
Nhưng nếu bạn chỉ nghe một phía – rằng tôi hất bát cơm, đuổi bố mẹ chồng ra khỏi nhà và còn buông lời thách thức – thì có lẽ bạn cũng sẽ ghét tôi như bao người ngoài kia.
Chỉ là… không phải ai cũng biết chuyện gì đã xảy ra trước đó.
Tôi tên là Linh. Năm nay 32 tuổi. Kết hôn được 5 năm, có một bé gái 4 tuổi. Chồng tôi – Tuấn – là con trai duy nhất trong gia đình. Ngày cưới, ai cũng nói tôi “sướng”, vì lấy được chồng hiền, lại không phải làm dâu xa. Bố mẹ chồng ở cùng, nhà cửa đàng hoàng, không phải lo nghĩ.
Lúc đó, tôi cũng nghĩ vậy.
Cho đến khi sống chung.
Những ngày đầu, mọi thứ khá ổn. Mẹ chồng tôi là người kỹ tính, nhưng tôi nghĩ đó là chuyện bình thường. Bà hay nhắc nhở tôi chuyện nấu nướng, dọn dẹp, cách chăm con… Tôi nhịn. Tôi tự nhủ, mình là con dâu, phải biết điều.
Nhưng càng về sau, mọi thứ không còn dừng lại ở “nhắc nhở”.
Bà bắt đầu can thiệp vào mọi thứ.
Tôi cho con ăn gì, bà chê. Tôi mặc gì, bà góp ý. Tôi đi làm về muộn, bà nói tôi “ham việc bỏ bê gia đình”. Có hôm tôi mệt, chỉ muốn nằm nghỉ, bà lại bảo: “Phụ nữ mà lười thế này thì chồng chán là phải.”
Tôi nghe… và im lặng.
Không phải vì tôi không có lời để nói.
Mà vì tôi còn tôn trọng.
Còn bố chồng tôi, ông ít nói hơn, nhưng mỗi lần mở miệng là như đóng đinh. Ông không chửi mắng, không lớn tiếng, nhưng những câu nói nhẹ nhàng của ông lại khiến tôi khó chịu gấp nhiều lần.
“Con dâu thời nay… khác thật.”
“Ngày xưa mẹ nó vất vả hơn nhiều mà có kêu ca gì đâu.”
“Phụ nữ phải biết vị trí của mình.”
Tôi bắt đầu thấy ngột ngạt.
Tôi nói chuyện với chồng.
Tuấn chỉ cười trừ:
“Bố mẹ già rồi, em nhịn một chút đi.”
Câu nói đó… tôi đã nghe không dưới một trăm lần.
Nhịn.
Lúc nào cũng là tôi phải nhịn.
Tôi nhịn từ chuyện nhỏ đến chuyện lớn.
Cho đến một ngày, tôi nhận ra… mình không còn là chính mình nữa.
Tôi trở nên cáu gắt, dễ nổi nóng. Tôi bắt đầu quát con, dù trước đây tôi chưa từng như vậy. Tôi đi làm cũng không tập trung, đầu óc lúc nào cũng căng thẳng.
Có lần, con bé ôm tôi hỏi:
“Mẹ ơi, sao mẹ hay buồn vậy?”
Tôi không trả lời được.
Đêm đó, tôi khóc.
Lần đầu tiên sau nhiều năm.
Nhưng sáng hôm sau, mọi thứ vẫn lặp lại.
Đỉnh điểm là hôm đó.
Một ngày mà có lẽ… cả đời tôi cũng không quên.
Hôm đó là chủ nhật. Tôi dậy sớm nấu ăn. Định bụng làm một bữa tử tế cho cả nhà. Tôi chuẩn bị từ 6 giờ sáng, đến gần 9 giờ mới xong.
Tôi gọi mọi người ra ăn.
Mẹ chồng tôi vừa nhìn mâm cơm đã nhăn mặt:
“Cái này mà cũng gọi là ăn được à?”
Tôi sững lại.
“Con đã cố gắng…”
Bà cắt ngang:
“Cố gắng mà nấu nhạt thế này à? Thịt thì khô, canh thì loãng. Đúng là…”
Bố chồng tôi tiếp lời:
“Tiền kiếm không ra mà ăn thì đòi hỏi.”
Câu đó… như một cái tát.
Tôi làm việc, tôi có thu nhập. Không nhiều như chồng, nhưng tôi chưa bao giờ ăn bám ai.
Tôi quay sang Tuấn.
Anh đang cắm cúi ăn, không nói gì.
Không một lời bênh vực.
Không một ánh mắt nhìn tôi.
Tôi thấy tim mình lạnh đi.
Mẹ chồng tôi tiếp tục:
“Con gái nhà ai mà vô dụng thế này không biết.”
Và đó là lúc…
Tôi mất kiểm soát.
Tôi cầm bát cơm trên tay… hất xuống.
“Đủ rồi!”
Cả bàn ăn im lặng.
Tôi đứng dậy, giọng run lên:
“Con đã nhịn đủ rồi! Hai người muốn gì ở con nữa?”
Mẹ chồng tôi trợn mắt:
“Cô dám…?”
“Đúng! Con dám! Con không phải người giúp việc trong cái nhà này!”
Bố chồng tôi đập bàn:
“Cô hỗn!”
Tôi cười.
Một nụ cười mà chính tôi cũng thấy lạ.
“Nếu con hỗn, thì hai người nghĩ mình tử tế lắm à?”
Không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Tuấn đứng dậy:
“Linh, em bình tĩnh…”
Tôi quay sang anh:
“Anh im đi! Anh chưa từng đứng về phía em một lần nào!”
Anh cứng họng.
Tôi quay lại nhìn bố mẹ chồng:
“Nếu hai người không hài lòng, thì cứ đi đi!”
Mẹ chồng tôi cười khẩy:
“Đây là nhà con trai tôi.”
Tôi đáp:
“Nhà này đứng tên vợ chồng con. Không phải của riêng ai!”
Bà sững lại.
Tôi nói tiếp, gần như hét lên:
“Cứ việc đi! Tôi không cần hai người ở đây nữa!”
Câu nói đó… tôi đã nói ra.
Không thể rút lại.
Không ai nói gì thêm.
Mẹ chồng tôi đứng dậy, kéo tay bố chồng:
“Đi!”
Tuấn hoảng hốt:
“Mẹ…”
Nhưng bà không quay lại.
Cánh cửa đóng sầm.
Căn nhà im lặng.
Tôi đứng đó… thở dốc.
Con bé khóc.
Tuấn nhìn tôi, ánh mắt vừa tức giận vừa thất vọng:
“Em điên rồi à?”
Tôi không trả lời.
Tôi đi vào phòng, đóng cửa.
Và… khóc.
Tôi không biết mình đúng hay sai.
Chỉ biết… tôi đã không chịu nổi nữa.
Những ngày sau đó, không khí trong nhà nặng nề đến mức không thể thở nổi. Tuấn gần như không nói chuyện với tôi. Anh đi sớm, về muộn. Con bé thì cứ hỏi:
“Ông bà đâu rồi mẹ?”
Tôi không biết trả lời thế nào.
Tin tức lan rất nhanh.
Họ hàng gọi điện.
Bạn bè nhắn tin.
Ai cũng chỉ trích tôi.
“Con dâu gì mà mất dạy.”
“Đuổi cả bố mẹ chồng ra khỏi nhà.”
“Loại này rồi cũng bị chồng bỏ thôi.”
Tôi đọc… và tắt máy.
Tôi không giải thích.
Cũng không muốn giải thích.
Vì tôi biết, dù tôi có nói gì… họ cũng không hiểu.
Một tuần trôi qua.
Đúng một tuần sau ngày hôm đó…
Có người gõ cửa.
Tôi mở cửa.
Là công an… và một người phụ nữ lạ.
Tim tôi chợt thắt lại.
Người phụ nữ đó nhìn tôi, ánh mắt đầy căm phẫn:
“Cô là Linh?”
Tôi gật đầu.
Cô ta đưa ra một tờ giấy:
“Cô bị tố cáo hành vi ngược đãi, đuổi người già ra khỏi nhà, khiến họ phải nhập viện.”
Tôi sững sờ.
“Cái gì?”
Cô ta nói tiếp:
“Tôi là con gái của bác trai, bác gái – chị chồng của cô.”
Tôi chưa từng gặp cô ta.
Cô ta nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống:
“Bố mẹ tôi giờ đang nằm viện. Cô hài lòng chưa?”
Tai tôi ù đi.
“Nhập viện…?”
Tôi quay sang công an:
“Tôi… tôi không biết chuyện này…”
Nhưng mọi thứ đã bắt đầu vượt khỏi tầm kiểm soát.
Tôi bị mời lên làm việc.
Tuấn cũng bị gọi.
Anh nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo:
“Đây là điều em muốn à?”
Tôi lắc đầu.
“Em không…”
Nhưng lời nói của tôi… chẳng còn giá trị gì nữa.
Trong mắt mọi người, tôi đã là kẻ tệ bạc.
Một người con dâu bất hiếu.
Một người vợ không ra gì.
Nhưng câu chuyện… chưa dừng lại ở đó.
Hai ngày sau, tôi đến bệnh viện.
Tôi muốn gặp họ.
Muốn xin lỗi.
Muốn… làm gì đó.
Nhưng khi đứng trước cửa phòng, tôi lại không dám vào.
Tôi nghe thấy tiếng mẹ chồng tôi bên trong:
“Đừng cho nó vào.”
Tim tôi đau nhói.
Tôi đứng đó… rất lâu.
Rồi quay đi.
Tối hôm đó, Tuấn về nhà.
Anh nói:
“Chúng ta ly hôn đi.”
Tôi nhìn anh.
Không bất ngờ.
Chỉ là… đau.
“Tùy anh.”
Anh sững lại:
“Em không muốn níu kéo à?”
Tôi cười nhạt:
“Anh có từng muốn giữ em lại không?”
Anh im lặng.
Tôi nói tiếp:
“Có lẽ… đây là kết thúc tốt nhất.”
Một cuộc hôn nhân mà một người luôn phải nhịn, còn người kia luôn chọn im lặng… thì sớm muộn gì cũng tan vỡ.
Sau tất cả, tôi không biết mình đúng hay sai.
Tôi chỉ biết… nếu quay lại, có lẽ tôi vẫn sẽ làm như vậy.
Vì con người… không thể sống mãi trong sự chịu đựng.
Câu chuyện của tôi gây tranh cãi.
Có người nói tôi đáng bị như vậy.
Có người lại bảo tôi chỉ là nạn nhân.
Còn bạn…
Bạn nghĩ sao?