Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Chưa bao giờ tôi hình dung ngày vui lần thứ hai của đời mình lại diễn ra giữa một khung cảnh bình yên đến vậy. Hoàn toàn vắng bóng âm thanh nhạc sống náo nhiệt, chẳng có người dẫn chương trình gào rống tên hai quan họ, và cũng không hề có hàng trăm bàn tiệc chất đống rượu thịt ê hề.
Huy – người đắng cùng tôi bước tiếp chặng đường mới – đan chặt bàn tay tôi, từng bước dẫn tôi qua con đường rải sỏi trắng mướt tiến vào khu vườn. Lễ cưới được tổ chức tại một khu resort riêng tư ẩn mình sâu trong thung lũng, nơi thảm thực vật được tự do phát triển tự nhiên, chỉ điểm xuyết bằng những cụm hoa thạch thảo sắc tím cùng những chùm hoa baby trắng ngần. Lượng khách tới tham dự vỏn vẹn chừng năm mươi người, gói gọn trong quy mô gia đình và những người bạn vô cùng thân thiết.
Dấu ấn về chặng đường hôn nhân đầu tiên với Phong giờ đây chỉ còn như một cuộn phim cũ mờ nhạt và úa màu. Mấy năm trước, ngày vui của tôi và Phong từng là sự kiện rầm rộ nhất khắp vùng huyện nhỏ. Bà Kim – mẹ chồng cũ của tôi – đã gom góp, vay mượn khắp nơi chỉ để làm một đám cưới linh đình tới 200 mâm cỗ, dàn xe đón dâu mui trần được thuê rầm rộ từ tỉnh về. Bà khao khát khiến toàn bộ người dân trong vùng phải trầm ồ thán phục. Nhưng rồi, đằng sau sự hào nhược phông bạt của một ngày ngắn ngủi ấy lại là chuỗi ngày tôi phải gồng mình gánh nợ cùng bà, còn Phong thì lại mải mê chìm đắm trong những cuộc vui chơi thâu đêm suốt sáng bên ngoài.
Hôm nay, tôi khoác lên mình chiếc đầm lụa trơn sắc kem dịu nhẹ, không chút đính kết cầu kỳ, cũng chẳng cần phom xòe lộng lẫy. Thiết kế đỗi giản dị, tối giản hết mức nhưng lại là tác phẩm được may đo riêng do một người bạn tri kỷ gửi trực tiếp từ Pháp về dành tặng.
Lễ cưới đang chìm trong những khoảnh khắc nghẹn ngào xúc động. Bố tôi, người đàn ông suốt đời lam lũ, gầy gộc, đang run rẩy nâng ly rượu vang chuẩn bị cất lời dặn dò chúc phúc thì đột nhiên, tiếng rú ga xé gió vang lên nồng nặc, phá tan sự tĩnh lặng vốn có của không gian thung lũng.
Toàn bộ quan khách đồng loạt ngoảnh lại hướng cổng vòm rợp bóng dây leo.
Một chiếc siêu xe Maybach màu đen tuyền sang trọng, bề thế, chầm chậm lăn bánh tiến vào, đè lên những lớp sỏi trắng phát ra tiếng lạo xạo vô cùng thô bạo. Chiếc xe đỗ xịch ngay sát thảm sân lễ, suýt chút nữa đã va phải lẵng hoa tươi trang trí xung quanh.
Cánh cửa xe bật mở. Mùi nước hoa đậm đặc, nồng gắt tức thì xộc thẳng ra ngoài, át đi hoàn toàn hương thơm thảo mộc tự nhiên mộc mạc của toàn bộ khu vườn.
Từ trên xe bước xuống là hai người phụ nữ.
Người dẫn đầu không phải ai xa lạ, chính là bà Kim – mẹ chồng cũ của tôi. Bà khoác trên mình chiếc váy nhung màu đỏ thẫm rực rỡ, phần cổ xẻ sâu khoe trọn dàn trang sức vàng ta to bản đeo chật nịt, phản chiếu lấp lánh đến chói mắt dưới ánh nắng chiều.
Người thứ hai trẻ trung hơn, chọn diện bộ đầm hội xòe đuôi cá lấp lánh kim sa, đường xẻ tà táo bạo kéo cao tận đùi, trên tay xách chiếc túi Hermes Birkin sắc cam nổi bật. Đó không ai khác chính là Nhung – nhân tình một thời của Phong, và có lẽ thời điểm này đã chính thức trở thành con dâu mới của bà Kim…

CHƯƠNG MỘT. SỰ KHOA TRƯƠNG BẤT MỜI
Bà Kim và Nhung tiến vào giữa khu vườn với nhịp bước dẫm lên sỏi trắng rầm rộ, vang dội như thể muốn chiếm trọn tiêu điểm của buổi lễ. Sự xuất hiện của hai người họ như một nét mực đen vẽ chệch lên bức tranh lụa màu kem trang nhã. Quan khách bắt đầu xì xào, những ánh mắt ngạc nhiên, ái ngại đổ dồn về phía góc cổng vòm.
Bà Kim giơ bàn tay đeo chật nịt các loại nhẫn kim cương và vàng ta lên, nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc búi cao cầu kỳ. Bà đảo mắt nhìn quanh khung cảnh thung lũng, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy vẻ coi thường.
“Trời ơi! Thảo đấy à con?” — Giọng bà Kim oang oang cất lên, xé tan sự riêng tư của buổi tiệc. — “Mẹ với em Nhung đi qua vùng này, nghe nói hôm nay con đi bước nữa nên tò mò ghé qua chúc phúc. Mẹ cứ tưởng đám cưới của doanh nhân hay người giàu có gì hoành tráng lắm, sao lại làm ở cái hốc thung lũng vắng vẻ, heo hút thế này? Bàn tiệc cũng chẳng thấy rượu thịt đâu cả, toàn hoa với cỏ dại vậy con?”
Nhung đứng bên cạnh khẽ cười khẩy, tay lắc lắc chiếc túi Hermes Birkin sắc cam cố tình để logo hướng về phía mọi người. Cô ta hùa theo với giọng điệu điệu đàng, chua chát:
“Mẹ ơi, chắc chị Thảo muốn tiết kiệm đấy mà! Lần trước cưới anh Phong làm rùm bọ 200 mâm cỗ tốn kém quá rồi, lần này cưới lại thì làm nhỏ gọn, sơ sài thế này cũng phải thôi. Đúng không chị Thảo?”
Bố tôi đứng trên bục lễ, tay cầm ly rượu vang vẫn còn run run vì giận. Gương mặt khắc khổ của ông đỏ bừng lên. Lần cưới trước, chính người phụ nữ này đã ruồng bỏ, mắng mốc con gái ông khi công ty của Phong gặp khủng hoảng, trút toàn bộ món nợ nần lên đầu Thảo rồi đẩy cô ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng.
Tôi siết nhẹ tay Huy. Bàn tay anh ấm áp, vững chãi phản hồi lại lực siết của tôi. Huy không hề tỏ ra nao núng hay tức giận. Anh nhẹ nhàng thì thầm vào tai tôi: “Đừng lo, cứ để anh.”
Huy nắm tay tôi bước xuống bục lễ, tiến lại gần bà Kim và Nhung. Phong thái của anh bình thản, lịch thiệp nhưng ẩn chứa một áp lực vô hình khiến hai người phụ nữ khoác trên mình toàn đồ hiệu đắt tiền bất giác phải lùi lại nửa bước.
“Chào bà Kim,” — Huy cất giọng trầm ấm, điềm tĩnh. — “Hôm nay là ngày vui riêng tư của gia đình chúng tôi. Nếu bà và cô đây đến với tư cách khách tham quan khu nghỉ dưỡng, xin vui lòng di chuyển sang khu vực sảnh chính phía trước. Ở đây chúng tôi chỉ đón tiếp những người được gửi thiệp mời.”
Bà Kim hất cằm, vẻ mặt lộ rõ sự xấc xược:
“Cậu trẻ này là cậu chú rể đấy à? Cậu đừng có lên mặt! Tôi là mẹ chồng cũ của Thảo, dù sao cũng từng là người một nhà. Tôi đến đây là muốn tốt cho nó, xem xem lần này nó vội vã lấy ai, có bằng một góc con trai tôi ngày trước không! Con Nhung nhà tôi sắp tới làm cưới với thằng Phong, chúng nó thuê cả khách sạn 5 sao ở trung tâm thành phố đấy! Xe Maybach này cũng là thằng Phong nó mua tặng mẹ nó đi lại cho đỡ nắng mưa!”
Nhung kiêu ngạo bước lên một bước, cố tình đưa bàn tay đeo chiếc nhẫn kim cương 2 carat lên vuốt tóc:
“Chị Thảo này, anh Phong dạo này làm ăn phất lắm, dự án khu đô thị mới thắng lớn liên tục. Em nghe nói chồng mới của chị chỉ làm quản lý quèn ở mấy cái khu sinh thái nhỏ lẻ này đúng không? Nếu khó khăn quá, chị cứ bảo anh Phong một tiếng, anh ấy sẵn sàng hỗ trợ ít tiền mừng để hai người lo cho cuộc sống sau này!”
CHƯƠNG HAI. MÀN LẬP LẠI TRẬN ĐỒ
Những lời mỉa mai của Nhung vừa dứt, một tiếng cười nhẹ cất lên từ phía bàn khách mời danh dự.
Một người đàn ông trung niên trong bộ vest ghi xám chỉnh tề, tóc điểm bạc nhưng ánh mắt cực kỳ sắc bén bước ra. Đó là ông Trần — Tổng Giám đốc Tập đoàn Bất động sản Nam Phát, một trong những đại gia kín tiếng và uy quyền nhất thành phố, cũng là chú ruột của Huy.
“Cô gái trẻ này,” — Ông Trần thong thả mỉm cười, bước lại gần Nhung. — “Cô vừa nói Phong nào thắng lớn ở dự án khu đô thị mới?”
Nhung vội vàng chớp mắt, hãnh diện trả lời: “Dạ, anh Nguyễn Thanh Phong — Tổng Giám đốc Công ty Xây dựng Thanh Phong đấy ạ! Anh ấy đang đấu thầu gói thầu hạ tầng 500 tỷ của Tập đoàn Nam Phát!”
Ông Trần nheo mắt, gật đầu đầy ẩn ý:
“À… Công ty Thanh Phong. Ra là vậy. Thế cô có biết người đang đứng trước mặt cô — chủ nhân của buổi lễ này — là ai không?”
Bà Kim chen ngang, giọng đay nghiến: “Thì là cái thằng quản lý khu nghỉ dưỡng này chứ ai! Ôi dào, mấy cái chức quản lý trang trại này lương tháng được mấy đồng mà bày đặt làm màu!”
Ông Trần bật cười lớn, cái lắc đầu của ông khiến không khí trong vườn chìm xuống một mức độ đáng sợ:
“Bà nhầm to rồi. Huy không phải quản lý ở đây. Huy là Chủ tịch Hội đồng Quản trị Tập đoàn Nông nghiệp & Đô thị Sinh thái GreenLife, đơn vị sở hữu chuỗi 15 khu nghỉ dưỡng cao cấp trên toàn quốc — bao gồm cả thung lũng này. Đồng thời, Huy cũng là người nắm giữ 40% cổ phần cá nhân tại Tập đoàn Nam Phát chúng tôi!”
Cái gì?!
Bà Kim và Nhung như bị dội một gáo nước đá băng giá giữa ngày hè. Mặt hai người họ cắt không còn một giọt máu.
Nhung trố mắt nhìn Huy, chiếc túi Hermes trên tay cô ta bỗng nhiên trở nên nặng trịch, run rẩy. Cô ta không thể tin được người đàn ông ăn mặc giản dị, áo sơ mi trắng xắn tay áo đang đứng trước mặt lại chính là vị tài phiệt sinh thái kín tiếng mà giới doanh nhân đồn đại bấy lâu nay!
Ông Trần rút điện thoại ra, thong thả bấm một số máy và bật loa ngoài ngay trước mặt mọi người:
“Alo, Trưởng phòng Kế hoạch đấy à? Hồ sơ năng lực của Công ty Xây dựng Thanh Phong trong gói thầu 500 tỷ… gạch tên ngay lập tức cho tôi. Lý do? Ban lãnh đạo công ty đó không có đạo đức nhân cách, tư duy phông bạt nông choèn, không đủ tiêu chuẩn hợp tác với Nam Phát!”
Đầu dây bên kia lập tức đáp lời: “Rõ thưa Chủ tịch! Tôi sẽ gửi văn bản hủy hồ sơ ngay trong chiều nay!”
Cú đòn bất ngờ và chí mạng khiến bà Kim ngã khuỵu xuống mặt đường rải sỏi. Bộ váy nhung đỏ rực rỡ lúc này trở nên vô cùng kệch kợm.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại đắt tiền trong túi của Nhung vang lên tiếng chuông liên hổi. Tên hiển thị trên màn hình là “Anh Phong”.
Nhung run rẩy bắt máy, giọng nói biến dạng vì sợ hãi: “A… Alo, anh Phong…”
Đầu dây bên kia là tiếng gào khóc, chửi rủa điên cuồng của Phong vang lên rõ mùng một qua loa thoại:
“Mày với mẹ đang ở đâu?! Mày làm cái quái gì mà Tập đoàn Nam Phát vừa gửi văn bản hủy thầu và phong tỏa toàn bộ khoản nợ bảo lãnh ngân hàng của công ty tao rồi?! Công ty tao phá sản đến nơi rồi! Chúng mày mò đến đám cưới của Thảo làm cái trò gì đúng không?! Về ngay lập tức cho tao!!!”
Tít… tít… tít…
Cuộc gọi bị ngắt đột ngột.
Nhung chết đứng tại chỗ. Màn khoe khoang, hạ bệ người khác để nâng cao giá trị bản thân của cô ta đã tự tay đập vỡ nồi cơm của người chồng tương lai, đẩy công ty của Phong vào con đường phá sản không thể cứu vãn.
CHƯƠNG BA. SỰ TRẢ GIÁ CỦA KẺ PHÔNG BẠT
Bà Kim bò dưới đất, chụp lấy vạt áo dài của tôi, nước mắt nước mũi chảy dài làm nhòe đi lớp phấn trang điểm đậm đè trên mặt:
“Thảo ơi! Mẹ xin con! Mẹ sai rồi! Năm xưa mẹ hồ đồ, mẹ đối xử không tốt với con! Con nói với chú rể, nói với Chủ tịch Nam Phát tha cho thằng Phong với! Nó mà phá sản thì nhà mẹ mất sạch, cái xe Maybach này cũng là tiền vay ngân hàng mua thiếu đấy con ơi!”
Nhung cũng không còn giữ được vẻ chảnh sọu. Cô ta quỳ sụp xuống bên cạnh bà Kim, gào khóc thảm thiết:
“Chị Thảo ơi, em van chị! Em dại ruột, em nông nổi! Chị bảo anh Huy rút lại lệnh hủy thầu đi chị!”
Tôi nhìn hai người phụ nữ đang co quắp dưới chân mình. Ký ức về những ngày tháng bị bà Kim mắng mốc, bị Phong hắt hủi và bị Nhung gửi những bức ảnh ân ái để ép tôi ký đơn ly hôn dội về trong tâm trí. Nhưng kỳ lạ thay, trong lòng tôi không hề có sự hả hả hay căm hận. Nó chỉ là một khoảng không tĩnh lặng, dọn sạch những bụi bẩn của quá khứ.
Tôi nhẹ nhàng lùi lại một bước, rút vạt áo ra khỏi tay bà Kim.
“Bà Kim,” — Tôi cất giọng bình thản, trong trẻo. — “Năm xưa khi tôi rời khỏi nhà bà, bà từng nói tôi là thứ xui xẻo, là điềm gở khiến con trai bà không phất lên được. Hôm nay bà thấy đấy, sự sụp đổ của gia đình bà không phải do tôi, mà do chính sự tham lam, phông bạt và ngông cuồng của chính gia đình bà gây ra.”
Huy bước đến, vỗ nhẹ lên vai tôi rồi quay sang vẫy tay ra hiệu cho đội ngũ bảo vệ của khu nghỉ dưỡng:
“Đưa hai vị khách không mời này ra ngoài. Chiếc xe Maybach kia đỗ sai quy định và gây mất an toàn khu vực lễ tiệc, nhờ bên cảnh sát giao thông đến cẩu đi giúp tôi.”
Các nhân viên bảo vệ nhanh chóng bước đến, lịch sự nhưng kiên quyết xóc nách bà Kim và Nhung kéo ra phía cổng vòm. Tiếng gào khóc, van xin và chửi rủa của hai người họ nhỏ dần rồi tắt hẳn sau rặng cây thạch thảo.
Không gian thung lũng trở lại vẻ yên bình, mộc mạc vốn có. Hương thơm dịu nhẹ của hoa cỏ lại lan tỏa trong không khí, xua tan hoàn toàn mùi nước hoa nồng nặc, rẻ tiền lúc nãy.
ĐOẠN KẾT. MỘT BÌNH YÊN MỚI
Nhạc nhẹ nhàng vang lên trở lại. Quan khách trong tiệc vỗ tay ròn rã, trao cho tôi và Huy những ánh mắt thán phục và những lời chúc phúc chân thành nhất.
Bố tôi bước lại gần, nắm lấy tay tôi đặt vào bàn tay to lớn của Huy. Đôi mắt người cha già nhòa lệ, nhưng nụ cười đã rạng rỡ trên gương mặt khắc khổ:
“Huy… Bác giao con gái bác cho con. Cảm ơn con đã mang lại cho nó một mái ấm thực sự.”
“Bác yên tâm,” — Huy nhìn thẳng vào mắt bố tôi, giọng đanh thép và chân thành. — “Con sẽ dùng cả đời này để bảo vệ và yêu thương Thảo.”
Lễ cưới tiếp tục diễn ra trong sự ấm áp, xúc động. Chúng tôi không cần những chiếc xe sang diễu phố, không cần 200 mâm cỗ ồn ào thịt rượu để chứng minh hạnh phúc. Sự hiện diện của những người thực sự yêu thương chúng tôi, giữa không gian thiên nhiên trong lành này, mới chính là thứ giá trị chân thật nhất.
Vài tháng sau.
Tin tức về Công ty Thanh Phong vỡ nợ, tài sản bị ngân hàng siết nợ toàn bộ lan truyền trên các trang báo kinh tế địa phương. Phong và bà Kim phải bán nhà, chuyển đến thuê một căn phòng trọ chật hẹp ở ngoại thành. Nhung sau khi thấy Phong trắng tay cũng lập tức ôm số nữ trang còn lại bỏ đi theo một người đàn ông khác.
Còn tôi và Huy, chúng tôi đón bình minh mỗi ngày tại trang trại sinh thái nhỏ ven núi.
Chiều thu mát rượi, tôi ngồi bên hiên nhà, thưởng thức tách trà hoa cúc nóng hổi do chính tay Huy pha. Nhìn ánh nắng vàng ươm trải dài trên những luống hoa thạch thảo tím ngát, tôi mỉm cười nhẹ nhàng.
Hôn nhân không phải là một sân khấu để trình diễn sự giàu có hay khoe khoang với thế gian. Hôn nhân chính là khi hai tâm hồn tìm thấy sự bình yên bên nhau, cùng nắm tay bước qua sóng gió và trân trọng từng khoảnh khắc giản dị của cuộc đời.
Tôi đã tìm thấy bình yên của riêng mình — một bình yên đích thực, ngát hương như những bông hoa dại nở giữa thung lũng bao la.