
Tiếng cửa sập mạnh báo hiệu cả gia đình họ đã chính thức bước lên chiếc xe sang trọng để ra sân bay. Căn penthouse rộng lớn bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường trị giá hàng trăm triệu đồng.
Tôi đứng dậy, chậm rãi bước tới kệ tủ gỗ sồi, lấy ra một tập hồ sơ màu xanh thẫm đã được chuẩn bị từ một tuần trước. Trong đó không chỉ đơn giản là tờ đơn ly hôn, mà là bản án tử cho sự tham lam của họ.
Thành, mẹ anh ta và cả cô em gái ích kỷ kia đều lầm tưởng rằng tôi là kẻ phụ thuộc, là kẻ phải quỵ lụy để giữ lấy cái danh phận “con dâu nhà giàu”. Nhưng họ quên mất một điều: khối tài sản khổng lồ này, từ căn nhà họ đang ở cho đến chức danh Giám đốc mà Thành đang nắm giữ, tất cả đều thuộc về tập đoàn của gia đình tôi.
1. Cuộc dọn dẹp âm thầm
Việc đầu tiên tôi làm là gọi điện cho đội ngũ chuyển nhà chuyên nghiệp. Trong vòng chưa đầy bốn tiếng đồng hồ, tất cả những gì thuộc về tôi – từ những bộ váy áo hàng hiệu, bộ sưu tập túi xách đến chiếc piano đắt đỏ – đều được đóng gói và chuyển đi.
Tôi không lấy bất cứ thứ gì của Thành, dù thực tế chẳng có món quà nào anh ta mua cho tôi mà không dùng bằng thẻ phụ của tôi. Tôi để lại toàn bộ những bộ vest bóng bẩy, những đôi giày da bóng loáng mà anh ta tự hào. Nhưng tôi lấy đi thứ quan trọng nhất: Sự sở hữu.
Tiếp theo, tôi mời luật sư và đại diện ban quản lý tòa nhà đến. Tôi làm thủ tục trả lại căn penthouse cho tập đoàn và thông báo cắt toàn bộ dịch vụ cao cấp. Các thẻ từ ra vào của tám người trong gia đình họ (bao gồm cả mấy bà dì, ông chú mà Thành dắt díu lên thành phố ở nhờ) đều bị vô hiệu hóa ngay lập tức.
Tôi lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế sofa duy nhất còn sót lại giữa căn phòng trống hoác, cầm chiếc điện thoại lên và nhắn một tin cuối cùng vào nhóm chat gia đình chồng: “Chúc mọi người một chuyến đi đáng nhớ. Món quà đặc biệt đang đợi cả nhà ở cửa.”
2. Ngày trở về và sự ngỡ ngàng
Một tuần sau, đúng theo lịch trình, tám người nhà họ Thành lỉnh kỉnh vali, quà cáp từ chuyến du lịch trở về. Họ hào hứng kể về những bữa tiệc tôm hùm, những món đồ hiệu vừa mua bằng thẻ tín dụng mà tôi đã kịp khóa ngay đêm thứ hai của chuyến đi (khiến họ phải muối mặt vay mượn bạn bè để chi trả nốt kỳ nghỉ).
Vừa bước chân đến sảnh tòa nhà, Thành đã thấy có điều bất thường. Nhân viên bảo vệ – người vốn luôn cúi chào anh ta mỗi sáng – hôm nay lại chặn cả đoàn khách lại.
– “Xin lỗi anh Thành, thẻ của anh không còn hiệu lực. Chủ sở hữu căn hộ đã chấm dứt hợp đồng và yêu cầu thu hồi mặt bằng,” nhân viên bảo vệ nói một cách chuyên nghiệp nhưng lạnh lùng.
Bà Lan, mẹ chồng tôi, gạt tay nhân viên bảo vệ ra, quát tháo: “Láo toét! Anh có biết chủ căn hộ này là con dâu tôi không? Gọi con Vy ra đây cho tôi!”
Nhưng nỗ lực của họ chỉ nhận lại cái lắc đầu. Khi họ dùng thang máy vận chuyển để cố lách lên được tầng penthouse, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt: Cánh cửa căn hộ khóa chặt bằng một lớp khóa số điện tử mới. Bên ngoài hành lang, tám chiếc vali cũ kỹ và rách nát (loại rẻ tiền mà họ dùng trước khi kết hôn với tôi) chứa toàn bộ quần áo của họ được vứt ngổn ngang như rác thải.
3. Bản án dành cho kẻ phản bội
Tám người họ đứng hình như những pho tượng gỗ giữa hành lang. Đúng lúc đó, cửa thang máy mở ra, tôi bước ra cùng hai vị luật sư và một nhóm người mặc đồng phục thu hồi nợ.
Thành lao đến định túm lấy tay tôi, nhưng bị luật sư ngăn lại. Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt ghê tởm:
– “Anh Thành, căn nhà này đã được thu hồi. Công ty mà anh đang làm Giám đốc cũng đã hoàn tất thủ tục miễn nhiệm anh vào sáng nay vì vi phạm đạo đức và lạm dụng công quỹ. Tất cả các tài khoản ngân hàng liên kết với tên tôi đã bị đóng.”
Mẹ chồng tôi run rẩy chỉ tay vào mặt tôi: “Cô… cô dám? Con tôi đang có con nối dõi, cô làm thế này là thất đức!”
Tôi bật cười, một nụ cười sảng khoái nhất trong suốt ba năm qua: “Con nối dõi ư? Anh nên hỏi kỹ lại cô bồ của anh xem đứa bé đó là của ai. Thám tử của tôi đã gửi ảnh cô ta đi khám thai với một người đàn ông khác từ hai tuần trước rồi. À, còn khoản nợ 3 tỷ đồng anh lén lút đứng tên vay để mua xe cho cô ta, giờ anh tự mình lo liệu nhé.”
Linh, cô em gái từng khinh miệt tôi “rỗng tuếch”, giờ đây ngồi sụp xuống sàn hành lang khóc lóc thảm thiết vì những túi đồ hiệu cô ta vừa mua đều là hàng giả mà cô ta dùng tiền vay nặng lãi để sắm sửa.
Tôi quay lưng đi, không thèm ngoảnh đầu nhìn lại cảnh tượng nhốn nháo, chửi bới và cầu xin phía sau. Tám con người từng coi thường sự tử tế của tôi, giờ đây phải chen chúc nhau trong một nhà nghỉ rẻ tiền, tự hỏi xem ngày mai họ sẽ ăn gì khi không còn “cái vỏ bọc hào nhoáng” từ tôi nữa.
Kết thúc cuộc hôn nhân ba năm không phải là sự đổ vỡ, mà là sự giải thoát. Tôi bước ra ngoài phố, hít hà không khí trong lành của sự tự do, biết rằng từ nay về sau, cuộc đời mình sẽ không bao giờ còn những bóng ma tham lam kia ám ảnh nữa. Họ đã đứng hình tại cánh cửa đó, và đó cũng là cánh cửa cuối cùng dẫn họ đến sự sung sướng ảo huyền mà họ từng mơ ước.