư kính cường lực thiếu điều hòa lập tức hầm hập như một phòng xông hơi.
Mẹ chồng tôi nóng đến chảy mồ hôi hột, bà nhảy dựng lên chửi: – Cô mất nết vừa thôi! Nhà rộng thế này mà không cho bật điều hòa? Định giết bà già này à?
Tôi thản nhiên rót ly nước lọc: – Mẹ thông cảm, nhà này tiền túi con bỏ ra 90%, con vay ngân hàng mỗi tháng trả lãi 30 triệu. Tiền nhà con còn chật vật, lấy đâu ra tiền nuôi điều hòa chạy cả ngày đêm cho người không đóng một đồng nào?
Ngay trong ngày hôm đó, tôi gửi một bản quy chế gia đình lên nhóm chat chung của cả dòng họ nhà chồng.
Mỗi ngày, hai đứa cháu ở ba tháng phải đóng phí ăn ở, điện nước là 200.000 đồng/đứa.
Mẹ chồng ở cùng phải đóng đóng góp tiền chợ là 5 triệu/tháng.
Nếu không đóng, bếp sẽ không đỏ lửa và tủ lạnh sẽ khóa.
Anh C. lập tức gọi điện lên chửi tôi là cô con dâu tính toán, dốt nát, chợ múa.
Tôi nhẹ nhàng đáp qua điện thoại: – Anh C. à, tiền bán nhà ở quê 3 tỷ anh với cô Ú hưởng trọn. Anh cầm 1,5 tỷ tươi rói mà gửi hai đứa con lên đây ăn chực, ở chực, phá hoại nhà tôi à? Chiều nay không chuyển tiền ăn cho con anh, tôi sẽ báo bảo vệ chặn cửa không cho hai cháu vào nhà nữa.
Ngày thứ hai.
Sáng ra, tôi cắt luôn suất ăn của mẹ chồng và hai đứa cháu.
Tôi chỉ mua đúng một phần ăn sáng cho tôi và H., ăn xong tôi lau miệng đứng dậy đi làm.
Mẹ chồng tôi mở tủ lạnh ra thì trống rỗng, tôi đã đem khóa toàn bộ tủ đông và tủ mát bằng khóa số.
Bà gào lên với H.: – Con nhìn vợ con kìa! Nó khinh cái nhà này! Nó coi mẹ con mình như chó đi xin ăn ấy!
H. khó xử, định móc tiền túi ra đưa cho mẹ thì tôi nhẹ nhàng đi lại, đặt lên bàn bản sao kê ngân hàng và tờ đơn ly hôn đã ký sẵn tên tôi.
Tôi nhìn H., giọng lạnh như tiền: – Anh H., tiền lương của anh chỉ đủ trả một nửa tiền lãi ngân hàng căn nhà này. Nếu anh dùng tiền đó đi chợ nuôi mẹ và hai đứa cháu của anh, thì ngay ngày mai, em sẽ bán căn hộ này đi phân chia tài sản, hoặc anh ôm mẹ anh ra ngoài thuê nhà mà sống. Anh chọn đi.
H. nhìn tờ đơn ly hôn, lại nhìn bản sao kê tài sản rõ ràng tôi nắm 90% chính chủ, anh hoàn toàn câm nín, lặng lẽ cất ví tiền vào túi.
Mẹ chồng tôi thấy con trai út hoàn toàn bất lực, bắt đầu nhận ra căn nhà 8 tỷ này không phải là cái mỏ để bà thích làm gì thì làm.
Chiều hôm đó, bà gọi điện cho con gái Ú và anh C. bắt họ gửi tiền lên để bà đi chợ, nhưng hai người kia vừa nghe đóng tiền liền viện cớ cúp máy ngang.
Bà L. bắt đầu thấm khía cái sự “hiếu thảo” của đứa con cả và con gái mà bà đã ưu ái chia trọn 3 tỷ đồng.
Ngày thứ ba – Cú chốt hạ.
Sáng sớm, một đoàn người mặc đồng phục của công ty môi giới bất động sản dẫn theo 5-6 vị khách ăn mặc sang trọng đến bấm chuông.
Mẹ chồng tôi đang ngồi chịu nóng ở phòng khách thì ngơ ngác khi thấy người lạ nườm nượp kéo vào ngó nghiêng, đo đạc.
tôi bước ra, lịch sự giới thiệu với các vị khách: – Mời mọi người xem nhà. Căn hộ này 130m2, giá 8,5 tỷ. Ai chồng tiền gấp trong tuần tôi sẽ giảm ngay 200 triệu.
Mẹ chồng tôi hốt hoảng lao tới, nắm lấy tay tôi gào lên: – Cô điên rồi à? Nhà mới nhận chưa ăn tân gia sao lại bán?
Tôi thản nhiên rút tay ra, mỉm cười đáp: – Con không điên mẹ ạ. Con mua nhà là để sống thảnh thơi, chứ không phải bỏ 8 tỷ ra để biến nhà mình thành cái nhà trẻ miễn phí cho thiên hạ, cũng không phải để nuôi người cầm tiền tỷ đi cho đứa khác rồi bắt vợ chồng con gánh nợ.
Tôi quay sang nói to cho cả phòng cùng nghe: – Con đã đặt cọc mua một căn hộ studio nhỏ 40m2 chỉ đủ hai vợ chồng ở. Căn hộ này bán xong, con trả hết nợ ngân hàng, tiền thừa con gửi tiết kiệm đứng tên con. Từ ngày mai, nhà này sẽ bàn giao cho chủ mới.
Mẹ chồng tôi bàng hoàng, chân tay run lẩy bẩy: – Thế… thế mẹ với hai đứa nhỏ thì sao?
Tôi dọn lại xấp tài liệu trên bàn, thản nhiên nhìn bà: – Mẹ có 3 tỷ tiền bán nhà cũ, mẹ đã cho anh C. và cô Ú rồi. Bây giờ nhà bán rồi, con nghĩ mẹ nên về ở với anh C. hoặc cô Ú, nơi mà tiền của mẹ đang ở đó. Chứ căn hộ 40m2 sắp tới của con không có chỗ cho mẹ và các cháu đâu.
Bà L. nhìn sang H., giục giã: – H.! Con nói gì đi chứ! Nó định đuổi mẹ con mình ra đường kìa!
H. thở dài một tiếng cay đắng, quay mặt đi chỗ khác: – Mẹ ơi… nhà này là tiền riêng của cô ấy bán nhà cũ và đứng ra vay ngân hàng. Con không có quyền. Với cả… tiền bán nhà ở quê mẹ cho anh C. hết rồi, bây giờ mẹ bảo anh C. rước mẹ về nuôi đi.
Lời nói của con trai út như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt bà L.
Bà sụp đổ hoàn toàn.
Bà chợt nhận ra mình đã quá ngông cuồng khi nghĩ rằng có thể dùng cái danh “mẹ chồng” để chèn ép một người phụ nữ tự chủ tài chính.
Bà đã đem toàn bộ tài sản dưỡng già cho đứa con cưng, rồi lại muốn đè đầu cưỡi cổ đứa con dâu mà bà chưa từng cho một đồng nào.
Chiều hôm đó, tôi đi làm về thì thấy phòng khách trống hống.
Gần hai mươi bao tải đồ đạc, nồi niêu, chăn màn cũ kỹ đã được dọn sạch sẻ.
Mẹ chồng tôi ngồi lặng lẽ ở góc ghế, hai đứa cháu mắt đỏ ngầu vì nóng và đói.
Bà không còn vẻ hống hách, uy quyền như ba ngày trước.
Thấy tôi vào, bà lẳng lặng đứng dậy, giọng run run: – Mẹ… mẹ thu dọn xong rồi. Mẹ bắt xe đưa hai đứa nhỏ về quê… rồi qua nhà anh C.
Tôi đứng tựa cửa, không vội vã, cũng không mỉa mai, chỉ gật đầu: – Vâng. Đường xa mẹ đi cẩn thận. Lần sau nếu anh C. hay cô Ú muốn gửi con lên thành phố học hỏi, mẹ bảo các anh chị ấy thuê khách sạn cho cháu ở nhé, nhà con nghèo không gánh nổi.
Mẹ chồng tôi cúi gạt đầu, không đáp lại được một câu nào.
Bà tay xách nách mang, dắt hai đứa cháu lủi thủi bước ra khỏi cửa chung cư, dáng đi xiêu vẹo đầy nhục nhã và hối hận.
Cánh cửa đóng lại.
Tôi hủy hẹn với bên môi giới bán nhà – vốn dĩ đó chỉ là màn kịch tôi thuê người đóng để giọt nước tràn ly.
Căn hộ 130m2 trở lại vẻ yên tĩnh, mát mẻ và sang trọng vốn có của nó.
H. đi lại gần, ôm lấy tôi từ phía sau, giọng thì thầm nhận lỗi: – Anh xin lỗi em… Từ nay về sau, chuyện gia đình anh, anh sẽ không để em phải chịu bận lòng nữa.
Tôi mỉm cười nhìn ra ban công ngập tràn ánh đèn thành phố.
Nữ quyền hay sự tôn nghiêm trong gia đình chưa bao giờ đến từ sự chịu đựng hay nhẫn nại vô bờ bến.
Nó đến từ tiền trong túi, bản lĩnh trong đầu và sự quyết đoán không thỏa hiệp trước những đòi hỏi vô lý của bất kỳ ai.