
Trời oi bức, không khí trong căn nhà nhỏ như đặc quánh lại. Chị gái tôi đi công tác ba ngày, để lại tôi qua trông nhà giúp vì anh rể đang ốm. Thực ra tôi cũng không muốn ở lại lắm – giữa tôi và anh rể chưa bao giờ quá thân thiết – nhưng chị nài nỉ, nói anh sốt mấy hôm rồi, ăn uống kém, cần người nấu cháo, đưa thuốc.
Tôi nghĩ đơn giản thôi: giúp chị vài ngày, rồi về.
Ai mà ngờ được… chỉ một buổi chiều ấy lại khiến tôi ám ảnh đến tận bây giờ.
—
Khoảng gần 5 giờ, tôi đang đứng trong bếp nấu cháo thì nghe tiếng anh rể gọi.
“Em… vào đây giúp anh chút.”
Giọng anh khàn khàn, yếu ớt.
Tôi lau tay, đi về phía phòng ngủ. Cửa khép hờ. Tôi gõ nhẹ.
“Em vào nhé?”
“Ừ…”
Tôi đẩy cửa.
Căn phòng tối hơn bên ngoài, rèm kéo kín. Anh nằm trên giường, mặt đỏ bừng, mồ hôi lấm tấm. Nhìn đúng là đang sốt.
Tôi bước lại gần.
“Anh uống thuốc chưa?”
Anh lắc đầu.
“Anh… không dậy nổi.”
Tôi thở dài.
“Để em lấy nước cho anh.”
Tôi quay người định đi thì anh gọi lại.
“Khoan đã… em giúp anh việc này trước được không?”
Tôi quay lại.
“Việc gì ạ?”
Anh im lặng vài giây, như đang do dự.
Rồi nói:
“Anh… không với được cái ngăn tủ kia. Em mở giúp anh… lấy hộ anh một thứ.”
Tôi nhìn theo hướng anh chỉ.
Một chiếc tủ nhỏ cạnh giường.
Tôi bước lại, mở ngăn kéo.
Bên trong… là một xấp giấy.
Tôi cầm lên.
“Cái này à?”
Anh gật đầu.
“Ừ… em đọc đi.”
Tôi nhíu mày.
“Đọc làm gì ạ?”
“Cứ đọc đi.”
—
Tôi đứng đó, cầm xấp giấy trong tay, lòng có chút khó hiểu. Nhưng nghĩ chắc là giấy tờ gì quan trọng, anh muốn tôi kiểm tra giúp nên tôi mở ra.
Những dòng chữ đầu tiên đập vào mắt tôi khiến tôi khựng lại.
“Đơn ly hôn…”
Tôi giật mình.
Ngẩng lên nhìn anh.
“Cái này là sao?”
Anh không tránh ánh mắt tôi.
“Em đọc tiếp đi.”
Tôi nuốt nước bọt.
Tim đập nhanh hơn.
Tôi lật từng trang.
Mỗi dòng chữ như một nhát dao cắt vào sự bình yên mà tôi nghĩ mình đang có.
Lý do ly hôn: “Không còn tình cảm. Không thể tiếp tục chung sống.”
Tôi buông xấp giấy xuống.
“Anh định ly hôn với chị em?”
Anh không trả lời ngay.
Chỉ nhìn trần nhà.
“Anh đã ký rồi.”
Tôi cảm thấy đầu mình ong ong.
“Chị em biết chưa?”
Anh lắc đầu.
“Chưa.”
“Vậy sao anh…?”
Tôi không nói hết câu.
Anh quay sang nhìn tôi.
Ánh mắt mệt mỏi, nhưng không hề yếu đuối.
“Anh muốn em đưa cái này cho chị em.”
Tôi sững người.
“Em á?”
“Ừ.”
“Không… em không làm được.”
Tôi lùi lại một bước, như thể xấp giấy kia là thứ gì đó rất đáng sợ.
“Đó là chuyện của hai người. Em không xen vào.”
Anh cười nhạt.
“Anh biết em sẽ nói vậy.”
—
Tôi quay người định đi.
“Anh nghỉ đi. Em ra nấu cháo.”
Nhưng anh gọi lại.
“Em không muốn biết lý do à?”
Tôi dừng lại.
Lưng quay về phía anh.
Không hiểu sao… tôi không bước tiếp được.
—
“Chị em… không còn là người em nghĩ nữa.”
Giọng anh vang lên sau lưng tôi.
Tôi quay lại.
“Ý anh là sao?”
Anh thở dài.
“Em nghĩ anh là người sai… đúng không?”
Tôi im lặng.
Thật lòng… tôi luôn nghĩ vậy.
Trong mắt tôi, chị tôi là người phụ nữ hiền lành, chịu thương chịu khó. Còn anh rể… là kiểu đàn ông khô khan, ít nói, khó gần.
Anh nhìn tôi, như đọc được suy nghĩ đó.
“Anh từng nghĩ… chỉ cần cố gắng, mọi thứ sẽ ổn.”
Anh nhắm mắt lại.
“Nhưng có những thứ… không phải cứ cố là được.”
—
Tôi đứng yên.
Không nói gì.
Anh tiếp tục.
“Chị em… có người khác.”
Câu nói đó như một cú đấm thẳng vào đầu tôi.
“Không thể nào.”
Tôi nói ngay, gần như phản xạ.
Anh không cãi.
Chỉ đưa tay chỉ vào ngăn kéo.
“Trong đó… có hết.”
—
Tôi bước lại.
Mở ngăn kéo lần nữa.
Bên dưới xấp đơn ly hôn… là một chiếc điện thoại cũ.
Tôi nhìn anh.
“Của chị em.”
Tôi bật màn hình.
Không khóa.
Như thể… đã được chuẩn bị sẵn.
Tin nhắn hiện ra.
Dày đặc.
Những dòng chữ ngọt ngào.
Những lời hẹn hò.
Những bức ảnh… khiến tôi không thể nhìn lâu.
Tôi buông điện thoại xuống.
Tay run.
“Anh phát hiện từ bao giờ?”
Tôi hỏi, giọng nhỏ hẳn đi.
“Ba tháng.”
“Vậy sao anh không nói?”
Anh cười.
“Anh đã thử.”
“Nhưng chị em… phủ nhận.”
—
Căn phòng im lặng.
Chỉ còn tiếng quạt quay đều đều.
Tôi cảm thấy… khó thở.
Không phải vì nóng.
Mà vì mọi thứ đang sụp đổ.
—
“Anh không muốn làm lớn chuyện.”
Anh nói.
“Càng không muốn bố mẹ hai bên biết.”
“Anh chỉ muốn… kết thúc nhẹ nhàng.”
Anh nhìn tôi.
“Và anh cần em… giúp.”
—
Tôi lắc đầu.
“Không… em không thể.”
Anh không ép.
Chỉ hỏi một câu.
“Một ngày nào đó… nếu em là anh… em sẽ làm gì?”
Tôi không trả lời được.
—
Tôi rời khỏi phòng.
Tim đập loạn.
Đầu óc rối tung.
Tôi không biết nên tin ai.
Chị tôi… hay anh rể?
Một người là máu mủ.
Một người là… người đang nói sự thật?
—
Đêm hôm đó, tôi không ngủ.
Tôi cầm điện thoại của chị.
Đọc lại từng tin nhắn.
Từng dòng chữ.
Không thể chối cãi.
—
Sáng hôm sau, tôi đứng trước gương rất lâu.
Trong tay là xấp đơn ly hôn.
Tôi biết… mình đang đứng giữa một lựa chọn.
Nếu tôi đưa cho chị…
Mọi thứ sẽ kết thúc.
Nếu tôi không…
Tôi đang che giấu một sự thật.
—
Cuối cùng, tôi gọi cho chị.
“Chị… mình cần nói chuyện.”
—
Câu chuyện của tôi… đến đây chưa phải là kết thúc.
Có người nói tôi phản bội chị.
Có người nói tôi làm đúng.
Có người nói… tôi không nên dính vào ngay từ đầu.
—
Nhưng chỉ có tôi biết…
Khoảnh khắc anh rể gọi tôi vào phòng hôm đó…
Không phải điều khiến tôi muốn chạy trốn nhất.
Mà là…
Sự thật mà tôi buộc phải đối mặt sau đó.