Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Mẹ chồng tự giấu tiền rồi vu tôi ăn cắp đúng ngày cha tôi đang chờ tiền phẫu thuật. Bà tát tôi, đổ tung túi xách rồi gào: “Nhà cô nghèo nên định vét sạch nhà chồng cứu cha à?” Chồng tin mẹ, khóa toàn bộ tài khoản của tôi. Đêm đó, tôi khóc cạn nước mắt, rồi lên một kế hoạch khiến cả nhà họ phải trả giá…

CHAP 3: MỒI CÂU LỰA CHỌN
Chiều hôm sau, đúng ba giờ chiều, Trương Kiến Quốc có mặt tại văn phòng Tổng Giám đốc của Tập đoàn Thịnh Thế trên tầng 48 của tòa tháp tài chính trung tâm. Anh ta mặc bộ vest chỉn chu nhất, mái tóc chải chuốt kỹ lưỡng, ôm chặt xấp hồ sơ dự án khu đô thị phía Nam trong tay. Đi cùng anh ta, bất ngờ thay, lại là bà Lý Tuyết Mai.
Dù hôm qua vừa bị tôi giội một gáo nước lạnh, bà Mai hôm nay đã vội vã đắp lên mặt lớp phấn dày cộp, cố nở nụ cười gượng gạo khi bước vào căn phòng sang trọng bậc nhất thành phố.
Tôi ngồi tựa lưng vào chiếc ghế da cao cấp, thong thả nhấp một ngụm cà phê đen không đường. Trợ lý của tôi – Lăng Phong – đứng ngay bên cạnh, tay cầm cặp tài liệu đen dày cộp.
— Nhược Lam… à không, Tô Tổng. — Trương Kiến Quốc nuốt nước bọt, đặt hồ sơ lên bàn làm việc bằng gỗ gụ của tôi, giọng đầy vẻ khúm núm. — Đây là toàn bộ phương án thi công và năng lực thầu của Kiến Phát. Chúng tôi đã chuẩn bị rất kỹ, cam kết cắt giảm 15% chi phí so với mặt bằng chung thị trường để hợp tác cùng Thịnh Thế.
Tôi không buồn chạm tay vào quyển hồ sơ. Ánh mắt tôi thản nhiên lướt qua hai mẹ con họ.
— Cắt giảm 15%? Trương tổng, anh nghĩ Thịnh Thế thiếu tiền đến mức phải quan tâm vài phần trăm lẻ đó sao? — Tôi nhếch môi, giọng điệu đầy vẻ khinh khỉnh. — Điều Thịnh Thế cần là sự tin tưởng. Mà hai người… có thứ đó không?
Bà Lý Tuyết Mai lập tức tiến lên một bước, đồn hai tay vào nhau, giọng ngọt xào xáo: — Nhược Lam à… chuyện cũ đều là do mẹ hồ đồ. Mẹ bị kẻ xấu xúi giục nên mới hiểu nhầm con. Thật ra mấy năm qua Kiến Quốc nó thương nhớ con lắm, đêm nào cũng giở ảnh cũ ra xem. Mẹ cũng hối hận đến mất ăn mất ngủ. Giờ con thành đạt thế này, người một nhà chúng ta đóng cửa bảo nhau, giúp đỡ lẫn nhau chẳng phải tốt sao?
— Người một nhà? — Tôi bật cười, tiếng cười trong trẻo nhưng lạnh buốt sống lưng. — Bà Lý, trí nhớ của bà kém quá nhỉ? Ba năm trước, chính miệng bà nói tôi là con hồ ly tinh nghèo hèn, ép chết cha tôi, đuổi tôi ra khỏi nhà trong đêm bão. Lúc đó bà có nhớ chúng ta là người một nhà không?
Mặt bà Mai tái xám, môi giật giật không nói nên lời.
Trương Kiến Quốc nhìn thấy tình hình bất lợi, lập tức quay sang trách móc mẹ mình: — Mẹ! Mẹ bớt nói vài câu đi! Ngay từ đầu đã là mẹ sai rồi!
Rồi anh ta quay sang nhìn tôi, ánh mắt tràn ngập vẻ si tình giả tạo: — Nhược Lam, anh biết anh có lỗi với em và bác trai. Anh sẵn sàng quỳ xuống xin lỗi hương hồn bác! Chỉ cần em cho Kiến Phát một cơ hội, cho anh một cơ hội sửa sai… Anh hứa sẽ bù đắp cho em tất cả.
Tôi im lặng nhìn màn kịch “mẹ hiền con thảo” tan rã trước mắt. Đúng như tôi dự đoán, trước đồng tiền và sự sống còn của doanh nghiệp, tình thân nhà họ Trương chỉ là một thứ rẻ mạt.
— Muốn cơ hội? Được thôi. — Tôi gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn. — Thịnh Thế chuẩn bị giải ngân 500 triệu tệ cho giai đoạn một của dự án. Tôi có thể giao toàn bộ gói thầu xây dựng cho Kiến Phát. Nhưng tôi có hai điều kiện.
Mắt hai mẹ con họ lập tức sáng rực lên như sói thấy mồi. — Điều kiện gì? Em cứ nói! Dù là lên trời xuống biển anh cũng làm! — Kiến Quốc vội vã đáp.
— Thứ nhất, — Tôi nhìn thẳng vào Trương Kiến Quốc, — Để đảm bảo tính cam kết, Kiến Phát phải thế chấp 51% cổ phần kiểm soát của công ty cho Thịnh Thế để nhận khoản ký quỹ 100 triệu tệ. Sau khi hoàn thành giai đoạn một, cổ phần sẽ được hoàn trả.
— Việc này… — Kiến Quốc khựng lại. Cổ phần kiểm soát là tính mạng của công ty, nếu thế chấp đồng nghĩa với việc giao vận mệnh Kiến Phát vào tay tôi.
— Sao? Không dám? — Tôi nhún vai, với tay lấy chiếc bút máy. — Vậy thì mời về. Chiều nay tôi còn phải tiếp đại diện của Tập đoàn Hằng Nhất. Họ cũng đang rất muốn gói thầu này.
— Dám! Dám chứ! — Bà Mai vội vàng xô con trai sang một bên, cuống quýt lên tiếng. — Kiến Quốc, con ngốc thế! Nhược Lam dù sao cũng từng là vợ con, cô ấy nắm cổ phần thì có gì phải sợ? Người ngoài mới đáng lo! Ký đi con!
Tôi thầm cười lạnh trong lòng. Con mồi đã cắn câu đúng như kịch bản. Bà Mai vì tham vọng giữ lại cái mác phu nhân thượng lưu mà sẵn sàng đẩy con trai vào bẫy.
— Thứ hai, — Tôi quay sang nhìn bà Mai, ánh mắt lóe lên tia sáng nguy hiểm. — Bà Lý Tuyết Mai phải công khai đăng bài xin lỗi cha tôi trên ba tờ báo lớn nhất thành phố A trong vòng ba ngày liên tiếp, thừa nhận việc vu khống và xúc phạm danh dự gia đình tôi năm xưa.
— Cái gì?! — Bà Mai gào lên, giọng lạc đi. — Cô bảo tôi phải quỳ lụy, muối mặt với cả cái thành phố này sao? Mặt mũi của nhà họ Trương tôi để đâu?
— Mẹ! Mẹ im ngay! — Trương Kiến Quốc quay lại quát lớn vào mặt mẹ mình. — Mẹ làm sai thì mẹ phải xin lỗi! Mẹ muốn thấy công ty phá sản, cả nhà mình ra đường ở ẩn sao? Nếu mẹ không chịu xin lỗi, con sẽ cắt toàn bộ sinh hoạt phí của mẹ!
— Con… Kiến Quốc, con vì một đứa phụ nữ mà nạt mắng mẹ sao? — Bà Mai bàng hoàng ôm ngực.
— Lăng Phong, tiễn khách. — Tôi lạnh lùng đứng dậy, quay lưng về phía cửa kính sát đất nhìn ra toàn cảnh thành phố.
— Nhược Lam! Đừng! Anh đồng ý! Cả hai điều kiện anh đều đồng ý! — Trương Kiến Quốc vội vã gạt mẹ sang một bên, vơ lấy chiếc bút trên bàn. — Chiều nay anh sẽ mang hợp đồng chuyển nhượng cổ phần thế chấp đến ký! Mẹ anh nhất định sẽ đăng bài xin lỗi!
Tôi không quay đầu lại, chỉ nhếch môi nở một nụ cười thảm khốc. Trương Kiến Quốc, bà Lý Tuyết Mai, hai người tự tay đẩy nhau xuống vực thẳm rồi đấy.
CHAP 4: TẤM MÀN KỊCH SỤP ĐỔ
Chỉ trong vòng năm ngày, hai điều kiện của tôi đã được thực hiện trọn vẹn.
Bà Lý Tuyết Mai, vì áp lực phá sản và sự đe dọa cắt tài chính từ con trai, đã phải ngậm đắng nuốt cay ký tên vào bài báo công khai xin lỗi ông Tô Văn trên các trang nhất. Giới thượng lưu thành phố A một thời xôn xao, coi bà ta như một trò cười vô học và độc ác. Mỗi lần bước ra đường, bà ta đều bị những ánh mắt khinh bỉ bủa văng, đến mức không dám bước chân ra khỏi biệt thự.
Trong khi đó, Trương Kiến Quốc đã chính thức ký hợp đồng thế chấp 51% cổ phần của Tập đoàn Kiến Phát cho Quỹ Đầu tư Thịnh Thế, đổi lấy khoản tiền cọc 100 triệu tệ để triển khai dự án.
Nhận được tiền, Kiến Quốc như mở cờ trong bụng. Anh ta dốc toàn bộ vốn liếng còn lại, thậm chí vay nóng ngân hàng thêm 200 triệu tệ để mua sắm vật tư, thuê nhân công cấp tập nhằm đẩy nhanh tiến độ, hy vọng lập công với tôi để vừa lấy lại công ty, vừa lấy lại trái tim “người vợ cũ”.
Hắn ta bắt đầu mua hoa, quà tặng đắt tiền gửi đến văn phòng tôi mỗi ngày. Hắn nhắn tin rủ tôi đi ăn tối, đem những kỷ niệm thời đại học ra để gạ gẫm, đóng vai một người chồng hối hận muộn màng.
Tôi không từ chối, cũng không chấp nhận. Tôi đem đến cho hắn sự mập mờ vừa đủ – một ánh mắt dịu dàng thoáng qua, một nụ cười khẽ khi hắn nhắc về quá khứ. Chính sự mập mờ đó khiến Trương Kiến Quốc mất đi toàn bộ sự cảnh giác của một thương nhân.
Một đêm mưa tầm tã, đúng ba năm ngày mất của cha tôi.
Trương Kiến Quốc mời tôi đến ăn tối tại một nhà hàng sang trọng ven sông. Hắn uống khá nhiều rượu, gương mặt đỏ gay, ánh mắt đờ đẫn nhìn tôi.
— Nhược Lam… anh biết em vẫn còn yêu anh. — Hắn đưa tay định nắm lấy tay tôi trên bàn ăn. — Năm đó là anh ngu ngốc, anh bị mẹ che mắt. Nhưng bây giờ anh đã bắt bà ấy trả giá rồi. Anh đã thu hồi lại toàn bộ thẻ ngân hàng của bà ấy, bắt bà ấy ở nhà hầu hạ anh… Chúng ta tái hôn đi em! Cùng nhau quản lý Kiến Phát và Thịnh Thế, chúng ta sẽ là bá chủ thành phố này!
Tôi thong thả rút tay lại, lấy khăn giấy lau nhẹ đầu ngón tay như vừa chạm vào vật bẩn.
— Trương Kiến Quốc, anh thực sự nghĩ tôi quay về là vì còn yêu anh sao? — Giọng tôi êm ái như ru, nhưng nội dung lại khiến người ta nổi da gà.
Kiến Quốc khựng lại, ly rượu trên tay dừng lơ lửng: — Em… em nói gì vậy?
Tôi lấy từ trong túi xách ra một tập hồ sơ dày, nhẹ nhàng đẩy về phía hắn.
— Anh mở ra xem đi. Món quà kỷ niệm ba năm ngày chết của cha tôi đấy.
Trương Kiến Quốc run run mở tập hồ sơ ra. Ngay trang đầu tiên, dòng chữ in đậm khiến sắc mặt hắn từ đỏ gay chuyển sang trắng bệch như tờ giấy: “THÔNG BÁO ĐƠN PHƯƠNG HỦY BỎ HỢP ĐỒNG VÀ KÍCH HOẠT ĐIỀU KHỎAN TÀI SẢN THẾ CHẤP”.
— Cái… cái gì đây? — Hắn gào lên, tay run rẩy lật tiếp các trang sau. — “Đội thi công của Kiến Phát vi phạm nghiêm trọng tiêu chuẩn an toàn kỹ thuật môi trường… Vật liệu xây dựng không đạt chuẩn ISO…” Không thể nào! Vật liệu là do bên môi giới của Thịnh Thế giới thiệu mà!
— Đúng vậy. — Tôi mỉm cười rạng rỡ. — Công ty cung cấp vật liệu đó là công ty ma do tôi thành lập ở nước ngoài. Hợp đồng mua bán vật liệu do chính tay anh ký. Theo điều khoản phụ đính kèm trong hợp đồng thầu phụ, nếu Kiến Phát vi phạm quy chuẩn vật liệu nghiêm trọng, Thịnh Thế có quyền đơn phương hủy hợp đồng mà không phải bồi thường một đồng nào.
— Cô… cô gài bẫy tôi?! — Trương Kiến Quốc chồm người lên, hai mắt đỏ ngầu gân máu.
— Chưa hết đâu. — Tôi thong thả nhấp một ngụm nước suối. — Vì hợp đồng bị hủy do lỗi của Kiến Phát, khoản tiền cọc 100 triệu tệ bị tịch thu hoàn toàn. Đồng thời, theo điều khoản thế chấp cổ phần, do Kiến Phát không hoàn thành nghĩa vụ hợp đồng, 51% cổ phần của anh đã chính thức thuộc về Quỹ Đầu tư Thịnh Thế từ năm phút trước.
— Không! Không thể nào! — Kiến Quốc gục xuống bàn, tóc tai rũ rưởi. — Tôi còn khoản vay 200 triệu tệ ở ngân hàng! Nếu dự án bị hủy, tôi lấy gì trả? Ngân hàng sẽ siết nợ!
— Đó là việc của anh, Chủ tịch cũ của Kiến Phát. — Tôi đứng dậy, chỉnh lại nếp áo dạ hội. — À, quên nói với anh. Ngày mai, đại hội cổ đông bất thường của Kiến Phát sẽ diễn ra. Tôi, với tư cách là cổ đông lớn nhất nắm 51% cổ phần, sẽ chính thức nộp đơn xin phá sản và thanh lý toàn bộ tài sản của tập đoàn để trả nợ. Căn biệt thự nhà họ Trương của anh… cũng nằm trong danh mục tài sản bị phát mại đấy.
— Tô Nhược Lam! Cô là con quỷ! — Trương Kiến Quốc điên cuồng lao đến định tóm lấy cổ tôi.
Nhưng chưa kịp chạm vào vạt áo tôi, hai vệ sĩ cao lớn của Lăng Phong đã lao vào, quật ngã hắn xuống sàn nhà hàng. Hắn nằm dán mặt xuống thảm, gào khóc thảm thiết như một con thú bị dồn vào đường cùng.
Tôi cúi đầu nhìn hắn, ánh mắt lạnh lẽo không một chút gợn sóng: — Năm đó, trong đêm mưa bão, tôi cũng đã quỳ dưới chân anh xin 30 vạn tệ để cứu mạng cha tôi. Anh đã làm gì? Anh khóa tài khoản, rút chân lại và đuổi tôi ra đường. Hôm nay, tôi chỉ trả lại cho anh đúng những gì anh đã trao cho tôi mà thôi.
CHAP 5: ĐÒI LẠI MÁU VÀ NƯỚC MẮT
Sáng hôm sau, bầu trời thành phố A u ám một màu xám xịt.
Trước cổng căn biệt thự nhà họ Trương, hai chiếc xe của Tòa án nhân dân và lực lượng thi hành án đã đỗ sẵn. Cùng đi với họ là đội ngũ phóng viên báo chí đông đảo và dàn xe bảo vệ của Tập đoàn Thịnh Thế.
Bà Lý Tuyết Mai đang trong bộ đồ ngủ xa xỉ, tay cầm ly trà sâm thì bị tiếng đập cửa xé rách không gian làm cho giật mình. Khi mở cửa ra, bà ta bàng hoàng thấy nhân viên thi hành án bước vào, bắt đầu dán tem niêm phong lên từng món đồ đạc đắt tiền trong nhà.
— Các người làm cái gì đấy?! Đây là nhà họ Trương! Ai cho phép các người niêm phong đồ của tôi? — Bà Mai gào lên, lao vào giằng co với nhân viên Tòa án.
— Bà Lý Tuyết Mai, đề nghị bà trật tự! — Đại diện Tòa án lạnh lùng đọc bản án. — Tập đoàn Bất động sản Kiến Phát đã chính thức nộp đơn phá sản. Toàn bộ tài sản đứng tên công ty và tài sản cá nhân của ông Trương Kiến Quốc dùng để thế chấp khoản vay – bao gồm căn biệt thự này – đã bị Tòa án kê biên để phát mại xử lý nợ. Mời bà thu dọn đồ đạc cá nhân và rời khỏi đây trong vòng hai tiếng!
— Phá sản? Kê biên? Không thể nào! Con trai tôi đâu? Kiến Quốc đâu?! — Bà Mai quỵ xuống sàn, chiếc ly ngọc bích trên tay rơi xuống vỡ tan tành.
Đúng lúc đó, tôi bước qua cánh cửa biệt thự. Tôi mặc một bộ suit trắng thanh lịch, đôi giày cao gót bước đi thong thả trên sàn gạch hoa cương – đúng nơi ba năm trước tôi từng bị tát ngã và bị đổ tung túi xách.
— Trương Kiến Quốc đang ở đồn cảnh sát rồi, bà Lý. — Tôi cất tiếng, giọng nói trong vắt vang vọng khắp căn phòng khách rộng lớn.
Bà Mai ngẩng đầu lên, thấy tôi thì như thấy ma quỷ, bò lùi lại phía sau: — Mày… mày đã làm gì con trai tao?
— Hắn ta bị điều tra về hành vi gian lận tài chính, huy động vốn trái phép và cố ý vi phạm quy định quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng. — Tôi khoanh tay, nhìn bà ta từ trên cao. — Với số tiền thất thoát lên đến hàng trăm triệu tệ, có lẽ hắn sẽ phải dành khoảng 15 đến 20 năm tiếp theo trong tù để suy ngẫm về những việc mình đã làm.
— Cô… đồ độc ác! Cô muốn giết chết nhà họ Trương chúng tôi sao?! — Bà Mai gào lên tức tưởi, nước mắt nước mũi chảy dài làm lem luốc lớp phấn đắt tiền.
— Độc ác? — Tôi tháo chiếc găng tay đen ra, chậm rãi tiến lại gần bà ta. — Ba năm trước, bà giấu 30 vạn tệ để vu khống tôi. Bà tát tôi, chửi mắng cha tôi là “gã già sắp chết”, dùng mạng sống của ông để ép tôi vào đường cùng. Lúc đó bà có thấy mình độc ác không?
Tôi cúi người xuống, ghé sát tai bà ta, thì thầm bằng giọng nói xé rách tâm can: — Cha tôi chết vì không có 30 vạn tệ nộp viện phí. Hôm nay, tôi dùng đúng 30 vạn tệ đó để mua lại toàn bộ khoản nợ cá nhân của bà từ các công ty tài chính. Hiện tại, bà không chỉ trắng tay, không nhà để về, mà còn mang trên mình khoản nợ 30 vạn tệ cùng lãi suất chậm trả.
Bà Mai trợn tròn mắt, toàn thân run rẩy như cầy sấy: — Mày… mày nói cái gì?
— Bà Lý, ba năm trước bà bảo nhà tôi nghèo nên muốn vét sạch nhà chồng. Hôm nay, tôi trả lại cho bà nguyên văn câu nói đó: Từ bây giờ, bà sẽ phải sống những ngày tháng nghèo khổ, thiếu ăn thiếu mặc, bị đòi nợ mỗi ngày cho đến khi trút hơi thở cuối cùng!
Nói xong, tôi vẫy tay. Lăng Phong bước tiến lên, ném một chiếc túi xách da cá sấu màu đen xuống trước mặt bà Mai – đúng chiếc túi ba năm trước bà ta dùng để giấu 30 vạn tệ.
— Đồ đạc cá nhân của bà đã được gom vào đây. Mời bà rời khỏi biệt thự. — Lăng Phong lạnh lùng nói.
Những nhân viên thi hành án tiến lên, nhấc bổng bà Mai đang khóc lóc van xin thảm thiết ra khỏi cửa. Bà ta gào thét tên con trai, gào thét sự hối hận trong tuyệt vọng, nhưng đáp lại chỉ là tiếng khóa cửa lạnh ngắt và những ánh mắt nhạo báng của đám đông phóng viên bên ngoài.
Tôi đứng một mình giữa căn phòng khách trống trải. Mọi ký ức đau thương, tủi nhục của ba năm trước như một cuốn phim quay chậm hiện về, rồi tan thành mây khói.
Tôi đã đòi lại tất cả. Bằng máu, bằng nước mắt và bằng sự công bằng nghiệt ngã nhất.
CHAP 6: NẮNG TRẮNG TRÊN ĐỒI NGHĨA TRANG
Một tuần sau.
Bầu trời thành phố A sau cơn bão trở nên quang đãng, xanh ngắt một màu không vệt mây. Giáp ranh ngoại ô, nghĩa trang Nhân dân nằm lặng lẽ trên một ngọn đồi xanh mướt cỏ dại.
Tôi mặc một chiếc váy trắng đơn sơ, tay ôm một bó hoa cúc trắng tinh khôi, chậm rãi bước lên những bậc thang đá dẫn lên mộ cha.
Tấm bia đá cẩm thạch đen in hình gương mặt hiền từ của cha tôi – ông Tô Văn. Trong ảnh, ông đang mỉm cười, đôi mắt đầy vẻ ấm áp như ngày ông còn sống, luôn nắm lấy tay tôi và bảo: “Nhược Lam à, sống trên đời phải ngẩng cao đầu, đừng để người ta coi thường mình.”
Tôi đặt bó hoa cúc xuống trước bia mộ, nhẹ nhàng dùng khăn lau sạch những hạt bụi bẩn bám trên mép đá.
— Cha… con về thăm cha đây. — Tôi khẽ cất tiếng, giọng nói không còn sự lạnh lùng của một Tổng Giám đốc thương trường, mà trở lại là đứa con gái nhỏ bé của ông năm nào.
Gió từ ngọn đồi thổi qua, làm tung bay mái tóc đen tuyền của tôi. Tiếng lá cây rì rào như tiếng vỗ xoa dịu của người cha dành cho đứa con đã trải qua bao sóng gió.
Lăng Phong đứng chờ dưới chân đồi, qua điện thoại vừa báo cho tôi tin tức mới nhất: Trương Kiến Quốc đã chính thức bị khởi tố và tuyên án 18 năm tù giam. Toàn bộ tài sản bị tịch thu, hắn gục ngã ngay tại tòa, khóc lóc cầu xin sự khoan hồng nhưng không ai đoái hoài.
Còn bà Lý Tuyết Mai, sau khi bị đuổi khỏi biệt thự, không có tiền trả nợ, lại bị giới thượng lưu tẩy chay hoàn toàn, đã phải dọn đến sống trong một căn phòng trọ mục nát ở khu ổ chuột phía Tây thành phố. Để có tiền trang trải cuộc sống và trả lãi khoản nợ 30 vạn tệ, người phụ nữ từng đeo đầy vàng bạc đó giờ đây phải đi nhặt phế liệu và làm công việc dọn dẹp vệ sinh theo giờ. Bệnh tật và sự cô đơn hành hạ bà ta từng ngày trong sự dằn dằn và hối hận tột cùng.
Sự trả giá của họ đã hoàn tất. Nhưng trong lòng tôi, không hề có cảm giác hả hê hay đắc thắng. Chỉ có một sự bình yên kỳ lạ tràn ngập không gian.
Tôi ngồi xuống bãi cỏ bên cạnh mộ cha, ngước mắt nhìn lên bầu trời bao la.
— Cha ơi, kẻ hại cha đã phải nhận lại tất cả những gì họ gieo rắc. Con đã giữ đúng lời hứa với cha. Con không làm cha thất vọng…
Tôi lấy từ trong túi ra chiếc dây chuyền bạc năm xưa – di vật của mẹ mà tôi đã chuộc lại được với giá gấp hàng trăm lần sau khi thành đạt. Ánh nắng mặt trời chiếu vào mặt dây chuyền, tỏa ra những tia sáng lấp lánh như giọt nước mắt của sự giải thoát.
Tôi đeo chiếc dây chuyền lên cổ, chạm nhẹ tay vào mặt kim loại mát lạnh.
Tôi biết, cha và mẹ ở trên cao đang nhìn xuống, mỉm cười hộ mệnh cho tôi. Con quái vật hận thù trong tôi đã hoàn thành nhiệm vụ của nó và ngủ yên. Từ ngày hôm nay, tôi sẽ không sống vì hận thù nữa. Tôi sẽ sống một cuộc đời thật rực rỡ, thật kiêu hãnh – cuộc đời mà cha mẹ luôn mong muốn tôi có được.
Tôi đứng dậy, phủi sạch bụi cỏ bám trên vạt váy, cúi đầu chào cha lần cuối rồi chậm rãi bước xuống đồi.
Phía trước tôi, ánh nắng vàng ươm trải dài trên con đường rộng mở. Quá khứ đen tối đã lùi lại phía sau lưng, và một chương mới tươi sáng của cuộc đời Tô Nhược Lam chính thức bắt đầu.