Câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Đang đưa dâu, tài xế phát hiện tiếng lộc cộc liên tục phát ra từ trong cốp xe, anh xuống mở ra thì phát hiện một việc…
Tôi đã lái xe cưới gần mười lăm năm.
Trong quãng thời gian đó, tôi đã chở không biết bao nhiêu cặp cô dâu chú rể. Có đám cưới vui như hội, có đám cưới căng thẳng đến mức chỉ cần nhìn qua gương chiếu hậu là biết hai gia đình đang “bằng mặt mà không bằng lòng”.
Nhưng cái đám cưới năm đó… là chuyện mà đến bây giờ, mỗi lần nhớ lại tôi vẫn thấy lạnh sống lưng.
Và nếu không tận mắt trải qua, chắc chính tôi cũng không tin nổi.
Hôm đó là một buổi sáng đầu đông, trời âm u, sương còn lảng bảng trên mặt đường. Tôi nhận hợp đồng chở xe hoa cho một đám cưới ở ngoại thành.
Nhà chú rể khá giả, thuê hẳn một chiếc sedan đen bóng để rước dâu. Xe được trang trí hoa trắng và hồng phấn, phía trước cài một dải ruy băng lớn.
Khoảng bảy giờ sáng, tôi lái xe đến trước cổng nhà chú rể.
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận

Chú rể tên Nam, chừng ba mươi tuổi, ăn mặc chỉnh tề, tóc phản chủ vuốt gel láng bóng. Đi cùng anh ta là hai người đàn ông cao lớn, vẻ mặt lầm lì, ít nói. Dù là ngày vui, nhưng trên gương mặt chú rể lại không hề có sự háo hức hay rạng rỡ thường thấy. Anh ta chốc chốc lại nhìn đồng hồ, chân tay restlessness bồn chồn, mắt đảo liên tục ra phía cổng.
Sau khi trao đổi nhanh vài câu về lộ trình, đoàn xe bắt đầu xuất phát sang nhà gái.
Nhà cô dâu nằm sâu trong một ngôi làng cổ ven sông. Đường vào làng ngoằn ngoèo, hai bên là những rặng tre già rợp bóng. Khi đoàn xe dừng lại trước cổng nhà gái, lễ cưới diễn ra khá nhanh chóng, có phần đường đột. Cô dâu tên Mai, gương mặt rất đẹp nhưng buồn rượi, đôi mắt sưng húp như vừa trải qua một trận khóc lớn. Tôi để ý suốt lúc làm lễ, Mai hầu như không nhìn Nam lấy một lần, còn Nam thì liên tục giục giã mọi người làm thủ tục nhanh lên để “kịp giờ đẹp”.
Sau màn trao nhẫn chớp nhoáng, cô dâu được đưa lên xe hoa. Mai ngồi ở hàng ghế sau cùng Nam, còn hai người đàn ông đi cùng Nam thì tự lái một chiếc xe phía sau.
Tôi nổ máy, chiếc sedan chở cặp đôi mới cưới chậm rãi lăn bánh rời khỏi làng, dẫn đầu đoàn đưa dâu tiến ra đường quốc lộ.
Tiếng động kỳ lạ dưới lòng xe
Xe chạy được khoảng năm cây số. Không khí trong xe chìm trong sự im lặng ngột ngạt. Nam cắm mặt vào điện thoại nhắn tin liên tục, còn Mai thì hướng ánh mắt vô thần ra ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng khẽ sụt sịt.
Đúng lúc xe bắt đầu tăng tốc trên đoạn đường vắng nối giữa hai tỉnh, tôi chợt nghe thấy một âm thanh lạ.
Khuỳnh… lộc cộc…
Nó nhỏ thôi, nhưng lặp đi lặp lại rất đều đặn. Cảm giác như có vật gì đó nặng gõ vào sàn xe từ bên dưới.
Tôi cất giọng hỏi, mắt vẫn nhìn qua gương chiếu hậu: – Chú rể xem có phải túi đồ gì dưới chân bị đổ không? Tôi nghe thấy tiếng lộc cộc.
Nam giật bắn người, gương mặt vốn đã căng thẳng nay càng trở nên xám xịt. Anh ta gạt phắt đi, giọng gắt gỏng bất thường: – Làm gì có tiếng gì! Bác tài cứ tập trung lái xe đi, chúng tôi đang vội!
Tôi nhíu mày. Tiếng động rõ ràng như thế, sao lại bảo không có? Tôi chú ý quan sát thì thấy Mai cũng giật mình, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi. Đột nhiên, Mai mấp máy môi như muốn nói điều gì đó, nhưng lập tức bị Nam siết chặt lấy cổ tay. Hành động của anh ta cực kỳ thô bạo, như một lời đe dọa thầm lặng.
Sự nghi ngờ trong tôi bắt đầu dâng cao. Mười lăm năm ôm vô-lăng, tôi có bản năng nhạy bén với những bất thường. Tôi cố tình giảm tốc độ, đánh lái nhẹ qua một gờ giảm tốc.
LỘC CỘC! LỘC CỘC! KHUỲNH!
Lần này tiếng động vang lên rõ mùng một! Nó không phải tiếng vật dụng lăn lóc do xóc đường, mà là tiếng va đập có nhịp điệu, giống như có người đang gõ, thậm chí là dùng chân đạp mạnh từ BÊN TRONG CỐP XE!
Sống lưng tôi chạy qua một luồng điện lạnh ngắt.
Trong cốp xe? Lúc sáng trước khi xuất phát, tôi chính tay mở cốp để xếp vài lẵng hoa dán sẵn dự phòng. Rõ ràng khi đó cốp xe hoàn toàn trống rỗng! Nhưng sau khi đến nhà gái, Nam và hai gã đi cùng đã tự tay bê hai chiếc vali lớn xếp vào cốp. Lúc đó họ viện lý do vali đựng đồ tư trang đắt tiền của cô dâu nên không cho tôi đụng tay vào…
Không lẽ trong cái vali đó… hoặc ngay trong không gian chật hẹp của cốp xe… có chứa thứ gì đó sống?!
Quyết định nguy hiểm trên đoạn đường vắng
– Bác tài! Chạy nhanh lên! Làm cái gì mà cứ rề rề thế?! – Nam chồm lên phía trước, giọng run run gầm lên.
Tôi nhìn vào gương chiếu hậu. Trán Nam đầm đìa mồ hôi dù điều hòa đang bật lạnh. Bên cạnh anh ta, cô dâu Mai bắt đầu run rẩy toàn thân, nước mắt tràn ra gò má.
Tôi biết, nếu lúc này tôi dừng xe giữa đường vắng, tôi chỉ có một mình, còn Nam và nhóm hai gã lầm lì đi xe phía sau có thể sẽ làm liều. Tôi cần một lý do hợp lý để dừng xe ở chỗ đông người hoặc có lực lượng chức năng.
Tôi giả vờ ấn nút bật đèn cảnh báo sự cố, rồi cố tình tấp xe vào lề đường, ngay trước cổng một trạm kiểm soát giao thông đường bộ nằm cách đó tầm ba trăm mét.
– Ôi chết! Xe bị báo lỗi áp suất lốp rồi chú rể ơi! Để tôi xuống kiểm tra tí, kẻo nổ lốp trên cao tốc thì nguy hiểm lắm! – Tôi giả vờ cuống cuýt.
– Không được xuống! Bật đi tiếp đi! Về đến nhà tôi rồi thay! – Nam quát lên, tay đặt vào túi áo jacket, tạo thành một khối nhô lên đáng ngờ. Anh ta đang thủ sẵn vũ khí!
– Chú rể buồn cười thật! Mạng người quan trọng hay giờ đẹp quan trọng? Nổ lốp lật xe thì ai chịu trách nhiệm? – Tôi vừa nói vừa cố tình bấm còi xe liên tục “TÍT TÍT TÍT” – một tín hiệu gây chú ý với trạm CSGT phía trước, đồng thời nhanh tay bấm nút mở khóa cốp xe và giật phanh tay.
Trước khi Nam kịp phản ứng, tôi dứt khoát mở cửa xe, lao phăng ra ngoài và chạy thẳng về phía đằng sau xe.
Nam chửi thề một tiếng cay đắng, nhanh chóng mở cửa lao theo tôi nhằm ngăn cản.
Sự thật kinh hoàng trong chiếc cốp xe hoa
Tôi lao đến đít xe, dùng tay hất mạnh nắp cốp lên.
Thảm cảnh bên trong khiến tim tôi như ngừng đập, toàn thân đông cứng vì bàng hoàng!
Nằm co quắp trong không gian chật hẹp của cốp xe, giữa hai chiếc vali lớn, là một thanh niên trẻ tuổi. Tay chân cậu ta bị quấn chặt bằng băng dính đen dày đặn, miệng bị nhét vải và dán kín. Trên trán cậu ta có một vết thương đang chảy máu, mặt mũi tím tái vì thiếu oxy.
Cậu ta vẫn còn sống! Cậu ta đang dùng chút sức tàn còn lại để dùng gót chân đạp liên tục vào thành cốp xe nhằm phát ra tiếng động giải cứu!
– MÀY LÀM CÁI GÌ THẾ?! – Nam gào lên, lao tới giật gạt tay tôi ra, tay rút từ trong túi áo ra một con dao gấp sáng quắc, định đâm về phía tôi để bịt miệng.
“BUỐNG!”
Một tiếng gào thất thanh vang lên từ ghế sau. Cô dâu Mai đã liều mạng mở cửa xe lao ra, ôm chồm lấy lưng Nam, dùng răng cắn mạnh vào vai anh ta: – CỨU VỚI! CỨU CHÚNG TÔI VỚI! ANH TÂM ƠI!
Con dao trên tay Nam văng ra đường. Tôi không bỏ lỡ thời cơ, dùng hết sức bình sinh đạp mạnh một cú vào bụng Nam khiến hắn ngã ngửa ra sàn bê tông.
Cùng lúc đó, tiếng còi hú xe CSGT từ trạm kiểm soát gần đó vang lên. Hai chiến sĩ công an tuần tra nghe tiếng còi xe và sự hô hoán bất thường đã lập tức điều khiển xe chuyên dụng lao tới, khống chế nhanh chóng Nam cùng hai tên đồng bọn trên chiếc xe phía sau vừa kịp lao đến định giải cứu cho đồng phạm.
Tấm rèm bị xé bỏ và cái kết
Ngay tại hiện trường, lực lượng công an và tôi khẩn trương cắt gỡ dây trói, đưa người thanh niên trong cốp xe ra ngoài cấp cứu. Khi miếng băng dính trên miệng được gỡ ra, cậu ta hớp lấy từng hớp không khí, òa khóc nức nở rồi ôm chồm lấy cô dâu Mai.
Sự thật động trời đằng sau đám cưới ma quái này nhanh chóng được làm sáng tỏ tại cơ quan điều tra.
Người thanh niên bị nhốt trong cốp xe tên là Tâm – người yêu thật sự của cô dâu Mai. Cả hai đã lén lút yêu nhau nhiều năm và đã tính chuyện hôn nhân. Tuy nhiên, Nam – gã thiếu gia nhà giàu có tiếng ở địa phương nhưng thực chất là một tay trùm tín dụng đen – đã nhắm trúng vẻ đẹp của Mai.
Do gia đình Mai vướng vào khoản nợ lớn do người anh trai cờ bạc gây ra, Nam đã dùng khoản nợ đó để ép buộc gia đình Mai phải gán cô cho hắn.
Sáng sớm hôm đó, biết Mai và Tâm có ý định cùng nhau bỏ trốn trước giờ rước dâu, Nam cùng đám tay chân đã phục kích, đánh gục Tâm ngay tại bìa rừng ven làng. Để che đậy tội ác và đe doạ cô dâu, Nam không giết Tâm ngay mà trói gô cậu ta lại, nhét vào cốp chiếc xe cưới mà tôi lái, với mục đích đưa về khu vực vắng vẻ ở tỉnh bên để “thủ tiêu” sau khi hoàn tất thủ tục đón dâu!
Hắn đe dọa Mai rằng nếu cô lộ diện sự bất thường hay không chịu làm lễ cưới, hắn sẽ ra lệnh cho đàn em giết Tâm ngay lập tức. Mai đành nhẫn nhịn phục tùng trong nước mắt, không ngờ rằng chính sự kiên trì cầu cứu của Tâm dưới lòng cốp xe và sự cảnh giác của người tài xế như tôi đã đập tan kịch bản thảm khốc đó.
Vụ án kết thúc với bản án nghiêm khắc dành cho Nam và đồng bọn về các tội danh “Bắt giữ người trái pháp luật”, “Cố ý gây thương tích” và “Đe dọa giết người”.
Một năm sau sự cố kinh hoàng đó, tôi nhận được một tấm thiệp hồng được gửi đến tận nhà.
Đó là thiệp cưới của Mai và Tâm. Đám cưới lần này không có xe sang, không có dải ruy băng đắt tiền hay những ánh mắt dò xét sợ hãi. Họ tổ chức một buổi lễ giản dị tại quê nhà, ấm áp và tràn ngập tiếng cười.
Và lần này, người được họ trân trọng mời lái chiếc xe hoa đưa cô dâu về nhà chồng… không ai khác chính là tôi.
Ngồi trên chiếc xe hoa thực sự tràn ngập hạnh phúc, nhìn qua gương chiếu hậu thấy đôi trẻ nắm chặt tay nhau mỉm cười rạng rỡ dưới ánh nắng ban mai, tôi thầm cảm ơn vì ngày hôm đó, mình đã không nhắm mắt cho qua một “tiếng lộc cộc” bất thường.