Mẹ chồng cũ cùng cô b:-ồ của chồng cũ diện một cây đồ hiệu, đi xe sang đến dự đám cưới của tôi với chồng mới dù tôi không mời
Tôi chưa bao giờ nghĩ đám cưới lần thứ hai của mình lại diễn ra trong một không gian tĩnh lặng đến thế. Không có tiếng nhạc xập xình, không có MC g:à-o th-ét tên cô dâu chú rể, cũng chẳng có hàng trăm mâm cỗ ê hề th-ịt r-ư:ợ:u.
Minh – chồng tôi – nắm tay tôi, dắt đi trên con đường trải sỏi trắng dẫn vào khu vườn. Đây là một khu nghỉ dưỡng tư nhân nằm sâu trong thung lũng, nơi mà cỏ cây được để mọc tự nhiên, chỉ có những khóm hoa thạch thảo tím ngát và hoa baby trắng muốt làm điểm nhấn. Khách mời vỏn vẹn năm mươi người, đều là gia đình và bạn bè chí cốt.
Ký ức về cuộc hôn nhân đầu tiên với Tuấn như một thước phim quay chậm, nhòe nhoẹt và ố vàng. Ngày ấy, đám cưới của tôi và Tuấn là sự kiện lớn nhất cái huyện lỵ nhỏ bé. Mẹ chồng tôi – bà Hằng – đã va;y m;ượ:-n khắp nơi để tổ chức một hôn lễ với 200 mâm cỗ, rước dâu bằng đoàn xe mui trần thuê từ thành phố về. Bà muốn cả thiên hạ phải lá:c m:ắ-t. Nhưng rồi, sau ánh hào quang của ngày cưới là những tháng ngày tôi phải còng lưng trả n:-ợ cùng bà, trong khi Tuấn thì mải mê với những cuộc vui bên ngoài.
Hôm nay, tôi mặc một chiếc váy lụa trơn màu kem, không đính đá, không tùng xòe lộng lẫy. Nó đơn giản đến mức tối giản, nhưng là thiết kế riêng mà một người bạn thân từ Pháp gửi về tặng.
Buổi lễ đang diễn ra trong sự xúc động. Bố tôi, người đàn ông cả đời kh:-ắc kh-ổ, đang run run cầm ly r-ư-:ợu va;ng định nói lời chúc phúc thì bỗng nhiên, một tiếng động cơ gầm rú xé toạc bầu không khí yên bình của thung lũng.
Mọi người quay lại nhìn ra phía cổng vòm kết bằng dây leo.
Một chiếc Maybach màu đen bóng l-ộn, to kềnh càng, lừ lừ tiến vào, c-án lên những viên sỏi trắng lạo xạo đầy th;ô bạ:-o. Chiếc xe dừng lại ngay sát khu vực làm lễ, suýt chút nữa v-a vào kệ hoa trang trí.
Cánh cửa xe bật mở. Một mùi nước hoa nồn-g nặ-c, g-ắt g-:ỏng xộc vào, lấn át cả mùi hương thảo mộc dịu nhẹ của khu vườn.
Bước xuống xe là hai người phụ nữ.
Người đầu tiên, không ai khác, là bà Hằng – mẹ chồng cũ của tôi. Bà diện một chiếc đầm nhung đỏ rực, cổ kho;ét sâ;u đeo đầy những dây chuyền vàng to bản, lấp lánh đến chói mắt dưới nắng chiều.
Người thứ hai, trẻ hơn, mặc một chiếc váy dạ hội đuôi cá đính kim sa lấp lánh, xẻ t;à cao đến tận đ;-ùi, tay xách chiếc túi Hermes Birkin màu cam chóe. Đó là Tuyết – cô b:-ồ của Tuấn, và giờ có lẽ là con dâu mới của bà Hằng.
Bà Hằng hất cằm, tháo chiếc kính râm to bản xuống, quét ánh mắt sắ:c l;-ẹm một vòng quanh khu vườn. Bà ta không nhìn tôi, mà nhìn vào những chiếc bàn gỗ mộc, những lọ hoa dại, và dàn nhạc dây đang ngưng bặt.
“Chu choa, đây là đám cưới hay là đáL:m t;-ang thế này?” – Giọng bà ta oang oang, th-e th-é. – “Tưởng cô b–;ỏ con trai tôi để ;v:;-ớ được đạ-i g-ia nào, hóa ra là c;h;ui ;rú-c vào cái x-;::;ó rừng này làm cái lễ cưới còn không bằng đám gi;–ỗ; nhà tôi.”
Bố mẹ tôi mặt đỏ bừng vì gi;:ận, định bước lên tiếng nhưng tôi đã kịp nắm tay bố, ra hiệu để tôi giải quyết.
Tôi hít một hơi sâu, buông tay Minh ra, bước từng bước chậm rãi về phía hai người phụ nữ đó

“Con cảm ơn bác đã có lòng ghé thăm.” – Tôi cắt ngang lời bà. – “Nhưng bác đã cất công đến đây, thì cũng nên để con ‘tiếp đón’ cho phải phép.”
Tôi quay sang Minh, gật đầu nhẹ. Minh hiểu ý, anh lấy từ trong túi áo vest ra chiếc điện thoại, bấm một dãy số rồi đưa lên tai nghe…….. Mặt bà Hằng và Tuyết chuyển dần từ đỏ sang tím t:ái vì…………….
Minh bình thản nói vào điện thoại, giọng anh không cao nhưng đủ để vang vọng trong không gian tĩnh lặng của thung lũng:
– “Anh Vương à? Vâng, xe của ‘khách không mời’ đang đỗ sai vị trí, làm hỏng cảnh quan buổi lễ của tôi. Nhờ anh cho đội an ninh xử lý theo đúng quy định của khu nghỉ dưỡng. À, và báo bên bộ phận pháp lý kiểm tra luôn số khung số máy chiếc Maybach này, hình như nó nằm trong danh sách tài sản đang bị niêm phong của công ty xây dựng vừa tuyên bố phá sản tuần trước đấy.”
Mặt bà Hằng và Tuyết chuyển dần từ đỏ sang tím tái vì kinh hãi. Chiếc túi Hermes trên tay Tuyết như muốn rơi xuống đất.
Bà Hằng lắp bắp, cố giữ chút thể diện cuối cùng: – “Anh… anh nói cái gì? Phá sản nào? Đây là xe con trai tôi mới mua để chuẩn bị cưới Tuyết. Anh đừng có ngậm máu phun người!”
Tôi bước tới gần bà, khoảng cách đủ để thấy lớp phấn dày cộp đang rạn ra vì mồ hôi. Tôi mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy thương hại:
– “Bác Hằng ơi, bác vẫn thích những thứ hào nhoáng bên ngoài nhỉ? Bác có biết tại sao hôm nay con tổ chức ở đây không? Vì toàn bộ khu nghỉ dưỡng này, từ những viên sỏi trắng bác vừa cán lên đến thung lũng này, đều thuộc quyền sở hữu của chồng con. Chúng con không cần 200 mâm cỗ để phô trương, vì những người ngồi đây đều biết chúng con là ai.”
Tôi quay sang Tuyết, nhìn thẳng vào chiếc váy xẻ tà diêm dúa của cô ta: – “Còn cô, bộ đồ hiệu này có lẽ là món quà cuối cùng Tuấn tặng cô trước khi các khoản nợ của anh ta bị ngân hàng truy thu. Nếu tôi là cô, tôi sẽ lo giữ lấy cái túi đó để sau này còn có tiền mà đóng tiền trọ, chứ không phải mang nó đi khoe khoang ở một nơi mà giá trị của nó chẳng bằng một khóm hoa baby trong vườn này đâu.”
Đúng lúc đó, tiếng còi xe của đội an ninh rú vang. Ba chiếc xe chuyên dụng ập tới, nhanh chóng khóa bánh chiếc Maybach. Một người đàn ông mặc suit đen bước đến, cúi chào Minh đầy cung kính rồi quay sang bà Hằng:
– “Thưa bà, chiếc xe này đang có tranh chấp pháp lý và xâm phạm địa hình tư nhân trái phép. Mời bà và tiểu thư xuống xe đi bộ ra khỏi khu vực thung lũng. Chúng tôi sẽ cẩu xe về kho bãi theo lệnh tòa án.”
Cảnh tượng thật nực cười. Hai người phụ nữ diện đồ hiệu đắt tiền, đi giày cao gót nhọn hoắt, giờ đây phải lếch thếch đi bộ trên con đường sỏi dài hàng cây số để ra khỏi khu nghỉ dưỡng dưới ánh mắt ái ngại của quan khách. Bà Hằng vừa đi vừa chửi bới, nhưng tiếng chửi của bà lọt thỏm giữa không gian đại ngàn, nghe chát chúa và thảm hại vô cùng.
Tôi quay lại phía bố mình, cầm lấy ly rượu từ tay ông: – “Bố, mình tiếp tục thôi ạ. Những gì không thuộc về hạnh phúc, chúng ta vừa quét dọn sạch sẽ rồi.”
Tiếng nhạc dây lại vang lên, du dương và thuần khiết. Minh ôm lấy vai tôi, khẽ thì thầm: “Cảm ơn em đã mạnh mẽ.” Tôi tựa đầu vào vai anh, biết rằng từ nay về sau, cuộc đời mình sẽ không còn những hào nhoáng giả tạo, chỉ còn lại sự bình yên đích thực này thôi.