
Tôi không nhớ mình đã về nhà bằng cách nào. Chỉ nhớ khi mở cổng, nhìn thấy chiếc chiếu trải giữa nhà, mẹ nằm đó, người phủ tấm khăn trắng, tôi khuỵu xuống ngay tại chỗ. Không còn tiếng gọi “con ơi” mỗi khi tôi bước vào nhà. Không còn mùi cơm mẹ nấu. Không còn ai chờ tôi mỗi tối.
Tôi gọi cho ông. Hơn mười cuộc. Không bắt máy.
Nhắn tin. Không trả lời.
Tôi không biết ông đang ở đâu, làm gì. Thực ra, đã hơn một năm trước đó, ông gần như biến mất khỏi gia đình. Người ta đồn ông có người phụ nữ khác ở tận đâu đó, nhưng tôi chưa từng tận mắt thấy, cũng không muốn tin.
Cho đến khi mẹ nằm xuống… ông vẫn không xuất hiện.
Tang lễ của mẹ, tôi một mình lo liệu. Từ việc đi mua áo quan, liên hệ nhà tang lễ, gọi họ hàng, tiếp khách… tất cả đều do tôi gánh. Có những lúc tôi đứng giữa đám đông, nghe người ta hỏi: “Bố cháu đâu?”, tôi chỉ biết cười gượng: “Bố cháu… bận việc.”
Bận đến mức vợ chết cũng không về.
Đêm trước ngày đưa tang, tôi ngồi một mình bên linh cữu của mẹ. Khói hương nghi ngút. Căn nhà chật chội mà lạnh lẽo đến đáng sợ. Tôi nhìn tấm ảnh thờ, nước mắt chảy không ngừng.
“Mẹ ơi… con xin lỗi… con không giữ được bố…”
Nhưng sâu trong lòng, tôi hiểu… người rời đi là ông, không phải tôi.
Ngày đưa tang, trời vẫn mưa.
Người ta bảo mưa là trời thương, nhưng với tôi, đó chỉ là thêm một lớp nặng nề đè lên tim. Khi hạ huyệt, tôi đứng lặng, tay run run nắm nắm đất cuối cùng thả xuống. Khoảnh khắc ấy, tôi biết mình đã thực sự mất mẹ.
Và cũng mất luôn một gia đình trọn vẹn.
—
Hai năm sau đó, tôi sống như một cái bóng.
Đi làm, về nhà, ăn qua loa rồi ngủ. Căn nhà cũ vẫn vậy, chỉ thiếu tiếng người. Tôi không dọn dẹp nhiều, cũng không thay đổi gì. Chiếc giường của mẹ vẫn để nguyên. Tủ đồ của mẹ vẫn còn đó. Tôi sợ nếu thay đổi, tôi sẽ mất nốt những ký ức cuối cùng.
Còn bố… tôi không tìm, cũng không chờ.
Cho đến một buổi chiều, khi tôi vừa đi làm về, cánh cửa nhà mở sẵn.
Tôi khựng lại.
Trong nhà có người.
Và khi bước vào, tôi chết lặng.
Bố tôi… đang ngồi đó.
Ông gầy đi, tóc bạc nhiều hơn, nhưng ánh mắt vẫn vậy – lạnh lùng và xa lạ. Như thể tôi không phải là con gái ông, mà chỉ là một người quen lâu ngày gặp lại.
“Con về rồi à.” – ông nói, giọng bình thản.
Tôi đứng im vài giây, rồi hỏi: “Bố… về làm gì?”
Câu hỏi nghe tàn nhẫn, nhưng đó là tất cả những gì tôi có thể nói lúc đó.
Ông không trả lời ngay. Nhìn quanh nhà một lượt, rồi thở dài: “Nhà cửa vẫn thế này à?”
“Tôi hỏi… bố về làm gì?” – tôi lặp lại, giọng cứng hơn.
Ông nhìn thẳng vào tôi, như đã chuẩn bị sẵn câu trả lời:
“Bố cần con giúp một việc.”
Tôi bật cười.
“Giúp? Hai năm trước mẹ mất, con một mình lo tang lễ, bố không về. Giờ bố quay lại… và nói cần con giúp?”
Ông hơi nhíu mày, có vẻ không thích thái độ của tôi.
“Chuyện cũ rồi, nhắc lại làm gì.”
Câu nói đó khiến tôi như bị tát một cái.
Chuyện cũ?
Đó là cái chết của mẹ tôi.
“Bố nói đi.” – tôi lạnh lùng.
Ông chần chừ một chút, rồi nói:
“Người phụ nữ mà bố đang sống cùng… cô ấy bị bệnh. Nặng. Cần người chăm sóc. Bố… không xoay sở được.”
Tôi nhìn ông, tim đập mạnh.
“Rồi sao?”
“Bố muốn con… nghỉ việc một thời gian. Về đó chăm cô ấy.”
Không khí như đông cứng lại.
“Bố vừa nói gì cơ?”
“Con nghỉ việc đi, về chăm cô ấy. Bố sẽ lo ăn ở cho con. Dù sao… con cũng là con gái, chăm người bệnh là hợp nhất.”
Tôi không biết mình nên khóc hay nên cười.
“Bố bỏ mẹ con, bỏ cả gia đình để đi theo người phụ nữ đó. Đến lúc bà ta bệnh… bố quay về, bảo con bỏ hết để đi chăm bà ta?”
Ông cau mày:
“Con ăn nói kiểu gì thế? Dù sao cô ấy cũng là người của bố.”
“Còn mẹ con thì sao?” – tôi gằn từng chữ.
Ông im lặng.
Tôi tiến lại gần, nhìn thẳng vào mắt ông:
“Lúc mẹ con nằm đó, lạnh lẽo, chờ bố về lần cuối… bố ở đâu?”
“…”
“Lúc con một mình lo tang lễ, bị họ hàng hỏi tới hỏi lui… bố ở đâu?”
“…”
“Bây giờ bố quay lại… không phải vì con. Không phải vì mẹ. Mà vì một người phụ nữ khác. Và bố muốn con… hy sinh cuộc sống của mình để chăm sóc bà ta?”
Tôi cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại, nhưng vẫn cố nói:
“Bố có thấy mình quá đáng không?”
Ông đập tay xuống bàn:
“Con đừng có hỗn! Bố là bố con!”
“Bố?” – tôi bật cười, nước mắt trào ra.
“Bố nào mà bỏ mặc vợ chết không về? Bố nào mà hai năm không một cuộc gọi hỏi con sống chết ra sao?”
Không gian im lặng đến đáng sợ.
Một lúc lâu sau, ông nói nhỏ hơn:
“Bố biết… bố có lỗi. Nhưng giờ cô ấy không còn ai. Nếu không có người chăm… cô ấy sẽ không qua khỏi.”
Tôi nhìn ông.
Trong ánh mắt ông lúc này, không phải là tình phụ tử.
Mà là sự cầu xin… cho một người phụ nữ khác.
Cao trào của mọi cảm xúc trong tôi như vỡ tung.
Tôi quay lưng, đi thẳng vào phòng, mở tủ, lấy ra một chiếc hộp cũ.
Bên trong là những tờ giấy viện phí, những đơn thuốc, và cả cuốn sổ ghi chép chi tiêu những ngày mẹ nằm bệnh.
Tôi ném nó xuống trước mặt ông.
“Bố biết không? Những thứ này… con giữ lại không phải để đòi ai. Mà để nhớ rằng… có những ngày mẹ con đau đến mức không ngủ được, mà vẫn hỏi: ‘Bố con đâu rồi?’”
Tay ông run run cầm lấy.
Tôi nói tiếp:
“Con đã từng nghĩ… nếu một ngày bố quay về, chỉ cần bố nói một câu xin lỗi, con sẽ bỏ qua hết.”
Tôi dừng lại, hít một hơi thật sâu.
“Nhưng không phải hôm nay.”
Ông ngẩng lên nhìn tôi.
“Con… không đi đâu cả.” – tôi nói rõ ràng.
“Con có cuộc sống của con. Con đã mất mẹ. Con không muốn mất luôn cả chính mình chỉ để bù đắp cho lựa chọn của bố.”
Ông đứng dậy, vẻ mặt khó chịu:
“Con ích kỷ quá rồi đấy.”
Tôi gật đầu.
“Vâng. Nếu yêu thương bản thân mình sau tất cả những gì đã xảy ra là ích kỷ… thì con chấp nhận.”
Ông nhìn tôi một lúc lâu, rồi quay đi.
Không một lời chào.
Không một lời xin lỗi.
Cánh cửa đóng lại, để lại tôi một mình trong căn nhà cũ.
Nhưng lần này, tôi không còn cảm thấy trống rỗng như trước.
Tôi ngồi xuống, nhìn về phía di ảnh của mẹ.
“Mẹ ơi… lần này con không nhịn nữa.”
Ngoài kia, trời lại lất phất mưa.
Nhưng trong lòng tôi, lần đầu tiên sau rất lâu… có một thứ gì đó vừa vỡ ra, để nhường chỗ cho sự bình yên.