Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Chưa đầy hai tuần sau l//y hôn, mẹ chồng cũ đã dắt “phòng nhì” của con trai tới chọn căn hộ áp mái giá hơn 116 tỷ còn bảo nhân viên cứ quẹt thẻ không cần hỏi… nhưng khi trợ lý của tôi bước tới nói một câu, cả ba người lập tức tái mặt, quỳ xuống xin tôi đừng thu hồi tài sản!

Chương 1: Tiếng Tít Vô Tình và Sự Xuất Hiện Của Kẻ Nắm Quyền
Nhân viên tư vấn mỉm cười chuyên nghiệp, hai tay cẩn thận nhận lấy tấm thẻ đen từ Cố Tư Thành. Cô lướt nhẹ thẻ qua khe máy POS.
Một giây. Hai giây.
Tít. Tít.
Màn hình máy POS hiện lên dòng chữ đỏ chói. Nụ cười của nhân viên tư vấn hơi sững lại, cô ngẩng lên nhìn Cố Tư Thành với vẻ bối rối: — Thưa Cố tiên sinh… giao dịch bị từ chối ạ. Máy báo thẻ của ngài đã bị đóng băng.
Cố Tư Thành cau mày, vẻ kiêu ngạo trên mặt sứt mẻ đôi chút. Anh ta hắng giọng: — Không thể nào. Chắc máy của các cô bị lỗi hoặc mạng kém. Quẹt lại đi. Trong thẻ đó hạn mức không giới hạn, sao có thể đóng băng được?
Bà Chu Tú Anh ngồi trên sofa cũng phẩy tay lườm nhân viên: — Làm ăn kiểu gì thế? Khách VIP mang tiền tỷ đến tận nơi mà máy móc hỏng hóc. Cứ quẹt mạnh tay vào! Nhà họ Cố chúng tôi thiếu vài chục triệu tệ chắc?
Mạn Nghi khẽ vuốt ve cánh tay Cố Tư Thành, nũng nịu: — Tư Thành, hay là dùng thẻ khác? Đừng làm khó nhân viên.
— Không cần, cứ dùng thẻ này. — Cố Tư Thành gắt, lòng tự trọng của một kẻ vừa thăng tiến bỗng dưng bị động chạm trước mặt nhân tình khiến anh ta mất bình tĩnh. — Gọi quản lý của các cô ra đây! Khu căn hộ cao cấp gì mà hệ thống thanh toán như mớ giẻ rách!
Nhân viên tư vấn luống cuống định thử lại lần thứ ba thì cánh cửa kính cường lực của phòng VIP đột ngột được đẩy mở từ bên ngoài.
Một giọng nói nam tính, lạnh lẽo và dứt khoát vang lên cắt ngang bầu không khí ồn ào: — Không cần thử nữa. Dù có thử thêm một nghìn lần, tấm thẻ phụ đó cũng chỉ là một miếng nhựa vô giá trị mà thôi.
Cả ba người nhà họ Cố giật mình quay lại.
Từ ngoài cửa, Lâm Hạo – trợ lý trưởng kiêm giám đốc điều hành pháp chế của tôi – bước vào. Anh mặc bộ vest đen cắt may thủ công, trên ngực cài huy hiệu kim cương hình chiếc lá của Tập đoàn Diệp Thị. Theo sau anh là bốn vệ sĩ cao lớn, gương mặt nghiêm nghị, lạnh lùng tản ra đứng chặn trước cửa phòng.
Cố Tư Thành nhận ra Lâm Hạo. Hắn cau mày, ánh mắt lóe lên sự khó chịu: — Lâm Hạo? Cậu làm cái quái gì ở đây? Cậu là trợ lý của Diệp Uyển Thanh, vợ cũ của tôi cơ mà. Theo dõi tôi đấy à? Khốn kiếp, cô ta l/y h/ôn rồi vẫn không cam tâm, phái một con chó săn đến đây cắn càn sao?
Bà Tú Anh vừa nghe thấy tên tôi liền nhảy dựng lên, chỉ tay vào mặt Lâm Hạo: — À, hóa ra là người của cái thứ đàn bà vô dụng đó! Về bảo với Diệp Uyển Thanh, con trai tôi sắp lấy vợ mới rồi, mua nhà tân hôn hơn trăm tỷ! Cô ta có ghen tị đến nổ mắt cũng vô ích! Cút ngay ra khỏi đây trước khi tôi gọi bảo vệ!
Lâm Hạo không hề biến sắc. Anh đẩy gọng kính vàng trên sống mũi, ánh mắt nhìn bà Tú Anh và Cố Tư Thành như nhìn những con kiến hôi hám. Anh chậm rãi đưa tay lên, làm một cử chỉ mời cung kính hướng ra phía hành lang.
Tiếng giày cao gót nện từng nhịp kiêu hãnh trên mặt sàn đá cẩm thạch vang lên.
Tôi bước vào.
Không còn là một Diệp Uyển Thanh ăn mặc giản dị, suốt ngày quẩn quanh trong bếp nấu canh giải rượu cho chồng. Tôi khoác trên người bộ suit nữ màu đỏ mận quyền lực của Chanel, mái tóc uốn lọn lớn buông lơi trên bờ vai kiêu hãnh, trang sức trên người không phô trương nhưng viên kim cương bích ngọc trên ngón trỏ đủ để mua cả một tòa cao ốc ở trung tâm Thượng Hải.
— Diệp Uyển Thanh? — Cố Tư Thành sững sờ. Hắn chưa từng thấy tôi trong bộ dạng sắc sảo, bức người và cao ngạo đến mức này. Ánh mắt hắn lướt qua tôi, mang theo sự bàng hoàng khó giấu.
Đường Mạn Nghi đứng cạnh cũng tái mặt. Cô ta vốn luôn tự hào mình trẻ trung, xinh đẹp, sành điệu hơn “bà nội trợ” Diệp Uyển Thanh mà Cố Tư Thành hay chê bai. Nhưng khoảnh khắc tôi bước vào, thứ khí chất vương giả toát ra từ tận trong xương tủy đã đè bẹp sự phù phiếm rẻ tiền của cô ta xuống tận đáy bùn.
Tôi điềm nhiên bước tới chiếc ghế sofa đơn bọc da cá sấu đối diện bàn làm việc, tao nhã ngồi xuống. Tôi vắt chéo chân, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua ba khuôn mặt đang căng cứng.
— Cố Tư Thành, ba năm làm phu quân của tôi, xem ra anh vẫn chưa học được cách tiêu tiền của người khác sao cho bớt kiêu ngạo. — Tôi nhếch môi, nụ cười hờ hững nhưng sắc như dao.
Chương 2: Lời Tuyên Án Bức Tử
Bà Chu Tú Anh lấy lại tinh thần, chống nạnh xông tới định mắng chửi: — Cô ăn nói hàm hồ cái gì? Tiền của người khác? Con trai tôi mở công ty, làm tổng giám đốc, tài sản chục tỷ, thẻ đen cầm tay! Cô là cái thá gì mà dám nói nó tiêu tiền của cô? Một con đàn bà ăn bám ba năm nay, ly hôn xong bị đuổi ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng mà còn ở đây tinh tướng!
Tôi không thèm nhìn bà ta, chỉ khẽ hất cằm về phía Lâm Hạo.
Lâm Hạo gật đầu, rút từ trong chiếc cặp táp da ra một xấp tài liệu dày cộp, bình tĩnh ném mạnh lên mặt bàn kính trước mặt Cố Tư Thành. Tiếng giấy tờ va đập vang lên khô khốc, đánh nát sự tự tôn của gã đàn ông bội bạc.
Rồi Lâm Hạo cất giọng rành rọt, từng chữ một như những nhát búa nện thẳng vào đỉnh đầu ba người bọn họ: — Thưa Cố tiên sinh, bà Chu, và cô Đường. Có lẽ Diệp Tổng của chúng tôi ba năm qua đã diễn vai một người vợ bình thường quá đạt, khiến các vị sinh ra ảo giác về sự thành công của chính mình.
Lâm Hạo chỉ tay vào tấm thẻ đen trên bàn: — Thứ nhất, tấm thẻ đen này không phải của Cố Tư Thành. Nó là thẻ phụ được phát hành dưới tên tài khoản cá nhân của Diệp Uyển Thanh – người thừa kế duy nhất của Tập đoàn Tài chính Diệp Thị. Sáng nay lúc 10 giờ, ngay khi giấy chứng nhận ly hôn có hiệu lực pháp lý hoàn toàn, Diệp Tổng đã ra lệnh hủy tư cách thẻ phụ. Hiện tại, trong thẻ của Cố tiên sinh không có nổi một đồng.
Cố Tư Thành lảo đảo lùi lại nửa bước, mặt cắt không còn một giọt máu. — Cậu… cậu nói bậy bạ gì đó? Tập đoàn Diệp Thị? Diệp Uyển Thanh mồ côi cha mẹ, xuất thân bần hàn, làm sao có thể…
— Bần hàn? — Tôi bật cười thành tiếng. Nụ cười trong trẻo nhưng khiến người nghe lạnh sống lưng. — Ba năm trước, vì một lời cá cược với ông nội rằng trên đời này vẫn tồn tại thứ tình yêu thuần khiết không màng vật chất, tôi đã che giấu thân phận, giả làm một cô gái nghèo để kết hôn với anh. Đáng tiếc, tôi thua cược. Nhưng nhờ thua cược, tôi mới nhìn thấu bộ mặt bỉ ổi, tham lam và vô ơn của cái nhà họ Cố này.
Tôi ra hiệu cho Lâm Hạo tiếp tục.
Trợ lý của tôi lật trang tài liệu thứ hai, giọng lạnh lùng vang vọng khắp phòng VIP: — Thứ hai, về Công ty Đầu tư Cố Thị mà ngài luôn tự hào. Ba năm qua, 90% các dự án trúng thầu của Cố Thị đều do Diệp Thị đứng sau bí mật bơm vốn và nhường thị phần. Khoản vay 500 triệu tệ giúp Cố Thị vượt qua khủng hoảng năm ngoái là do quỹ tín thác của Diệp Tổng bảo lãnh.
Cố Tư Thành nghe đến đây thì hô hấp dồn dập, hai mắt trợn ngược. Hắn chồm tới cầm xấp tài liệu lên xem. Những con dấu đỏ chót của ngân hàng và chữ ký xác nhận bảo lãnh của Diệp Uyển Thanh hiện rõ rành rành. Mọi thứ hắn có, từ công ty, địa vị, đến những bản hợp đồng triệu đô, hóa ra chỉ là một trò chơi xếp gỗ do chính tay tôi dựng lên.
— Không… Không thể nào… — Hắn lẩm bẩm như kẻ điên.
Lâm Hạo giáng đòn cuối cùng, cũng là câu nói chốt hạ mạng sống của bọn họ: — Và điều cuối cùng… Theo thỏa thuận ly hôn mà ngài đã ký tay vì quá vội vàng muốn rước người tình về nhà, ngài đã từ chối mọi yêu cầu phân chia tài sản chung. Điều đó đồng nghĩa với việc, sự bảo lãnh của Diệp Thị chính thức bị rút lại. Ngay lúc này, công ty Cố Thị đã bị các ngân hàng phong tỏa toàn bộ tài khoản do mất khả năng thanh khoản. Cố tiên sinh hiện đang gánh khoản nợ vi phạm hợp đồng và nợ ngân hàng lên tới 1,2 tỷ nhân dân tệ. Cảnh sát kinh tế đang đợi ngài ở dưới sảnh tòa nhà để điều tra về tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản.
Chương 3: Sự Sụp Đổ Của Lòng Tham
Không gian trong phòng VIP tĩnh lặng như một nấm mồ.
Bà Chu Tú Anh há hốc miệng, hai mắt dại đi. Chiếc túi xách Hermes hàng fake siêu cấp mà bà ta cất công mua để loè thiên hạ rơi “bịch” xuống mặt thảm.
1,2 tỷ nhân dân tệ? Nợ nần? Cảnh sát kinh tế?
Những từ ngữ ấy như những lưỡi cưa sắt cắt xé màng nhĩ của bà ta. Người đàn bà vừa phút trước còn kiêu ngạo muốn quẹt thẻ 116 tỷ mua nhà áp mái, giờ đây đôi chân run lẩy bẩy, không đứng vững mà ngã phịch xuống sàn nhà.
— Đợi đã… Đợi đã! — Đường Mạn Nghi – nhân tình bé nhỏ của Cố Tư Thành – đột ngột hét lên. Khuôn mặt được trang điểm kỹ lưỡng của cô ta nhăn nhúm lại vì kinh hãi.
Cô ta nhìn Cố Tư Thành như nhìn một con quái vật mang mầm bệnh. Cô ta tiến tới, đẩy mạnh vào ngực hắn: — Cố Tư Thành! Anh lừa tôi! Anh nói anh là tỷ phú, anh nói công ty là do tự tay anh lập nên! Giờ anh bắt tôi phải gánh khoản nợ tỷ tệ cùng anh sao? Đồ khốn nạn! Đồ lừa đảo!
Cố Tư Thành bị đẩy loạng choạng, hắn vươn tay định níu lấy Mạn Nghi: — Mạn Nghi, em nghe anh giải thích… Mọi chuyện có thể cứu vãn…
— Cứu vãn cái đầu anh! — Mạn Nghi tát thẳng vào mặt hắn một cái chát chúa, sau đó hoảng loạn tháo vội sợi dây chuyền kim cương trên cổ ném thẳng vào người bà Tú Anh. — Trả lại cho nhà các người! Đừng hòng kéo tôi vào đống rác rưởi này! Tôi không quen biết các người! Tôi hủy hôn! Hủy hôn!
Đường Mạn Nghi xách váy lụa trắng, quay lưng chạy thục mạng ra khỏi cửa kính như bị ma đuổi, không thèm ngoái đầu lại lấy một lần.
Tình yêu chân chính, ngọt ngào, vượt qua mọi rào cản luân lý mà Cố Tư Thành và Đường Mạn Nghi luôn rêu rao trước mặt tôi suốt thời gian qua, hóa ra lại rẻ rúng và mỏng manh trước một tờ giấy báo nợ đến nực cười.
Cố Tư Thành ôm lấy một bên má in hằn năm ngón tay đỏ chót. Hắn từ từ quay đầu lại nhìn tôi, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ quạch của sự tuyệt vọng và hối hận tột cùng.
Hắn lảo đảo bước tới, đầu gối đột nhiên gập xuống.
Bịch!
Cố Tư Thành – gã đàn ông tự cao tự đại, luôn coi thường người vợ tào khang – giờ đây quỳ rạp dưới chân tôi.
Bà Chu Tú Anh thấy con trai quỳ, cũng hốt hoảng lê lết trên mặt thảm, ôm lấy cổ chân tôi gào khóc thảm thiết: — Uyển Thanh! Con dâu ngoan của mẹ! Mẹ sai rồi, mẹ bị mù mới không nhận ra thái sơn! Con đại nhân đại lượng, vợ chồng một ngày ân nghĩa trăm năm, con nỡ lòng nào dồn Tư Thành vào đường chết? Cầu xin con, cầu xin con đừng thu hồi tài sản! Xin con hãy cho Cố Thị sống lại, mẹ hứa sẽ bắt nó đuổi cổ con hồ ly tinh kia đi, bắt nó hầu hạ con suốt đời!
Cố Tư Thành cũng dập đầu xuống đất, nước mắt nước mũi tèm lem trên khuôn mặt được vuốt ve bóng bẩy: — Uyển Thanh, anh xin lỗi! Là anh có mắt không tròng, là anh bị Đường Mạn Nghi mê hoặc. Thực ra trong lòng anh chỉ có mình em. Em nhớ không, năm xưa lúc em ốm, anh đã từng nấu cháo cho em… Xin em, nể tình ba năm chung sống, xin em ký giấy bảo lãnh cho anh một lần nữa! Xin em!
Tôi ngồi trên sofa, nhàn nhã cúi xuống nhìn hai mẹ con nhà họ Cố đang khóc lóc thảm hại dưới chân mình. Cảm giác trong lòng không phải là hả hê, mà chỉ là sự ghê tởm vô hạn.
Tôi giơ tay lên, gỡ từng ngón tay bẩn thỉu của bà Tú Anh ra khỏi mũi giày Chanel của mình.
— Bác gái à, — Tôi mỉm cười, đổi lại danh xưng lạnh nhạt. — Bác quên rồi sao? Vừa nãy bác còn bảo vợ cũ mang được gì thì đã mang đi, từ nay nhà họ Cố không còn ai cản đường các người mua nhà tân hôn cơ mà? Tôi chỉ là đang thực hiện đúng nguyện vọng của bác. Đem toàn bộ những gì thuộc về tôi đi, để trả lại sự tự do và vinh quang chân thực cho Cố Tư Thành.
Tôi đứng dậy, phủi nhẹ nếp váy, nhìn Cố Tư Thành từ trên cao xuống như một nữ vương nhìn kẻ tội đồ: — Ba năm qua, tôi đã cho anh cơ hội để chứng minh năng lực, nhưng anh lại chọn cách dùng tiền của tôi để nuôi nhân tình, dùng quyền lực tôi ban cho để chà đạp tôi. Tình nghĩa? Một kẻ ăn cháo đá bát, ngoại tình, bòn rút tài sản của vợ thì lấy tư cách gì nói đến tình nghĩa?
Tôi quay sang nhân viên tư vấn đang đứng hóa đá ở góc phòng: — Căn hộ áp mái giá 116 tỷ này thuộc dự án “Đế Cảnh Tinh Các” của Tập đoàn Diệp Thị chúng tôi phát triển. Đưa tên Cố Tư Thành và Chu Tú Anh vào danh sách đen của toàn bộ hệ thống bất động sản và dịch vụ thuộc Diệp Thị. Mãi mãi không tiếp đón.
Nhân viên tư vấn bừng tỉnh, lập tức cúi gập người 90 độ, giọng run rẩy nhưng đầy kính cẩn: — Vâng, thưa Diệp Tổng!
Tôi không thèm liếc nhìn hai mẹ con họ Cố thêm một giây nào nữa. Tôi xoay gót, bước ra khỏi phòng giao dịch trong tiếng khóc lóc, gào thét tuyệt vọng vang dội cả một góc tầng bốn mươi tám.
Chương 4: Kết Cục Của Những Kẻ Bội Bạc
Bước vào thang máy VIP dành riêng cho chủ tịch, Lâm Hạo bấm nút xuống tầng hầm. Anh khẽ hỏi: — Diệp Tổng, cảnh sát kinh tế báo cáo đã hoàn tất thủ tục niêm phong Cố Thị. Lệnh bắt giam Cố Tư Thành cũng đã được phê duyệt. Còn về phần Đường Mạn Nghi, chúng ta có cần ra tay phong sát luôn không?
Tôi nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên cánh cửa thang máy mạ vàng. Một Diệp Uyển Thanh yếu đuối, nhẫn nhịn đã c.h.ế.t vào cái ngày Cố Tư Thành ném tờ đơn ly hôn vào mặt tôi.
— Không cần tốn công với Đường Mạn Nghi. — Tôi nhạt nhọng đáp. — Một con ký sinh trùng quen sống bám, khi vật chủ đã chết, bản thân nó cũng sẽ tự sinh tự diệt trong vũng lầy của sự phù phiếm thôi. Giới thượng lưu Thượng Hải từ nay sẽ không ai dám chứa chấp cô ta nữa đâu.
Hai tuần sau đó, mặt báo tài chính và tin tức giải trí Thượng Hải tràn ngập thông tin chấn động về sự sụp đổ của Cố Thị.
Cố Tư Thành chính thức bị khởi tố với tội danh lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản pháp nhân, đối mặt với mức án lên tới 15 năm tù giam. Toàn bộ tài sản mang tên hắn bị ngân hàng phát mại.
Bà Chu Tú Anh từ một “phu nhân” suốt ngày đi spa, khoe khoang hàng hiệu, nay bị đuổi ra khỏi khu biệt thự cao cấp. Bà ta phải dọn về khu ổ chuột tồi tàn ở ngoại ô, hằng ngày đi nhặt ve chai và rửa bát thuê để kiếm tiền thăm nuôi con trai. Những người họ hàng năm xưa từng xum xoe nịnh bợ nay đều tránh bà ta như tránh hủi. Nghe đồn, vì quá uất ức và sốc, bà ta đã bị tai biến nhẹ, đi lại tập tễnh, ngày ngày ngồi trước cửa nhà chửi rủa Đường Mạn Nghi và ôm mặt khóc lóc gọi tên tôi trong vô vọng.
Còn Đường Mạn Nghi, sau khi rời bỏ Cố Tư Thành, cô ta cố gắng quyến rũ một đại gia khác. Nhưng sự kiện bẽ mặt tại Đế Cảnh Tinh Các đã lan truyền khắp giới thượng lưu. Không ai dám dây dưa với một người phụ nữ vừa thực dụng, vừa mang mác “kẻ thù” của Diệp Thị. Cuối cùng, cô ta bị một gã đàn ông có vợ lừa gạt, đánh ghen hội đồng ngay trên phố, phải mang khuôn mặt chằng chịt sẹo trốn về quê sống nốt quãng đời trong sự nhục nhã.
Chương 5: Ánh Sáng Trên Đỉnh Đế Vương
Một tháng sau sự kiện đó.
Trên tầng cao nhất của tòa tháp Diệp Thị tọa lạc ngay trung tâm Phố Đông, tôi đứng trước cửa kính sát đất, tay cầm ly rượu vang đỏ, lặng lẽ ngắm nhìn dòng sông Hoàng Phố đang cuồn cuộn chảy dưới ánh đèn đêm rực rỡ của Thượng Hải.
Trút bỏ lớp vỏ bọc nội trợ yếu mềm, tôi đã trở lại đúng với vị trí của mình – một người thừa kế, một nữ chủ nhân nắm trong tay sinh sát của một đế chế tỷ đô.
Ông nội tôi đẩy cửa bước vào phòng làm việc, chống gậy đi tới bên cạnh tôi. Ông nhìn tôi mỉm cười hiền từ: — Thế nào, Uyển Thanh? Bài học ba năm qua, đau đớn chứ?
Tôi quay lại, cụng ly nhẹ vào ly trà của ông, nụ cười rạng rỡ và thanh thản chưa từng có: — Đau, nhưng rất đáng giá, thưa ông. Bài học này dạy con rằng, tình yêu có thể là một giấc mơ đẹp, nhưng quyền lực, sự độc lập và tự tôn của bản thân mới là thứ vũ khí duy nhất không bao giờ phản bội mình.
Tôi uống cạn ly rượu vang. Thứ chất lỏng cay nồng trôi xuống cổ họng, mang theo toàn bộ những muộn phiền, yếu đuối của quá khứ tan biến vào hư vô.
Tôi là Diệp Uyển Thanh. Và cuộc sống huy hoàng thực sự của tôi, chỉ vừa mới bắt đầu.