Lé::n bán hết vàng cưới để chữa bệnh u:ng th::ư cho mẹ chồng, nào ngờ đến lúc bà hồi phục sức khỏe vội gọi 3 em cô chồng đến chia đất
Chương 1: Báu vật dưới gầm giường
Ánh nắng chiều oi ả của ngày hè rọi qua ô cửa kính ngả màu, hắt những vệt sáng leo lắt lên chiếc hộp gỗ khảm xà cừ cũ kỹ. Chị Mai ngồi bệt dưới nền gạch hoa đã bong tróc, bàn tay gầy guộc, chằng chịt những vết sẹo nhỏ do làm lụng vất vả, run rẩy đếm từng chiếc nhẫn vàng, từng sợi dây chuyền nhấp nháy sắc kim khí.
Đó là toàn bộ vàng cưới – tài sản duy nhất mà bố mẹ đẻ trao cho Mai tám năm trước khi chị bước chân về làm dâu nhà ông bà Lộc. Tám cây vàng. Tám cây vàng tích góp từ mồ hôi, nước mắt của người cha làm nghề thợ mộc và người mẹ quanh năm bám mặt cho đất, bám lưng cho trời nơi vùng quê ven biển.
– Chị hai… chị tính bán hết thiệt sao? – Tiếng Cường, chồng Mai, thào thào đằng sau lưng.
Cường ngồi gục đầu bên mép giường, hai tay vò nát mái tóc điểm bạc dù mới bước sang tuổi ba mươi lăm. Anh là con trai trưởng, nhưng tính tình hiền lành đến mức nhu nhược. Mấy tháng nay, từ ngày bà Lộc – mẹ anh – nhận kết quả chẩn đoán ung thư dạ dày giai đoạn ba, căn nhà cấp bốn này lúc nào cũng u ám như có đám tang.
– Không bán thì lấy đâu ra tiền? – Mai ngẩng đầu, lau giọt mồ hôi đọng trên trán. – Bác sĩ bảo nếu tiến hành phẫu thuật cắt bỏ khối u và vô hóa chất ngay thì mẹ vẫn còn hy vọng. Tiền bảo hiểm y tế chỉ chi trả một phần, mỗi đợt hóa trị hàng chục triệu, chưa kể tiền thuốc ngoài danh mục. Anh nhìn quanh cái nhà này xem, còn cái gì bán được nữa không?
Cường nghẹn ngào: – Nhưng đó là vốn liếng bố mẹ cho em phòng thân… Mấy đứa em mình… tụi nó…
– Anh đừng nhắc đến tụi nó nữa! – Mai ngắt lời chồng, ánh mắt đĩnh đạc nhưng chua chát. – Từ ngày mẹ nhập viện, ba đứa em cô có đứa nào móc ra nổi một đồng? Thằng Dũng thì bảo dạo này chứng khoán lỗ, cái Lan thì kêu chồng siết chi tiêu, còn cái Huệ thì khóc lóc bảo con nhỏ tốn kém. Tụi nó đẻ ra từ bụng mẹ, vậy mà lúc mẹ nằm một chỗ, chỉ có vợ chồng mình gánh vác!
Mai đóng sập nắp hộp gỗ, chiếc khóa đồng vang lên một tiếng “cạch” đanh gọn.
Suốt tám năm làm dâu, Mai chưa từng được bà Lộc dành cho một nét mặt dịu dàng. Trong mắt bà, Mai chỉ là đứa con dâu quê mùa, không có học vấn cao, lại chậm đường con cái – mãi đến năm ngoái mới sinh được bé Bông. Bà Lộc lúc nào cũng tự hào về ba người con sau: Dũng làm quản lý ở thành phố, Lan lấy chồng giàu, Huệ làm giáo viên cấp ba. Bà hay rỉ rả với hàng xóm: “Thằng Cường nhà tôi vô dụng, lấy phải đứa vợ nông dân. Mọi hy vọng tôi đặt hết vào ba đứa sau.”
Thế nhưng, khi bản án ung thư ngã xuống, ba đứa “hy vọng” ấy lặn mất tăm. Mỗi tuần chúng chỉ ghé qua bệnh viện mười lăm phút, mua cân cam, hộp sữa rồi vội vã cáo bận công việc. Chỉ có Mai – đứa con dâu bị coi thường – thức trắng đêm trong phòng cấp cứu, lau rửa từng vệt chất thải, đỡ bà từng hớp cháo loãng.
Hôm sau, Mai một mình ôm túi vàng ra tiệm vàng lớn nhất huyện. Tám cây vàng bán đi thu về gần nửa tỷ đồng. Cầm xấp tiền dày cộp trong tay, Mai không giữ lại một đồng cho bản thân. Chị nộp toàn bộ viện phí, thuê bác sĩ giỏi nhất khoa ngoại phẫu thuật cho mẹ chồng.
Chương 2: Sau cơn giông bão
Sáu tháng ròng rã trải qua như một cuộc chiến sinh tử.
Mai gầy sọp đi mất năm ký. Đôi mắt chị thâm quầng vì những đêm thức trắng ở khoa Ung bướu. Nhờ sự chăm sóc kiên trì, từng muỗng cháo yến, từng ly sữa cao cấp do Mai chắt chiu mua về, cộng với phác đồ điều trị tích cực, sức khỏe của bà Lộc thần kỳ hồi phục. Khối u đã được bóc tách hoàn toàn, các chỉ số máu trở lại mức an toàn.
Ngày bà Lộc được xuất viện về nhà, căn nhà nhỏ lại xôn xao tiếng nói cười. Bà Lộc da dẻ hồng hào trở lại, ngồi chễm chệ trên chiếc phản gỗ gụ giữa nhà, sắc mặt rạng rỡ như người chưa từng chạm ngõ tử thần.
Sáng hôm ấy là Chủ nhật. Từ sớm, bà Lộc đã giục Cường gọi bằng được ba đứa em về.
Mai dậy từ bốn giờ sáng, tất bật đi chợ mua cá tươi, gà ta, nấu một mâm cỗ tươm tất năm món để mừng mẹ bình phục và để gia đình sum họp. Nhìn mẹ chồng tươi cười, Mai thấy lòng mình nhẹ chõm. Chị tự dặn lòng: “Bán hết vàng cưới cũng tiếc thật, nhưng cứu được một mạng người, lại là mẹ chồng mình, coi như tích đức cho con cái.”
Mâm cỗ được dọn ra. Dũng, Lan và Huệ cùng gia đình nhỏ của chúng ngồi chật kín gian nhà ngoài. Tiếng cụng ly, tiếng chúc tụng vang lên rộn rã. Bà Lộc cười gật gù, thi thoảng gắp thịt cho các cháu ngoại, cháu nội.
Khi bữa ăn gần kết thúc, bà Lộc đập nhẹ chiếc đũa xuống mâm, hắng giọng: – Các con ăn xong chưa? Rửa tay rồi ngồi lại đây, mẹ có chuyện quan trọng cần tuyên bố.
Mọi người dọn dẹp mâm bát. Mai vừa định bê chồng bát đĩa xuống bếp thì bà Lộc gọi lại: – Mai! Con cứ để đó đã, ngồi xuống đây nghe luôn. Chuyện này liên quan đến tài sản của gia đình.
Mai hơi ngỡ ngàng, nhưng rồi mỉm cười ngồi xuống cạnh Cường. Mảnh đất của gia đình ông bà Lộc rộng gần 800 mét vuông ngay mặt tiền đường liên xã, vừa mới có dự án mở rộng đường, giá trị đã vọt lên hàng tỷ đồng. Mai thầm nghĩ, chắc mẹ gọi các con lại để bàn chuyện chia đất, hoặc ít nhất là trích một phần bán đi để trả lại số tiền vàng cưới mà vợ chồng chị đã bỏ ra chữa bệnh cho bà.
Bà Lộc rút từ dưới gối ra một tờ giấy khổ A4 đã được đánh máy cẩn thận, có sẵn con dấu xác nhận của chính quyền địa phương. Bà đeo kính lão lên, cất giọng thong thả nhưng rõ ràng từng từ:
– Mẹ vừa trải qua một trận ốm sinh tử, mới thấy cuộc đời này mỏng giòn lắm. Sức khỏe mẹ giờ đã ổn định, nên mẹ quyết định phân chia mảnh đất 800 mét vuông này cho các con, tránh sau này mẹ mất đi lại đùn đẩy, tranh chấp.
Mọi người trong phòng nín thở theo dõi. Dũng, Lan, Huệ mắt sáng rực lên.
– Mảnh đất này được chia làm bốn phần. – Bà Lộc tiếp tục. – Phần mặt tiền rộng 10 mét, mẹ chia cho thằng Dũng. Nó là con trai, lại làm ăn trên thành phố, cần vốn làm ăn lớn. Phần tiếp theo rộng 8 mét, mẹ cho cái Lan để nó làm của cải dưỡng già. Phần 8 mét kế tiếp cho cái Huệ, vì nó làm lương giáo viên ba cọc ba đồng, nuôi con vất vả. Còn phần mảnh đất vườn phía sau cùng chiếc nhà cấp bốn này… mẹ quyết định giữ lại đứng tên mẹ, sau này mẹ mất đi sẽ làm nơi thờ cúng chung!
Phòng khách bỗng nhiên rơi vào một khoảng không im lặng đến rợn người.
Cường sửng sốt, ngẩng đầu nhìn mẹ: – Mẹ! Thế… thế còn vợ chồng con thì sao? Mẹ chia hết mặt tiền cho ba đứa, vậy vợ chồng con ở đâu?
Bà Lộc tháo kính xuống, thản nhiên nhìn vợ chồng con trai trưởng: – Vợ chồng mày là con trưởng, ở chung với mẹ trên mảnh đất thờ cúng này chứ đi đâu nữa? Sau này mẹ mất thì căn nhà cũ này thuộc về vợ chồng mày để trông nom bàn thờ tổ tiên. Thế là quá hợp lý rồi còn gì!
– Hợp lý cái gì hả mẹ?! – Cường bật dậy, giọng run lên vì uất hận. – Đất mặt tiền trị giá hàng tỷ đồng mẹ chia sạch cho ba đứa nó. Căn nhà cũ này rách nát, nằm tuốt sâu bên trong, lại gánh thêm trách nhiệm thờ cúng! Quan trọng nhất… mấy tháng qua, ai là người bán hết sạch tài sản để cứu sống mẹ?!
Chương 3: Lòng người nham hiểm
Mai ngồi chết lặng trên ghế. Máu trong người chị như đông cứng lại. Chị nhìn mẹ chồng, rồi nhìn sang ba người em cô chồng.
Dũng vội vã nhét tờ di chúc vào túi áo, hắng giọng khàn khàn: – Anh Hai, anh nói vậy là có ý gì? Mẹ chia sao thì mình nghe vậy. Anh là con trưởng, gánh vác việc thờ cúng là nghĩa vụ, sao lại so đo hơn thiệt với các em?
– Đúng đó anh Hai! – Cô Lan phụ họa, giọng xếch ngược. – Anh chị ở chung với mẹ, sau này nhà cửa đất đai thờ cúng anh chị quản lý hết chứ ai. Với lại, tụi em ở xa, không có điều kiện, mẹ thương tụi em nên mới cho đất mặt tiền làm vốn!
Mai ngước mắt nhìn bà Lộc. Ánh mắt chị bùng lên một ngọn lửa cay đắng: – Mẹ… Mẹ có nhớ sáu tháng trước, bác sĩ trả về bảo phải có 400 triệu ngay lập tức mới phẫu thuật được không? Mẹ có nhớ tiền ở đâu ra không? Là con… là con đã bán sạch tám cây vàng cưới của bố mẹ đẻ con cho! Tám cây vàng đó giờ trị giá bao nhiêu hả mẹ?! Lúc mẹ nằm trên giường bệnh, ba đứa con cưng của mẹ có đứa nào bỏ ra nổi năm triệu không?!
Bà Lộc biến sắc, nét mặt hiền từ lập tức sụp đổ, thay vào đó là sự lạnh lùng, tàn nhẫn: – Mày đừng có kể công! Mày là con dâu nhà này, chăm sóc mẹ chồng là trách nhiệm của mày! Vàng cưới mày mang về làm dâu thì cũng là tài sản của nhà này! Mày bán vàng chữa bệnh cho tao là mày làm tròn đạo hiếu, giờ mày đem ra mặc cả đất đai à? Mày coi mạng sống của tao chỉ giá bằng tám cây vàng thôi sao?!
– Mẹ! – Mai gào lên, nước mắt vỡ òa vì sự tráo trở đến tàn nhẫn. – Con không mặc cả! Nhưng ít nhất mẹ cũng phải sống cho có lý có tình! Mẹ chia đất cho tụi nó, tụi nó có bỏ ra đồng nào chữa bệnh cho mẹ không? Hay lúc mẹ sắp chết thì tụi nó trốn biệt, đến lúc mẹ khỏe, đất đai đẻ ra tiền thì tụi nó bu vào xâu xé?!
– Câm miệng! – Dũng đứng bật dậy, chỉ tay vào mặt Mai. – Chị là con dâu mà dám hỗn hỗn hỗn láo với mẹ như thế à? Mẹ là người quyết định, chị có quyền gì mà can thiệp vào tài sản nhà họ Nguyễn?!
Huệ – cô em út vốn ngây thơ – cũng bồi thêm một câu lạnh ngắt: – Chị Hai à, tiền chị bán vàng chữa bệnh cho mẹ, sau này vợ chồng em làm ăn được sẽ gửi lại chị sau. Còn đất đai là của bố mẹ để lại, mẹ chia sao tụi em nhận vậy, chị đừng làm loạn lên nữa!
“Gửi lại sau!” – Một lời hứa cuội nh nhơ của những kẻ tham lam.
Mai nhìn vòng quanh căn phòng. Nhìn mẹ chồng mặt lạnh như đá, nhìn ba người em cô chồng ánh mắt tràn ngập sự tham lam và đắc thắng, rồi nhìn sang Cường – người chồng đang gục đầu khóc trong bất lực.
Chị bật cười. Tiếng cười chua chát, thê lương vang vọng khắp gian nhà cấp bốn. Chị nhận ra, suốt tám năm qua, mọi sự hy sinh, nhẫn nại, từng giọt mồ hôi và cả số vàng cứu mạng kia… đều là chị đem lòng tốt trao nhầm cho một bầy quỷ dữ!
– Được… Rất tốt! – Mai gạt phắt nước mắt, cất giọng lạnh băng. – Tôi hiểu rồi. Lòng người bạc bẽo, đối xử với nhau không bằng loài dã thú. Từ hôm nay, tình nghĩa cái nhà này… chấm dứt!
Mai đứng dậy, không quay đầu lại, bước thẳng xuống bếp ôm lấy bé Bông rồi thu dọn quần áo bước ra khỏi nhà. Cường đuổi theo, nắm tay vợ khóc sụt sùi, nhưng Mai phũ phàng gạt ra: – Anh muốn ở lại làm con hiếu thảo với người mẹ TÀN NHẪN đó thì cứ ở lại! Tôi và con không thể sống trong cái hang hùm này nữa!
Chương 4: Bức tranh biến dạng
Một năm trôi qua.
Mai đưa con về nhà bố mẹ đẻ ở xã bên. Chị vay mượn thêm người thân, mở một tiệm nấu cỗ cưới hỏi nhỏ. Nhờ sự khéo léo, chăm chỉ và uy tín, tiệm cỗ của Mai làm ăn rất phát đạt. Cường sau vài tháng sống trong tủi nhục ở nhà mẹ đẻ, không chịu nổi sự cô lập và cắn rứt lương tâm, đã xách vali về ở cùng vợ con, hàng ngày giao hàng, phụ giúp Mai làm ăn. Cuộc sống của hai vợ chồng dần ổn định, kinh tế vững vàng hơn trước gấp bội.
Trong khi đó, tại căn nhà cũ của bà Lộc, kịch bản của sự tham lam bắt đầu bước vào hồi cao trào.
Ngay sau khi nhận được giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, Dũng, Lan và Huệ lập tức tiến hành bán đứt các phần đất mặt tiền cho các nhà đầu tư bất động sản để lấy tiền mặt.
Dũng cầm trong tay gần hai tỷ đồng tiền bán đất. Có tiền, hắn lao vào đầu tư tiền ảo và cá độ bóng đá với hy vọng “một bước thành tỷ phú”. Thế nhưng, chỉ trong vòng tám tháng, toàn bộ số tiền bán đất cùng khoản vay nóng ngân hàng đều tan thành mây khói. Dũng bị xã hội đen truy đuổi, phải bỏ trốn vào Nam, gia đình vỡ nợ, vợ con dắt díu nhau bỏ về nhà ngoại.
Vợ chồng Lan sau khi nhận tiền bán đất thì phát sinh mâu thuẫn dữ dội. Người chồng ôm tiền đi theo nhân tình trẻ, Lan đánh ghen rồi bị nhà chồng đuổi ra khỏi nhà, rơi vào kiện tụng tranh chấp tài sản kéo dài, tinh thần suy sụp hoàn toàn.
Riêng Huệ, khoản tiền bán đất được chồng cô ta đem đi góp vốn mở công ty may với bạn. Nhưng do thiếu kinh nghiệm, công ty phá sản, nợ nần chồng chất. Hai vợ chồng suốt ngày cãi vã, dọa ly hôn.
Và người gánh chịu hậu quả nặng nề nhất không ai khác chính là bà Lộc.
Căn nhà cấp bốn giờ đây bị kẹp lép ở giữa ba tòa nhà cao tầng do những người chủ mới mua đất xây dựng lên. Ánh nắng không còn soi rọi vào gian nhà tối tăm, ẩm thấp.
Khi các con vỡ nợ, chúng lại quay về đòi bà Lộc phải bán nốt căn nhà cũ cùng mảnh đất thờ cúng để chia tiền cho chúng trả nợ. Bà Lộc kiên quyết không bán vì đó là nơi thờ cúng tổ tiên và là nơi bà đang ở. Thế là, ba đứa “con cưng” từng được bà cưng chiều, chia trọn tài sản mặt tiền, quay sang chửi rủa, chì chiết bà không tiếc lời.
– Bà là đồ ích kỷ! – Dũng trong một lần trốn nợ về nhà đã gào lên với mẹ. – Bà ôm cái nhà nát này làm gì?! Mẹ không bán đất cứu con thì con chết cho mẹ xem! Ngày xưa chị Mai bán vàng cứu mẹ được, sao giờ mẹ không bán cái nhà này cứu con?!
Bà Lộc bàng hoàng. Những đứa con mà bà từng tự hào, từng dốc hết tài sản tước đoạt từ tay con dâu trưởng để bù đắp cho chúng, giờ đây nhìn bà bằng ánh mắt hận thù, coi bà như một gánh nặng!
Sau những trận cãi vã dồn dập, bệnh tình của bà Lộc đột ngột tái phát. Khối u dạ dày sau một năm không được tái khám và uống thuốc định kỳ đã căn sang gan và phổi.
Bà Lộc nằm gục trên chiếc phản gỗ, cơ thể đau đớn dữ dội, người ho ra máu. Bà run rẩy rút điện thoại gọi cho Dũng: – Dũng ơi… Mẹ đau quá… Đưa mẹ đi viện với con…
– Mẹ ơi, con đang trốn nợ dưới Hải Phòng, về công an bắt ngay! Mẹ gọi cho cái Lan đi! – Tiếng Dũng tút tút tắt máy.
Bà Lộc khóc nấc lên, gọi cho Lan: – Lan ơi… Mẹ sắp không sống nổi rồi…
– Mẹ ơi, con đang ở tòa án làm thủ tục ly hôn, tiền ăn con còn không có, lấy đâu ra tiền đưa mẹ đi viện! Mẹ gọi cái Huệ đi!
Đến lượt Huệ: – Mẹ ơi, chồng con nó ôm hết tiền đi rồi, con đang bị đòi nợ siết nhà, mẹ tự bắt xe xe ôm đi viện giùm con đi!
Điện thoại trượt khỏi bàn tay gầy guộc của bà Lộc. Bà nằm co quắp trên chiếc phản gụ lạnh ngắt, nước mắt chảy tràn qua các nếp nhăn xô xệch. Trong cơn đau đớn xé thịt xé da của bệnh tật và sự cô đơn tột cùng, hình ảnh người con dâu – chị Mai – lại hiện lên rõ mùng mọt trong tâm trí bà.
Bà nhớ lại những đêm mùa đông lạnh giá trong bệnh viện, Mai lặng lẽ ngồi bên gối, lấy khăn ấm lau từng ngón chân cho bà. Bà nhớ bát cháo yến thơm phức Mai thức từ ba giờ sáng để hầm. Bà nhớ ánh mắt kiên định của Mai khi tuyên bố: “Bán hết vàng để cứu mẹ!”.
Hóa ra, kẻ hết lòng vì bà, người sẵn sàng hy sinh tất cả để giữ lấy mạng sống cho bà… lại là người bà đối xử tàn nhẫn và bất công nhất!
Chương 5: Bát canh đắng và cái kết nhân quả
Đêm muộn. Mưa tầm tã trút xuống mái tôn căn nhà cũ.
Bà Lộc co rúm người trên giường, bụng đau như có hàng ngàn mũi dao đâm. Bà không thể tự ngồi dậy, cổ họng khô khốc. Căn nhà tối om, không một bóng người, chỉ có tiếng mưa rơi lộp độp và tiếng gió hú qua khe cửa.
Đúng lúc bà tưởng như mình sẽ chết cô độc trong đêm nay, tiếng cửa gỗ cọt quẹt mở ra.
Một bóng người che ô, tay xách chiếc lồng ấp ấm áp bước vào.
Ánh đèn pin điện thoại soi rọi gian phòng. Người bước đến bên giường là Mai, đằng sau chị là Cường.
Bà Lộc mở to đôi mắt mờ đục, nhìn thấy con dâu thì toàn thân rung lên bần bật. Bà há miệng nhưng không thốt thành lời, chỉ có những tiếng ú ớ nghẹn ngào cùng nước mắt tuôn rơi như mưa.
Mai đặt chiếc lồng ấp xuống bàn. Chị nhìn mẹ chồng – người đàn bà từng hợm hĩnh, tàn nhẫn một năm trước giờ đây chỉ còn là một thân xác tàn tịu, gầy gò như bộ hài cốt, nằm giữa mùi ẩm mốc và khai nồng.
Cường vội vã chạy lại đỡ mẹ ngồi dậy: – Mẹ! Sao mẹ nông nỗi này?! Ba đứa tụi nó đâu rồi?!
Bà Lộc lắc đầu, nước mắt dàn đầm đìa, nắm chặt lấy tay Cường rồi quay sang nhìn Mai với ánh mắt van xin, hối hận tột cùng: – Mai… Mai ơi… Mẹ… mẹ sai rồi con ơi… Mẹ là con quỷ già độc ác… Mẹ có tội với con…
Mai lặng lẽ mở chiếc lồng ấp, múc ra một bát canh hầm hạt sen thơm phức còn nghi ngút khói. Chị ngồi xuống mép giường, đỡ lấy tấm lưng gầy còm của mẹ chồng.
– Mẹ uống tí canh cho ấm bụng đi. – Giọng Mai bình thản, không có sự giận dữ, cũng không có vẻ xót thương, chỉ phẳng lặng như mặt nước hồ mùa thu. – Chiều nay nghe hàng xóm bảo mẹ bệnh nặng lại ở một mình, anh Cường không yên lòng nên con đi cùng anh ấy về xem sao.
Bà Lộc run rẩy đón lấy muỗng canh từ tay Mai. Nhấp một ngụm canh ngọt ngào, nhưng cổ họng bà như thắt lại, đắng ngắt. Đó là vị đắng của sự hối hận muộn màng, vị đắng của bản án nhân quả mà bà phải tự mình nuốt xuống.
– Con ơi… – Bà Lộc nghẹn ngào. – Mẹ mất hết rồi… Tụi nó bán sạch đất rồi bỏ mẹ rồi… Mẹ không còn gì để trả lại tám cây vàng cho con nữa… Căn nhà cũ này… mẹ sẽ sang tên lại cho vợ chồng con… Mẹ xin lỗi con…
Mai nhẹ nhàng gạt tay bà Lộc ra, mỉm cười cay đắng: – Mẹ giữ lại căn nhà này mà làm nơi thờ cúng như ý mẹ nguyện ước đi. Vợ chồng con giờ làm ăn được, đã tự mua được mảnh đất riêng ở ngoài xã rồi. Con không cần đất của mẹ, càng không cần mẹ trả lại tám cây vàng.
Mai đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt người mẹ chồng đang run rẩy: – Ngày xưa con bán vàng chữa bệnh cho mẹ, không phải vì con thèm khát mảnh đất mặt tiền của mẹ. Con làm vậy là vì đạo đức của một con người, vì con xem mẹ là mẹ của chồng con. Nhưng mẹ đã dùng sự tham lam và thiên vị để chà đạp lên lòng tốt đó.
Mai thở dài một hơi thật sâu, như trút bỏ được gánh nặng cuối cùng trong lòng: – Hôm nay con quay lại nấu cho mẹ bát canh này, coi như là trả trọn vẹn chút nghĩa tình cuối cùng của đạo làm dâu. Mớ thuốc này con đã mua sẵn, anh Cường sẽ ở lại đưa mẹ đi viện. Còn con… từ nay về sau, con sẽ không bước chân vào căn nhà này nữa.
Nói rồi, Mai quay lưng bước đi out khỏi căn nhà.
– Mai ơi! Con ơi! Mẹ xin lỗi con! Mai ơi! – Tiếng gào khóc xé lòng của bà Lộc vang lên sau lưng, hòa lẫn trong tiếng mưa đêm gầm hú.
Bà Lộc nhoài người ra khỏi giường, định bò theo bóng dáng con dâu, nhưng cơ thể kiệt quệ khiến bà ngã rụi xuống nền nhà lạnh ngắt. Bà nằm đó, hai tay ôm lấy mặt, khóc nấc lên trong sự tuyệt vọng tột cùng.
Bà đã cứu được mạng sống nhờ tấm lòng vàng của người con dâu bị bà xua đuổi, nhưng lại tự tay giết chết tâm hồn và hạnh phúc của chính mình bằng sự tàn nhẫn và tham lam.
Ngoài trời, mưa mỗi lúc một to. Ánh đèn đường hắt qua ô cửa sổ tối om, chiếu lên tờ di chúc chia đất cũ kỹ đang nằm lăn lóc dưới góc tủ – một tờ giấy từng chứa đựng sự tính toán ích kỷ, giờ đây chỉ còn là một phế phẩm vô giá trị, minh chứng cho bản án nhân quả nghiệt nhã mà bà và những đứa con cưng phải trả giá suốt phần đời còn lại.