Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Mẹ chồng cấm cha mẹ tôi vào đám cưới, bà nói thẳng: “Tôi không muốn họ hàng nhìn thấy thông gia nghèo đến mức phải đi thuê quần áo!” Mẹ tôi đứng ngoài khách sạn ôm bó hoa mà bật khóc. Tôi tháo giày cưới bước ra theo mẹ. Nhưng ngay lúc đó, một chiếc xe sang dừng trước cổng và người bước xuống gọi cha tôi bằng một cái tên khiến mẹ chồng chết lặng…. Truyện Hay

Thứ nằm bên trong chiếc hộp gỗ là một tập bản thảo hợp đồng chuyển nhượng cổ phần đã ố vàng theo thời gian, cùng một con dấu bằng ngọc bích chạm khắc hình chim phượng hoàng tung cánh. Trên con dấu có khắc rõ bốn chữ: “Cố thị Hàng Châu”.
Và người đứng tên sở hữu 60% cổ phần sáng lập nên Tập đoàn Dệt may và Bất động sản Trình Thị — tiền thân là Công ty Dệt Cố Thị — không ai khác chính là mẹ tôi: Lưu Tú Lan.
Bà Trình Mỹ Phượng lao xuống bậc thềm như một kẻ mất trí, hai tay cuống quýt định giật lấy chiếc hộp. Nhưng chủ tịch Chu Vạn Sơn đã vẫy tay, hai vệ sĩ vạm vỡ lập tức bước lên chặn đứng bà ta lại. Bà Trình chao đảo, suýt nữa ngã khuỵu xuống nền đá cẩm thạch ướt đẫm sương ban sáng.
“Không… Không thể nào! Tại sao ông lại giữ thứ này?” — Giọng bà Trình run rẩy, xé tan bầu không khí im lặng đến rợn người của cổng khách sạn.
Trình Hạo ngơ ngác bước ra, anh ta nhìn mẹ mình rồi nhìn sang cha tôi và chủ tịch Chu, mặt cắt không còn một giọt máu: “Mẹ… Rốt cuộc chuyện này là sao? Tần Cảnh Sơn là ai? Cố Thị là cái gì?”
Tôi đứng trần chân trên nền đá lạnh, tay cầm chiếc hộp gỗ mà ngón tay run lên bần bật. Tôi quay sang nhìn cha mẹ mình. Mẹ tôi, người phụ nữ hơn năm mươi tuổi khoác trên người bộ sườn xám thuê giá hai trăm tệ, lúc này đứng chết lặng, giọt nước mắt lăn dài trên gò má hóp sâu. Còn cha tôi — người đàn ông mười tám năm qua chỉ lặng lẽ làm một thợ sửa chữa máy móc ở Tô Châu, sống trong căn nhà nhỏ chưa đầy sáu mươi mét vuông — lúc này ngẩng cao đầu.
Ánh mắt cha tôi không còn là sự nhẫn nại, cam chịu của một người thợ già, mà là sự sắc lạnh, uy nghiêm của một kẻ từng đứng trên đỉnh cao quyền lực.
“Ninh Ninh,” — Cha tôi nhẹ nhàng vuốt tóc tôi, giọng trầm ấm — “Mười tám năm trước, cha đã hứa với mẹ con sẽ rời khỏi chốn thương trường đẫm máu này để cho con một cuộc sống bình yên, không bị cuốn vào những tranh đoạt bẩn thiểu. Nhưng hôm nay, có vẻ như sự nhẫn nại của gia đình ta lại biến thành công cụ để kẻ khác chà đạp.”
Chủ tịch Chu Vạn Sơn quay sang nhìn bà Trình bằng ánh mắt khinh bỉ, rồi cất giọng dõng dạc cho toàn bộ quan khách và nhân viên an ninh tại cổng khách sạn cùng nghe:
“Bà Trình Mỹ Phượng! Mười tám năm trước, bà và người chồng quá cố của bà chỉ là hai quản lý cấp trung dưới quyền ông Tần Cảnh Sơn — lúc bấy giờ là Tổng giám đốc Tập đoàn Cố Thị, người nắm giữ mạch máu tài chính của cả vùng Giang Nam! Bà Lưu Tú Lan đây chính là ái nữ duy nhất của cụ Cố, đại tiểu thư thực sự của Cố Thị!”
Một tiếng “ồ” lớn vang lên từ phía quan khách đang đứng xem bên trong sảnh kính.
“Năm đó,” — Ông Chu tiếp tục, giọng đanh lại — “Cố Thị gặp khủng hoảng tài chính tạm thời do đối tác nước ngoài phá hoại. Để bảo vệ tài sản cho con gái và vợ, ông Tần Cảnh Sơn đã đứng ra nhận toàn bộ rủi ro pháp lý, chấp nhận quy ẩn giấu tên. Trước khi rời đi, ông ấy đã tin tưởng giao lại 40% cổ phần ủy quyền cho vợ chồng bà quản lý tạm thời để duy trì công ty. Nhưng ông ấy vừa đi khỏi, vợ chồng bà đã làm giả hồ sơ, tẩu tát tài sản, đổi tên Cố Thị thành Trình Thị, chiếm đoạt toàn bộ cơ nghiệp của nhà người ta!”
“Lừa đảo! Vu khống!” — Bà Trình gào lên, mặt mày xám xịt — “Năm đó Cố Thị phá sản! Là vợ chồng tôi tự tay cứu lấy nó! Mấy tờ giấy cũ rích này có giá trị pháp lý gì chứ?”
“Không có giá trị pháp lý sao?” — Luật sư riêng của tập đoàn Chu Thị bước ra từ chiếc xe thương vụ, cầm trên tay một tệp tài liệu dày — “Thưa bà Trình, ông Tần Cảnh Sơn chưa bao giờ ký vào văn bản chuyển nhượng vĩnh viễn. Chiếc con dấu bằng ngọc bích trong tay cô Tống Ninh đây chính là con dấu pháp nhân tối cao của Cố Thị. Trong điều lệ ban đầu của công ty có quy định rõ: Bất kỳ sự thay đổi cổ đông nào không có con dấu này đều vô hiệu! Mười tám năm qua, ông Tần không truy cứu vì muốn cho dòng họ Trình một con đường sống. Nhưng điều đó không có nghĩa là tài sản này thuộc về bà!”
Trình Hạo lùi lại hai bước, ngơ ngác nhìn mẹ mình: “Mẹ… Tất cả những gì nhà chúng ta có… đều là chiếm đoạt từ gia đình Ninh Ninh sao?”
“Con câm miệng!” — Bà Trình quát lớn, nhưng sự hoảng hốt trong mắt bà ta đã tố cáo tất cả.
Tôi nhìn người đàn ông mà mình đã yêu suốt bảy năm. Bảy năm qua, anh ta luôn tự hào về gia thế nhà họ Trình, luôn tỏ ra thượng đẳng trước sự “bình thường” của gia đình tôi. Ngay cả hôn lễ này, anh ta cũng để mặc mẹ mình nhục mạ cha mẹ tôi, xếp họ ngồi ở một nhà hàng xóm bên ngoài chỉ vì họ mặc đồ thuê!
“Trình Hạo,” — Tôi lên tiếng, giọng lạnh ngắt như băng — “Anh nói hôn lễ này do nhà họ Trình bỏ ra một triệu tám trăm nghìn tệ đúng không?”
Trình Hạo run rẩy: “Ninh Ninh… anh…”
“Ba năm qua, chi nhánh Thượng Hải do một tay tôi gầy dựng, mang về cho Trình Thị hơn năm mươi triệu tệ lợi nhuận. Toàn bộ chi phí hôn lễ này, chín mươi phần trăm là dùng tiền thưởng và hoa hồng chưa rút của tôi!” — Tôi chỉ thẳng vào mặt anh ta — “Vậy mà mẹ anh dám đứng đây nói cha mẹ tôi nghèo hèn, nói cha mẹ tôi không xứng bước vào đây?”
Tôi quay sang bà Trình, nở một nụ cười giễu cợt:
“Bác Trình, bác chê mẹ tôi mặc đồ thuê sao? Bác có biết bộ sườn xám màu xanh sẫm này là do chính tay nhà thiết kế gạo cội của Tô Châu — người từng may trang phục cho các phu nhân nguyên thủ — tự tay cắt may cho mẹ tôi từ mười năm trước không? Vì muốn giữ thói quen khiêm tốn, mẹ tôi mới nói dối là đồ thuê để không làm bác bị áp lực! Còn chiếc vòng ngọc phỉ thúy trên cổ tay bác… nếu tôi không nhầm, đó chính là món quà đính hôn mà cha tôi từng tặng cho mẹ tôi, bị vợ chồng bác lấy trộm từ két sắt công ty mười tám năm trước!”
Bà Trình giật phăng tay lại, cố gắng lấy tay che chiếc vòng ngọc, khuôn mặt biến dạng vì xấu hổ và tủi nhục trước hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn vào mình.
Chu Vạn Sơn bước lên một bước, lạnh lùng tuyên bố trước mặt toàn bộ truyền thông và khách mời:
“Hôm nay, Tập đoàn Đầu tư Chu Thị chính thức tuyên bố: Hủy bỏ toàn bộ các dự án hợp tác trị giá ba trăm triệu tệ với Trình Thị! Đồng thời, chúng tôi sẽ hỗ trợ toàn bộ chi phí pháp lý để ông Tần Cảnh Sơn và cô Tống Ninh đòi lại toàn bộ cổ phần và tài sản của Tập đoàn Cố Thị!”
“Chủ tịch Chu! Đừng mà Chủ tịch Chu!” — Bà Trình lao tới định quỳ xuống ôm chân ông Chu, nhưng bị bảo vệ đẩy ra.
Ba trăm triệu tệ hợp tác bị hủy bỏ đồng nghĩa với việc chuỗi cung ứng của Trình Thị sẽ đứt gãy ngay lập tức trong tuần tới. Ngân hàng sẽ thắt chặt tín dụng, và việc đòi lại tài sản của cha tôi sẽ đẩy nhà họ Trình vào con đường phá sản hoàn toàn!
Trình Hạo hoảng loạn lao đến bên tôi, nắm lấy tay tôi van xin:
“Ninh Ninh! Em tha lỗi cho anh! Anh không biết gì về chuyện năm đó cả! Anh yêu em thật lòng mà Ninh Ninh! Hôn lễ vẫn tiếp tục nhé? Anh sẽ bắt mẹ anh quỳ xuống xin lỗi chú dì! Chúng ta cử hành hôn lễ ngay bây giờ!”
Tôi cúi xuống nhìn bàn tay anh ta đang nắm lấy tay mình, rồi từ từ, từng ngón một, gạt tay anh ta ra.
“Trình Hạo, bảy năm qua tôi đã mù đốm mới nghĩ anh là người có thể cùng tôi đi hết cuộc đời. Một người đàn ông đến cả cha mẹ của vợ mình cũng không dám bảo vệ, nghe lời mẹ đe dọa để đẩy thông gia ra ngoài cửa… anh không xứng đáng làm chồng tôi.”
Tôi quay lưng, nắm lấy đôi bàn tay chằng chịt vết chai sạn của cha và mẹ.
“Cha, mẹ, chúng ta về nhà thôi. Con thèm ăn cơm gà luộc mẹ nấu ở Tô Châu rồi.”
Mẹ tôi mỉm cười, giọt nước mắt hạnh phúc đọng trên khóe mắt: “Được, về nhà. Mẹ nấu cho con.”
Cha tôi ôm lấy vai hai mẹ con, ánh mắt đong đầy sự yêu thương. Trước khi bước đi, ông ngoảnh lại nhìn bà Trình Mỹ Phượng đang nằm vật ra nền đá cẩm thạch khóc lóc thảm thiết, cùng Trình Hạo đang đứng chết lặng như một pho tượng.
“Mười tám năm qua tôi cho nhà họ Trình các người cơ hội sống tốt. Nhưng các người lại dùng sự tử tế của tôi để chà đạp lên con gái tôi. Bắt đầu từ ngày mai, hãy chuẩn bị nhận lệnh từ tòa án.”
Cha tôi dứt lời, dìu mẹ và tôi bước lên chiếc Maybach sang trọng của Chủ tịch Chu.
Chiếc xe từ từ lăn bánh, để lại đằng sau tòa khách sạn năm sao tráng lệ bên Bến Thượng Hải, để lại đám cưới vô liêm sỉ đã biến thành một kịch hài chua chát, và để lại những kẻ hợm hĩnh đang sụp đổ trong chính sự tham lam của mình.
Một năm sau.
Tòa án Nhân dân Tối cao Thượng Hải ra phán quyết cuối cùng: Bà Trình Mỹ Phượng bị tuyên án mười hai năm tù vì tội chiếm đoạt tài sản công ty, làm giả giấy tờ và trốn thuế quy mô lớn. Toàn bộ tài sản của Tập đoàn Trình Thị bị kê biên, đấu giá để hoàn trả cho gia đình tôi.
Thương hiệu Cố Thị chính thức được khôi phục.
Tôi tiếp quản vị trí Tổng giám đốc Tập đoàn Cố Thị, dưới sự cố vấn của cha tôi — ông Tần Cảnh Sơn. Bằng năng lực nhạy bén và sự hỗ trợ từ các đối tác cũ của cha, tôi đã đưa Cố Thị trở lại vị thế đỉnh cao ở vùng Giang Nam chỉ trong vòng vài tháng.
Về phần Trình Hạo, sau khi nhà họ Trình phá sản và gánh trên vai khoản nợ hàng chục triệu tệ, anh ta phải bán sạch nhà cửa, xe cộ. Tôi nghe nói anh ta hiện đang làm nhân viên kinh doanh quàng quật cho một công ty nhỏ ở ngoại ô, ngày ngày bị đòi nợ và chịu sự khinh bỉ của bạn bè cũ. Anh ta đã nhiều lần đến cổng Tập đoàn Cố Thị đứng chờ tôi để xin quay lại, nhưng tôi chưa một lần ban cho anh ta cơ hội gặp mặt.
Chiều hôm nay, Thượng Hải đổ một cơn mưa rào nhẹ.
Tôi ngồi trong văn phòng làm việc rộng lớn ở tầng 50 của tòa nhà Cố Thị, nhìn ra dòng sông Hoàng Phố êm đềm. Trên bàn làm việc của tôi là bức ảnh gia đình chụp ba người tại căn nhà nhỏ ở Tô Châu — nơi cha mẹ tôi quyết định vẫn sẽ tiếp tục sinh sống vì họ yêu thích sự bình yên nơi đó.
Điện thoại khẽ rung. Mẹ tôi gọi tới.
“Tiểu Ninh à, cuối tuần này cha con bảo sẽ tự tay xuống bếp làm món cá hấp giấm Tô Châu con thích đấy. Con có về ăn cơm không?”
Tôi mỉm cười, cảm giác ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực:
“Dạ có chứ mẹ. Chiều thứ Sáu con giải quyết xong việc sẽ về ngay. Con nhớ cha mẹ lắm.”
Tắt điện thoại, tôi nhìn ra bầu trời bao la qua cửa kính.
Đêm đám cưới cay đắng năm ấy đã qua đi. Tôi đã cởi bỏ đôi giày cưới chật hẹp, bước ra khỏi sự dối trá để tự tay cầm lấy vận mệnh của chính mình. Cuộc sống này, đôi khi từ bỏ một thứ giả tạo lại chính là khởi đầu cho một hành trình tìm lại giá trị thực sự và hạnh phúc đích thực.