Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
“Cứ để nó tưởng mẹ bệnh nặng, nó sẽ tự giao quyền quản lý tài sản cho mẹ.” – tôi nghe rõ từng lời mẹ chồng nói trong phòng khách khi đang giả vờ ngủ. Chồng tôi còn cười và bảo: “Sau đó mình đẩy nó ra khỏi nhà là xong.” Tôi nằm im, nước mắt chảy xuống gối nhưng không dám động đậy. Họ không biết tôi đã nghe hết… và ngày hôm sau, tôi bắt đầu chuẩn bị một kế hoạch khác dành riêng cho hai mẹ con họ…
KẾ HOẠCH BỌC LÓT VÀ TỜ GIẤY THỪA KẾ
Chương 1: Đêm tĩnh lặng và trà Long Tỉnh
“Cứ giả vờ như mẹ bị ung thư giai đoạn cuối. Chỉ cần nó gật đầu sang tên toàn bộ nhà cửa với danh mục đầu tư, bao nhiêu bất động sản cùng cổ phần đứng tên nó sẽ lọt gọn vào tay chúng ta.”
Mỗi từ ngữ sắc lẹm ấy từ miệng bà mẹ chồng – bà Hà Mộc Lan – lọt trọn vào tai tôi qua khe cửa phòng khách. Căn hộ cao cấp nằm trên đường Cố Tân, Thượng Hải chìm trong bóng tối. Tôi nằm im lìm trên chiếc giường lớn, mắt nhắm nghiền, vờ như đang chìm vào giấc ngủ sâu.
Chồng tôi – Trần Dịch Khiêm – khẽ hớp một ngụm trà, bật ra tiếng cười nham hiểm:
– Lấy xong quyền quyết định tài sản, con sẽ tống cổ nó ra khỏi cửa ngay lập tức. Cưới nhau suốt sáu năm trời không đẻ nổi một mụn con trai, nhà họ Trần giữ cái loại vô dụng ấy làm gì cho chật chỗ?
Dưới lớp chăn mỏng, các ngón tay tôi siết chặt vào lòng bàn tay đến mức móng tay găm sâu vào thịt, đau nhói.
Cách đây ba ngày, bà Mộc Lan đột ngột lăn đùng ra xỉu ngay tại mâm cơm. Dịch Khiêm lập tức lái xe đưa mẹ vào một bệnh viện quốc tế ở khu Phố Đông, rồi trở về nhà với gương mặt thẫn thờ, viền mắt đỏ gầu:
– Bác sĩ bảo mẹ có thể phải làm phẫu thuật gấp. Tiền bạc không phải vấn đề, nhưng mẹ lo lắng trước khi lên bàn mổ muốn thu xếp lại toàn bộ tài sản cho êm đẹp.
Anh ta chìa ra trước mặt tôi một xấp tài liệu dày cộp. Tôi đã dốc lòng tin tưởng không một chút mảy may nghi ngờ. Thậm chí khi bà Mộc Lan thều thào nắm lấy tay tôi: “Tuyết Trinh, mẹ chỉ tin tưởng mỗi con dâu thôi”, tôi còn dằn dặt, áy náy vì bao năm qua luôn nghĩ bà có định kiến với mình.
Thế nhưng ngay lúc này đây, người phụ nữ “đang hôn mê đợi phẫu thuật” ấy lại đang ung dung ngồi vắt chân chữ ngũ ở phòng khách, nhấp từng ngụm trà Long Tỉnh thơm phức.
Bà ta khinh khỉnh cười dài:
– Con dâu ngoan của con vẫn tưởng căn biệt thự ở Tô Châu là di sản bố nó để lại cho nó đấy à?
– Chẳng thế thì sao.
– Còn 12% cổ phần ở Tập đoàn Bách Thịnh?
– Nó cũng nghĩ thế nốt.
Tôi mở bừng mắt giữa bóng tối.
Cổ phần Tập đoàn Bách Thịnh?
Tôi chưa từng hé môi với Dịch Khiêm bất cứ điều gì về số cổ phần đó. Sau ngày cha tôi quỵ ngã rồi qua đời, vị luật sư riêng chỉ thông báo ông tích lũy cho tôi một quỹ tín thác bảo mật. Bản thân tôi còn chưa nắm rõ chi tiết bên trong bao gồm những gì.
Tại sao chồng tôi lại nắm rõ như lòng bàn tay?
Ngoài kia, giọng bà Mộc Lan thì thầm đầy toan tính:
– Sáng mai dẫn nó tới ngân hàng sớm. Đừng để nó kịp soi kỹ nội dung.
Dịch Khiêm tự tin đáp:
– Mẹ cứ kê cao gối mà ngủ. Nó tin con hơn cả bản thân nó.
Một tiếng cười rỉa xói vang lên. Tôi cắn chặt môi, ngăn không cho tiếng khóc nghẹn ngào bật ra. Sáu năm nghĩa vợ chồng nồng thắm, hóa ra chỉ là một vở kịch không hơn không kém. Từ ngày tôi bước chân làm dâu nhà họ Trần với chút sính lễ đơn sơ, bà Mộc Lan luôn nhìn tôi bằng nửa con mắt. Trong các buổi giao lưu gia tộc, bà ta luôn giới thiệu ngắn gọn bằng cái giọng miệt thị: “Dâu nhà tôi đấy, xuất thân tỉnh lẻ bình thường thôi.”
Dịch Khiêm chưa từng đứng ra bảo vệ tôi lấy một lần. Nhưng tôi vẫn dại khờ tin rằng, ít nhất anh ta chân thành yêu tôi.
Chương 2: Tin nhắn từ khoảng không
Sáng hôm sau, Dịch Khiêm mặc chiếc áo sơ mi trắng phẳng tắp, ân cần múc cho tôi bát cháo yến mạch nóng hổi:
– Ăn nhanh đi em. Chín giờ hẹn ở ngân hàng rồi.
Tôi đăm đăm nhìn vào mắt anh ta:
– Mẹ thật sự tiên lượng xấu lắm sao anh?
Cái thìa múc cháo trên tay anh ta bỗng khựng lại giữa không trung.
– Em nói cái kiểu gì thế?
– Em chỉ hỏi thăm thôi.
Anh ta thở dài, nét mặt lập tức chuyển sang lạnh nhạt, gạt phắt đi:
– Hứa Tuyết Trinh, mẹ anh nằm gục trên giường bệnh mà em vẫn còn lòng dạ nghi ngờ? Bà coi em như con đẻ đấy.
Tôi mỉm cười cay đắng trong lòng. Ngay lúc đó, bà mẹ chồng bước ra từ phòng trong, tay chống gậy, bước đi lạng đạng với gương mặt nhợt nhạt:
– Thôi Dịch Khiêm, nếu Tuyết Trinh đã không muốn giúp thì đừng ép con nó. Mẹ gánh được.
Bà ta ngoảnh mặt đi, đưa tay chấm nước mắt. Dịch Khiêm đập mạnh đũa xuống mặt bàn kính:
– Em vừa lòng chưa?!
Tôi im lặng vài giây rồi đứng dậy vơ lấy chiếc túi xách:
– Đi thôi. Em ký.
Ánh mắt hai mẹ con họ va vào nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, lóe lên sự đắc thắng không kịp che giấu.
Trên đường đến ngân hàng trung tâm, điện thoại tôi bỗng đổ chuông tin nhắn từ một đầu số lạ:
“Cô Hứa, tuyệt đối không được ký bất kỳ giấy tờ nào do Trần Dịch Khiêm chuẩn bị. Sự việc lần này không đơn thuần là chiếm đoạt tài sản.”
Sống lưng tôi lạnh ngắt. Tin nhắn thứ hai tiếp tục dồn tới:
“Muốn biết tại sao chồng cô biết về 12% cổ phần Bách Thịnh, hãy kiểm tra ngay ngăn bí mật phía sau bức tranh ở nhà cũ của cha cô.”
Tôi quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh. Dịch Khiêm vẫn thong thả cầm vô năng, nét mặt thản nhiên như không:
– Có chuyện gì à em?
Tôi nhanh tay bấm tắt màn hình:
– Không có gì.
Vừa bước vào phòng giao dịch riêng tại ngân hàng, anh ta đã đẩy tới trước mặt tôi một xấp tài liệu dày cộp:
– Chỉ là thủ tục ủy quyền tạm thời thôi em. Ký vào góc này nhé.
Tôi cầm cây bút máy lên. Nhưng ngay khi ngòi bút chuẩn bị chạm vào bề mặt giấy, điện thoại lại rung lên lần nữa. Đó là một tấm hình. Trong ảnh, Dịch Khiêm đang đứng ngay trước cửa căn nhà cũ của cha tôi ở Tô Châu cùng một gã đàn ông xa lạ. Trên tay gã đó là chiếc hộp gỗ bách tử đắt giá mà khi còn sống, cha tôi nghiêm cấm bất kỳ ai đụng vào.
Đi kèm là dòng chú thích nghiệt xá:
“Ba năm trước, chính tay chồng cô đã cậy phá chiếc hộp này từ phòng làm việc của cha cô.”
“Cạch!” – Tôi buông rơi cây bút xuống bàn.
Dịch Khiêm cau mày:
– Tuyết Trinh?
Tôi đứng bật dậy, thu hồi lại toàn bộ giấy tờ:
– Em phải về Tô Châu ngay bây giờ.
Sắc mặt Dịch Khiêm biến đổi dữ dội, lộ rõ vẻ hoảng loạn lần đầu tiên sau sáu năm:
– Không được đi!
Không buồn đối đáp thêm, tôi quay lưng bước nhanh ra khỏi ngân hàng.
Chương 3: Tờ di chúc giấu kín
Hai tiếng sau, tôi đã có mặt tại căn nhà cổ của gia đình ở Tô Châu. Bước vào phòng làm việc bụi phủ mờ mịt của cha, tôi gạt bức tranh sơn mài sang một bên. Đúng như lời tin nhắn, một chiếc két sắt âm tường hiện ra.
Tôi bấm dãy số ngày sinh của mình.Tách!
Cánh cửa thép nặng nề mở ra. Bên trong hoàn toàn trống rỗng, không có vàng bạc hay đá quý. Chỉ duy nhất một phong bì giấy bồi đã ố vàng, một chiếc USB và bản sao Giấy chứng nhận kết hôn của tôi.
Tuy nhiên, ngay bên cạnh cái tên Hứa Tuyết Trinh, một con dấu đỏ chót kèm dòng chữ nắn giót của cha tôi đập thẳng vào mắt:
“Nếu con đọc được những dòng này, tuyệt đối không được tin bất kỳ người nào mang họ Trần.”
“Hạng!”
Tiếng cánh cửa gỗ bên dưới tầng trệt bị đạp tung bàng hoàng vang lên. Ngay sau đó là tiếng bước chân dồn dập cùng giọng nói lạnh rợn người của bà Mộc Lan vang vọng từ cầu thang:
– Tuyết Trinh, bỏ ngay cái phong bì đó xuống!
Bà ta hoàn toàn khỏe mạnh, không hề có dáng vẻ của một bệnh nhân ung thư.
Tay tôi run rẩy xé mạnh mép phong bì. Đúng lúc tờ giấy bên trong vừa lộ ra một nửa, Dịch Khiêm lao xông vào phòng, mặt cắt không còn một giọt máu:
– Đừng đọc! Dừng lại ngay!
Tôi nín thở nhìn xuống dòng chữ đầu tiên trên trang giấy ngả màu. Chỉ vài chữ ngắn ngủi ấy thôi đã làm toàn bộ giác quan của tôi đóng băng hoàn toàn.
Bởi vì cái tên được ghi rõ ở ô “Người thừa kế hợp pháp duy nhất”… hoàn toàn không phải là cái tên mà tôi đã mang suốt ba mươi năm qua.

BẢN ÁN TRONG BÓNG TỐI VÀ LỜI GIẢI MÃ BẤT BỜ
Chương 4: Cái tên dưới lớp bụi mờ
Trong căn phòng làm việc tràn ngập mùi gỗ mục và bụi thời gian, không gian như đọng lại thành băng giá.
Tôi đứng chói chân trước chiếc két sắt âm tường rộng mở, đôi tay run rẩy đến mức tờ giấy bồi vàng ố sột soạt rung lên từng hồi. Dịch Khiêm lao tới định chộp lấy tờ di chúc, nhưng tôi đã nhanh hơn một bước, lùi lại đằng sau bàn làm việc, ánh mắt trừng trừng nhìn anh ta.
Dưới tầng dưới, tiếng gậy gỗ gõ “cộp, cộp” đều đặn trên bậc cầu thang gỗ vang lên ngày một gần. Bà Mộc Lan bước vào phòng, gương mặt sắc lẹm, không còn chút vẻ ốm yếu hay tái nhợt nào của người đàn bà đứng trước cửa tử. Mắt bà ta xoáy sâu vào xấp tài liệu trên tay tôi, lạnh lẽo như lưỡi dao cạo.
– Đừng cố chấp nữa, Tuyết Trinh. – Dịch Khiêm nuốt nước bọt, giọng run rẩy nhưng vẫn cố giữ vẻ ôn tồn giả tạo. – Em trả lại cái phong bì đó cho anh. Chuyện này không liên quan đến em, càng không phải thứ em nên biết!
– Không liên quan đến tôi? – Tôi bật cười cay đắng, mắt lướt nhanh qua dòng chữ đen đậm nét thảo của cha mình:
“Thừa kế hợp pháp duy nhất toàn bộ tài sản, 12% cổ phần Tập đoàn Bách Thịnh và căn nhà cổ Tô Châu: Lâm Mạn Ninh (Con gái ruột của Lâm Bách Xuyên).”
Lâm Mạn Ninh?!
Ba mươi năm qua, tôi sống dưới cái tên Hứa Tuyết Trinh – con gái nuôi được cha tôi nhận về từ một cô nhi viện ở Nam Kinh sau khi người vợ trước của ông qua đời. Nhưng tờ giấy này, cùng bản trích lục khai sinh đính kèm phía sau, lại ghi rõ ràng: Tôi chính là Lâm Mạn Ninh, đứa con gái ruột duy nhất mà ông phải giấu giếm thân phận suốt mấy thập kỷ để bảo vệ khỏi một mối đe dọa vô hình!
Và ở phần ghi chú cuối trang di chúc, một sự thật khủng khiếp khác hiện ra:
“Tập đoàn Bách Thịnh vốn thuộc sở hữu của họ Lâm. Năm 1998, Trần Lập Quốc (bố của Trần Dịch Khiêm) đã lập mưu chiếm đoạt tài sản, đẩy gia đình tôi vào đường cùng. Hãy cẩn trọng với nhà họ Trần.”
Trời đất trước mắt tôi quay mòng mòng.
Sáu năm qua, tôi tưởng mình là một cô gái may mắn khi được gả vào một gia đình khá giả ở Thượng Hải. Tôi chịu đựng sự miệt thị của bà Mộc Lan, chịu đựng sự lạnh nhạt của Dịch Khiêm, cố gắng làm một người vợ hiền dâu thảo vì nghĩ mình có xuất thân nghèo khó không tương xứng.
Nhưng hóa ra, toàn bộ cuộc hôn nhân này chỉ là một âm mưu được tính toán tỉ mỉ từ sáu năm trước! Họ tiếp cận tôi, kết hôn với tôi, âm thầm lục tìm di chúc của cha tôi, và giờ đây khi biết thời cơ đã chín muồi, họ dựng lên màn kịch kề cựa cái chết để cướp trắng những gì còn lại của họ Lâm!
– Hóa ra… – Tôi ngẩng đầu lên, nước mắt vỡ òa nhưng ánh mắt chan chứa sự căm hờn. – Cả gia đình các người đã biết tôi là ai từ trước khi chúng ta kết hôn?
Dịch Khiêm biến sắc, im lặng không đáp.
Bà Mộc Lan tiến lên một bước, gậy gỗ gõ mạnh xuống sàn nhà “CHÁT” một tiếng, nụ cười độc ác hiện rõ trên gương mặt nhăn nheo: – Biết thì sao mà không biết thì sao? Lâm Bách Xuyên già đời ma ranh, đến chết vẫn giấu con dấu cổ đông Bách Thịnh trong chiếc hộp tử đàn! Nếu không nhờ thằng Dịch Khiêm lấy được chiếc hộp đó ba năm trước, chúng ta cũng không biết lão ta gài sẵn một bước ngoặt thế này!
– Mẹ! Đừng nói nữa! – Dịch Khiêm quát lên, vẻ mặt đầy sự sợ hãi.
– Việc gì phải sợ nó?! – Bà Mộc Lan gầm lên. – Nó đang đứng ở Tô Châu, trong căn nhà hoang này! Bây giờ nó không ký giấy ủy quyền thì đừng mong bước chân ra khỏi đây!
Chương 5: Đêm tối ở biệt thự cổ
Không khí trong phòng chìm vào sự u ám đáng sợ. Dịch Khiêm chầm chậm bước tới, chặn đứng lối ra duy nhất ở cửa phòng.
– Tuyết Trinh… nghe anh nói này. – Giọng Dịch Khiêm trở nên trầm đục, đe dọa. – Anh đã đối xử với em không tệ suốt sáu năm qua. Chỉ cần em ngoan ngoãn ký vào tờ giấy ủy quyền tài sản và chuyển nhượng cổ phần, anh sẽ cho em một khoản tiền đủ để sống sung túc cả đời. Bằng không… đêm nay ở Tô Châu mưa gió thế này, một người phụ nữ bị trầm cảm đi lạc rồi xảy ra tai nạn cũng chẳng ai nghi ngờ đâu.
Tôi ôm chặt tập tài liệu vào ngực, lùi dần về phía cửa sổ mở ngỏ nhìn ra khu vườn tối om đằng sau.
– Anh dọa tôi sao, Trần Dịch Khiêm? – Tôi lạnh giọng. – Anh nghĩ tôi tự một mình đi đến đây mà không có sự chuẩn bị nào à?
Đúng lúc đó, chiếc USB rơi ra từ trong phong bì bồi vàng nghiêng ngả trên mặt bàn.
Trông thấy chiếc USB nhỏ màu đen, mắt bà Mộc Lan tái dại đi: – Cái gì đó?! Dịch Khiêm, cướp lấy cái đó mau!
Dịch Khiêm lao tới như một con thú dữ. Nhưng tôi đã nhanh tay chụp lấy chiếc USB, rút chiếc điện thoại đang mở sẵn chế độ ghi âm và truyền dữ liệu đám mây ra.
– Tối nay, người gửi tin nhắn cảnh báo cho tôi không ai khác chính là Luật sư Trương – người thụ lý quỹ tín thác của cha tôi! – Tôi cất cao giọng, từng chữ đanh thép. – Toàn bộ cuộc hội thoại ở phòng khách đêm qua, cùng vị trí của chiếc két sắt này, ông ấy đã nắm rõ! Nếu trong vòng hai tiếng nữa tôi không có mặt tại văn phòng luật ở quận Tĩnh An, toàn bộ bằng chứng về việc nhà họ Trần chiếm đoạt tài sản năm 1998 cùng video ghi âm hành vi tống tiền đêm nay sẽ được gửi thẳng đến Cơ quan Điều tra Thượng Hải!
Sắc mặt Dịch Khiêm cắt không còn một giọt máu. Anh ta khựng lại giữa chừng, đôi tay run rẩy giơ lên không trung.
– Em… em nói dối! – Bà Mộc Lan gào lên, nhưng giọng nói đã lạc đi vì hoảng sợ. – Lão Trương làm sao biết được?!
– Cha tôi chưa bao giờ tin tưởng nhà họ Trần! – Tôi nhìn thẳng vào mắt hai mẹ con họ, ánh mắt rực cháy ngọn lửa trả thù. – Bệnh án giả của bà ở bệnh viện Phố Đông, xấp tài liệu chuyển nhượng lừa đảo ở ngân hàng sáng nay… tất cả đã được chụp lại và lưu trữ trên hệ thống của công ty luật. Các người tưởng mình là kẻ giăng bẫy, nhưng thực ra chính các người đã tự chui đầu vào lưới!
“BÍP… BÍP…”
Tiếng còi xe cảnh sát đột ngột vang lên từ đầu ngõ, xé tan màn đêm tĩnh mịch của trấn cổ Tô Châu. Ánh đèn màu xanh đỏ chớp nháy liên hồi phản chiếu qua ô cửa kính rực sáng cả gian phòng.
Dịch Khiêm ngã rụi xuống nền nhà, hai tay ôm lấy đầu tuyệt vọng. Bà Mộc Lan đánh rơi chiếc gậy gỗ, gương mặt xám ngắt như tro tàn, ngã ngửa ra chiếc ghế bàng hoàng.
Cánh cửa phòng làm việc bị đập mở. Vị luật sư Trương đứng tuổi bước vào cùng lực lượng công an địa phương: – Cô Lâm Mạn Ninh, cô không sao chứ? Chúng tôi đến kịp rồi.
Tôi hít một hơi thật sâu, ôm chặt tấm bằng chứng vào lòng, gật đầu nhẹ nhàng: – Tôi không sao. Cảm ơn chú Trương.
Chương 6: Bàn cờ lật ngửa
Ba tháng sau.
Tòa án Nhân dân Trung cấp Thành phố Thượng Hải.
Phiên tòa xét xử vụ án chiếm đoạt tài sản, lừa đảo quy mô lớn và đe doạ cưỡng đoạt tài sản diễn ra trong sự chú ý của giới kinh doanh toàn thành phố.
Trên bục bị cáo, Trần Dịch Khiêm và bà Tống Mỹ Lan mặc áo tù nhân, gương mặt xơ xác, hốc hác không còn chút dáng vẻ ngông cuồng, hợm hĩnh của những kẻ thượng lưu ngày nào.
Với đầy đủ chứng cứ từ chiếc USB của cha tôi để lại, cùng các bản ghi âm, chứng cứ lừa đảo tài chính do Luật sư Trương cung cấp, bản án đã được tuyên bố dứt khoát:
-
Trần Dịch Khiêm chịu mức án 12 năm tù giam về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản” và “Cố ý đe dọa xâm phạm tính mạng người khác”.
-
Tống Mỹ Lan chịu mức án 8 năm tù giam với vai trò chủ mưu, xúi giục.
-
Toàn bộ bất động sản, tài khoản ngân hàng mang tên hai mẹ con họ bị phong tỏa để bồi thường thiệt hại và hoàn trả lại cho Tập đoàn Bách Thịnh.
Khi hội đồng xét xử tuyên án xong, Dịch Khiêm ngẩng đầu nhìn về phía hàng ghế nguyên đơn. Ánh mắt anh ta tràn ngập sự hối hận, van lơn và đau đớn: – Tuyết Trinh… Mạn Ninh… Anh xin lỗi… Cho anh một cơ hội…
Tôi đứng dậy, mặc bộ vest đen lịch thiệp, ánh mắt phẳng lặng không một chút gợn sóng. Tôi không đáp lại lời anh ta, chỉ lặng lẽ quay lưng bước đi out khỏi phòng xử án. Sự dung thứ dành cho những kẻ tráo trở, coi thường tình nghĩa và tính mạng của người khác chưa bao giờ tồn tại trong từ điển của tôi.
Chương 7: Hoa mộc lan nở muộn
Một chiều thu xanh ngắt ở Tô Châu.
Căn nhà cổ của họ Lâm đã được tu sửa lại sạch sẽ, ngăn nắp. Ánh nắng vàng ươm rọi qua vòm cây mộc lan tỏa hương thơm ngát khắp khoảng sân rộng.
Tôi ngồi bên chiếc bàn gỗ tròn ở hiên nhà, thong thả thưởng thức tách trà nóng. Trên bàn là giấy quyết định khôi phục lại tên gọi chính thức: Lâm Mạn Ninh, cùng bản báo cáo tiếp nhận vị trí Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Bách Thịnh.
Luật sư Trương bước vào sân, mỉm cười đặt lên bàn một tập tài liệu mới: – Cô Lâm, toàn bộ thủ tục thu hồi lại 12% cổ phần cùng chuỗi bất động sản ở Tô Châu đã hoàn tất. Cha cô ở dưới suối vàng chắc hẳn sẽ rất tự hào về cô.
Tôi nhìn ra khoảng sân nắng, nhấp một ngụm trà đậm đà, khóe môi khẽ nở một nụ cười bình yên: – Cháu cảm ơn chú Trương. Nếu không có sự chu đáo của cha và sự hỗ trợ của chú, cháu đã mãi mãi sống trong sự dối lừa.
Sáu năm hôn nhân tủi hổ, bị coi thường và lợi dụng đã khép lại như một cơn ác mộng dài. Tôi đã mất đi cái tên Hứa Tuyết Trinh yếu đuối, nhẫn nại, nhưng đã tìm lại được Lâm Mạn Ninh kiên cường, đĩnh đạc và làm chủ cuộc đời mình.
Gió thu nhẹ nhàng thổi qua, làm những cánh hoa mộc lan trắng rụng xuống nền gạch cổ. Cuộc đời này, có những tổn thương tưởng chừng như gục ngã, nhưng khi bức màn sự thật được vén lên, đó lại chính là bắt đầu của một sự tái sinh rực rỡ nhất!